Chương 1: CƠ SỞ HÌNH THÀNH VA SỰ PHAT TRIEN CUA VAN HỌC ĐÔ THỊ TRONG TIẾN TRÌNH HIỆN ĐẠI HÓA VĂN HỌC HÀN QUOC 1. Những biến động lịch sử — xã hội va anh hưởng đối với sự hình thành văn học đô thị Hàn Quốc Từ cuối thế kỷ XIX, do sức ép của các thế lực bên ngoài và tình hình trong nước mà xã hội Joseon đã bắt đầu rơi vào tình trạng rối ren nhiễu nhương. Nhiều phong trào đấu tranh diễn ra nhằm phản đối tang lớp quan lại thối nát và yêu cau cải cách đòi thay đôi chế độ. Năm 1910, Nhật Bản chính thức thực thi chế độ thống trị thực dân lên bán đảo Hàn nhưng từ trước đó đã có nhiều động thái tác động đến việc nội bộ trong triều đình Joseon.
Chính phủ Nhật Bản áp đặt chính sách bóc lột kinh tế và gia tăng chính sách phân biệt đối xử với dân tộc Hàn, thành lập phủ thống đốc Joseon và các nhà máy dé tận dung sức lao động của người dân, tịch thu ruộng đất thuộc sở hữu của người dân khiến cho nền kinh tế Joseon trở nên kiệt qué. Nam 1910 đế quốc Nhật chính thức đặt ách thống trị thực dân lên bán đảo Hàn, Joseon bước vào thời kỳ thuộc địa suốt 30 năm cho tới khi được giải phóng vào năm 1945. Quá trình cai trị của Nhật Bản bắt đầu từ việc tước đi mọi quyền hạn và sở hữu của dân tộc Joseon và sau đó là đây mạnh chính sách cai tri thực dân theo hướng xoá sạch và đồng hóa, đôi quốc hiệu của Hàn Quốc thành Đại Hàn Dé Quốc, đổi tên kinh đô Hanseong thành thủ đô Gyeongseong, tiến hành bóc lột kinh tế và gia tăng chính sách phân biệt đối xử với dân tộc Hàn. Hệ quả của chính sách này khiến cho xã hội Joseon lúc bấy giờ trở nên ban cùng hoá, dé thực dân Nhật tiến hành qua trình cận đại hóa thuộc địa thông qua khống chế tư tưởng, tự đặt ra quy chế về ngôn luận, hạn chê va áp đặt giáo dục,.
Trên khía cạnh lịch sử văn học, có thê nhận định sự phát triên của văn học đô thị ở Hàn Quốc được tạo điều kiện bởi hai sự kiện chính dẫn dắt: phong trào Khai 16 sáng?! và hiện đại hóa đã can quét Đông A vào đầu thế kỷ XX; và quá trình thực dân hóa Hàn Quốc của Nhật Bản vào năm 1910. Sự phát triển này trước hết đã cho giới trẻ Hàn Quốc tiếp xúc với những lý tưởng khai sáng như xóa mù chữ, giáo dục, bình dang và quyền của phụ nữ. Văn hóa mới đã truyền cảm hứng cho một làn sóng chủ nghĩa dân tộc và cuối cùng đã hợp pháp hóa Hangeul trở thành ngôn ngữ văn học Hàn Quốc, buộc các nhà văn phải nắm bắt duoc sự cần thiết của việc bảo tồn ngôn ngữ va van học của chính họ trong một môi trường thuộc địa ngày càng đàn áp. Trong những năm cuối cùng của giai đoạn Nhật Bản chiếm đóng cho đến khi giải phóng vào năm 1945, người Hàn Quốc đã bị cắm nói ngôn ngữ của họ ở nơi công cộng hoặc xuất bản văn hóa phẩm băng tiếng Hàn.
Nhưng đến năm 1917, cuốn tiểu thuyết Vô tinh (1-28) của Lee Kwang-su? được xuất bản đánh dấu một bước ngoặt lớn. Ra đời với sự thu hút quần chúng va phân biệt với “tiêu thuyết cũ”, tiểu thuyết mới nói về lịch sử đương đại, giải quyết các vấn đề xã hội trong đời thực, miêu tả những mưu mô trong gia đình, hoặc truyền cảm hứng cho lòng yêu nước thông qua chân dung của các anh hùng dân tộc ở Hàn Quốc. Thế hệ đầu tiên của các nhà văn Hàn Quốc hiện đại hầu hết là những người trẻ sinh ra vào đầu thế kỷ đã được học tại các trường đại học nổi tiếng ở Nhật Ban va được giới thiệu, tiếp xúc với nền văn học phương Tây. Kết quả là một loạt các chủ lưu trong nền văn học phương Tây đồ vào Hàn Quốc, chủ nghĩa hiện thực chủ yếu thể hiện trong tiểu thuyết và chủ nghĩa lãng mạn được bắt gặp nhiều trong thơ.
Tiểu thuyết mới duy trì lượng độc giả đông đảo nhưng được giới tinh hoa văn học coi là trò giải trí thấp. Nhãn quan vê cuộc sông của con người trong đô thị được phan ánh rat rõ nét qua ? Phong trào Khai sáng, cũng gọi bằng Phong trào Duy lí, (tiếng Pháp: le Siècle des Lumières; tiếng Anh: the Enlightenment) là phong trào tri thức triết học chi phối tư tưởng châu Âu vào thế kỷ 17 và 18, lấy lý trí, sự theo đuôi hạnh phúc, và sự nhận biết của giác quan làm nền móng, chủ trương tự do, tiến bộ loài người, khoan dung, bác ái, chính phủ lập hiến, phân lập nhà nước với tôn giáo. Sau này, ở Hàn Quốc xuất hiện một phong trào tương tự, phản đối sự cai trị của Nhật Bản vào đầu thé ky XX và thúc đâyý thức quốc gia về phục hồi quyền dân tộc (độc lập) thông qua các hoạt động như phát biểu, xuất bản, giáo dục và phát triển công nghiệp dân tộc. ? Lee Kwang-su (tiếng Han: ©] 2; 1892 - 1950) là một nhà văn, nha hoạt động độc lập va dân tộc chủ nghĩa.
Ông là một trong những tiểu thuyết gia hiện đại đầu tiên ở Hàn Quốc và nôi tiếng nhất với tiểu thuyết Vô tinh (*”8).Tiểu thuyết mô tả ngã rẽ mà Hàn Quốc đã tìm thay chính mình, mắc kẹt giữa truyền thống và hiện đại, trải qua xung đột giữa thực tế xã hội và lý tưởng truyền thống. Lee Kwang-su vì sự giác ngộ và chủ nghĩa dân tộc, Yeom Sang-seop khai thác chủ nghĩa hiện thực tâm lý, Kim Dong-in hiện đại hóa ngôn ngữ với nhiều cách tân và quan điểm nghệ thuật vì nghệ thuật, Hyun Jin-geon tái hiện những lát cắt về cuộc sông của đô thị Han Quoc thời thuộc địa. Nền văn chương Hàn Quốc hiện đại lúc bấy giờ được khởi sinh gắn với quá trình hình thành các đô thị thời thuộc địa. Tính chất của đô thị hiện đại làm nên đặc trưng của nền văn chương mới, gắn với tư bản in ấn, thương mại và truyền thông, với tư cách nghề nghiệp (nghề viết văn), khác han truyền thống văn thơ thời trung đại.
Đô thị vì vậy gắn chặt với sự hiện đại hóa văn chương; đô thị là đề tài đồng thời cũng là thuộc tính của văn chương hiện đại. Sáng tác văn chương về đề tài đô thị tức là sáng tác dựa trên chất liệu đô thị, đô thị là thực thể có trước, có sẵn, văn chương biểu hiện nó trong sáng tác. Văn chương lúc này trở thành một nghề mưu sinh cùng lúc với việc được xem là hậu nghiệp của kẻ theo đuôi chữ nghĩa. Ở cả hai tính chất ấy, trong cách nhà văn chọn văn chương như một nghề và văn chương chọn nhà văn như một nghiệp, tính chất cá nhân đều được khẳng định.
Sự thành hình của tính chất cá nhân trong sáng tạo văn chương hiện đại phát xuất từ khởi nguồn của nó. Và do vậy, nuôi dưỡng ý thức cá nhân đó làm thành đặc tính và sức mạnh của văn chương hiện đại. Song song với sự chuyền biến văn hóa và cơ cấu xã hội, văn học Hàn Quốc giai đoạn này thể hiện tinh thần phản kháng mạnh mẽ đối với triều đại phong kiến Joseon (1392 -1910) đang suy vong. Tang lớp quan lại tham nhũng, nhân dân khổ cực đói nghèo.
Cùng lúc đó, các thế lực ngoại xâm Trung Quốc, Nga, Nhật tiến hành tranh giành quyền đô hộ bán đảo Triều Tiên. Trong bức tranh toàn cảnh về xã hội Hàn Quốc khi ấy, văn học còn phản ánh quá trình chuyên biến tâm lý, tinh thần con người khi du nhập các tư tưởng mới, nếp sống hiện đại từ phương Tây, nhất là văn hóa Nhật Bản, một dé quốc đang nổi lên ở khu vực Đông A. Tiến trình thay đổi xã hội và đời sông tinh than đã kích hoạt văn học chuyền hóa nhanh chóng từ truyền 18 thống sang hiện đại. Tuy vậy, cuộc xung đột giữa truyền thống bảo thủ với phong cách mới, tư duy hiện đại đã nô ra trong xã hội, sau đó được phản ánh trong văn học.
Những tác pham của các nhà văn tiêu biéu như Park Tae-won, Lee Sang, Lee Hyo-seok đã cho thấy rõ nét tiễn trình hiện đại hóa văn học Hàn Quốc những năm đầu thế kỷ XX. Các nhà văn đã chủ động tiếp nhận văn hóa cùng những thành tựu của văn học phương Tây và Nhật Bản dé hiện đại hóa văn học. Một số tác giả tiêu biểu đã vượt qua chặng đầu của bút pháp ké chuyện truyền thống dé canh tân lối viết, thé hiện rõ nét trong truyện vừa Thé giới bạc (®:A\2Ì) của Lee In-jik, truyện ngắn Nữ nhân dưới ánh trăng (%š}7}S\) của Lee Hae-jo”,. Đặc biệt, truyện ngắn của Lee Hyo-seok mang đậm dấu ấn phong cách của các nhà văn Nga, có chiều sâu tâm lý, lột tả tinh tế nội tâm các nhân vật đặc trưng cho các tầng lớp trong xã hội.
Từ hiện thực phê phán, Lee Hyo-seok chuyên sang khám phá thiên nhiên và văn hóa bản địa nơi ông đã qua. Có thể nói Lee Hyo-seok là một trong những nhà văn đã khơi nguồn, làm sinh sôi sức sông mãnh liệt của văn hóa đô thi Han Quoc. Hau hết các tác phẩm thời kỳ này đều tập trung phan ánh đời sống xã hội Hàn Quốc những năm dau thé ky XX. Nha văn Chae Man-sik đã rất thành công khi khắc họa đời sống đô thị, những xu hướng chạy theo đồng tiền của những kẻ thực dung, ham mê vật chất.
Truyện ngắn Cái chết của bà ("14 9| $2) của Hyun Jin- geon tuy vẫn năm trong bức tranh tông thê khắc họa xã hội, nhưng nhà văn đã tạo ra những cặp cấu trúc tương phản song song, đối lập nhau như giàu và nghèo, hạnh phúc và bat hạnh, ánh sáng và bóng tối. Da số các truyện ngắn của Hyun Jin-geon đều kết thúc bằng bi kịch, tối tăm, nghèo túng. Trong truyện ngắn Thể giới bạc (®-^\2\) Lee In-jik, hình anh cũng như hành động xắc xược của những tên thương sai, giám sự đại diện cho tang lớp cầm quyền 26 Lee Hae-jo (tiếng Hàn: ©] š]#, 27 tháng 2 năm 1869 - 11 tháng 5 năm 1927) là một nhà báo và tiểu thuyết gia trong thời kỳ thuộc địa của Nhật Ban, sinh ra ở Pocheon, Gyeonggi-do. Ông được gọi là người sáng lập ra tiểu thuyết mới.
Tiêu thuyết của ông đã được đăng nhiều kỳ Hwangseongsinmun (373 4132) và Maeilsinbo (a) Ale). Từ thang 12 năm 1908 đến tháng 2 năm 1909, Ssangokjeok (24) được đăng nhiều kỳ trên Hwangseongsinmun và xuất bản dưới dạng chuyên khảo vào năm 1911, được gọi là ˆ ‘tiéu thuyết gián điệp ” đầu tiên của Hàn Quốc, tức là một tiểu thuyết mang nhiều mau sắc bían.