phần mở đầu, kết luận, danh mục tài liệu tham khảo, luận văn gồm 02 chương, 05 tiết 8 z hươn 1 T T ỞN Ồ Í M N VỀ P ÒN , ỐN SUY T OÁ O Ứ Ủ ÁN B , ẢN V ÊN TRON ỀU ỆN ẢN ẦM QUYỀN 1. Quan đ ểm của ồ hí M nh về suy tho đạo đức 1. Quan niệm về suy thoái đạo đức Suy thoái là tình trạng suy giảm, sút kém dần về số lượng và chất lượng so với mức độ, trạng thái, chuẩn mực đã đạt được. Sự suy thoái thường diễn ra từ từ, thầm lặng, trong một quá trình lâu dài, không đột ngột, không dễ nhận thấy.
Nó bắt đầu xảy ra ở một hoặc vài bộ phận cấu thành nào đó, khi không được ngăn chặn kịp thời sẽ loang dần ra kéo theo các bộ phận khác. Xét một cách tổng quát, suy thoái là quá trình biến đổi về lượng theo chiều hướng xấu, dần dần dẫn đến sự biến đổi về chất, cuối cùng là sự biến mất, sự tan rã và chuyển hóa thành chất khác. Suy thoái đạo đức nói chung được hiểu là sự biến đổi về phẩm chất đạo đức của mỗi người, mỗi tổ chức xã hội theo chiều hướng xấu dần. Suy thoái đạo đức có mối quan hệ chặt chẽ với suy thoái tư tưởng - chính trị, lối sống.
iện nay, suy thoái đạo đức biểu hiện ở chủ nghĩa cá nhân, lối sống thực dụng, vụ lợi, vị kỷ; tệ tham nhũng, hối lộ, bòn rút, lãng phí của công; lối sống cơ hội, buông thả; tình trạng lời nói không đi đôi với việc làm; tệ quan liêu, xa dân,…Trước xu thế toàn cầu hóa, hội nhập quốc tế và sự tác động tiêu cực của mặt trái kinh tế thị trường càng làm cho tình trạng suy thoái đạo đức trong cán bộ, đảng viên diễn ra phức tạp, gây ra hậu quả xấu trên nhiều mặt, đe dọa đến sự ổn định về chính trị và sự tồn vong của chế độ. Vấn đề đạo đức được ồ hí Minh đề cập đến một cách toàn diện. Tư tưởng ồ hí Minh đặc biệt được mở rộng trong lĩnh vực đạo đức của cán bộ, đảng viên, nhất là khi ảng đã trở thành ảng cầm quyền. Trong bản Di chúc 9 z bất hủ, Người viết: “ ảng ta là một ảng cầm quyền, mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần , thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư ” [28, tr.
ồ hí Minh bàn nhiều về suy thoái đạo đức, lối sống. Tuy ồ hí Minh không đưa ra một định nghĩa hoàn chỉnh về suy thoái đạo đức, nhưng Người tiếp cận vấn đề này một cách khá toàn diện, và qua đó, ta cũng có thể thấy được quan niệm của Người về suy thoái đạo đức. ó là những biểu hiện trái với những quan niệm đạo đức mà người đưa ra, cụ thể: - Bệnh tham ô, lãng phí, và bệnh quan liêu: Theo ồ hí Minh, trong ba kẻ thù tham ô, lãng phí, quan liêu, thì tham ô là kẻ thù nguy hiểm nhất, bởi nó là hành động xấu xa nhất, tội lỗi đê tiện nhất trong xã hội. Trong tác phẩm " ần, kiệm, liêm, chính", ồ hí Minh đã chỉ rõ “Liêm là trong sạch, không tham lam”.
ồng thời Người cũng thẳng thắn chỉ ra một trong những khuyết điểm của cán bộ, đảng viên và nhân dân ta mà Người khẳng định đó là “bất liêm”. - hủ nghĩa cá nhân: hủ tịch ồ hí Minh đã chỉ rõ: mọi tật bệnh trong ảng và trong mỗi cán bộ đảng viên đều do chủ nghĩa cá nhân. hủ nghĩa cá nhân là một loại giặc, nó còn ác hơn cả giặc ngoại xâm. Bởi vì, chủ nghĩa cá nhân ở ngay trong con người ta, trong tổ chức của ta, không thể dùng súng, dùng lựu đạn để tiêu diệt nó.
ấu tranh chống nó cực kỳ khó khăn và phức tạp. Vì chủ nghĩa cá nhân mà một bộ phận cán bộ, đảng viên sinh ra các bệnh sau: B ể : ồng chí mình mắc khuyết điểm, lẽ ra phải kỷ luật với một hình thức tương xứng, nhưng vì cảm tình nên chỉ phê bình qua loa cho xong chuyện. Thậm chí có nơi còn che đậy cho nhau, lừa dối cấp trên, giấu giếm đoàn thể. ó trường hợp cấp trên cử đoàn kiểm tra về, lại tìm mọi cách mua chuộc cả đoàn kiểm tra.
Sự thật không được phanh phui, cái xấu vẫn được dung dưỡng - một mầm bệnh nan y bắt đầu phát triển. uần chúng không chỉ nghi ngờ sự sai phạm từ đơn vị, từ tổ chức mà còn nghi ngờ, thiếu tin cả hệ thống tổ chức. Người dùng từ “cánh hẩu” trong một bộ phận cán bộ có chức, có quyền. Bè cánh được xây dựng từ những người có họ hàng, là bà con, cháu, chắt, thân tín, thậm chí mở rộng ra là người cùng xóm, cùng quê; rồi “chén chú chén anh”, tung hô nhau, ủng hộ nhau, dùng số đông, lợi dụng và bóp méo nguyên tắc tập trung dân chủ, dồn những người dù có tốt, có tài nhưng không “hẩu” xuống để “tiêu diệt”, để cát cứ, thao túng “… Vì ham danh vọng và địa vị, cho nên khi phụ trách một bộ phận nào, thì lôi người này, kéo người khác, ưa ai thì kéo vào, không ưa thì tìm cách đẩy ra.
B “ ”: ây là loại bệnh mà người mắc bệnh có khi được đánh giá là có “đức”, “hiền lành”, luôn luôn biết “đoàn kết”… Những người này thông thường trong cuộc họp, hội nghị, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu tranh, được lòng hết cả mọi người. Nếu có nói thì “khiêm tốn” nói bên ngoài, nói ở quán nước hoặc nơi nhậu nhẹt, chơi bời, thậm chí chờ bên nào có xu hướng “thắng” thì giơ tay ủng hộ. Rồi luồn cúi, đi “cửa sau”, thưa dạ, bẩm vâng, xun xoe, nịnh bợ. Những người này khi đã đạt mục đích “leo lên” rồi bắt đầu nịnh trên, nạt dưới, xây dựng bè cánh… B ữ : Làm việc không thiết thực, không từ chỗ gốc, chỗ chính, không từ dưới làm nên.
Làm cho có chuyện, làm lấy rồi. Làm được thì ít, suýt ra thì nhiều, để làm báo cáo cho oai, nhưng xét kỹ lại thì rỗng tuếch. ồ hí Minh coi đây là một loại bệnh nguy hiểm. Do chạy theo thành tích mà vẽ vời, khoa trương, dối trá.
Những khuyết điểm, hạn chế thì giấu giếm, đậy điệm lại, còn thành tích thì thổi lớn lên, để được khen, được nhận danh hiệu này, huân chương nọ, nhưng tai hại vô cùng. 11 z B : “Những người mắc bệnh này thì đặt lợi ích của mình lên trên lợi ích của ảng, của dân tộc, do đó mà chỉ “tự tư, tự lợi”. Dùng của công làm việc tư. Dựa vào thế lực của ảng để theo đuổi mục đích riêng của mình.
Sinh hoạt xa hoa, tiêu pha bừa bãi. Thậm chí làm chợ đen, buôn lậu. Không sợ mất thanh danh của ảng, không sợ mất danh giá của mình. B ờ b - Thực chất của bệnh lười biếng là đối lập với đức “cần”.
Lười biếng biểu hiện ở sự thỏa mãn với sự học, cái vốn có của mình, “làm biếng suy nghĩ. Việc dễ thì giành lấy cho mình. Việc khó thì đùn cho người khác. ặp nguy hiểm thì tìm cách để trốn tránh”.
Tóm lại, suy thoái đạo đức theo quan niệm của ồ hí Minh đó là tất cả những biểu hiện từ suy nghĩ đến việc làm, từ tư duy đến hành động trái ngược với các chuẩn mực đạo đức cách mạng, nó ngăn cản mỗi cán bộ, đảng viên tiến bộ, gây tổn thất cho cách mạng. Nó biểu hiện ra ban đầu từ chỗ là những “lỗi lầm”, đến những biểu hiện “kém tính đảng”, trở thành những “căn bệnh” và cuối cùng là sự “hủ hóa” biến thành “sâu mọt” hại nước, hại dân. Vấn đề đạo đức được ồ hí Minh đề cập đến một cách toàn diện. Tư tưởng ồ hí Minh đặc biệt được mở rộng trong lĩnh vực đạo đức của cán bộ, đảng viên, nhất là khi ảng đã trở thành ảng cầm quyền.
Trong bản Di chúc bất hủ, Người viết : “ ảng ta là một ảng cầm quyền, mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần , thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Biểu hiện suy thoái đạo đức Mộ “ ĩ ” ụ ỷ ồ hí Minh nói rõ nguyên nhân sâu xa, bao trùm của căn bệnh nêu trên, theo ồ hí Minh là chủ nghĩa cá nhân - một thứ trở lực nằm ngay trong mỗi cán bộ, đảng viên và mỗi con người. ồ hí Minh chỉ rõ: hủ nghĩa cá nhân là một thứ rất gian giảo, xảo quyệt; nó khéo dỗ dành người ta đi xuống dốc. Không ít cán bộ, đảng viên không chỉ suy giảm mà đã đánh mất lý tưởng 12 z cách mạng cao đẹp là phục vụ Tổ quốc, phục vụ nhân dân, bám vào vị trí lãnh đạo, lợi dụng quyền lực mưu lợi cá nhân, thậm chí sẵn sàng bán rẻ lợi ích dân tộc khi có cơ hội.
Biểu hiện cụ thể là thái độ vô trách nhiệm với dân, trở thành tầng lớp quan liêu, xa rời dân. ọ chỉ lo vun vén quyền lợi cho cá nhân, gia đình, họ tộc, địa phương, đơn vị mình, bỏ qua lợi ích tập thể, cơ quan cộng đồng; chỉ quan tâm đến lợi ích vật chất, coi nhẹ lợi ích tinh thần; chỉ lo kiếm lợi trước mắt, không quan tâm đến những vấn đề cơ bản, lâu dài; không giữ gìn tư cách đảng viên, chạy theo lối sống thực dụng, vụ lợi, vị kỷ, trái với những chuẩn mực đạo đức chung của xã hội và đạo đức cách mạng. ồ hí Minh chỉ ra: “Do chủ nghĩa cá nhân mà sinh ra đòi hỏi hưởng thụ, đãi ngộ. Người ta ai cũng muốn ăn ngon mặc đẹp, nhưng muốn phải cho đúng thời, đúng hoàn cảnh.
Trong lúc nhân dân còn thiếu thốn mà một người nào đó muốn riêng hưởng ăn ngon mặc đẹp, như vậy là không có đạo đức” [15, tr. Theo ồ hí Minh: mọi tật bệnh trong ảng và trong mỗi cán bộ đảng viên đều do chủ nghĩa cá nhân. hủ nghĩa cá nhân là một loại giặc, nó còn ác hơn cả giặc ngoại xâm. Bởi vì, chủ nghĩa cá nhân ở ngay trong con người ta, trong tổ chức của ta, không thể dùng súng, dùng lựu đạn để tiêu diệt nó.
ấu tranh chống nó cực kỳ khó khăn và phức tạp. Trong tác phẩm “Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân” của ồ hí Minh với bút danh T.