Luận án: Đặt địa điểm, Bấp bênh & Biểu diễn Bản sắc Nghề nghiệp Nghệ thuật tại Columbus, Ohio

Luận án nghiên cứu mối liên hệ giữa nghệ thuật, sự bấp bênh và bản sắc nghề nghiệp. Phân tích những thách thức và cơ hội cho các nghệ sĩ trong bối cảnh hiện

Trường đại học

The Ohio State University

Chuyên ngành

Nghiên cứu so sánh

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận án tiến sĩ

2016

215
1
0

Phí lưu trữ

55 Point

Tóm tắt

I. Khám phá Luận án Nghệ thuật Bấp bênh Bản sắc Nghề nghiệp Hiện đại

Trong bối cảnh kinh tế hiện nay, nghệ thuật, bấp bênh & bản sắc nghề nghiệp của các nghệ sĩ đang đứng trước những thách thức chưa từng có. Luận án “Art/Work: Place-Making, Precarity, and the Performance of Artistic Occupational Identities in Columbus, Ohio” của Puja Batra-Wells (2016) cung cấp một cái nhìn sâu sắc về cách các nghệ sĩ thị giác đối phó với môi trường kinh tế không chắc chắn. Nghiên cứu này phơi bày sự giao thoa phức tạp giữa logic nghệ thuật và logic thương mại, đồng thời hé lộ những chiến lược sống còn mà nghệ sĩ phải phát triển để duy trì sự nghiệp. Việc tìm hiểu luận án này giúp nhận diện các yếu tố định hình bản sắc nghề nghiệp nghệ sĩ trong kỷ nguyên hậu công nghiệp, nơi môi trường kinh tế nghệ sĩ đầy biến động đòi hỏi sự thích nghi liên tục và khả năng tự tổ chức vượt trội.

1.1. Tổng quan về thực trạng kinh tế và nghề nghiệp nghệ sĩ

Ngày nay, các nghệ sĩ thị giác hoạt động trong một môi trường kinh tế nghệ sĩ khắc nghiệt và không chắc chắn, được định hình bởi các định hướng tân tự do và hậu Fordist (Batra-Wells, 2016). Điều này đã tái cấu trúc những đối kháng lâu đời giữa nghệ thuật và thương mại, tạo ra một bối cảnh mà sự không ổn định trở thành vĩnh viễn. Sự kết hợp giữa logic nghệ thuật và thương mại trong môi trường này đã sản sinh ra những hình thức kiến thức và cách sống đặc thù, là nền tảng cho nghiên cứu dân tộc học được trình bày trong luận án. Việc nắm bắt những khía cạnh này là rất quan trọng để hiểu rõ bản sắc nghề nghiệp nghệ sĩ ngày nay, cũng như các thách thức mà họ phải đối mặt trong việc định hình giá trị lao động và quản lý tài nguyên.

1.2. Mối liên hệ giữa nghệ thuật thương mại và sự bấp bênh

Luận án của Batra-Wells (2016) tập trung vào cách các nghệ sĩ ở Columbus, Ohio tham gia vào các diễn ngôn kinh tế và thẩm mỹ, từ đó xây dựng các khái niệm về lao động, giá trị, quản lý tài nguyên và sự ngẫu nhiên. Mối liên hệ giữa nghệ thuật và thương mại không còn là ranh giới rõ ràng mà trở thành một vùng giao thoa phức tạp, nơi sự bấp bênh kinh tế nghệ sĩ đòi hỏi những giải pháp sáng tạo. Các thực hành không chính thức, tạm thời và tự tổ chức mà nghệ sĩ dựa vào trong các cuộc gặp gỡ hàng ngày với nền kinh tế là minh chứng cho sự linh hoạt và khả năng thích ứng cao độ của họ. Nghiên cứu này tài liệu hóa những câu chuyện về cách nghệ sĩ hình thành, vật lộn và điều chỉnh trước những lo lắng về sự bất an vật chất và kinh tế.

II. Vấn đề cốt lõi Nghệ sĩ và sự Bấp bênh Kinh tế trong Thị trường Đương đại

Các nghệ sĩ đương đại phải đối mặt với một thực tế kinh tế đầy thách thức, nơi sự bấp bênh kinh tế nghệ sĩ không chỉ là một rủi ro mà còn là một phần cố hữu của thực hành nghệ thuật đương đại. Luận án làm nổi bật cách các danh mục như 'nghệ sĩ' và 'thị trường' vốn không ổn định, và cách nghệ sĩ tự định vị trong các diễn ngôn này cũng biến động không ngừng (Batra-Wells, 2016). Sự đan xen phức tạp của các thực hành không chính thức, mâu thuẫn nội tại và các ràng buộc thể hiện qua quá trình nghệ sĩ tạo ra, duy trì và thay đổi bản sắc nghề nghiệp nghệ sĩ của họ dưới áp lực kinh tế và văn hóa. Hiểu rõ những mâu thuẫn này là chìa khóa để phân tích sâu hơn về cuộc sống và sự nghiệp của nghệ sĩ trong kỷ nguyên hiện đại.

2.1. Thách thức định hình Bản sắc Nghề nghiệp Nghệ sĩ

Luận án điều tra cách bản sắc nghề nghiệp nghệ sĩ bị liên đới, hình thành và điều chỉnh bởi các chuyển đổi kinh tế và văn hóa đương đại (Batra-Wells, 2016). Trong một thế giới nơi ranh giới giữa nghệ thuật và thủ công, tính độc đáo và tiêu chuẩn hóa, quà tặng và hàng hóa trở nên mờ nhạt, nghệ sĩ phải liên tục định nghĩa lại vị trí của mình. Việc này đòi hỏi sự nhận thức sâu sắc về sự biến động của thị trường và các giá trị văn hóa. Cuộc sống của nghệ sĩ không chỉ là sáng tạo mà còn là một cuộc đấu tranh không ngừng để khẳng định bản thân và giá trị của lao động nghệ thuật trong một xã hội đặt nặng giá trị vật chất và hiệu quả kinh tế.

2.2. Sự xung đột giữa nghệ thuật và thương mại Thách thức nan giải

Luận án cũng vẽ ra bản đồ những câu chuyện này trên các phân biệt đối lập giữa nghệ thuật và thủ công, tính độc đáo và tiêu chuẩn hóa, quà tặng và hàng hóa (Batra-Wells, 2016). Sự xung đột này không chỉ mang tính lý thuyết mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống hàng ngày của nghệ sĩ. Để đối phó, nghệ sĩ tập trung vào cách họ liên hệ với sự cụ thể của địa điểm, những trừu tượng của thị trường nghệ thuật và sự phù du của biểu diễn. Việc này đòi hỏi một sự cân bằng tinh tế giữa việc duy trì tính toàn vẹn nghệ thuật và khả năng thích nghi với các yêu cầu của thị trường, một bài toán khó khăn mà nhiều nghệ sĩ phải giải quyết hàng ngày.

III. Phương pháp Nghệ sĩ Đối phó Chiến lược Sinh tồn và Tự Tổ chức

Để vượt qua sự bấp bênh kinh tế nghệ sĩ, nhiều nghệ sĩ đã phát triển các chiến lược sinh tồn nghệ sĩ độc đáo, thường liên quan đến các thực hành không chính thức và tự tổ chức. Luận án của Batra-Wells (2016) tiết lộ cách các nghệ sĩ thường không thể duy trì thực hành nghệ thuật đương đại mà không có các công việc thay thế, do đó, nghệ thuật như một công việc thường được cấu thành từ việc thực hiện nhiều loại công việc khác nhau. Hình thức 'chắp vá' (bricolage) này càng được tăng cường dưới áp lực kinh tế hóa của hình mẫu nghệ sĩ như một doanh nhân, người tự khách thể hóa bản thân trên thị trường thông qua việc tự xây dựng thương hiệu nghệ sĩ và định giá sản phẩm.

3.1. Quản lý tài nguyên nghệ thuật và sự ngẫu nhiên

Nghiên cứu của Batra-Wells (2016) tập trung vào cách các nghệ sĩ quản lý tài nguyên nghệ thuật và đối phó với sự ngẫu nhiên trong công việc hàng ngày. Điều này bao gồm việc tận dụng mọi nguồn lực có sẵn, từ không gian làm việc cho đến các mối quan hệ xã hội, để duy trì hoạt động sáng tạo. Các thực hành nghệ thuật đương đại của họ thường không tuân theo các mô hình kinh doanh truyền thống mà dựa vào sự linh hoạt và khả năng thích nghi. Khái niệm 'nghệ sĩ là doanh nhân' thúc đẩy họ tìm kiếm các phương pháp mới để định vị tác phẩm và bản thân trong thị trường nghệ thuật, biến những thách thức thành cơ hội để đổi mới và sáng tạo.

3.2. Vai trò của tự xây dựng thương hiệu nghệ sĩ và định giá

Trong môi trường cạnh tranh, việc tự xây dựng thương hiệu nghệ sĩ trở thành một yếu tố then chốt giúp nghệ sĩ vượt qua sự bấp bênh kinh tế nghệ sĩ. Thông qua việc thể hiện bản thân và tác phẩm một cách nhất quán, nghệ sĩ có thể tạo dựng một hình ảnh độc đáo, thu hút người mua và các cơ hội hợp tác. Luận án cho thấy, nghệ sĩ thường phải tự định giá sản phẩm của mình, một quá trình phức tạp đòi hỏi sự cân bằng giữa giá trị nghệ thuật, chi phí sản xuất và kỳ vọng của thị trường. Việc này không chỉ là một hành động kinh doanh mà còn là một phần không thể thiếu trong việc khẳng định bản sắc nghề nghiệp nghệ sĩ.

IV. Cách nghệ sĩ định vị bản thân Xưởng Nghệ thuật và Thị trường

Khái niệm về không gian, đặc biệt là xưởng nghệ thuật, đóng một vai trò quan trọng trong việc định hình bản sắc nghề nghiệp nghệ sĩ và cách họ tương tác với thị trường. Luận án của Batra-Wells (2016) phân tích sự khác biệt trong việc cảm nhận và sử dụng không gian làm việc, từ các không gian gác xép công nghiệp của Mỹ đến các xưởng được xây dựng theo tiêu chuẩn ở châu Âu. Nghiên cứu này làm rõ cách các nghệ sĩ định vị bản thân một cách không ổn định trong các diễn ngôn này, cho thấy các thực hành không chính thức của họ phức tạp, rắc rối và đầy những vướng mắc nghịch lý. Điều này càng nhấn mạnh tầm quan trọng của bối cảnh vật lý và xã hội trong việc xác định thực hành nghệ thuật đương đại.

4.1. Sự đa dạng trong định nghĩa nghệ sĩ qua khảo sát thực địa

Nghiên cứu dân tộc học của Batra-Wells được xây dựng dựa trên các cuộc phỏng vấn với 46 nghệ sĩ ở Columbus, Ohio, những người tự nhận mình là nghệ sĩ hoặc nghệ sĩ-thủ công (Batra-Wells, 2016). Cuộc khảo sát này đã thu thập nhiều ý tưởng và định nghĩa khác nhau về việc trở thành một nghệ sĩ. Phổ rộng các định nghĩa này được sử dụng để xây dựng một phạm vi khái niệm nhằm ngoại suy cách các thông tin viên định vị bản thân trong thế giới nghệ thuật. Sự đa dạng này chứng tỏ không có một định nghĩa nghệ sĩ duy nhất, mà thay vào đó là một mạng lưới phức tạp các điểm tương đồng chồng chéo, gợi nhớ đến lý thuyết 'tương đồng gia đình' của Wittgenstein (171). Điều này phản ánh tính chất linh hoạt của bản sắc nghề nghiệp nghệ sĩ.

4.2. Xưởng nghệ thuật Không gian định hình sáng tạo và Bản sắc

Việc đến xưởng nghệ thuật không chỉ là vấn đề về sự tiện lợi vật chất mà còn là một không gian có ý nghĩa sâu sắc đối với nghệ sĩ (Storr, 49). Luận án của Batra-Wells (2016) so sánh xưởng nghệ thuật kiểu Mỹ (thường là không gian gác xép công nghiệp, rộng lớn, ánh sáng nhân tạo) với xưởng kiểu Châu Âu (thường được xây dựng theo thông số kỹ thuật, ánh sáng tự nhiên từ phía Bắc). Sự khác biệt này không chỉ phản ánh về kiến trúc mà còn ảnh hưởng đến thực hành nghệ thuật đương đại và cách nghệ sĩ nhận thức về không gian làm việc của họ. Xưởng trở thành nơi họ thể hiện và duy trì bản sắc nghề nghiệp nghệ sĩ, là trung tâm của quá trình sáng tạo và phát triển cá nhân.

V. Phân tích Kết quả Những Tiết lộ về Thực hành Nghệ thuật và Sinh tồn

Nghiên cứu của Batra-Wells (2016) đã đưa ra những tiết lộ quan trọng về thực hành nghệ thuật đương đạichiến lược sinh tồn nghệ sĩ trong một môi trường kinh tế bất ổn. Luận án đã làm sáng tỏ khả năng đáp ứng của các 'kho dự trữ' mới nổi và những thuộc tính hạn chế của chúng, cho thấy rằng các nghệ sĩ thường không thể duy trì thực hành của mình mà không có các công việc thay thế (Batra-Wells, 2016). Điều này khẳng định rằng nghệ thuật, bấp bênh & bản sắc nghề nghiệp là một thể thống nhất, nơi sự linh hoạt và đa nhiệm là chìa khóa để tồn tại. Những phát hiện này cung cấp cái nhìn sâu sắc về cuộc sống hàng ngày và những quyết định mà nghệ sĩ phải đưa ra để tiếp tục theo đuổi đam mê.

5.1. Bằng chứng thực nghiệm Nghệ sĩ đa nhiệm để duy trì sự nghiệp

Luận án tiết lộ rằng các nghệ sĩ không thể duy trì các thực hành của họ mà không có công việc thay thế, và do đó, nghệ thuật như một công việc thường được cấu thành từ việc làm nhiều loại công việc khác nhau (Batra-Wells, 2016). Hình thức 'chắp vá' này là một minh chứng rõ ràng cho chiến lược sinh tồn nghệ sĩ trong môi trường kinh tế nghệ sĩ đầy biến động. Các nghệ sĩ phải linh hoạt, kết hợp nhiều nguồn thu nhập để hỗ trợ hoạt động sáng tạo của mình. Điều này không chỉ là một giải pháp kinh tế mà còn ảnh hưởng đến cách họ nhìn nhận bản sắc nghề nghiệp nghệ sĩ, thường xuyên phải cân bằng giữa các vai trò khác nhau trong cuộc sống và công việc.

5.2. Tính bất ổn của các danh mục Nghệ sĩ và Thị trường

Luận án của Batra-Wells (2016) chỉ ra rằng các danh mục 'nghệ sĩ' và 'thị trường' vốn không ổn định. Cách nghệ sĩ định vị bản thân trong các diễn ngôn này cũng biến động và không chắc chắn. Sự chú ý đến lĩnh vực bình dân tiết lộ rằng các thực hành không chính thức của nghệ sĩ là phức tạp, rắc rối và đầy những vướng mắc nghịch lý. Những phát hiện này thách thức quan niệm truyền thống về nghệ sĩ và quá trình sáng tạo, cho thấy rằng thực hành nghệ thuật đương đại là một quá trình liên tục đàm phán với các điều kiện kinh tế và xã hội, đồng thời đòi hỏi một định nghĩa nghệ sĩ linh hoạt để thích nghi với những thay đổi.

VI. Kết luận Tương lai của Bản sắc Nghề nghiệp Nghệ sĩ trong Kỷ nguyên Bất ổn

Nghiên cứu của Batra-Wells cung cấp một cái nhìn toàn diện về những thách thức và cơ hội mà thực hành nghệ thuật đương đại phải đối mặt. Với những hiểu biết sâu sắc về nghệ thuật, bấp bênh & bản sắc nghề nghiệp, luận án không chỉ mô tả thực trạng mà còn gợi mở về các phương pháp mà nghệ sĩ có thể áp dụng để tồn tại và phát triển. Việc thấu hiểu sự phức tạp của môi trường kinh tế nghệ sĩ và những chiến lược mà họ phát triển là điều cần thiết để hỗ trợ cộng đồng nghệ thuật và thúc đẩy sự sáng tạo trong tương lai. Các phát hiện này khuyến khích một cách tiếp cận đa diện hơn trong việc đánh giá và hỗ trợ các nghệ sĩ, nhận ra rằng sự nghiệp của họ là một quá trình liên tục thích nghi và đổi mới.

6.1. Hướng tới một định nghĩa nghệ sĩ linh hoạt hơn

Dựa trên các phân tích về sự đa dạng trong việc tự nhận dạng và định nghĩa nghệ sĩ của 46 người được phỏng vấn, luận án đề xuất một cách tiếp cận linh hoạt hơn (Batra-Wells, 2016). Thay vì một định nghĩa cứng nhắc, các khái niệm về nghệ sĩ nên được hiểu qua 'tương đồng gia đình' của Wittgenstein, nơi không có một đặc điểm chung nào cho tất cả, nhưng có một mạng lưới phức tạp các điểm tương đồng chồng chéo. Điều này cho phép một sự hiểu biết sâu sắc hơn về bản sắc nghề nghiệp nghệ sĩ trong kỷ nguyên hiện đại, nơi các ranh giới ngày càng mờ nhạt và sự đa dạng là yếu tố cốt lõi của thực hành nghệ thuật đương đại.

6.2. Các khuyến nghị và hướng nghiên cứu tương lai về Nghệ thuật và Bấp bênh

Nghiên cứu của Batra-Wells (2016) mở ra nhiều hướng nghiên cứu tương lai, đặc biệt là trong việc tìm hiểu sâu hơn về chiến lược sinh tồn nghệ sĩ và tác động của môi trường kinh tế nghệ sĩ lên các loại hình nghệ thuật khác nhau. Việc hỗ trợ các nghệ sĩ trong việc quản lý tài nguyên nghệ thuật và phát triển kỹ năng tự xây dựng thương hiệu nghệ sĩ sẽ là chìa khóa để tăng cường khả năng phục hồi của họ. Các nhà hoạch định chính sách và tổ chức nghệ thuật có thể sử dụng những hiểu biết này để tạo ra các chương trình hỗ trợ hiệu quả hơn, giúp nghệ sĩ vượt qua sự bấp bênh kinh tế nghệ sĩ và tiếp tục đóng góp vào văn hóa và xã hội.

Tóm tắt và mô tả trên trang này được tạo với sự hỗ trợ của AI từ nội dung tài liệu gốc; tài liệu do người dùng đóng góp và được kiểm duyệt trước khi xuất bản. Báo lỗi nội dung.

21/04/2026

Trích đoạn nội dung tài liệu

Art/Work: Place-Making, Precarity, and the Performance of Artistic Occupational Identities in Columbus, Ohio Dissertation Presented in Partial Fulfillment of the Requirements for the Degree Doctor of Philosophy in the Graduate School of The Ohio State University By Puja Batra-Wells, M. Graduate Program in Comparative Studies 2016 Dissertation Committee: Amy E. Shuman, Advisor Philip Armstrong Dorothy Noyes James Sanders Copyright by Puja Batra-Wells 2016 Abstract Visual artists working today encounter a harsh and uncertain economic environment shaped by neoliberal and post-Fordist orientations that have reorganized the long- standing antagonisms between art and commerce. The conjunction of artistic and commercial logics, endured in a permanently uncertain economic environment has generated particular forms of knowledge and ways of being that are the basis of the ethnographic study that follows.

By attending to quotidian orders of sense-making through the use of a vernacular framework, my study examines how visual artists working in Columbus, Ohio partake in economic and aesthetic discourses, constructing notions of labor and value, resource management and contingency. I interrogate the informal, provisional, and self-organizing practices and discursivities that artists come to rely upon in their daily and lived encounters with the economy. Within this context, I am interested in documenting narratives of how artists conceive of, grapple with, and adjust to the anxieties of economic precarity and material insecurity. I investigate how artists’ occupational identities are implicated, generated, and modified by contemporary economic and cultural transformations.

I also map these narratives onto contestatory distinctions between art and craft, singularity and standardization, gift and commodity. To do this, I train my focus on how artists relate to the concreteness of place, the abstractions of the marketplace and the emphemeralities of performance. ii My dissertation reveals the ways in which the categories of artist and market are unstable. I show that artists’ ways of emplacing themselves within these discursivities are also variant and unstable.

That is, my attention to the vernacular sphere reveals artists’ informal practices to be complex, knotty and filled with paradoxical entanglements. I reveal artists’ stakes in varying discursive inhabitations; the categories artists’ valorize or alternatively stigmatize; and how paradoxical, categorical inhabitations are sustained, contested or rejected. My scholarship illuminates both the responsiveness of emergent repertoires and their delimiting attributes. I find that artists are unable to sustain their practices without alternative employment and thus art as work is often constituted by doing many different types of work.

This form of bricolage is further intensified under the economizing pressures of the artist as entrepreneur who objectifies herself in the marketplace through self-branding and marketing. The demands to be economically and creatively productive within this context come at the cost of time which most informants require to maintain a qualitative practice. Thus, the stabilities offered by the neoliberal economy in the form of entrepreneurial interventions are themselves revealed as destabilizing. iii Dedication For the women artists in my life… iv Acknowledgments This study would not be possible but for the generosity and candor of my informants to whom I am eternally grateful.

I am also deeply indebted to my wonderful and distinguished advisor, Dr. Amy Shuman, under whose consummate tutelage this project was developed, directed, and completed. I want to thank my brilliant committee members, Drs. Philip Armstrong, Dorothy Noyes, and James Sanders for their rigorous and considered engagement with my scholarship.

Finally, and on a personal note, my project owes everything to my family who have rallied around me and have accompanied me on this journey. v Vita May 1995…………………………………Loreto Convent School 2001………………………………………. Economics, Ohio State University 2010……………………………. Popular Culture; Certificate in Public History, Bowling Green State University 2011 to 2014………………………………Graduate Archivist, Center for Folklore Studies, Ohio State University Spring, 2015……………………………….Graduate Fellow, Center for Folklore Studies 2015- Present……………………………….Graduate Teaching Associate, Department of Comparative Studies, Ohio State University Publications “Pruning the Bio-Political Subject: The Obama Garden as Neo-Liberal Display.

Regina Bendix and Michaela Fenske. LIT Verlag Münster. 2014 Fields of Study Major Fields: Comparative Studies vi Table of Contents Abstract……………………………………………………………. Situating the Study: Some Historical Background………………………….

Sample Constitution, Scope and Limits…………………. Statement on Positionality…………………………………. Time and Space………………………………………………………………33 i. The Studio……………………………………………………………37 ii.

The Little Pond………………………………………………………43 iii. Professional Place-Making………………………………………………. The Economic Terrain………………………………………………………. The Uncertain Business of Art…………………………………………….

‘Making Do’ and the Economic Vernacular…. Recuperating [Economic] Value……………………………………102 ii. Alternative Exhibitionary Tactics…………………………………. The Artist as Creator…………………………………………………….

Engagements with (a very American) Mass Culture………………. The Auctorial Function and the Age of Entrepreneurial Individualism………………………………………………………. Myth and the Artist…………………………………………………………141 i. The Myth of Vocation………………………………………………146 ii.

The Myth of Individuality…………………………………………. The Myth of Privation (Disinterest) and Autonomy………………. The Art of Self Marketing…………………………………………………. The Retail Pitch…………………………………………………….

The Intimacy Pitch………………………………………………. The Detached Pitch………………………………………………. The Technician’s Pitch……………………………………………. The Identity Loaded Pitch………………………………………….

Place and Placelessness……………………………………. Precarity and Economic Stability…………………………. Immobile Myths and Ephemeral Performances…………….189 ix Introduction In every artist’s career there is a moment, when you ask yourself what is it that I do? Why am I compelled like a mad person to create things that are simultaneously of no value and of absolute value? This exercise feels utterly pointless and wasteful and at the same time it is the penultimate rendering of my skill and knowledge and is so precious. It’s just, in the end, you can’t eat your canvas… Olivia Parsons (Printmaker and Informant) Olivia Parsons is a working screen-printer and artist.

For eight years following art-school, she worked as a book store manager to sustain her practice and to make rent for her art studio. Three years ago after taking two loans out, she managed to emancipate herself from the manic world of retail only to replicate its freneticism in her new role as artist- entrepreneur. On a typical day she arrives at her studio at 10 am. The mornings begin with a perusal of the day’s schedule and email followed by floor cleaning, inspections of the washer booth, the cleaning of screens, and maintenance checks of the exposure units.

To keep her practice afloat, Olivia sublets her space and equipment to other artists. She also runs printing and design workshops to help pay down the cost of her capital assets and rent. The mornings are often spent as technical assistant to artists using the studio or as a teacher to those learning printing techniques. The afternoons are often spent with business operations like invoicing, purchasing and accounting.

Additionally, time is carved out for new business generation through marketing, website management, and 1 workshop development. It is generally only after and if the studio is vacated by other artists at the end of the day that she finds time for her own creative expression. Home between 7 and 8 each evening (including Saturdays), the work continues after dinner. Against the background of television programming shared with her spouse, the final hours before bed are distractedly spent on managing independent social media presences for the studio and her practice.

Twitter, Instagram, and Facebook are updated with photographs and videos taken through the course of the day. In this brief elaboration of a day in the life of an informant, a few things are made palpable. The first is that contemporary artists are increasingly business-minded in their efforts to sustain a living from their practices. The second is that between mastering branding and sales strategies, developing new forms of revenue and managing online enterprises, the ‘work’ never ends and seems to subsume the practice.

Thirdly, and perhaps most significantly, the imbuing of this business-minded stance or what I refer to as an entrepreneurial disposition, often comes at the cost and quality of an artists’ creative output. Framed by post-Fordist reorganizations in the economy, such ways of being have come to consolidate the distance between work and leisure, between art and commerce, and between creativity and capital. Artistic labor has long been romantically idealized for its self-actualizing potentiality and its autonomy from industrial forms of production. Creative articulations, unsullied by the alienating constraints of commerce, are registered as the “authentic” modality of the laboring artist subject.

This is the discursive sphere in which the formal practice of art resides. This formal practice, for artists, is configured as a pure zone; a zone of autonomous action that is unsullied and 2 unconcerned by the demands of the monetary economy. Yet the rise of the so-called “creative economy,” in convergence with the social transformation of the figure of the artist under late capitalism and neoliberal policy interventions, have papered over the historical antagonisms between art and commerce by ceding to market-driven solutions. Thus, artists today enroll the market into their creative practices through the inculcation of an entrepreneurial sensibility that simultaneously requires that they re-skill their labor in other sectors.

The conjunction of such artistic and commercial logics, endured in a permanently uncertain economic environment, has generated particular forms of knowledge and ways of being that are the basis of the study that follows. By attending to quotidian orders of sense-making through the use of a vernacular framework, this study examines how working visual artists partake in economic and aesthetic discourses, constructing notions of labor and value, resource management and contingency. That is, I am interested in interrogating the informal, provisional, and self-organizing practices and discursivities that artists come to rely upon in their daily and lived encounters with an economy undergirded by a neoliberal logic. I want to enunciate how these modalities and discourses are inhabited and embodied in field and how artists use resources/means at hand to structure and stabilize their occupational lives.

Within this context, I document narratives of how artists conceive of, grapple with, and adjust to the anxieties of economic precarity and material insecurity. What orders of sense and response are brought to bear when the practice of art, for example, fails to ensure financial sustenance? What modes of economic, material, and categorical 3 emplacements do artists use to reinforce themselves in such circumstances? In this frame, I interrogate how artists’ occupational identities are implicated, generated, and modified by contemporary economic and cultural transformations. I map these narratives onto contestatory distinctions between art and craft, singularity and standardization, gift and commodity. Additionally, I examine how these articulations come to be implicated by, resistant to, or complicit with contemporary modes of neoliberalism and the ideologies of an unregulated art market.

The constituency at the heart of my project are visual artists who identity as “independent.” The “visual arts” in my study are circumscribed by those working in the fields of painting, sculpture, ceramics, photography, video, drawing, and printmaking. I take the term “art” to mean the ascription of a status, in the vein of Howard Becker’s sociological reading of the term. For Becker, the usage of the word “art” is never impartial but instead reflects the interests of a social group whose position is augmented by its ascription (339). The claim to the status of art requires aspirants to distinguish and dissociate themselves from “crafts or commercial enterprises” while “constructing histories which tie the work their world produces to accepted arts, [emphasizing] those elements of their pasts that are clearly artistic while suppressing less desirable ancestors” (339).

Here, we may take “artistic” to mean cultural productions that have a “developed aesthetic apparatus and media” (339). While self-identifying as artists, my informants also ascribe to the status of “independents” indicating their freedom from the systems of brokerage, which requires them to bring their work to market directly. This constituency represents the majority of 4 artists practicing today— making a study about their place-making, their occupational folk-life, and their discursive repertoires a critical contribution. It ought to be noted here that whereas there exists a tradition of scholarly work on artists and their art, the emphasis of my dissertation is not on art-making but more on how art practices are sustained through engagements with the economy.1 That is, my research emphasizes the multifarious logics of art economies and not the procedures of production.

This study is set in Columbus, Ohio and relies on the ethnographic method. In the following pages, I will articulate the research legacy that I situate myself within so as to clarify the contribution and stakes of my project.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ