Nghiên cứu mối liên hệ giữa độ chặt với một số tính chất lý học của tầng đất mặt ở rừng trồng keo tai tượng acacia mangium wild xã cao răm lương sơn hòa bình

Mối liên hệ giữa độ chặt và tính chất lý học đất trong rừng keo tai tượng ảnh hưởng đến chất lượng đất và sự phát triển của cây trồng.

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Khóa luận tốt nghiệp
55
0
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Khám phá mối liên hệ độ chặt và tính chất lý học đất rừng

Nghiên cứu về đất đai là nền tảng cho sự phát triển bền vững của ngành nông lâm nghiệp. Đất không chỉ là giá đỡ cho cây trồng mà còn là môi trường diễn ra các quá trình sinh hóa phức tạp. Mỗi loại đất sở hữu những đặc tính riêng, quyết định sự phù hợp với từng loài cây. Tại Việt Nam, rừng trồng Keo tai tượng (Acacia mangium wild) đóng vai trò chủ lực trong ngành công nghiệp giấy và phủ xanh đất trống đồi núi trọc. Tuy nhiên, việc trồng thuần loài trên diện tích lớn đã làm thay đổi đáng kể tính chất lý học của đất. Hiểu rõ mối quan hệ giữa các đặc tính này là vô cùng cần thiết để tối ưu hóa năng suất và hiệu quả kinh tế. Nghiên cứu này tập trung vào một hướng đi mới: lượng hóa mối liên hệ giữa độ chặt với một số tính chất lý học của tầng đất mặt. Độ chặt, một chỉ tiêu dễ đo đạc ngoài thực địa, có thể trở thành công cụ chẩn đoán nhanh tình trạng sức khỏe của đất. Việc xác định được mối tương quan này giúp tiết kiệm thời gian, chi phí và nhân lực so với các phương pháp phân tích trong phòng thí nghiệm phức tạp. Nghiên cứu được thực hiện tại xã Cao Răm, huyện Lương Sơn, tỉnh Hòa Bình, một khu vực điển hình cho hoạt động trồng rừng Keo. Mục tiêu là xây dựng một phương trình tương quan, cho phép ước tính các chỉ số quan trọng như độ xốp đất, dung trọng, và tỷ trọng chỉ từ kết quả đo độ chặt. Điều này không chỉ mang ý nghĩa khoa học mà còn có giá trị ứng dụng thực tiễn to lớn, hỗ trợ các nhà quản lý và người dân đưa ra quyết định canh tác phù hợp, góp phần nâng cao hiệu quả sản xuất lâm nghiệp và bảo vệ tài nguyên đất.

1.1. Tổng quan về rừng trồng Keo tai tượng tại Hòa Bình

Keo tai tượng (Acacia mangium wild) được đưa vào Việt Nam từ những năm 1960 và nhanh chóng trở thành loài cây trồng chủ lực. Với khả năng sinh trưởng nhanh, biên độ sinh thái rộng, và khả năng cải tạo đất tốt, loài cây này đặc biệt phù hợp với điều kiện đất nghèo, xấu. Tại Hòa Bình, đặc biệt là huyện Lương Sơn, Keo tai tượng được trồng rộng rãi trong các chương trình phủ xanh đất trống đồi núi trọc và cung cấp nguyên liệu cho ngành công nghiệp giấy. Việc trồng rừng Keo tai tượng theo hình thức thuần loài trên diện tích lớn, như tại xã Cao Răm, đã tạo ra những hệ sinh thái rừng trồng đặc thù. Lịch sử trồng rừng tại khu vực bắt đầu từ dự án 661 vào năm 2000, nhưng sau đó người dân đã tự phát trồng đồng loạt từ năm 2004. Các khu rừng này thường thiếu sự đầu tư chăm sóc bài bản, dẫn đến những thay đổi về cấu trúc rừng và đặc biệt là tính chất đất.

1.2. Tầm quan trọng của việc nghiên cứu các tính chất đất

Các tính chất lý học của đất như độ chặt, độ xốp, dung trọng và tỷ trọng có ý nghĩa quyết định đến độ phì nhiêu và khả năng sinh trưởng của cây trồng. Đất có kết cấu tốt, tơi xốp, thoáng khí sẽ tạo điều kiện cho bộ rễ phát triển, tăng khả năng hấp thụ nước và dinh dưỡng. Ngược lại, đất bị nén chặt, bí khí sẽ cản trở sự phát triển của cây, thậm chí gây ngập úng và chết cây. Nghiên cứu các chỉ tiêu này giúp đánh giá tiềm năng của đất, từ đó lựa chọn loài cây phù hợp và đề xuất các biện pháp kỹ thuật canh tác hợp lý. Đặc biệt, việc tìm ra mối liên hệ giữa độ chặt và các tính chất khác mở ra một phương pháp đánh giá đất nhanh chóng, hiệu quả, giảm sự phụ thuộc vào các phân tích phòng thí nghiệm tốn kém.

II. Thách thức trong việc xác định nhanh tính chất đất rừng keo

Việc đánh giá tính chất lý học của đất dưới tán rừng trồng Keo tai tượng đối mặt với nhiều thách thức. Các phương pháp truyền thống đòi hỏi quy trình phức tạp, tốn nhiều thời gian và chi phí. Quá trình này bao gồm lấy mẫu đất ngoài thực địa, vận chuyển về phòng thí nghiệm, xử lý mẫu và tiến hành các phân tích chuyên sâu. Mỗi chỉ tiêu như dung trọng, tỷ trọng hay độ xốp đất đều cần những quy trình và thiết bị riêng biệt. Điều này yêu cầu người thực hiện phải có trình độ chuyên môn cao và trang thiết bị hiện đại. Do đó, việc áp dụng trên quy mô lớn, đặc biệt tại các vùng sâu vùng xa với điều kiện đi lại khó khăn như xã Cao Răm, Lương Sơn, Hòa Bình, là không khả thi. Thực tiễn sản xuất đòi hỏi phải có những công cụ chẩn đoán nhanh, đơn giản và chính xác để người dân và cán bộ kỹ thuật có thể tự thực hiện. Nhu cầu cấp thiết là tìm ra một chỉ tiêu dễ đo lường có thể đại diện hoặc dự báo được các đặc tính phức tạp khác của đất. Độ chặt của đất, có thể đo trực tiếp tại hiện trường bằng các thiết bị gọn nhẹ, nổi lên như một ứng cử viên tiềm năng. Tuy nhiên, việc lượng hóa mối quan hệ này một cách khoa học, xây dựng thành các phương trình đáng tin cậy vẫn là một khoảng trống cần được lấp đầy. Nghiên cứu này ra đời chính để giải quyết thách thức đó, tìm kiếm một giải pháp đơn giản nhưng hiệu quả để đánh giá nhanh chất lượng đất.

2.1. Hạn chế của các phương pháp phân tích đất truyền thống

Các phương pháp phân tích đất trong phòng thí nghiệm, mặc dù cho kết quả chính xác cao, nhưng lại tồn tại nhiều hạn chế. Thứ nhất, chúng rất tốn kém về mặt tài chính, từ chi phí mua sắm, bảo trì thiết bị đến hóa chất phân tích. Thứ hai, quy trình xử lý mẫu và phân tích mất nhiều thời gian, làm chậm quá trình ra quyết định trong sản xuất. Thứ ba, việc lấy và bảo quản mẫu đất đòi hỏi kỹ thuật cao để không làm thay đổi các đặc tính tự nhiên của nó. Cuối cùng, sự phức tạp của các phương pháp này giới hạn khả năng tiếp cận của người dân và cán bộ cơ sở. Những hạn chế này làm cho việc theo dõi, đánh giá sự biến động của tính chất đất trên diện rộng trở nên vô cùng khó khăn và không thường xuyên.

2.2. Nhu cầu xác định nhanh đặc tính lý học của đất tại thực địa

Trong quản lý rừng trồng, việc đánh giá nhanh đặc tính lý học của đất có vai trò sống còn. Nó giúp xác định vùng đất phù hợp để trồng mới, đánh giá tác động của các biện pháp lâm sinh như tỉa thưa, bón phân, hay phát hiện sớm các vấn đề suy thoái đất như nén chặt, xói mòn. Một phương pháp đơn giản, có thể thực hiện ngay tại thực địa sẽ cho phép kiểm tra trên nhiều vị trí, cung cấp một cái nhìn tổng thể và chi tiết hơn về sự biến động của đất trong một khu vực. Điều này đặc biệt quan trọng đối với các chủ rừng quy mô nhỏ, những người không có điều kiện tiếp cận các dịch vụ phân tích chuyên nghiệp. Do đó, việc phát triển một công cụ dựa trên mối liên hệ giữa độ chặt và các tính chất lý học khác là một yêu cầu cấp thiết từ thực tiễn sản xuất.

III. Phương pháp nghiên cứu độ chặt đất rừng keo tai tượng

Để lượng hóa mối liên hệ giữa độ chặt với một số tính chất lý học của đất, một phương pháp nghiên cứu khoa học và có hệ thống đã được triển khai. Khu vực nghiên cứu được chọn là đồi Đồng Lau, xã Cao Răm, nơi có rừng trồng Keo tai tượng 7 năm tuổi. Phương pháp luận dựa trên nguyên tắc các tính chất vật lý đất mang tính bản chất và ít thay đổi dưới tác động ngắn hạn. Tuy nhiên, chúng có thể biến đổi đáng kể do các hoạt động canh tác lâu dài. Công tác nghiên cứu được chia thành hai giai đoạn chính: ngoại nghiệp và nội nghiệp. Giai đoạn ngoại nghiệp tập trung vào việc khảo sát thực địa, phân vùng nghiên cứu, lập các ô tiêu chuẩn (ÔTC) và thu thập số liệu. Khu vực nghiên cứu được chia thành 3 vùng dựa trên sự khác biệt về độ dốc và độ cao. Tại mỗi vùng, các ÔTC được lập để điều tra cấu trúc rừng và lấy mẫu đất. Độ chặt của đất được xác định bằng thiết bị chuyên dụng Daiki push-cone, một công cụ gọn nhẹ và dễ sử dụng. Các mẫu đất sau đó được thu thập bằng ống dung trọng để phục vụ cho các phân tích trong phòng thí nghiệm. Cách tiếp cận này đảm bảo số liệu thu thập vừa mang tính đại diện cho khu vực, vừa có độ chính xác cao. Việc kết hợp giữa đo đạc hiện trường và phân tích trong phòng đã tạo ra một bộ dữ liệu toàn diện, là cơ sở vững chắc để xây dựng các mô hình tương quan sau này.

3.1. Quy trình điều tra ngoại nghiệp tại xã Cao Răm

Công tác ngoại nghiệp được tiến hành một cách bài bản. Đầu tiên, phỏng vấn chủ rừng và cán bộ địa phương được thực hiện để thu thập thông tin về lịch sử trồng rừng và các biện pháp canh tác. Tiếp theo, khu vực nghiên cứu được phân thành 3 vùng khác nhau để so sánh. Trong mỗi vùng, các ô tiêu chuẩn diện tích 500m² được lập để điều tra các chỉ tiêu cấu trúc rừng như đường kính D1.3, chiều cao vút ngọn (Hvn), đường kính tán. Việc lấy mẫu đất được thực hiện theo phương pháp ngẫu nhiên hệ thống trong các ô dạng bản (ODB) 1m². Tại mỗi ODB, độ chặt của đất được đo tại 5 vị trí bằng thiết bị Daiki push-cone. Ngay sau khi đo độ chặt, mẫu đất được lấy bằng ống dung trọng để xác định dung trọng và các mẫu đất khác được thu thập để phân tích tỷ trọng.

3.2. Cách sử dụng thiết bị Daiki push cone để đo độ chặt

Thiết bị Daiki push-cone là một dụng cụ đo độ chặt đất của Nhật Bản, đơn giản và hiệu quả. Thiết bị này hoạt động dựa trên nguyên lý đo lực cản của đất khi một đầu dò hình nón xuyên vào. Chỉ số đo được hiển thị trực tiếp trên thang đo của thiết bị, đơn vị là KPa. Quy trình đo rất nhanh chóng: cắm thiết bị vuông góc với mặt đất và đọc chỉ số. Trong nghiên cứu này, tại mỗi ô lấy mẫu, 5 lần đo được thực hiện tại 4 góc và tâm ô, sau đó lấy giá trị trung bình. Việc sử dụng Daiki push-cone đã đơn giản hóa đáng kể công đoạn xác định độ chặt đất, một chỉ tiêu quan trọng nhưng thường bị bỏ qua trong các khảo sát nhanh do thiếu công cụ phù hợp. Đây là yếu tố then chốt để xây dựng mối liên hệ với các tính chất lý học khác.

IV. Cách phân tích mối liên hệ độ chặt và độ xốp dung trọng

Giai đoạn phân tích trong phòng thí nghiệm và xử lý số liệu là bước quyết định để tìm ra mối liên hệ giữa độ chặt với một số tính chất lý học của đất. Các mẫu đất thu thập từ thực địa được xử lý theo quy trình chuẩn. Dung trọng đất được xác định bằng phương pháp ống dung trọng, thông qua việc cân trọng lượng đất khô kiệt trong một thể tích xác định (100 cm³). Tỷ trọng đất được xác định bằng phương pháp bình tỷ trọng (Picnomete), đo tỷ lệ khối lượng phần rắn của đất so với nước. Từ hai chỉ số này, độ xốp của đất được tính toán theo công thức: P% = (1 - Dung trọng/Tỷ trọng) * 100%. Sau khi có đầy đủ bộ dữ liệu về độ chặt, dung trọng, tỷ trọng và độ xốp, công tác xử lý thống kê được tiến hành. Phần mềm Excel được sử dụng để tính toán các đặc trưng thống kê như trung bình, độ lệch chuẩn. Phương pháp thống kê toán học được áp dụng để xây dựng phương trình tương quan. Cụ thể, mô hình hồi quy (Regression) được sử dụng để tìm ra hàm toán học mô tả tốt nhất mối quan hệ giữa biến độc lập (độ chặt - DC) và các biến phụ thuộc (dung trọng, tỷ trọng, độ xốp). Hệ số tương quan (R) được tính toán để đánh giá mức độ chặt chẽ của mối quan hệ này. Kết quả cuối cùng là các phương trình cụ thể cho từng vùng và một phương trình tổng hợp cho toàn khu vực nghiên cứu.

4.1. Phân tích dung trọng và tỷ trọng đất trong phòng thí nghiệm

Trong phòng thí nghiệm, mẫu đất từ ống dung trọng được sấy ở nhiệt độ 105-110°C cho đến khi trọng lượng không đổi để xác định khối lượng đất khô kiệt. Dung trọng (D) được tính bằng cách lấy khối lượng này chia cho thể tích ống (100 cm³). Đối với tỷ trọng, mẫu đất được hong khô, giã nhỏ và rây qua rây 1mm. Sau đó, 10g đất được cân chính xác và cho vào bình tỷ trọng, tiến hành đun sôi để loại bỏ không khí và xác định thể tích phần rắn của đất. Tỷ trọng (d) được tính toán dựa trên trọng lượng đất và sự thay đổi trọng lượng của bình tỷ trọng khi chứa đất và nước. Các quy trình này đảm bảo tính chính xác và tin cậy của dữ liệu đầu vào cho việc tính toán độ xốp và phân tích tương quan.

4.2. Xây dựng phương trình tương quan giữa độ chặt và độ xốp

Để xác định mối quan hệ, phương pháp hồi quy bậc hai được lựa chọn: Y = a + bx + cx². Trong đó, Y là các chỉ tiêu như độ xốp (P%) hay dung trọng, và x là độ chặt (DC). Dữ liệu từ cả ba vùng nghiên cứu được tổng hợp lại để xây dựng một phương trình chung. Kết quả phân tích hồi quy cho ra phương trình tổng hợp: P% = 2E-05*DC² - 0.593. Hệ số tương quan R của phương trình này đạt 0,77. Theo quy ước, giá trị R từ 0,7 đến 0,9 cho thấy một mối tương quan chặt. Điều này khẳng định rằng độ chặt và độ xốp có mối quan hệ chặt chẽ, và có thể sử dụng độ chặt để dự báo độ xốp với độ tin cậy cao. Phương trình này là kết quả khoa học cốt lõi của đề tài.

V. Kết quả thực tiễn từ rừng keo xã Cao Răm Lương Sơn

Kết quả nghiên cứu thực địa tại rừng trồng Keo tai tượng xã Cao Răm đã cung cấp những số liệu cụ thể và có giá trị. Về đặc điểm lý học, đất tại khu vực nghiên cứu có dung trọng lớn, dao động từ 0,99 g/cm³ đến 1,20 g/cm³, điển hình cho đất trồng trọt. Tỷ trọng đất tương đối ổn định giữa các vùng, khoảng 2,70 - 2,75 g/cm³. Một phát hiện quan trọng là độ xốp của đất ở mức cao, dao động từ 55,2% đến 64,1%, cho thấy đất ở khu vực này rất xốp, tạo điều kiện thuận lợi cho sự phát triển của hệ rễ. Phân tích thống kê bằng tiêu chuẩn Mann-Whitney U đã chỉ ra sự khác biệt có ý nghĩa thống kê về dung trọng và độ xốp giữa các vùng nghiên cứu (vùng chân đồi, sườn đồi và đỉnh đồi), trong khi tỷ trọng không có sự khác biệt rõ rệt. Về độ chặt của đất, chỉ số này giảm dần từ chân đồi lên đỉnh đồi. Những kết quả này cho thấy sự phân hóa rõ rệt của tính chất đất theo địa hình. Quan trọng nhất, nghiên cứu đã thành công trong việc xây dựng phương trình tương quan tổng hợp: P% = 2E-05*DC² - 0.77, với hệ số tương quan R = 0,77. Phương trình này chứng minh một cách thuyết phục rằng có thể ước tính độ xốp đất từ chỉ số độ chặt đo bằng thiết bị Daiki push-cone. Đây là một đóng góp thực tiễn, mở ra khả năng đánh giá nhanh chất lượng đất mà không cần các phân tích phức tạp.

5.1. Đặc điểm lý học đất tại các vùng nghiên cứu khác nhau

Kết quả phân tích cho thấy sự khác biệt rõ rệt về tính chất lý học đất giữa ba vùng. Vùng 1 (chân đồi) có dung trọng cao nhất (1,20 g/cm³) và độ xốp thấp nhất (55,8%). Ngược lại, Vùng 3 (đỉnh đồi) có dung trọng thấp nhất (0,99 g/cm³) và độ xốp cao nhất (64,1%). Vùng 2 (sườn đồi) có các chỉ số ở mức trung gian. Sự khác biệt này có thể do tác động của xói mòn và quá trình rửa trôi, khiến các hạt mịn và vật chất hữu cơ tích tụ nhiều hơn ở chân đồi, làm đất chặt hơn. Kiểm định U của Mann-Whitney xác nhận sự khác biệt này là có ý nghĩa thống kê (|U| > 1,96), cung cấp bằng chứng vững chắc về sự phân hóa của đất theo địa hình.

5.2. Ý nghĩa ứng dụng của phương trình tương quan tìm được

Phương trình P% = 2E-05*DC² - 0.77 không chỉ là một kết quả học thuật. Nó là một công cụ thực tiễn mạnh mẽ. Cán bộ khuyến nông, chủ rừng có thể sử dụng một thiết bị đơn giản như Daiki push-cone, đo độ chặt đất tại nhiều điểm trong khu rừng của mình, sau đó áp dụng công thức này để ước tính nhanh chóng độ xốp của đất. Từ đó, họ có thể xác định các khu vực đất bị nén chặt cần can thiệp cải tạo, hoặc lựa chọn những nơi đất tơi xốp nhất để trồng cây. Việc này giúp tiết kiệm chi phí, thời gian và cho phép đưa ra các quyết định quản lý kịp thời, nâng cao hiệu quả sinh trưởng của rừng trồng Keo tai tượng và đảm bảo sử dụng đất bền vững.

VI. Hướng đi mới Ứng dụng độ chặt để đánh giá đất hiệu quả

Nghiên cứu về mối liên hệ giữa độ chặt và tính chất lý học đất tại rừng trồng Keo tai tượng đã mở ra một hướng đi mới đầy triển vọng trong quản lý tài nguyên đất. Kết quả không chỉ dừng lại ở việc xác nhận một mối quan hệ khoa học mà còn cung cấp một công cụ ứng dụng cụ thể. Tuy nhiên, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Để phương pháp này được áp dụng rộng rãi và chính xác hơn, cần có những nghiên cứu tiếp theo trên quy mô lớn hơn, bao gồm nhiều loại đất, trạng thái rừng và loài cây khác nhau. Việc hiệu chỉnh và kiểm chứng phương trình tương quan trong các điều kiện lập địa đa dạng sẽ làm tăng độ tin cậy của nó. Bên cạnh đó, các biện pháp cải tạo đất rừng trồng cần được chú trọng. Dựa trên kết quả nghiên cứu, có thể đề xuất các giải pháp cụ thể như trồng cây theo đường đồng mức để chống xói mòn, hạn chế chăn thả gia súc làm nén chặt đất, và giữ lại thảm thực vật che phủ để tăng hàm lượng chất hữu cơ và cải thiện độ xốp đất. Việc áp dụng các kỹ thuật lâm sinh tiên tiến như tỉa thưa hợp lý, bón phân hữu cơ cũng góp phần duy trì và nâng cao độ phì của đất. Tương lai của việc đánh giá đất lâm nghiệp nằm ở sự kết hợp giữa công nghệ hiện đại và các phương pháp đơn giản, hiệu quả, dễ tiếp cận. Hướng nghiên cứu này là một minh chứng cho tiềm năng đó.

6.1. Các biện pháp cải thiện tính chất đất tại khu vực nghiên cứu

Để cải thiện tính chất lý học đất tại xã Cao Răm, một số biện pháp cần được thực hiện. Thứ nhất, thay đổi tập quán canh tác, áp dụng kỹ thuật trồng cây theo hố với kích thước tiêu chuẩn và bón lót phân hữu cơ. Thứ hai, trồng cây với mật độ phù hợp và thực hiện tỉa thưa đúng thời điểm để giảm cạnh tranh và tạo điều kiện cho thảm thực vật dưới tán phát triển. Thứ ba, áp dụng các biện pháp xới xáo đất cục bộ, tránh làm vào mùa mưa để không gây xói mòn. Cuối cùng, cần giữ lại lớp thảm mục và cành lá rơi rụng, bởi chúng là nguồn cung cấp chất hữu cơ quan trọng, giúp cải tạo đất, tăng độ tơi xốp và khả năng giữ nước cho đất.

6.2. Khuyến nghị cho các nghiên cứu và ứng dụng trong tương lai

Mặc dù nghiên cứu đã đạt được kết quả quan trọng, vẫn còn một số tồn tại. Quy mô nghiên cứu còn hạn chế và số lượng mẫu chưa nhiều. Do đó, khuyến nghị các nghiên cứu trong tương lai cần mở rộng phạm vi ra nhiều địa phương và các loại rừng trồng khác. Cần nghiên cứu sâu hơn ở các tầng đất khác nhau, không chỉ ở tầng đất mặt. Việc lấy mẫu nên được thực hiện trong điều kiện thời tiết khô ráo để đảm bảo tính nhất quán của dữ liệu. Về mặt ứng dụng, cần xây dựng các sổ tay hướng dẫn đơn giản để người dân có thể tự đo độ chặt đất và sử dụng phương trình tương quan để đánh giá độ xốp đất, từ đó chủ động hơn trong việc quản lý và cải tạo đất rừng của gia đình.

04/10/2025
Nghiên cứu mối liên hệ giữa độ chặt với một số tính chất lý học của tầng đất mặt ở rừng trồng keo tai tượng acacia mangium wild xã cao răm lương sơn hòa bình

Trích đoạn nội dung tài liệu

ĐẶT VẤN ĐỀ Từ xa xƣa, rừng đã chiếm một vị trí quan trọng trong đời sồng loài ngƣời. Rừng có tác dụng cung cấp lâm đặc sản, duy trì cân bằng sinh thái, phòng hộ và bảo vệ môi trƣờng sống. Tuy nhiên, khoảng thời gian từ năm 1954 trở lại đây tài nguyên rừng đang bị suy giảm một cách nhanh chóng cả về diện tích và trữ lƣợng. Trƣớc thực trạng trên, Đảng và nhà nƣớc đã có nhiều chính sách để bảo vệ và phát triển vốn rừng, đẩy mạnh công tác trồng rừng, phủ xanh đất trống đồi núi trọc.

Tuy nhiên, việc gây trồng ở điều kiện lập địa nào cho phù hợp với đặc tính của loài cây (đất nào cây ấy) để đạt đƣợc năng suất và hiệu quả cao đồng thời phát huy cao nhất tác dụng phòng hộ hay chính là chức năng bảo vệ môi trƣờng là vấn đề cần đƣợc giải quyết hàng đầu. Các loài Keo đƣợc đƣa vào nƣớc ta từ những năm 1960 là loài sinh trƣởng và phát triển nhanh, biên độ sinh thái rộng, thích nghi với điều kiện đất nghèo, xấu ít bị sâu bệnh đồng thời lại có khả năng cải tạo đất cao. Với những ƣu điểm trên cây Keo đã nhanh chóng trở thành cây trồng chủ lực cho ngành lâm nghiệp, đặc biệt là cho ngành sản xuất nguyên liệu giấy, ván dăm trong đó Keo tai tƣợng (Acacia mangium wild) đƣợc coi là một trong các loài có triển vọng nhất cho trồng rừng đa mục đích: phòng hộ, cải tạo đất, cung cấp nguyên liệu…Đến nay, Keo tai tƣợng đƣợc trồng gần nhƣ khắp các địa phƣơng trong cả nƣớc. Trong một số chƣơng trình, dự án, Keo tai tƣợng đƣợc xác định nhƣ một cây trồng chủ đạo.

Gần đây nhất, trong chƣơng trình trồng mới năm triệu ha rừng Keo tai tƣợng lại đƣợc chọ làm cây tiên phong trong việc phủ xanh đất trống đồi núi trọc. Tuy vậy việc gây trồng thuần loài Keo tai tƣợng trên những diện tích lớn khác hẳn so với việc trồng hỗn giao với các loài cây mọc tự nhiên nhƣ ở nơi bản xứ vì vậy tính chất đất và hoàn cảnh rừng cũng có những thay đổi đáng kể. Trƣớc đòi hỏi cấp thiết của thực tiễn trồng rừng sản xuất hiện nay là cần phải lựa chọn chính xác loại đất phù hợp cho trồng rừng Keo tai tƣợng (Acacia mangium wild) và đem lại hiệu quả kinh tế cao nhất nhiều công trình nghiên cứu về tính chất vật lý và hóa học đất đã 1 đƣợc tiến hành. Tuy vậy các nghiên cứu đó mất nhiều thời gian, tốn nhiều công sức, tiền bạc, yêu cầu ngƣời thực hiện phải có trình độ cao vì thế việc thực hiện thƣờng chỉ diễn ra trên quy mô nhỏ, thời gian tiến hành dài, ngƣời thực hiện cũng hạn chế trong khi thực tiễn đòi hỏi xác định nhanh và chính xác loại đất nào có thể trồng Keo mang lại hiệu quả kinh tế cao vừa tiết kiệm đƣợc chi phí lại dễ dàng thực hiện với những thao tác đơn giản ngoài thực địa.

Trƣớc thực tế đó tôi đã tiến hành thực hiện khóa luận tốt nghiệp với đề tài: “Nghiên cứu mối liên hệ giữa độ chặt với một số tính chất lý học của tầng đất mặt ở rừng trồng Keo tai tượng (Acacia mangium wild) xã Cao Răm - Lương Sơn - Hòa Bình” đề tài đƣợc thực hiện với hƣớng nghiên cứu là lƣợng hóa mối liên hệ giữa độ chặt với một số tính chất cơ bản của đất. Dụng cụ để đo độ chặt là Daiki push - cone đơn giản gọn nhẹ và dễ sử dụng. Đây là hƣớng nghiên cứu mới không những mang tính khoa học mà còn góp phần giải quyết nhanh những yêu cầu của thực tế về thời gian, chi phí và nhân lực. 2 Phần 1 TỔNG QUAN VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU Đất đai là tài nguyên vô cùng quý giá.

Đất là giá đỡ cho toàn bộ sự sống của con ngƣời và là tƣ liệu sản xuất chủ yếu của ngành Nông - Lâm nghiệp. Đất và cây có mối quan hệ rất khăng khít, đất là giá đỡ của cây và cây che phủ cho đất, qua quá trình sinh trƣởng phát triển cây trả lại cho đất vật rơi rụng, sự gắn bó mật thiết đó thiết lập nên một hệ sinh thái phong phú. Tuy vậy, mỗi loại đất khác nhau lại thích hợp với một loại cây trồng khác nhau, vì vậy việc nghiên cứu đánh giá đất đai và sự phù hợp của cây trồng là công việc vô cùng quan trọng. Hầu hết các công trình nghiên cứu luôn đƣợc thực hiện xoay quanh mối quan hệ ảnh hƣởng của đất tới quần xã thực vật và ảnh hƣởng ngƣợc lại của quần xã thực vật đối với đất, đây là lĩnh vực nghiên cứu thu hút đƣợc nhiều nhà khoa học.

Vì vậy, những nghiên cứu này đƣợc thực hiện rộng khắp trên khắp thế giới. Tuy vậy những nghiên cứu về mối quan hệ giữa độ chặt với chất lý học của đất ít hơn rất nhiều. LỊCH SỬ NGHIÊN CỨU 1. Trên thế giới 1.

Những nghiên cứu về đất và phân hạng đất trên thế giới Bắt đầu từ năm 1870, trƣờng phái Nga về khoa học đất dƣới sự lãnh đạo của V. Sibirtsev (1860 – 1900) đã phát triển khái niệm mới về đất. Những nhà nghiên cứu Nga coi đất nhƣ là một thực thể tự nhiên độc lập, mỗi loại có thuộc tính duy nhất đƣợc tạo ra bởi tổ hợp duy nhất của khí hậu, các vật chất sống, nguyên liệu gốc, địa hình và thời gian. Họ giả thiết rằng các thuộc tính của mỗi loại đất phản ánh các hiệu ứng tổ hợp của một tập hợp cụ thể các yếu tố phát sinh có trách nhiệm trong việc hình thành đất.

Hans Jenny sau đó nhấn mạnh sự liên quan về chức năng của các thuộc tính của đất và sự hình thành đất. Các kết quả của công trình này đã đƣợc ngƣời Mỹ biết đến thông qua lần xuất bản năm 1914 cuốn sách của 3 K.Glinka bằng tiếng Đức và đặc biệt là thông qua bản dịch tiếng Anh của C. Các khái niệm của ngƣời Nga là một cuộc cách mạng. Các thuộc tính của đất về tổng thể không còn dựa trên các điều suy diễn từ bản chất tự nhiên của đá hay từ khí hậu hoặc các yếu tố môi trƣờng khác khi xem xét một cách độc lập hay tổng thể mà nó là của bản thân đất một cách trực tiếp, sự biểu đạt tổng thể của các yếu tố này có thể xem xét trong hình thái học của đất.

Khái niệm này khẳng định rằng mọi thuộc tính của đất phải xem xét một cách tổng thể trong giới hạn của một thực thể tự nhiên độc lập hoàn toàn. Sự hƣởng ứng ban đầu đối với khái niệm mới và sự ra đời của một ngành mới trong khoa học đất đã làm cho một số ngƣời cho rằng việc nghiên cứu đất có thể tiến hành mà không cần có sự liên hệ với các khái niệm cũ có nguồn gốc từ địa chất học và nông hóa. Nhƣng thực tế đã chứng minh điều ngƣợc lại. Bên cạnh việc thiết lập các nền tảng mới cho khoa học đất với những nguyên lý cơ bản của nó, khái niệm mới đã làm cho các ngành khoa học khác thậm chí trở thành có ích hơn.

Hình thái học đất cung cấp một nền tảng vững chắc trên đó ngƣời ta có thể nhóm các kết quả quan trắc, thực nghiệm và các kinh nghiệm thực tế cũng nhƣ để phát triển các nguyên lý tổng quát để có thể dự báo trƣớc các tính chất của các loại đất. Đánh giá đất đai là một ngành trong nghiên cứu khoa học đất, mỗi nơi lại áp dụng một phƣơng thức đánh giá đất đai khác nhau: - Vào những thập niên 60, ở Liên Xô và các nƣớc Đông Âu việc đánh giá phân hạng đất đai đƣợc thực hiện qua ba bƣớc: 1. So sánh các hệ thổ nhƣỡng theo tính chất tự nhiên (đánh giá lớp phủ thổ nhƣỡng). Đánh giá khả năng sản xuất của đất đai.

Đánh giá kinh tế đất (chủ yếu là đánh giá khả năng sản xuất hiện tại của đất). 4 Phƣơng pháp này mới chỉ thuần túy quan tâm tới khía cạnh tự nhiên của đất đai mà chƣa xem xét đầy đủ khía cạnh kinh tế, xã hội của việc sử dụng đất đai. - Ở Hoa Kỳ đánh giá phân hạng đất đai đƣợc ứng dụng rộng rãi theo hai phƣơng pháp : 1. Phƣơng pháp tổng hợp: lấy năng suất cây trồng trong nhiều năm làm tiêu chuẩn và chú ý đi vào phân hạng đất đai cho từng loại cây trồng chính.

Phƣơng pháp yếu tố: bằng cách thống kê các yếu tố tự nhiên và kinh tế để so sánh, lấy lợi nhận tối đa là 100 điểm để làm mốc so sánh với các đất khác - Ở Ấn Độ và các vùng nhiệt đới ẩm châu Phi thƣờng áp dụng phƣơng pháp biến thiên biểu thị mối quan hệ của các yếu tố dƣới dạng các phƣơng trình toán học. Kết quả phân hạng đất cũng đƣợc thể hiện dƣới dạng phần trăm hay cho điểm. Vai trò của phân hạng đánh giá đất đai là không hề nhỏ, tầm quan trọng của công tác này đã đƣợc tổ chức Nông – Lƣơng Liên hiệp quốc (FAO) thừa nhận thông qua việc tổ chức này tập hợp trí tuệ của các nhà khoa học đất và chuyên gia đầu ngành về nông nghiệp của FAO và Hà Lan để tổng hợp nên kinh nghiệm của nhiều nƣớc xây dựng nên tài liệu “Đề cƣơng đánh giá đất đai” (FAO – 1976). Tài liệu này đƣợc các nƣớc trên thế giới quan tâm, thử nghiệm và vân dụng vào công tác dánh giá đất đai ở nƣớc mình và đều chấp nhận là phƣơng tiện tốt nhất để đánh giá đất.

Đến năm 1983 đề cƣơng này đƣợc bổ sung, chỉnh sửa cùng với hàng loạt các tài liệu hƣớng dẫn đánh giá đất chi tiết hơn cho các vùng sản xuất khác nhau nhƣ: - Đánh giá đất đai cho nền nông nghiệp nhờ mƣa (Land Evaluation for Rainfed Agriculture – FAO, 1983). - Đánh giá đất đai cho nền nông nghiệp có tƣới (Land Evaluation for Irrigated Agriculture – FAO, 1980). - Đánh giá đất đai cho trồng trọt có quảng canh (Land Evaluation for Extensive grazing – FAO, 1990). 5 - Đánh giá đất đai và phân tích hệ thống canh tác cho quy hoạch sử dụng đất (Land evaluation and farming system analysis for land use planning – FAO, 1992).

Các phƣơng pháp đánh giá đất của FAO dựa trên cơ sở phân loại đất thích hợp (Land suitability Classification). Cơ sở của phƣơng pháp này là dựa trên sự so sánh giữa yêu cầu sử dụng đất với chất lƣợng của đất, gắn với phân tích các khía cạnh kinh tế xã hội, môi trƣờng để lựa chọn phƣơng pháp phân tích tối ƣu.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ