Chương 1: Công tác kiểm tra kỹ thuật hệ thống công trình cầu trên địa bàn tỉnh Tây Ninh. Chương 2: Cơ sở khoa học của công tác kiểm tra kỹ thuật hệ thống công trình cầu trên địa bàn tỉnh Tây Ninh. Chương 3: Đề xuất giải pháp nâng cao hiệu quả công tác kiểm tra kỹ thuật hệ thống công trình cầu trên địa bàn tỉnh Tây Ninh CHƢƠNG 1: THỰC TRẠNG CÔNG TÁC KIỂM TRA HỆ THỐNG CÔNG TRÌNH CẦU TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH TÂY NINH. Khái quát chung về tỉnh Tây Ninh 5 1.
Sự hình thành và phát triển Năm 1802, vua Gia Long lên ngôi, đồng thời đổi tên phủ Gia Định thành trấn Gia Định. Năm 1808, trấn Gia Định đổi lại đổi là thành Gia Định, gồm có 5 trấn là Phiên An, Biên Hòa, Vĩnh Thanh, Định Tường và Hà Tiên. Năm 1832, vua Minh Mạng định tiếp tục tổ chức hành chánh ở Gia Định, từ 5 trấn chia thành 6 tỉnh gồm có Phiên An tỉnh thành (tức trấn Phiên An cũ), Tỉnh Biên Hòa (trấn Biên Hòa cũ), Tỉnh Định Tường (trấn Định Tường cũ), Tỉnh Vĩnh Long (trấn Vĩnh Thanh cũ), Tỉnh An Giang, Tỉnh Hà Tiên. Lúc bấy giờ, vùng đất Tây Ninh thuộc Phiên An tỉnh thành.
Năm 1838, vua Minh Mạng đổi Phiên An tỉnh thành là tỉnh Gia Định gồm có 3 phủ, 7 huyện. Các phủ là Phủ Tân Bình có 3 huyện, Phủ Tân An có 2 huyện, Phủ Tây Ninh có 2 huyện là: huyện Tân Ninh và huyện Quang Hóa. Phủ Tây Ninh: Phía Bắc giáp Cao Miên (qua núi Chiêng, tức núi Bà Đen), phía Đông giáp huyện Bình Long phủ Tân Bình, phía Nam giáp huyện Bình Dương phủ Tân Bình và huyện Cửu An phủ Tân An, nguyên là đạo Quang Phong. Năm Minh Mạng thứ 19 (1838), bỏ đạo lập phủ với tên gọi phủ Tây Ninh, quản lý 2 huyện (với 7 tổng có 56 làng xã): Huyện Tân Ninh, lỵ sở kiêm phủ thành nằm ở thôn Khang Ninh (nay thuộc thị xã Tây Ninh), phía Bắc giáp Cao Miên (qua núi Chiêng), phía Đông giáp giáp huyện Bình Long phủ Tân Bình, phía Nam giáp huyện Bình Long phủ Tân Bình và huyện Quang Hóa cùng phủ Tây Ninh, phía Tây giáp huyện huyện Kiến Hưng tỉnh Định Tường và giáp nước Cao Miên.
Huyện Tân Ninh, được đặt ra năm Minh Mạng thứ 17 (1836), theo Đại Nam nhất là quản lý 2 tổng (nhưng có lẽ là 3 tổng), là tổng Hàm Ninh Thượng và tổng Kiếm Hoa với 24 làng xã[6]. Phần đất huyện Tân Ninh phủ Tây Ninh nhà Nguyễn nay có thể là địa phận phía Bắc của tỉnh Tây Ninh ngày nay (tức năm 2011) (tỉnh Tây Ninh, huyện Tân Biên, huyện Châu Thành,.), và có thể bao gồm cả 1 phần đất phía Bắc của tỉnh Svay Rieng (khúc giữa tỉnh Svay Rieng) Campuchia, vì 6 mô tả trên theo Đại Nam nhất thống chí: Tân Ninh còn tiếp giáp với cả huyện Kiến Hưng phủ Kiến An tỉnh Định Tường nhà Nguyễn, vốn chỉ nằm bên bờ Tây sông Vàm Cỏ Tây, cách địa bàn tỉnh Tây Ninh ngày nay (phần từng là đất huyện Tân Ninh) qua địa bàn tỉnh Svay Rieng. Năm 1890, sau khi lập Liên bang Đông Dương, người Pháp trích một phần đất hạt Tây Ninh (hạt Tây Ninh nguyên là toàn bộ phủ Tây Ninh) là phần đất dọc theo rạch Ngã Bát cho Campuchia thuộc Pháp[11], trong đó có lẽ gồm cả phần đất tỉnh Svay Rieng (tức tỉnh Soài Riêng) đề cập đến ở trên. Các bản đồ của người Pháp thể hiện xứ Nam Kỳ thuộc Pháp, vẽ với kỹ thuật Tây phương khá chính xác, vào các năm 1872 và 1886 (trước khi thành lập Liên bang Đông Dương năm 1887) đều thể hiện "vùng lồi" Svay Rieng thuộc đất Nam Kỳ (Cochinchine).
Huyện Quang Hóa, phía Bắc giáp huyện Tân Ninh cùng phủ Tây Ninh, phía Đông giáp huyện Tân Ninh, phía Nam giáp huyên Tân Ninh và huyện Cửu An phủ Tân An, phía Tây giáp huyện Kiến Hưng phủ Kiến An tỉnh Định Tường nhà Nguyễn. Lỵ sở trước đặt ở thôn Cẩm Giang sau chuyển sang thôn Long Giang, quản lý 4 tổng (Hàm Ninh Hạ (Ham Ninh Ha tong), Mộc Hóa (Moc Hoa tong), Giải Hóa (Giải Hoa tong), Mỹ Ninh (Mi Nin tong)) với 32 làng xã[6]. Đất huyện Quang Hóa phủ Tây Ninh nhà Nguyễn nay có thể là địa phân các huyện phía Nam tỉnh Tây Ninh (như Bến Cầu, Gò Dầu, Trảng Bàng,.), các huyện Đông Bắc tỉnh Long An (như Đức Huệ, Hậu Nghĩa, Mộc Hóa[10],.) và phần phía Nam của tỉnh Svay Rieng Campuchia[11]. Theo Đại Nam thực lục thì vào khoảng tháng 3 âm năm 1845, Cao Hữu Dực (quyền Tuyên phủ sứ Tây Ninh) cho chiêu mộ dân trong phủ Tây Ninh lập ra 26 thôn làng: Tiên Thuận, Phúc Hưng, Phúc Bình, Vĩnh Tuy, Phúc Mỹ, Long Thịnh, Long Khánh, Long Giang, Long Thái, An Thịnh, Khang Ninh, Vĩnh An, An Hòa, Gia Bình, Long Bình, Hòa Bình, Long Định, Phú Thịnh, Thái Định, Hòa Thuận, An Thường, Thuận Lý, Thiên Thiện, Hướng Hóa, 7 Định Thái, Định Bình, đều thuộc phủ Tây Ninh.
Vua Thiệu Trị phê chuẩn quyết định này.[15] Năm 1861, Sau khi thực dân Pháp chiếm Tây Ninh, việc cai quản ở 2 huyện được thay thế bằng 2 Đoàn Quân sự đặt tại Trảng Bàng và Tây Ninh. Năm 1868, hai đoàn Quân sự được thay thế bằng hai Ty Hành chánh. Sau nhiều lần thay đổi, năm 1897 Tây Ninh gồm có 2 quận là Thái Bình, Trảng Bàng, trong đó có 10 tổng, 50 làng. Bản đồ hành chính hạt Tham biện Tây Ninh của Nam Kỳ thuộc Pháp khoảng năm 1896-1898.
Ngày 1 tháng 1 năm 1900, Toàn quyền Paul Doumer cho áp dụng nghị định ký ngày 20 tháng 12 năm 1899 đổi các khu tham biện (inspections) là tỉnh (province). Thời Pháp thuộc, Nam Kỳ được chia làm 20 tỉnh để cai trị và 8 sau đó Cap St. Jacques (Vũng tàu) tách ra thành tỉnh thứ 21. Tây Ninh lúc đó là tỉnh thứ 12.
Ngày 9 tháng 12 năm 1942, Thống đốc Nam kỳ ban hành Nghị định 8345 ấn định ranh giới Tây Ninh. Sau Cách Mạng Tháng Tám tỉnh Tây Ninh vẫn giữ nguyên ranh giới cũ. Năm 1950, cắt một phần đất của Thái Hiệp Thạnh cũ thành lập thị xã Tây Ninh, nhưng do chưa đủ điều kiện hoạt động nên sau đó giải thể. Sau hiệp định Giơnevơ năm 1954, thành lập lại Thị xã Tây Ninh trên địa bàn cũ, do Võ Văn Truyện làm Bí thư Đảng kiêm Chủ tịch Uỷ ban hành chính.
Năm 1957, Tây Ninh chia thành 3 quận gồm có Châu Thành, Gò Dầu Hạ, Trảng Bàng. Năm 1963, tỉnh Tây Ninh gồm 4 quận là quận Phú Khương, Phước Ninh, Hiếu Thiện, Khiêm Hanh. Sau sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, tỉnh tổ chức thành 7 huyện: Bến Cầu, Châu Thành, Dương Minh Châu, Gò Dầu, Phú Khương, Tân Biên, Trảng Bàng và 1 thị xã Tây Ninh, ngày 14 tháng 3 năm 1979 đổi tên huyện Phú Khương thành huyện Hòa Thành[16] và theo Quyết định số 48/HĐBT (nay là Chính phủ) ngày 13 tháng 5 năm 1989 đã thành lập thêm huyện Tân Châu[12]. Ngày 12 tháng 12 năm 2012, Bộ Xây dựng có Quyết định số 1112/QĐ-BXD, công nhận thị xã Tây Ninh, tỉnh Tây Ninh, là đô thị loại III[17].
Ngày 29 tháng 12 năm 2013, Chính phủ ra Nghị quyết 135/NQ-CP chuyển 2 xã Ninh Sơn và Ninh Thạnh thành 2 phường có tên tương ứng và chuyển thị xã Tây Ninh thành tỉnh Tây Ninh 9 Hình 1. Bản đồ hành chính tỉnh Tây Ninh hiện nay 1. Vị trí địa lý, điều kiện tự nhiên Vị trí địa lý kinh tế thuận lợi là một lợi thế cho sự phát triển kinh tế - xã hội tỉnh Tây Ninh trong giai đoạn tới năm 2010 và xa hơn tới năm 2020. Tây Ninh là một tỉnh nằm trong vùng Đông Nam Bộ, phía đông giáp tỉnh Bình Dương và Bình Phước, phía Nam giáp Thành phố Hồ Chí Minh và tỉnh Long An, phía Tây và phía Bắc giáp ba tỉnh SvayRieng, Prayveng và Kongpongcham của Camphuchia.
Tây Ninh có đường biên giới chung hai nước Việt Nam – Camphuchia dài 240 km, hai cửa khẩu chính là cửa khẩu quốc tế Mộc Bài và cửa khẩu quốc tế xa Mát và nhiều cửa khẩu tiểu ngạch khác. Tổng diện tích tự nhiên của tỉnh là 4035,4 km2, với 9 đơn vị hành chính (trong đó có 8 huyện và 1 Thành phố), Dân số trung bình năm 2007 là 1096 nghìn người; mật độ trung bình là 272 người/km2. Dân số phân bố không đều, huyện Tân Châu có mật độ dân thấp nhất với 102 người/km2, huyện Hòa Thành cao nhất với 1.797 người/km2 10 Với địa thế nằm trong vùng Đông Nam Bộ va 2vung2 kinh tế trọng điểm phía Nam, nơi có kinh tế phát triển cao nhất cả nước, đồng thời nằm giữa thành phố Hồ Chí Minh (trung tâm kinh tế, thương mại lớn nhất cả nước) và thủ đô Phnom Penh (trung tâm kinh tế, thương mại lớn nhất của Camphuchia) là điều kiện thuận lợi để Tây Ninh có thể phát triển kinh tế. Khi hệ thông giao thông xuyên Á (trong đó có phần đi qua địa bàn tỉnh dài 28 km) hệ thống các quốc lộ 14 và 14C hoàn thành, Tây Ninh sẽ là giao điểm quan trọng giữa hệ thống đường quốc tế và đường quốc gia phía Nam nên có điều kiện thuận lợi giao thương quốc tế và với các tỉnh trong vùng, Tây Nguyên, vùng Đồng bằng sông Cửu Long là những vùng có nhiều tiềm năng phát triển.
Ngoài ra với đường biên giới dài, Tây Ninh có vai trò rất quan trọng trong việc giữ gìn an ninh quốc phòng, góp phần ổn định chính trị, trật tự an toàn xã hội và phát triển kinh tế không những cho riêng tỉnh Tây Ninh mà cho cả vủng và cả nước. Đặc điểm địa hình Địa hình Tây Ninh nghiêng theo hướng Đông Bắc - Tây Nam: Phía Bắc có độ cao trung bình từ 10-15m. Đặc biệt, cách thị xã Tây Ninh (nay là tỉnh Tây Ninh) gần 10km có núi Bà Đen cao 986m là ngọn núi duy nhất nằm trong địa bàn của tỉnh; ở phía Nam địa hình mang đặc điểm dồng bằng với độ cao trung bình 3-5m. Nhình chung, Tây ninh có địa hình tương đối bằng phẳng rất thuận lợi phát triển nông nghiệp, công nghiệp và cơ sở hạ tầng.
Điều kiện về kinh tế, xã hội: Tây Ninh là miền đất được khai phá tương đối muộn so với lịch sử hình thành và phát triển các tỉnh miền Đông Nam bộ. Tuy nhiên, đến nay Tây Ninh đã là một tỉnh với 01 Tỉnh và 8 huyện với 95 xã, phường và thị trấn. Hiện nay Tây Ninh chủ yếu vẫn là một tỉnh nông nghiệp, khoảng 2/3 11 diện tích đất đai thuộc sản xuất nông nghiệp.