Chương 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ QUẢN LÝ DẠY HỌC VĂN HÓA KẾT HỢP VỚI DẠY NGHỀ Ở TRUNG TÂM GIÁO DỤC THƯỜNG XUYÊN 1. Tổng quan nghiên cứu vấn đề 1. Trên thế giới Trong thời đại hiện nay, đa số các quốc gia trên thế giới đều coi giáo dục là nhân tố quan trọng, có tính chất quyết định đến sự phát triển KT - XH và hưng thịnh của đất nước. Bên cạnh chương trình giáo dục phổ thông, các nước cũng luôn đề cao công tác đào tạo nghề, có sự định hướng từ khi học sinh còn đang học phổ thông.
Như ở Mỹ, Nhật, Hàn Quốc, Đức, Nga,… đã có những công cụ tâm lý để kiểm tra và phân hóa năng lực, hứng thú nhằm giúp trẻ phát triển đúng hướng. Ở Mỹ, đào tạo công nhân kỹ thuật được chú trọng và tiến hành ngay từ cấp THPT phân ban vào các trường dạy nghề cấp trung học, các cơ sở dạy nghề sau THPT. Học sinh tốt nghiệp được cấp bằng chứng nhận, chứng chỉ công nhân lành nghề và được quyền đi học tiếp. Ở Pháp, vào giữa thế kỷ XIX, xuất hiện nhiều cuốn sách mang nội dung đề cập đến vấn đề phát triển đa dạng của nghề nghiệp do sự phát triển công nghiệp.
Ngay khi đó, người ta đã nhận thấy rằng hệ thống nghề nghiệp đã rất phức tạp, sự chuyên môn hóa vượt lên hẳn so với giai đoạn sản xuất công nghiệp và tiểu thủ công nghiệp. Trên cơ sở đó, nội dung các cuốn sách khảng định tính cấp thiết phải hướng nghiệp, trang bị cho thế hệ trẻ đi vào lao động sản xuất có nghề nghiệp phù hợp với năng lực của mình và xã hội [28]. Trong xu thế toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế hiện nay, việc nghiên cứu kinh nghiệm dạy học văn hóa và đào tạo nghề của các nước trên thế giới và vận dụng vào thực tiễn quản lý dạy học văn hóa kết hợp với dạy nghề ở nước ta là thực sự cần thiết và cấp bách nhằm đào tạo nguồn nhân lực có trình độ học vấn và trình độ nghề nghiệp để đáp ứng sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước. 5 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.
Ở trong nước Ngay từ thời nhà Lý, Văn miếu Quốc Tử Giám đã được xây dựng và trở thành nơi đào tạo nhân tài cho đất nước và trong suốt thời kỳ phong kiến, nhiều người thầy nổi tiếng đã được bổ nhiệm làm Tế tửu, chịu trách nhiệm giảng dạy và quản lý trường đại học đầu tiên này. Như vậy, chúng ta có thể thấy ở Việt Nam, giáo dục và quản lý giáo dục đã được coi trọng từ rất sớm. Sau khi đất nước giành được độc lập, Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đề ra một mục tiêu quan trọng đối với giáo dục là “diệt giặc dốt”, Bác đã thấy rõ được tầm quan trọng của giáo dục đối với công cuộc xây dựng và bảo vệ nền độc lập của nước nhà. Từ đó đến nay, Đảng ta coi giáo dục là quốc sách hàng đầu.
Chính vì vậy, kể từ sau Đổi mới (1986), Đảng ta tiếp tục khẳng định vai trò quan trọng của giáo dục trong chiến lược phát triển KT-XH của đất nước. Trong văn kiện Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ IX, Đảng ta thể hiện quan điểm: “Tiếp tục nâng cao chất lượng giáo dục toàn diện, đổi mới nội dung, phương pháp dạy và học” [14]. Muốn làm được điều này trước hết phải nâng cao chất lượng quản lý của lãnh đạo nhà trường. Để nâng cao chất lượng, phát triển sự nghiệp giáo dục thì một trong những yếu tố quan trọng có tính chất định hướng là vấn đề quản lý nâng cao chất lượng dạy học.
Điều này được Đảng ta tiếp tục khẳng định tại Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI: "Đổi mới mạnh mẽ nội dung, chương trình, phương pháp dạy và học ở các cấp học, bậc học” [15]. Việc nghiên cứu về lý luận dạy học và quản lý hoạt động dạy học phục vụ mục đích nâng cao chất lượng dạy học văn hóa và dạy nghề là một vấn đề dành được sự quan tâm chú ý của nhiều nhà nghiên cứu giáo dục. Bằng sự tổng hoà các tri thức của giáo dục học, tâm lý học, xã hội học, kinh tế học,… các tác giả đã thể hiện trong công trình của mình một cách khoa học về các khái niệm quản lý giáo dục, quản lý trường học, chức năng quản lý, nguyên tắc và phương pháp quản lý, thông tin và môi trường quản lý; đồng thời nêu lên một cách khái quát nhất về nghiệp vụ quản lý trường học. 6 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Năm 2001, Viện Khoa học giáo dục Việt Nam cho xuất bản tuyển tập “Giáo dục học - Một số vấn đề lý luận và thực tiễn” của cố giáo sư Hà Thế Ngữ (1929 - 1990).
Thông qua việc trình bày về đối tượng nghiên cứu và cấu trúc của khoa học quản lý giáo dục, khái niệm cơ bản của lý luận quản lý giáo dục, những nguyên tắc quản lý giáo dục và những quy luật giáo dục,… tác giả đã để lại nhiều tri thức về phương pháp luận nghiên cứu hiệu quả dạy học và quản lý giáo dục. Quản lý hoạt động dạy học là một vấn đề cấp thiết nhưng mới chỉ được nghiên cứu ở những cấp độ nhất định, đáp ứng phần nào nhu cầu của những người làm công tác quản lý giáo dục ở cấp cơ sở và vẫn cần được tiếp tục nghiên cứu nhằm đưa ra những mô hình tổng thể cho việc quản lý chất lượng dạy học. Bên cạnh một số giáo trình của Trường Đại học Sư phạm I Hà Nội, Viện Chiến lược và Chương trình giáo dục, Học viện Quản lý giáo dục đã trình bày những vấn đề cơ bản của quản lý hoạt động dạy học. Nhiều đề tài nghiên cứu về quản lý giáo dục nói chung và quản lý hoạt động dạy học nói riêng được các nhà khoa học quan tâm.
Điển hình là các nhà khoa học: Đặng Quốc Bảo, Nguyễn Phúc Châu, Nguyễn Quốc Chí, Vũ Ngọc Hải, Trần Kiểm, Lưu Xuân Mới, Nguyễn Thị Mỹ Lộc, Hà Thế Truyền, Trần Thị Tuyết Oanh, Nguyễn Ngọc Quang, Phạm Viết Vượng, Nguyễn Thành Vinh,… Hướng nghiên cứu về quản lý hoạt động dạy học văn hóa và quản lý hoạt động dạy nghề cũng được các học viên Cao học chuyên ngành Quản lý giáo dục quan tâm, có thể kể đến tác giả một số luận văn nghiên cứu về vấn đề này như: Nguyễn Hoài Bảo, Hoàng Trọng Tài, Bế Ngọc Tuấn, Dương Văn Hoàn,… Các tác giả đã nghiên cứu ở các trung tâm GDTX, các trường và các cơ sở đào tạo nghề trên các tỉnh thành trong cả nước. Luận văn của các tác giả trên đã nêu lên các biện pháp quản lý hoạt động dạy học của giám đốc các trung tâm GDTX, hiệu trưởng các trường, các cơ sở đào tạo nghề. Đó là những công trình có giá trị về lý luận và thực tiễn, phù hợp với công việc của các tác giả trong 7 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com thực hiện chức trách quản lý trung tâm GDTX, đồng thời cũng giúp cho CBQL các trung tâm và hiệu trưởng các trường, các cơ sở đào tạo nghề tham khảo để vận dụng trong công tác quản lý của mình. Tuy nhiên, đến nay chưa có những nghiên cứu cụ thể về vấn đề quản lý dạy học văn hóa kết hợp với dạy nghề ở các trung tâm GDTX tỉnh Bắc Kạn.
Vì vậy, việc tìm kiếm các biện pháp quản lý hoạt động dạy học văn hóa kết hợp với dạy nghề nhằm nâng cao chất lượng giảng dạy trong các trung tâm GDTX và đơn vị liên kết đào tạo nghề là hết sức cần thiết. Khái quát chung về quản lý và quản lý trung tâm GDTX, quản lý dạy văn hóa và quản lý dạy nghề, dạy học văn hóa kế hợp với dạy nghề và quản lý dạy học văn hóa kế hợp với dạy nghề 1. Quản lý Quản lý là một thuộc tính gắn liền với xã hội ở một giai đoạn phát triển của nó. Thuộc tính này bắt nguồn từ bản chất của hệ thống xã hội.
Để đương đầu với sức mạnh của thiên nhiên, để duy trì sự tồn vong của mình thì con người ngay từ thuở xa xưa đã biết lao động chung, biết đoàn kết, biết phối hợp tạo thành tập thể, điều này cho thấy rằng: phải có sự tổ chức, phân công và phối hợp nhằm thực hiện mục đích chung đã qui định trong lao động tức là phải có sự quản lý. Các Mác đã nói đến sự cần thiết của quản lý: “Bất kỳ một hoạt động nào có tính chất xã hội và chúng trực tiếp được thực hiện với quy mô tương đối lớn đều ít nhiều cần đến sự quản lý” [11]. Theo Từ điển tiếng Việt thì quản lý là “hoạt động của con người tác động vào tập thể hoặc người khác để phối hợp điều chỉnh phân công thực hiện mục tiêu chung” [30]. Quản lý là hoạt động bắt nguồn từ sự phân công, hợp tác lao động nhằm đạt hiệu quả nhiều hơn, năng suất cao hơn trong công việc.
Theo Nguyễn Ngọc Quang: "Quản lý là tác động có mục đích, có kế hoạch của chủ thể quản lý đến tập thể những người lao động (nói chung là khách thể quản lý) nhằm thực hiện được những mục tiêu dự kiến" [21, tr. 8 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Theo tác giả Đặng Quốc Bảo: Bản chất của hoạt động quản lý nhằm làm cho hệ thống vận hành theo mục tiêu đặt ra và tiến đến các trạng thái có tính chất mới. Quản lý = Quản + Lý; Trong đó: Quản là chăm sóc, giữ gìn sự ổn định; Lý là sửa sang, sắp xếp, đổi mới phát triển [3]. Hệ ổn định mà không phát triển thì tất yếu dẫn đến suy thoái.
Hệ phát triển mà không ổn định tất yếu dẫn đến rối ren. Vì vậy: Quản lý = ổn định + phát triển. Tác giả Hà Sỹ Hồ cho rằng: “Quản lý là quá trình tác động có định hướng, có tổ chức dựa trên các thông tin về tình trạng của đối tượng và môi trường, nhằm giữ cho sự vận hành của đối tượng được ổn định và làm cho nó phát triển tới mục đích đã định” [17, tr. Theo tác giả Đỗ Hoàng Toàn: “Quản lý là sự tác động liên tục có tổ chức, có định hướng của chủ thể quản lý (người quản lý, tổ chức quản lý) lên khách thể (đối tượng quản lý) về mặt chính trị, văn hoá, kinh tế, xã hội.
bằng một hệ thống các luật lệ, chính sách, các nguyên tắc, các phương pháp và các biện pháp có thể nhằm tạo ra môi trường và điều kiện cho sự phát triển của đối tượng” [27, tr.