Phần mở đầu Giới thiệu tổng quan về luận văn: lý do nghiên cứu; mục tiêu nghiên cứu; câu hỏi nghiên cứu; đối tượng, phạm vi nghiên cứu; phương pháp nghiên cứu, ý nghĩa thực tiễn của việc nghiên cứu. Chương 2: Tổng quan lý thuyết và thực nghiệm Trình bày các lý thuyết về phong cách lãnh đạo, sự khác biệt giữa nhà quản lý và nhà lãnh đạo, kết quả một số các nghiên cứu trước đây liên quan đến đề tài. Phân tích và xây dựng mô hình lý thuyết kiểm định tác động của các phong cách lãnh đạo đến sức khỏe thể chất, tâm lý và xã hội của nhân viên. Chương 3: Phương pháp nghiên cứu Trình bày về phương pháp nghiên cứu: Xây dựng thang đo, hiệu chỉnh thang đo, xây dựng bảng câu hỏi và kỹ thuật phân tích.
Chương 4: Phân tích kết quả nghiên cứu Trình bày thống kê mô tả cơ bản về mẫu thu thập, kết quả kiểm định thang đo, kết quả phân tích nhân tố khám phá EFA, kế quả phân tích nhân tố khẳng định (CFA), kết quả phân tích đo lường và cấu trúc mô hình SEM. TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com 5 Chương 5: Kết luận và kiến nghị Trình bày kết quả nghiên cứu, đề xuất một số giải pháp – kiến nghị nêu lên những hạn chế và hướng nghiên cứu tiếp theo. TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com 6 CHƯƠNG 2: TỔNG QUAN LÝ THUYẾT Mục đích của chương hai là giới thiệu các khái niệm và lý thuyết làm cơ sở xây dựng mô hình nghiên cứu. Chương này cũng cố gắng làm rõ định nghĩa của các biến chính trong nghiên cứu là phong cách lãnh đạo và sức khỏe thể chất, tâm lý và xã hội của nhân viên, cũng như xem xét các nghiên cứu thực nghiệm trước đây trên thế giới chứng tỏ có sự liên hệ giữa các biến này.
Mô hình nghiên cứu và các giả thuyết nghiên cứu cũng được trình bày trong phần này 2. Cơ sở lý thuyết về phong cách lãnh đạo 2. Lãnh đạo là gì? Theo Smircich & Morgan (1982), lãnh đạo là một quá trình trong đó một hoặc nhiều cá nhân thành công trong việc cố gắng điều chỉnh và chi phối những người khác. Lãnh đạo có thể được xem như những người có quyền và nghĩa vụ đối với những người khác.
Còn trong nghiên cứu của mình, Nguyễn Hữu Lam (2012) định nghĩa “lãnh đạo là một quá trình phức tạp trong đó có một người ảnh hưởng tới những người khác để hoàn thành sứ mạng, nhiệm vụ, hoặc mục tiêu và dẫn dắt tổ chức theo cách thức làm cho nó đoàn kết và vững chắc hơn”. Theo Stogdill (1974), lãnh đạo phải luôn được định nghĩa cùng với sự ràng buộc của tính cách, cách ứng xử, ảnh hưởng đối với người khác, các chuỗi hoạt động tương tác, quan hệ, vị trí quản lý, và nhìn nhận của người khác về tính hợp pháp của quyền lực và sự tạo dựng ảnh hưởng. House (2004) thì định nghĩa rằng lãnh đạo là cá nhân có khả năng gây ảnh hưởng, kích thích và khuyến khích người khác đóng góp vào các hoạt động có hiệu quả và thành công của tổ chức họ trực thuộc. Trong khi đó Maxwell thì định nghĩa lãnh đạo là người có khả năng gây ảnh hưởng.
Mặc dù có rất nhiều định nghĩa khác nhau về lãnh đạo dựa theo các quan điểm khác nhau, tuy nhiên theo Northouse (2010) tổng hợp các khái niệm và định nghĩa trong các nghiên cứu trước đây đều cho rằng lãnh đạo là một tiến trình có liên quan đến việc tạo ra ảnh hưởng, nó xảy ra trong một nhóm nhiều hay ít người, và có liên TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com 7 quan đến mục tiêu và mục đích. Dựa trên phân tích này Northouse (2010) đưa ra định nghĩa về lãnh đạo như sau: “lãnh đạo là một tiến trình mà trong đó một cá nhân tạo ra ảnh hưởng đến một số người khác nhằm đạt được các mục đích và mục tiêu đã đề ra”. Dù nhìn nhận theo cách nào, thì một nhà lãnh đạo phải đảm bảo được 3 yếu tố: khả năng tạo tầm nhìn, khả năng truyền cảm hứng và khả năng gây ảnh hưởng. Hiểu một cách đơn giản, nhà lãnh đạo là người có khả năng tạo ra tầm nhìn cho một tổ chức hay một nhóm và biết sử dụng quyền lực của mình để gây ảnh hưởng cho những người đi theo thực hiện tầm nhìn đó.
Do đó, trong luận văn này lãnh đạo được tác giả định nghĩa như sau: Lãnh đạo là một tiến trình mà trong đó một cá nhân tạo ra ảnh hưởng đến một số người khác nhằm đạt được các mục đích và mục tiêu đã đề ra. Quản trị là gì? Có rất nhiều định nghĩa khác nhau khi nói về quản trị. Các nghiên cứu ở Việt Nam thì cho rằng “Quản trị là một phương thức hoạt động hướng tới mục tiêu được hoàn thành với hiệu quả cao, bằng và thông qua người khác. Phương thức này bao gồm những chức năng hay hoạt động cơ bản mà nhà quản trị sử dụng, đó là hoạch định, tổ chức, điều khiển và kiểm soát” (Phan Thị Minh Châu và cộng sự, 2010).
Trong khi đó Hà Văn Hội (2007) cho rằng “Quản trị là các hoạt động được thực hiện nhằm bảo đảm sự hoàn thành công việc qua những nỗ lực của những người khác; quản trị là công tác phối hợp có hiệu quả các hoạt động của những người cộng sự khác cùng chung một tổ chức". Định nghĩa này cung có sự khác nhau ở các nghiên cứu nước ngoài, đơn cử như Mary Parker Follett (năm 1924) cho rằng “quản trị là nghệ thuật đạt được mục đích thông qua người khác”. Còn Koontz và O’Donnell thì định nghĩa: “Có lẽ không có lĩnh vực hoạt động nào của con người quan trọng hơn là công việc quản lý, bởi vì mọi nhà quản trị ở mọi cấp độ và trong mọi cơ sở đều có một nhiệm vụ cơ bản là thiết kế và duy trì một môi trường mà trong đó các cá nhân làm việc với nhau trong các nhóm có thể hoàn thành các nhiệm vụ và các mục tiêu đã định”. TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com 8 Tùy vào mục đích nghiên cứu, quản trị được định nghĩa khác nhau, tuy nhiên định nghĩa giải thích tương đối rõ nét về quản trị được sử dụng dụng phổ biến là định nghĩa của Stoner và Robbins (1991).
Hai tác giả định nghĩa quản trị là tiến trình hoạch định, tổ chức, lãnh đạo và kiểm soát những hoạt động của các thành viên trong tổ chức và sử dụng tất cả các nguồn lực khác của tổ chức nhằm đạt được mục tiêu đã đề ra. Phân biệt nhà quản lý và nhà lãnh đạo 2. Sự giống nhau Theo những định nghĩa nêu trên cho thấy điểm tương đồng của hai khái niệm là: - Đều nhằm đạt đến mục đích cuối cùng, duy trì và phát triển tổ chức. - Đạt đến mục tiêu thông qua người khác.
- Đều cần có hai người trở lên. - Đều là nhân tố cần cho sự thành công của tổ chức 2. Sự khác nhau Các tổ chức trao cho các nhà quản lý của họ có quyền hợp pháp để quản lý công việc trong tổ chức, nhưng không có gì bảo đảm được là họ sẽ có thể dẫn dắt nhân viên hiệu quả. Do vậy, các tổ chức cần có sự lãnh đạo và quản lý mạnh để đạt được hiệu quả tối ưu.
Hiện vẫn còn có nhiều tranh luận về sự khác nhau giữa lãnh đạo và quản lý. Thông thường, người ta quan niệm rằng người nào đang ở cương vị quản lý đều là nhà lãnh đạo. Tuy nhiên, thực tế là không phải tất cả những nhà quản lý đều có thể lãnh đạo. Ngược lại không phải nhà lãnh đạo nào cũng là nhà quản lý, vì lãnh đạo có thể là những người không có vị trí quản lý nào.
Kotter (1990), cho rằng lãnh đạo và quản lý là hai phạm trù khác nhau, tuy nhiên chúng bổ sung cho nhau trong các hành động của một tổ chức. Theo tác giả này, thì lãnh đạo có xu hướng là giải quyết những vấn đề thay đổi, trong khi đó quản lý tập trung giải quyết các vấn đề phức hợp. Tiến trình lãnh đạo liên quan đến các vấn đề: a) phát triển tầm nhìn cho tổ chức; b) điều chỉnh các nhân viên theo tầm nhìn đó thông qua kênh thông tin; và c) thúc đẩy mọi người hành động thông qua TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com 9 tiến trình trao quyền và đáp ứng các nhu cầu cơ bản. Tiến trình lãnh đạo này tạo ra những điều không chắc chắn và sự thay đổi trong một tổ chức.
Ngược với lãnh đạo, tiến trình quản lý liên quan đến: a) lập kế hoạch thực hiện và kế hoạch tài chính; b) tổ chức công việc và nhân sự; và c) kiểm soát và giải quyết vấn đề. Bennis (1989, 2007) đã nhấn mạnh sự khác nhau giữa nhà lãnh đạo và nhà quản lý thông qua quan điểm “để có thể sống còn trong thế kỷ 21, chúng ta cần một thế hệ lãnh đạo mới, lãnh đạo chứ không phải quản lý”. Sự khác biệt này là một điểm rất quan trọng. Các nhà lãnh đạo chinh phục bối cảnh - những thăng trầm, rối loạn, mơ hồ xung quanh, mà thỉnh thoảng những điều này trông có vẽ hiện diện lồ lộ ngay trước mắt chúng ta và chắc chắn sẽ bóp chết chúng ta nếu cứ để những điều đó tồn tại- trong khi các nhà quản lý không thể thực hiện những điều này’.
Bennis (1989) đã phân biệt khức khác nhau giữa nhà quản lý và nhà lãnh đạo như sau: Nhà quản lý Nhà lãnh đạo 1. Cai quản những công việc. Đổi mới cách tân. Là một bản sao.
Nguồn gốc nguyên thủy. Duy trì công việc. Nghiên cứu phát triển. Tập trung vào hệ thống và cơ cấu.
Tập trung vào con người. Dựa vào quyền kiểm soát. Khơi nguồncảm hứng, tin tưởng. Tầm nhìn ngắn hạn, hẹp.
Nhìn xa trông rộng, dài hạn. Đặt câu hỏi làm thế nào và khi nào? 7. Nhà lãnh đạo hỏi cái gì và tại sao? 8. Để ý những điều cơ bản của vấn đề.
Quan sát phạm vi rộng. Bắt chước. Phát minh, sáng tạo. Chấp nhận hiện trạng của hoàn cảnh.
Thách thức hiện trạng. Một người chiến sĩ tốt nói chung. Là con người của chính bản thân ông 12. Thực hiện công việc sau cho đúng ấy.
Biết đưa ra những việc đúng. Nguồn: Bennis (1989) Theo Zaleznik (2004), nhà quản trị được xem là một người vận hành thụ động có nhiều người xung quanh và có xu hướng duy trì các hoạt động đang diễn ra, trong khi đó nhà lãnh đạo dường như là một người đơn độc, dự đoán và hành động TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com 10 trước.