Luận án: Thay đổi Mô hình Quản lý Khẩn cấp - Nâng cao Phát triển Chuyên môn

Tìm hiểu về quản lý khẩn cấp và quá trình phát triển chuyên môn của Robert Grist. Bài viết phân tích kỹ năng và kinh nghiệm trong lĩnh vực cứu hộ.

Trường đại học

Portland State University

Chuyên ngành

Public Administration and Policy

Tác giả

Robert Edward Grist

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận án tiến sĩ

2007

180
1
0

Phí lưu trữ

45 Point

Tóm tắt

I. Khám phá Mô hình Thay đổi Nâng cao Phát triển Chuyên môn Quản lý Khẩn cấp

Lĩnh vực quản lý khẩn cấp liên tục đối mặt với những biến đổi nhanh chóng và triệt để, tạo ra thách thức đáng kể cho những người làm việc trong ngành. Để đáp ứng những biến động này, việc phát triển chuyên môn quản lý khẩn cấp là vô cùng cần thiết. Trong bối cảnh thế giới hậu 9/11, áp lực chuyên nghiệp hóa ngành ngày càng tăng, đòi hỏi các nhà quản lý khẩn cấp phải không ngừng nâng cao năng lực và kiến thức. Họ phải đối mặt với áp lực chuyên nghiệp hóa, thám hiểm thế giới của rủi ro, lòng tin và sự phân phối quyền lực, đương đầu với những thay đổi mang tính cách mạng, và quan tâm sâu sắc đến tác động xã hội của các thảm họa trong cộng đồng. Nghiên cứu sâu rộng của Robert Grist, được trình bày trong luận án tiến sĩ của ông, đã đi sâu vào vấn đề cốt lõi này, đặt ra câu hỏi về sự tự tin của các nhà quản lý khẩn cấp đối với giáo dục, đào tạo và kinh nghiệm thực tiễn của họ trong việc đáp ứng những thách thức hiện tại. Công trình này không chỉ làm nổi bật những khoảng trống mà còn đề xuất các phương án cải thiện, định hình tương lai của quản lý khẩn cấp và cách các chuyên gia chuẩn bị cho những sự kiện không lường trước được. Luận án của Grist là một tài liệu quan trọng, cung cấp cái nhìn sâu sắc về nhu cầu cấp thiết về cải thiện năng lực quản lý khẩn cấp thông qua các chương trình phát triển chuyên nghiệp phù hợp, giúp các chuyên gia sẵn sàng đối phó với mọi tình huống.

1.1. Thách thức Quản lý Khẩn cấp trong Kỷ nguyên Mới Bối cảnh sau 9 11

Sau sự kiện 11/9, mô hình quản lý khẩn cấp đã trải qua một sự thay đổi sâu sắc. Các nhà quản lý khẩn cấp không chỉ còn tập trung vào các phản ứng truyền thống mà còn phải đối mặt với các mối đe dọa phức tạp hơn như khủng bố, thiên tai quy mô lớn và đại dịch toàn cầu. Môi trường này đòi hỏi một cách tiếp cận toàn diện hơn, tích hợp các yếu tố về an ninh quốc gia, quản lý rủi ro và tái thiết cộng đồng. Thách thức quản lý khẩn cấp giờ đây bao gồm khả năng dự đoán, thích ứng và phản ứng nhanh chóng với các loại hình sự cố đa dạng, thường xuyên trong điều kiện bất định và thiếu nguồn lực. Sự cần thiết của phát triển chuyên môn trở nên rõ rệt khi họ phải liên tục cập nhật kiến thức, kỹ năng để dẫn dắt cộng đồng vượt qua khủng hoảng. Luận án của Grist nhấn mạnh rằng, trong một thế giới đầy rẫy bất ổn, việc chuẩn bị kỹ lưỡng là chìa khóa để đảm bảo sự an toàn và phục hồi của xã hội.

1.2. Nhu cầu Chuyên nghiệp hóa Ngành Quản lý Khẩn cấp Tại sao lại quan trọng

Sự chuyên nghiệp hóa ngành quản lý khẩn cấp không chỉ là một xu hướng mà còn là một yêu cầu cấp thiết để đảm bảo hiệu quả trong việc ứng phó với các thảm họa. Như Grist (2007) chỉ ra, 'quản lý khẩn cấp đã trải qua một loạt các thay đổi nhanh chóng và căn bản'. Điều này đặt ra áp lực lớn đối với các cá nhân trong ngành. Việc chuyên nghiệp hóa đòi hỏi các tiêu chuẩn cao hơn về giáo dục, đào tạo và kinh nghiệm, từ đó nâng cao chất lượng dịch vụ và niềm tin của công chúng. Nó liên quan đến việc xây dựng một cơ cấu nghề nghiệp vững chắc, có sự công nhận chính thức về các kỹ năng cần thiết và các yêu cầu thể chế để thực hiện các nhiệm vụ của mình. Mục tiêu là đạt được sự công nhận và hỗ trợ chính trị, kinh tế, xã hội đầy đủ cần thiết cho việc thiết lập và củng cố tính chuyên nghiệp của ngành. Một ngành nghề được chuyên nghiệp hóa sẽ thu hút những cá nhân tài năng, được trang bị tốt hơn để phân tích rủi ro, xây dựng kế hoạch ứng phó và chỉ đạo các hoạt động phục hồi một cách hiệu quả nhất, góp phần đáng kể vào sự an toàn và ổn định của cộng đồng.

II. Khảo sát của Robert Grist Đánh giá Năng lực Quản lý Khẩn cấp Hiện tại

Để đánh giá sâu sắc tình hình phát triển chuyên môn trong lĩnh vực quản lý khẩn cấp, nghiên cứu của Robert Grist đã thực hiện một cuộc khảo sát quan trọng. Cuộc khảo sát này nhằm mục đích xác định liệu các nhà quản lý khẩn cấp có cảm thấy tự tin rằng trình độ giáo dục, đào tạo và kinh nghiệm thực tiễn của họ có đủ để đáp ứng những thách thức đang diễn ra trong nghề nghiệp hay không, đặc biệt là trong thế giới hậu 11/9. Grist đã gửi một bảng câu hỏi gồm 49 câu đến 500 nhà quản lý khẩn cấp được chọn ngẫu nhiên từ danh sách thành viên của Hiệp hội các Nhà Quản lý Khẩn cấp Quốc tế (IAEM) vào tháng 9 năm 2005. Mặc dù được thực hiện trùng với thời điểm bão Katrina đổ bộ, một sự kiện thảm khốc, tỷ lệ phản hồi vẫn đạt 48% (240 phản hồi), cho thấy sự quan tâm sâu sắc của các nhà quản lý khẩn cấp đối với vấn đề này. Dữ liệu thu thập được đã cung cấp những hiểu biết quý giá về nhận thức của họ về các khía cạnh khác nhau của năng lực quản lý khẩn cấp hiện tại, từ đó làm cơ sở cho các đề xuất cải thiện và định hướng tương lai quản lý khẩn cấp. Kết quả nghiên cứu của Grist là nền tảng vững chắc để xây dựng các chương trình đào tạo và phát triển phù hợp, đáp ứng nhu cầu thực tiễn của ngành.

2.1. Kết quả Phân tích Sự tự tin về Đào tạo và Kinh nghiệm so với Giáo dục Formal

Phân tích kết quả khảo sát của Grist đã đưa ra những phát hiện quan trọng về mức độ tự tin của các nhà quản lý khẩn cấp. Họ bày tỏ sự tự tin cao vào đào tạo và kinh nghiệm của mình, đặc biệt là những yếu tố liên quan trực tiếp đến trách nhiệm công việc hiện tại. Điều này cho thấy vai trò của các khóa huấn luyện chuyên sâu và kinh nghiệm thực tiễn trong việc xây dựng năng lực ứng phó. Tuy nhiên, họ lại có những cảm xúc lẫn lộn về giá trị của giáo dục chính quy, đặc biệt khi ngành học của họ không liên quan trực tiếp đến công việc quản lý khẩn cấp. Điều này đặt ra câu hỏi về cách các chương trình giáo dục đại học có thể tích hợp tốt hơn các khía cạnh thực tế của ngành. Grist (2007) nhận định rằng các nhà quản lý khẩn cấp cảm thấy 'tự tin vào đào tạo và kinh nghiệm của họ, vốn liên quan trực tiếp đến trách nhiệm công việc của họ, nhưng có cảm giác lẫn lộn về giá trị của giáo dục chính quy của họ'. Phát hiện này gợi ý rằng cần có sự điều chỉnh trong các chương trình học thuật để phản ánh chính xác hơn nhu cầu của lĩnh vực đang phát triển này.

2.2. Cải thiện Năng lực Quản lý Khẩn cấp Những kiến nghị từ Grist

Dựa trên phân tích dữ liệu, nghiên cứu của Robert Grist đã đưa ra các khuyến nghị cụ thể nhằm cải thiện năng lực quản lý khẩn cấp. Các khuyến nghị này tập trung vào ba trụ cột chính: giáo dục, đào tạo và kinh nghiệm. Grist nhấn mạnh rằng những người theo đuổi sự nghiệp trong quản lý khẩn cấp cần được trang bị một nền tảng giáo dục vững chắc, không chỉ về lý thuyết mà còn phải gắn liền với thực tiễn. Về đào tạo, cần tăng cường các khóa học chuyên sâu, cập nhật liên tục các kỹ năng mới và công nghệ hiện đại. Về kinh nghiệm, việc tạo cơ hội thực hành, diễn tập và học hỏi từ các sự kiện thực tế là yếu tố then chốt. Hơn nữa, nghiên cứu cũng đề xuất rằng các nhà quản lý khẩn cấp hiện tại nên tích cực hơn trong giáo dục đại học, chia sẻ kinh nghiệm và kỹ năng của họ để nâng cao phát triển chuyên môn cho thế hệ tương lai. Điều này tạo ra một chu trình học hỏi liên tục, đảm bảo rằng ngành luôn có những chuyên gia đủ năng lực để đối phó với bất kỳ thách thức nào.

III. Phương pháp Nâng cao Năng lực cho Chuyên gia Quản lý Khẩn cấp Hiệu quả

Để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của một thế giới đầy biến động, việc áp dụng các phương pháp nâng cao năng lực cho chuyên gia quản lý khẩn cấp hiệu quả là tối quan trọng. Nghiên cứu của Robert Grist đã cung cấp những chỉ dẫn rõ ràng về cách tiếp cận đa chiều này, nhấn mạnh sự cần thiết của việc kết hợp giữa kiến thức hàn lâm, kỹ năng thực hành và kinh nghiệm thực tế. Việc này không chỉ giúp cá nhân phát triển mà còn củng cố năng lực tổng thể của toàn bộ hệ thống quản lý khẩn cấp. Các chuyên gia cần được tiếp cận với các chương trình giáo dục liên tục, không chỉ ở cấp độ đào tạo ban đầu mà còn qua các khóa học nâng cao, hội thảo chuyên đề và các chứng chỉ chuyên nghiệp. Việc học hỏi không ngừng, thích nghi với các công nghệ mới và các phương pháp tiếp cận sáng tạo là chìa khóa để duy trì sự sắc bén và hiệu quả. Bên cạnh đó, việc tạo ra một môi trường khuyến khích học hỏi lẫn nhau, chia sẻ kinh nghiệm và phát triển kỹ năng lãnh đạo cũng đóng vai trò thiết yếu. Chỉ khi đó, các nhà quản lý khẩn cấp mới có thể tự tin đối mặt với những thách thức phức tạp và đa dạng của thời đại, đảm bảo sự an toàn và phục hồi cho cộng đồng. Những phương pháp này trực tiếp giải quyết các khoảng trống đã được Grist xác định, tạo ra một lộ trình rõ ràng cho phát triển chuyên môn quản lý khẩn cấp trong tương lai.

3.1. Tầm quan trọng Đào tạo Khẩn cấp Từ lý thuyết đến thực hành

Trong lĩnh vực quản lý khẩn cấp, tầm quan trọng đào tạo khẩn cấp không thể phủ nhận. Đào tạo không chỉ cung cấp kiến thức lý thuyết về các loại hình thảm họa, nguyên tắc ứng phó, mà còn phát triển các kỹ năng thực hành thiết yếu thông qua các bài tập, diễn tập và tình huống mô phỏng. Nghiên cứu của Grist chỉ ra rằng các nhà quản lý khẩn cấp có sự tự tin cao vào đào tạo và kinh nghiệm của họ, đặc biệt là những yếu tố liên quan trực tiếp đến trách nhiệm công việc. Điều này nhấn mạnh giá trị của việc chuyển đổi từ kiến thức sách vở sang khả năng ứng dụng trong các tình huống thực tế. Các chương trình đào tạo cần được thiết kế để mô phỏng các kịch bản phức tạp, bao gồm cả ứng phó hậu 9/11quản lý rủi ro thiên tai, giúp người học phát triển khả năng ra quyết định nhanh chóng, phối hợp hiệu quả và lãnh đạo trong điều kiện áp lực cao. Mục tiêu là tạo ra những chuyên gia không chỉ hiểu biết mà còn có thể hành động dứt khoát và hiệu quả khi khủng hoảng xảy ra.

3.2. Vai trò của Giáo dục Chính quy và Kinh nghiệm Thực tế trong Phát triển Chuyên môn

Mặc dù nghiên cứu của Grist cho thấy các nhà quản lý khẩn cấp có những cảm nhận lẫn lộn về giá trị của giáo dục chính quy không liên quan trực tiếp, vai trò của nó trong phát triển chuyên môn vẫn là nền tảng. Giáo dục chính quy cung cấp một khung lý thuyết, kỹ năng tư duy phản biện và khả năng phân tích sâu sắc, giúp các chuyên gia hiểu rõ hơn về các nguyên tắc cơ bản của quản lý, xã hội học, tâm lý học cộng đồng và pháp luật. Tuy nhiên, để đạt được hiệu quả tối đa, giáo dục này cần được bổ sung bằng kinh nghiệm thực tế phong phú. Kinh nghiệm thực tế không chỉ là việc tham gia vào các sự kiện khẩn cấp mà còn bao gồm việc học hỏi từ các tình huống, phân tích bài học và áp dụng kiến thức vào thực tiễn. Sự kết hợp giữa lý thuyết và thực hành, giữa kiến thức học thuật và kỹ năng ứng phó, là chìa khóa để tạo ra những chuyên gia quản lý khẩn cấp toàn diện, có khả năng giải quyết các vấn đề phức tạp và đa diện của ngành.

IV. Tương lai Quản lý Khẩn cấp Những Yêu cầu mới và Hướng đi cho Chuyên gia

Nhìn về tương lai quản lý khẩn cấp, nghiên cứu của Robert Grist đã phác thảo một bức tranh rõ ràng về những yêu cầu mới đối với các chuyên gia trong ngành. Với sự gia tăng của các thảm họa tự nhiên và các mối đe dọa nhân tạo, quản lý khẩn cấp không còn là một lĩnh vực phản ứng đơn thuần mà đã trở thành một ngành khoa học phức tạp, đòi hỏi sự chủ động, đổi mới và khả năng lãnh đạo vượt trội. Các nhà quản lý khẩn cấp của tương lai sẽ cần phải được giáo dục tốt hơn, được đào tạo chuyên sâu hơn, và có khả năng học hỏi từ kinh nghiệm của mình một cách hiệu quả hơn. Họ sẽ phải là những người tiên phong trong việc phát triển các chiến lược giảm thiểu rủi ro, phòng ngừa, và lập kế hoạch ứng phó toàn diện, không chỉ cho các sự kiện có thể xảy ra mà còn cho những tình huống không lường trước được. Điều này bao gồm việc tích hợp công nghệ mới, phân tích dữ liệu lớn và áp dụng các mô hình dự báo tiên tiến. Hơn nữa, vai trò của họ sẽ mở rộng, trở thành những người cố vấn, điều phối viên giữa các cơ quan, chuyên gia về chủ đề, và nhà cung cấp tài nguyên, hoạt động trong một môi trường 24/7. Để đáp ứng những yêu cầu này, việc phát triển chuyên môn quản lý khẩn cấp sẽ phải liên tục được cải tiến, nhấn mạnh vào học tập suốt đời và thích nghi linh hoạt.

4.1. Vai trò Đa diện của Nhà Quản lý Khẩn cấp Tương lai Từ Lý tưởng đến Hoàn hảo

Theo Grist, một nhà quản lý khẩn cấp tương lai phải là một người theo chủ nghĩa lý tưởng trước tiên, sau đó nhanh chóng chuyển mình thành một người cầu toàn không ngừng nghỉ. Vai trò của họ không còn giới hạn trong việc chỉ đạo phản ứng. Họ phải là những người kiến tạo tổ chức hiệu quả, có kế hoạch quản lý toàn diện để đối phó với các mối nguy hiểm trong cộng đồng. Kế hoạch này phải bao gồm các hành động giảm thiểu và phòng ngừa, nhận dạng nguy cơ và đánh giá rủi ro. Khi một sự kiện xảy ra, nhà quản lý khẩn cấp trở thành huấn luyện viên, người liên lạc giữa các cơ quan và chính phủ, chuyên gia về chủ đề, người phiên dịch và nhà cung cấp tài nguyên. Sau sự cố, họ là người chịu trách nhiệm hoàn tất thủ tục giấy tờ, đảm bảo cơ sở vật chất, sắp xếp thư cảm ơn và tính toán các con số cuối cùng, đồng thời là một trong những người đóng vai trò chính trong việc trở lại trạng thái bình thường và duy trì hoạt động kinh doanh, vận hành, và chất lượng cuộc sống. Đây là một yêu cầu cao, đòi hỏi sự kết hợp của kiến thức sâu rộng, kỹ năng mềm và khả năng phục hồi tinh thần vững vàng.

4.2. Học hỏi Kinh nghiệm và Thay đổi Dân số học Định hình Ngành

Nghiên cứu của Grist cũng xem xét sự thay đổi dân số học của các thành viên trong nghề, bao gồm sự gia tăng hiện diện của phụ nữ. Ông nhấn mạnh rằng việc học hỏi kinh nghiệm là một yếu tố then chốt cho sự phát triển liên tục. Trong quan điểm của các nhà quản lý khẩn cấp hiện tại, các nhà quản lý tương lai sẽ phải học hỏi từ kinh nghiệm của mình tốt hơn. Điều này không chỉ áp dụng cho cá nhân mà còn cho toàn bộ ngành nghề thông qua việc chia sẻ bài học kinh nghiệm sau các sự kiện. Việc gia nhập một tổ chức nghề nghiệp chỉ là một cách để bày tỏ sự quan tâm, nhưng để được công nhận là một chuyên gia, cá nhân cần có kiến thức, kỹ năng và khả năng làm tác nhân cho sự thay đổi. Sự thay đổi về dân số học, như việc có thêm nhiều phụ nữ tham gia vào lĩnh vực này, cũng là một phần không thể thiếu trong sự phát triển và đổi mới của quản lý khẩn cấp, mang lại những góc nhìn và kỹ năng đa dạng, phong phú hơn cho ngành.

V. Bí quyết Nâng tầm Phát triển Chuyên môn theo Tầm nhìn Robert Grist

Tầm nhìn của Robert Grist về phát triển chuyên môn quản lý khẩn cấp mang đến những bí quyết nâng tầm năng lực cho các chuyên gia trong lĩnh vực này. Ông đã khẳng định rằng, để đối phó hiệu quả với những thay đổi và thách thức không ngừng, một phương pháp tiếp cận toàn diện là điều cần thiết. Điều này bao gồm việc liên tục trau dồi kiến thức, mài giũa kỹ năng và tích lũy kinh nghiệm thông qua các hoạt động học tập có cấu trúc và ứng dụng thực tiễn. Các bí quyết này không chỉ dừng lại ở việc đáp ứng các tiêu chuẩn hiện hành mà còn hướng tới việc vượt xa chúng, xây dựng một thế hệ nhà quản lý khẩn cấp có khả năng thích ứng, đổi mới và lãnh đạo mạnh mẽ trong mọi tình huống. Công trình của Grist khuyến khích một tư duy chủ động, nơi các chuyên gia không chỉ chờ đợi thảm họa xảy ra mà còn tích cực tham gia vào việc xây dựng cộng đồng kiên cường, sẵn sàng ứng phó và phục hồi nhanh chóng. Việc áp dụng những lời khuyên này sẽ giúp từng cá nhân và toàn ngành quản lý khẩn cấp đạt được mức độ chuyên nghiệp và hiệu quả cao nhất, góp phần bảo vệ sinh mạng và tài sản cộng đồng trong mọi hoàn cảnh. Các bí quyết này là nền tảng vững chắc cho sự cải thiện năng lực quản lý khẩn cấp lâu dài.

5.1. Tích hợp Kiến thức Kỹ năng và Khả năng KSA Nền tảng Thành công

Theo tầm nhìn của Grist, sự thành công trong phát triển chuyên môn quản lý khẩn cấp phụ thuộc vào việc tích hợp kiến thức, kỹ năng và khả năng (KSA) một cách toàn diện. Kiến thức bao gồm sự hiểu biết sâu rộng về các lý thuyết quản lý thảm họa, khoa học rủi ro và các quy định pháp luật liên quan. Kỹ năng đề cập đến khả năng áp dụng kiến thức vào thực tiễn, như kỹ năng giao tiếp, đàm phán, lãnh đạo và ra quyết định dưới áp lực. Khả năng là những thuộc tính cá nhân như sự kiên cường, khả năng thích ứng và tư duy phản biện. Grist nhấn mạnh rằng KSA phải là 'tác nhân cho sự thay đổi diễn ra xung quanh gia đình, bạn bè và đồng nghiệp'. Một chuyên gia quản lý khẩn cấp cần không chỉ có lý thuyết mà còn phải có khả năng thực hành, truyền đạt và truyền cảm hứng. Việc kết hợp chặt chẽ ba yếu tố này tạo nên một chuyên gia toàn diện, có khả năng đối phó với mọi khía cạnh của một sự kiện khẩn cấp, từ phòng ngừa đến phục hồi, qua đó cải thiện năng lực quản lý khẩn cấp tổng thể.

5.2. Lời khuyên cho Phát triển Chuyên môn Quản lý Khẩn cấp Liên tục

Để đạt được phát triển chuyên môn quản lý khẩn cấp liên tục, Grist khuyến nghị các nhà quản lý khẩn cấp hiện tại nên tích cực hơn trong giáo dục đại học, chia sẻ kiến thức và kinh nghiệm của mình. Điều này bao gồm việc tham gia vào các chương trình giảng dạy, hướng dẫn sinh viên, và đóng góp vào nghiên cứu. Việc học hỏi không ngừng từ các kinh nghiệm thực tế, cả thành công và thất bại, là điều cốt yếu. Các chuyên gia cần luôn cập nhật các xu hướng mới, công nghệ tiên tiến và phương pháp tiếp cận sáng tạo trong lĩnh vực này. Hơn nữa, việc tham gia vào các hiệp hội chuyên nghiệp như IAEM, xây dựng mạng lưới quan hệ và tham gia vào các hoạt động phát triển cộng đồng cũng đóng vai trò quan trọng. Bằng cách trở thành những người học tập suốt đời và những người chia sẻ kiến thức, các nhà quản lý khẩn cấp có thể đảm bảo rằng ngành nghề của họ luôn phát triển và sẵn sàng đối phó với mọi thách thức trong tương lai quản lý khẩn cấp, đồng thời nâng cao tầm quan trọng đào tạo khẩn cấp trong xã hội.

Tóm tắt và mô tả trên trang này được tạo với sự hỗ trợ của AI. Nếu bạn thấy nội dung không chính xác hoặc có vấn đề, vui lòng Báo lỗi nội dung.

21/04/2026

Trích đoạn nội dung tài liệu

DISSERTATION The Changing Paradigm of Emergency Management: Improving Professional Development for the Emergency Manager Robert E. Grist, CEM ABSTRACT An abstract of the dissertation of Robert Edward Grist for the Doctor of Philosophy in Public Administration and Policy presented June 19, 2007. Title: The Changing Paradigm of Emergency Management: Improving Professional Development for the Emergency Manager Throughout its short and remarkable history, emergency management has been subjected to a vast array of fast-moving and radical changes which have presented significant challenges to the men and women in this profession. This study was designed to help determine the adequacy of their professional development to meet those challenges.

The study is framed within an environment where emergency managers face the pressure to professionalize; explore the world of risk, trust, and the distribution of power; confront revolutionary changes; and concern themselves with the social impact of disasters in their own communities. This study asks: “Do Emergency Managers feel confident their education, training, and practical experiences enable them to meet the challenges taking place in the emergency management profession in a post-9/11 world?” A 49-question survey was mailed to a stratified, random sample of 500 emergency managers from the 2005 membership roster of the International Association of Emergency Managers during the first week of September, 2005. Ironically, this was the same time Hurricane Katrina came ashore. Any fears a catastrophe of that magnitude would somehow result in a less-than-ideal response rate were quickly calmed when 240 responses were received, a 48% response rate.

Emergency managers wanted to be heard on this issue! The analysis of findings reveal emergency managers are confident in their training and experiences, which are directly related to their job responsibilities, but have mixed feelings about the value of their formal education, which may not have been in a field even remotely connected to their present employment. The data explicates recommendations for education, training, and experience for anyone seeking a career in emergency management. The analysis also explores the changing demographics of the members of the profession. In the view of current emergency managers, emergency managers of the future will have to be better educated, better trained, and better able to learn from their experiences.

The study concludes with a list of future studies to consider and recommendations for current emergency managers to be more active in higher education, enhancing future professional development with the skills they possess. THE CHANGING PARADIGM OF EMERGENCY MANAGEMENT: IMPROVING PROFESSIONAL DEVELOPMENT FOR THE EMERGENCY MANAGER by ROBERT EDWARD GRIST A dissertation submitted in partial fulfillment of the requirements for the degree of DOCTOR OF PHILOSOPHY in PUBLIC ADMINISTRATION AND POLICY Portland State University ©2007 ||+ In Loving Memory of My Mom and Dad iii ACKNOWLEDGEMENTS While it may be true, a journey – and in particular, this journey – may begin with a single step, there is no way anyone, especially me, can do it without the love, support, and assistance of many. I am extremely grateful to everyone who has made even a single step along the way with me. I am eternally in your debt and humbled by your affection and good wishes through the years.

I will make you proud of my service in the next steps of my career. To my dissertation committee, your guidance and encouragement enabled me to persevere and complete each task to the highest of standards. To my benefit, I also learned patience and the attention to detail at a level very few will ever experience. To my family: I know you are proud of my accomplishments, many made at the expense of time away from you even though you know you are never out of my heart.

Events over the last few years have brought us closer together – Art and Jen’s wedding was, certainly, a happy time and Dad’s passing, one of the saddest. But we made it through them and every other event in between together! So, to Millie, Arthur and Jennifer, Jean and Dennis, Carolynn and John, and the extended family members in North Carolina, Southern California, and Florida: I send my greatest affections to each of you and I look forward to sharing even more with you in the future. To the friends in Southern Oregon I left to pursue this dream: you know I’ve never forgotten you. Keith, Don, Sharon, Jeanne, Jan, LeRoy and Judy, Bob and Barbara, Cecilia and the kids, and the countless others: I’m so proud of your attention, phone calls, and e-mails which have kept us close.

We’ll have our own time to celebrate! To my Church family at St Michael the Archangel in Portland: I was greeted warmly when I arrived and the warmth has kindled a flame for service in this parish community. May it now begin to blossom. And I want to acknowledge, also, the foundation of faith and learning I received from the Brothers of the Christian Schools. To my classmates – Jim, Peter, Juan, Bob, and Tom – who have remained close as well as all the other brothers, former brothers, and juniors continuing the spirit of St.

La Salle we learned in the hallowed halls of Mont La Salle: Thanks beyond measure! To my academic colleagues and “family” at Portland State: Stay the course, do good works! I want to thank several individuals in particular – Katrina, Rita, Jeanne, Alisha and Greg, and Kelly, Sam, and Michael – who turned each passing week into an opportunity to excel, celebrate, and forge ahead. And the same is true for those outside the doctoral program – Carol, Jodie, Bob, Armando, Al, Shelley and David, and Chris, Stephanie, and the girls – who continue to assist me in pursuing my dreams. To the faculty at the Mark O. Hatfield School of Government and others at Portland State University: my sincerest thanks for the time and effort put into molding me into an “academic.” May I never forget your efforts or their lasting results! To the Staff and Advisors of the Portland Regional VA Office: your guidance and support have enabled me to reach a higher plateau than I ever imagined.

If my service can mirror yours, I will be pleased and I know you will be as well. iv And lastly, to my colleagues in emergency management: I remain always in your debt and service and will continue to hold you in a place of honor for your lasting contributions to our safety and the quality of life in our communities. v TABLE OF CONTENTS PAGE ACKNOWLEDGEMENTS. iii LIST OF TABLES.

vii LIST OF FIGURES. 1 Context of the Study. 1 The Historical Perspective of Emergency Management. 5 Intent and Implications of the Study.

5 Significance of the Study. 7 Information from the Author/Researcher. 7 Definition of Terms. 8 Outline of the Study.

11 The Pressure to Professionalize. 11 The World of Risk, Trust, and the Distribution of Power. 25 Social Impact of Disaster. 33 Survey Design and Pilot Testing.

33 Selection of Participants. 34 Timeline for Preparation, Distribution, and Return of Surveys. 34 Data Input, Coding, and Re-coding of Variables. 35 Data Analysis Strategy.

39 Study-Specific Data. 57 Recommendations, Opinions and Views of Survey Participants. ANALYSIS OF THE FINDINGS. 87 A Typical Emergency Manager.

87 Confidence with Practical Experience. 92 Confidence with Training. 93 Confidence with Education. CONCLUSIONS AND RECOMMENDATIONS.

101 The Study Question. 101 The Study Impact and Its Contributions. 104 Recommendations for Further Study. Human Subjects Review Documentation B.

Survey Packet Materials (omitted) D. List of Data Variables E. The Coding of Variables F. The Recoding of Variables G.

IAEM Code of Ethics vii LIST OF TABLES TABLE PAGE 1. Race/Ethnic Group. Years in Emergency Management. Emergency Management Certification.

Emergency Management Training. Local Emergency/Disaster Declarations. State Emergency/Disaster Declarations. Federal Emergency/Disaster Declarations.

Frequency of Full-Scale Exercises. Type of Jurisdiction. Region of the United States. Importance of Education to Current Position.

Importance of Education in Seeking a Promotion. Importance of EM Training to Current Position. Importance of EM Training in Seeking a Promotion. Importance of Practical Experience to Current Position.

Importance of Practical Experience in Seeking a Promotion. Recommendations for Education. Recommended Education Curriculum. Recommendations for Training.

Recommendations for Training Focus. Recommendations for EM Experience. Change of Duties since 9/11. Organizational Change since 9/11.

Reflection on Status as the “Go To” Person. Jurisdictional Consideration of the “Go To” Person. Effect of 9/11 Experience on Status. Effect of 9/11 on Training Requirements.

Effect of Education, Training, or Experience on Status. Threat Presented by Level of Education, Training, or Experience. Effect of Additional Education, Training, or Experience on Potential Threat. Opinion Regarding the Status of Emergency Management.

Support for Professionalization. Relationship between Homeland Security and Emergency Management. 81 viii TABLE PAGE 39. Level of Support for Emergency Management.

Program Improvement with Additional Funding. Program Improvements Not Likely with Funding. Potential for New Emergency Management Positions. Gender Distribution by Age Group.

Race/Ethnic Group Distributed by Gender. Stages of Career. Stages of Career in Emergency Management by Age Group. Education Level Distributed by Age Group.

4-yr Degree Awarded by Age Group. 98 ix LIST OF FIGURES FIGURE PAGE 1. Distribution by Race/Ethnic Group (GRAPH). Distribution by Education (GRAPH).

Years in Emergency Management (GRAPH). Certification by Type (GRAPH). Quantity of Local Disaster Declarations (GRAPH). Quantity of State-level Disaster Declarations (GRAPH).

Quantity of Federal-level Disaster Declarations (GRAPH). Frequency of Full-Scale Exercises (GRAPH). Employment by Jurisdiction Type (GRAPH). Employment by Region (GRAPH).

Importance of Education to Current Position (GRAPH). Importance of Education in Seeking a Promotion (GRAPH). Importance of EM Training to Current Position (GRAPH). Importance of EM Training in Seeking a Promotion (GRAPH).

Importance of Practical Experience to Current Position (GRAPH). Importance of Practical Experience in Seeking a Promotion (GRAPH). Recommendations for Education (GRAPH). Recommendations for Course of Study (GRAPH).

Recommendations for EM Training (GRAPH). Recommendations for Specialized vs. Generalized EM Training (GRAPH). Recommendations for Practical Experience (GRAPH).

Change of Duties since 9/11 (GRAPH). Change in Organization since 9/11 (GRAPH). Individual View of “Go To” Person Status (GRAPH). Jurisdictional View of “Go To” Person Status (GRAPH).

Change of View since 9/11 (GRAPH). Training Changes since 9/11 (GRAPH). Status Change by Education, Training, or Experience (GRAPH). EM Feeling Threatened, Limited, or Pressured (GRAPH).

Effect of Education, Training, and Experience on Feelings (GRAPH). Profession or Skill Occupation (GRAPH). Support Effort to Professionalize (GRAPH). Relationship between DHS and FEMA (GRAPH).

Program Financial Support Level (GRAPH). Anticipation of EM Personnel Increases (GRAPH). Gender Distribution by Age Group (GRAPH). Stages of Career in Emergency Management (GRAPH).

Years in Emergency Management by Age Group (GRAPH). Importance of Practical Experience to Current Position (SUMMARY). Importance of Practical Experience in Seeking a Promotion (SUMMARY). Importance of EM Training to Current Position (SUMMARY).

Importance of EM Training in Seeking a Promotion (SUMMARY). Importance of Education to Current Position (SUMMARY). Importance of Education in Seeking a Promotion (SUMMARY). Distribution of Education by Age Group (GRAPH).

Completion of 4-yr College (GRAPH). Distribution of 4-yr Degree by Age Group (GRAPH). 98 1 The Changing Paradigm of Emergency Management: Improving Professional Development for the Emergency Manager I. INTRODUCTION “Emergency Management is the process of making public officials think about things they don’t want to think about, spend money they don’t have, and prepare for something they don’t believe will ever happen” (Selves, 1996)1 A.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ