CHƯƠNG 1 TỔNG QUAN TÀI LIỆU 1.1 Khái quát vài nét về lịch sử của sốt chuột. Căn bệnh Murine typhus được Wolbach và Todd mô tả đầu tiên vào năm 1913 tại Mỹ với biểu hiện sốt, phát ban.Từ những năm 1920 cho đến trước năm 1943 có rất nhiều tranh cãi về căn nguyên gây bệnh này, năm 1932, Do Amaral (Monteiro) gọi tên vi khuẩn là Rickettsia typhi nhưng đến tận năm 1980 mới được đưa vào danh pháp bệnh quốc tế [4,]. Vai trò truyền bệnh được đề cập đến là do chuột, động vật có vú nhỏ và vector bọ chét Xenopsylla cheopis. Trong chương này, chúng tôi tập hợp các tài liệu liên quan đến dịch tễ học, biểu hiện lâm sàng, biến đổi cận lâm sàng, chẩn đoán và điều trị bệnh murine typhus.Dịch tễ học bệnh murine typhus (sốt chuột) 1.
mooseri ), tác nhân gây bệnh murine typhus 1. Đặc điểm của R. typhi Vi khuẩn gây bệnh murine typhus là vi khuẩn Gram âm, thuộc họ Rickettsiae, ký sinh nội bào, kích thước trung bình 0,4 µm x1,3µm, nhỏ hơn hầu hết các vi khuẩn khác [39]. Cấu trúc của mỗi tế bào vi khuẩn gồm một lớp màng ngoài có bản chất là Lipopolysacharid, tiếp đến là một lớp murein, bản chất là các mạch polymer , nhân tế bào không chứa plasmid.
Vi khuẩn phát triển mạnh trong môi trường có nồng độ ion K cao, nồng độ Glucose thấp, thông thường đây là nồng độ tế bào chất của tế bào có nhân chuẩn. Màng tế bào của vi khuẩn được sử dụng để lấy được ATP, acid amin của tế bào vật chủ. Vi khuẩn không có khả năng duy trì nồng độ chất dinh dưỡng 4 thiết yếu làm cho vi khuẩn gần như không di động. typhi không sống được trên môi trường nhân tạo trong phòng thí nghiệm mà chỉ phát triển được trên mô tế bào như tế bào thận khỉ hay tế bào phôi trứng gà.typhi phát triển tốt nhất ở nhiệt độ 32ºC hoặc 37,5ºC.
Vi khuẩn xâm nhập vào tế bào vật chủ thông qua cơ chế thực bào, đi vào nguyên sinh chất, và phát triển chủ yếu ở vùng cận nhân tế bào. Vi khuẩn giải phóng ra khỏi tế bào vật chủ bằng phương pháp nảy chồi, và được bao bọc bởi một lớp màng tế bào vật chủ, tương tự như những virus có vỏ, R.typhi nhân bản bằng phương pháp chia đôi []. Tính đa dạng của các chủng R. Căn cứ vào cấu trúc và sự sắp xếp của các acid nucleic của phân tử 17- kDa, người ta đã tìm ra 3 loại R.typhi, đó là Rt55F, Rt678R và Rt640BP [12,] 1.
Bọ chét Xenopsylla cheopis ổ bệnh và trung gian truyền bệnh 1. Một số đặc điểm sinh học của bọ chét X. cheopis 5 Bọ chét chuột phương Đông Phân loại khoa học Giới (regnum): Động vật Ngành (phylum): Chân đốt Lớp (class): Côn trùng Bộ (ordo): Bọ chét Họ (familia): Pulicidae Chi (genus): Xenopsylla Loài (species): X. cheopis Tên hai phần Xenopsyllacheopis (Rothschild, 1903)[1] Bọ chét chuột phương Đông hay bọ chét chuột nhiệt đới hay (tên khoa học là Xenopsylla cheopis), là một loài côn trùng ký sinh trên các động vật gặm nhấm chủ yếu là chuột Rattus rattus và đóng vai trò là vector của bệnh dịch hạch, bệnh do sán dây chuột, và murine typhus ( sốt chuột).
Cấu trúc cơ thể 6 Bọ chét chuột phương Đông không có hàm răng lược ở hàm và ở ngực. Đặc điểm này được dùng để phân biệt với các loài bọ chét mèo, bọ chét chó và những loài bọ chét khác Bọ chét có kích thước khoảng 1,5x 3,3mm. Cơ thể của bọ chét được chia làm ba phần: đầu, ngực, và bụng và có cấu trúc thích nghi với khả năng nhảy xa. Hình ảnh bọ chét Chu kỳ và môi trường sống của bọ chét: Bọ chét là loài ký sinh trùng biến thái hoàn toàn.
Vòng đời của bọ chét khoảng 20 đến 35 ngày phụ thuộc vào nhiệt độ và độ ẩm của môi trường. Bọ chét phát triển trong điều kiện nóng ẩm, thích hợp ở nhiệt độ 21-35 oC và độ ẩm70- 85%. Gặp điều kiện không thuận lợi, khi nhiệt độ đột ngột hạ thấp thì bọ chét ngừng phát triển và tồn tại kéo dài vài tháng đến một năm. Ở môi trường trong nhà bọ chét sinh sản quanh năm, ngoài trời chỉ phát triển vào những tháng ấm.
Ở miền Bắc nước ta thì bọ chét phát triển nhiều vào tháng 2 tháng 3 khi thời tiết chuyển từ mùa đông sang mùa xuân hè. Vòng đời của bọ chét có làm 03 giai đoạn: Giai đoạn ấu trùng, giai đoạn nhộng và giai đoạn trưởng thành. Vòng đời được bắt đầu từ bọ chét cái đẻ trứng. Điểm đặc biệt của bọ chét cái trưởng thành là khi có khả năng sinh sản chúng mới hút máu và chỉ đẻ trứng sau khi đã hút máu.
Sau mỗi lần hút máu, mỗi bọ chét cái đẻ từ 2-20 7 trứng. Suốt cuộc đời một bọ chét cái đẻ khoảng trên 800 trứng. Trứng có thể dính trên da, lông của vật chủ hoặc rơi xuống đất. Vì vậy, thường những vùng đất mà vật chủ ngủ hoặc trú ngụ là môi trường sống đầu tiên của trứng để phát triển thành ấu trùng bọ chét.
Khoảng 2-14 ngày, tuỳ theo điều kiện môi trường, trứng nở thành ấu trùng không có chân. Ấu trùng sống ở đất, phát triển bằng cách thay lông và lột xác 3 lần trong vòng 8 đến 24 ngày. Ấu trùng có thể kéo dài thời gian phát triển trên 6 tháng trong điều kiện không thuận lợi. Ấu trùng bọ chét sống ở các kẽ sàn nhà, ga trải giường, thảm và ở chỗ ngủ của động vật.
Ấu trùng thích chỗ tối, ẩm uớt, ở đó chúng ăn những mảnh chất hữu cơ như phân của bọ chét trưởng thành, phân và những mảnh thức ăn thừa của vật chủ. Giai đoạn nhộng kéo dài từ 5- 7 ngày nhưng có thể tới một năm trong những điều kiện không thuận lợi. Bọ chét trưởng thành tồn tại ở trong kén cho đến khi gặp vật chủ thích hợp. Tuỳ theo điều kiện của môi trường, bọ chét trưởng thành có thể ở trong kén tới 5 tháng để chờ vật chủ.
Trong kén, bọ chét trưởng thành nhận biết được sự có mặt của vật chủ thích hợp bằng cảm nhận hơi nóng, mùi của cơ thể vật chủ, luồng khí, dung động của sàn và môi trường xung quanh. Khi phát hiện được vật chủ thích hợp, bọ chét chui ngay ra khỏi kén và tìm đến vật chủ. Đặc điểm sinh thái này chính là lý do mà người ta thấy bọ chét trưởng thành xuất hiện nhiều khi người ta trở về nhà sau chuyến du lịch hoặc khi dọn đến nhà mới. Khống chế được sự phát triển của bọ chét là hết sức phức tạp.
Bởi vì vòng đời của bọ chét có nhiều giai đoạn phát triển ngoài vật chủ. Vai trò truyền bệnh 8 Bọ chét chuột phương Đông đóng vai trò là vector trong bệnh dịch hạch, murine typhus và cũng đóng vai trò là ký chủ của các loài sán dây. Các bệnh này có thể được truyền từ thế hệ bọ chét này đến thế hệ tiếp theo thông qua trứng. Vật chủ chính của chúng là chuột Rattus rattus ( chuột đen), chuột cống ( Rattus.
norvergicus) chuột nhắt, mèo, động vật có vú nhỏ có xương sống… Các vật chủ này phổ biến ở khắp nơi trên thế giới, phân bố ở khắp các vùng miền, từ thành thị đến nông thôn, tập trung nhiều hơn ở các vùng nhiệt đới, cận nhiệt đới, vùng đồng cỏ, các kho hàng, các hầm tàu, thuyền []. Chuột không chỉ đóng vai trò như là vật chủ mà còn cung cấp rickettsia sẵn có trong máu cho bọ chét và ngược lại, bọ chét cũng truyền rickettsia trở lại chuột trong suốt quá trình hút máu. Vòng lây truyền chuột - bọ chét – chuột là đường lây chính trên khắp thế giới. Bọ chét chuột không thường xuyên đốt người nhưng nó sẽ làm vậy khi vắng mặt vật chủ thường xuyên của chúng [].
Sự nhiễm rickettsia ở bọ chét xảy ra khi hút máu có chứa các R.typhi thoát khỏi tế bào chủ bằng phương thức nảy chồi, các rickettsia xâm nhập vào tế bào biểu mô ruột, sau 3 ngày kể từ khi nhiễm, rickettsia chỉ được phát hiện có một nhóm nhỏ ở tế bào biểu mô ruột, sau 3-5 ngày tiếp theo, thì tăng lên với số mũ và lây lan từ vị trí bị nhiễm đầu tiên đến toàn bộ các tế bào biểu mô ruột. Sau 10 ngày, bọ chét bị nhiễm có thể truyền rickettsia sang vật chủ khác nhạy cảm qua hút máu và đào thải qua phân. Trong suốt thời kỳ nhiễm rickettsia trong cơ thể sống của vật chủ, rickettsia được tìm thấy trong tế bào biểu mô dạ dày bọ chét, một phần tế bào máu, một phần tế bào bạch cầu. Tế bào máu bị phá hủy rất nhanh trong ruột của bọ chét ( khoảng 6h) [ 23].
Sự gây nhiễm không phụ thuộc vào số lượng rickettsia Khác biệt lớn của R.typhi so với orentia trong cơ thể vật chủ là, rickettsia không làm chết vật chủ, X.cheopis vẫn phát triển bình thường khi bị nhiễm rickettsia. Ricketsia có khả năng xâm nhập vào trứng và truyền cho các thế hệ sau của bọ chét []. Sự phân bổ của bọ chét X.cheopis được phân bổ rộng khắp nơi trên thế giới, đặc biệt ở vùng ôn đới, nhiệt đới, và ven biển. Một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy tỷ lệ bọ chét gặp ở chuột lên tới 85,7%.
Nghiên cứu ở Indonexia, Thái Lan thì tỷ lệ này là [] [] .Tỷ lệ bọ chét đạt đỉnh vào tháng 4 đến tháng 6 ở miền nam Texas và ở những tháng ấm áp của mùa hè, đầu mùa thu ở các địa điểm khác. Một nghiên cứu gần đây cho thấy tỷ lệ gặp X.cheopis gây bệnh murine typhus trên chuột chỉ có 0,8%, và ở mèo lớn hơn, tới ()[]. Nhiễm rickettsia ở động vật 1. Sự lây truyền R.typhi từ bọ chét sang động vật.
Bọ chét nhiễm rickettsia hút máu động vật, rickettsia thải ra ngoài qua phân bọ chét, sau đó vi khuẩn sẽ xâm nhập vào cơ thể động vật qua vết đốt, vết xây sước trên da động vật hoặc da người do gãi, một số ít vi khuẩn tồn tại trong phân khô của bọ chét dễ bị hòa lẫn trong bụi nhà, không khí có thể xâm nhập vào cơ thể qua thức ăn, nước uống bị nhiễm khuẩn, qua niêm mạc đường hô hấp do hít phải, hoặc do rơi vào niêm mạc mắt [2] [1]. Vi khuẩn sẽ đi vào cơ thể vật chủ mới theo cơ chế thực bào, 1. Bệnh murine typhus ở động vật. Ở những động vật cấp thấp hơn , khỉ, GP, chó, mèo,thỏ, chuột, sóc thì mức độ cảm nhiễm với bệnh khác nhau.
Ở nhiều loài trong số này không sốt hoặc các biểu hiện xa hơn của nhiễm trùng được tìm thấy, tuy nhiên có những nhiễm trùng có thời kỳ ủ bệnh rất dài ( tới 370 ngày ở chuột trắng).