CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN VỀ ĐÁNH BẮT CÁ BẤT HỢP PHÁP, KHÔNG THÔNG BÁO VÀ KHÔNG THEO QUY ĐỊNH (IUU) 1. Khái quát về hoạt động đánh bắt cá bất hợp pháp, không thông báo và không theo quy định (IUU) Trong nhiều năm trở lại đây, đánh bắt cá bất hợp pháp, không được báo cáo, không theo quy định (illegal, unreported and unregulated fishing – viết tắt là IUU) được quan tâm nhiều hơn bao giờ hết. Đây không phải là vấn đề mới phát sinh mà đã tồn tại từ lâu trong quá trình các quốc gia khai thác và sử dụng biển. Tuy nhiên IUU vẫn luôn là một thách thức lớn đối với các quốc gia ven biển trong việc thi hành chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán đã được pháp luật quốc tế thừa nhận.
Đánh bắt cá IUU là những hành vi đánh cá của tàu thuyền bao gồm cả tàu thuyền nước ngoài và tàu thuyền treo cờ của quốc gia ven biển mà chưa có sự cho phép hoặc đã cho phép nhưng vi phạm các quy định về đánh bắt cá của quốc gia ven biển. Hành vi này đã đi ngược lại với các nỗ lực nhằm bảo tồn và quản lý nguồn cá tại tất cả các vùng biển chỉ với mục đích đem lại lợi nhuận lớn hơn so với việc đánh bắt tuân theo các quy định về đánh bắt thủy sản bền vững. Khái niệm IUU theo một số văn bản quốc tế. Năm 2001, Tổ chức Nông lương Liên hợp quốc (viết tắt là FAO) đã đề cập đến khái niệm IUU trong tài liệu Chương trình hành động quốc tế để ngăn ngừa, chấm dứt và loại bỏ hành vi IUU (viết tắt là IPOA-IUU) là những hoạt động đánh cá của tàu thuyền (bao gồm cả tàu thuyền nước ngoài và tàu thuyền của quốc gia ven biển) mà chưa có sự cho phép hoặc đã cho phép nhưng vi phạm các quy định về đánh cá1.
Theo Mục II, đoạn 3 của IPOA-IUU, IUU được hợp thành bởi ba nhóm hành vi là đánh cả bất hợp pháp (Illegal Fishing), đánh cá không được báo cáo (Unreported Fishing) và đánh bắt cá không theo quy định (Unregulated Fishing)2, và ở tài liệu này cũng chỉ rõ và phân tích cụ thể ba nhóm hành vi như sau: “Đánh bắt cá bất hợp pháp – Illegal fishing”: Là những hành vi được thực hiện bởi tàu quốc gia hoặc tàu nước ngoài trong vùng biển thuộc thẩm quyền tài phán của quốc gia mà không có sự cho phép của quốc gia hoặc trái với pháp luật và quy định của quốc gia; hoặc được thực hiện bởi tàu treo cờ của các quốc gia là thành viên của một tổ chức quản lý nghề cá khu vực (Regional fisheries management organization – RFMOs) nhưng đã có hành vi vi phạm các quy định về quản lý và bảo 1 Ban Tuyên giao trung ương (2020), Tài liệu về công tác chống khai thác hải sản bất hợp pháp, không báo cáo và không theo quy định của Việt Nam thời gian qua, Hà Nội, tr. 2 Nguyễn Thị Hồng Yến, Mai Ngân Hà, “Đánh bắt cá bất hợp pháp, không báo cáo, không theo quy định và biện pháp hạn chế thương mại của Liên minh châu Âu”, https://iuscogens-vie.org/2020/05/31/192-danh-bat- ca-iuu-va-bien-phap-han-che-thuong-mai-cua-eu/, truy cập ngày 24/5/2023. 9 tồn đã được tổ chức đó thông qua và có giá trị ràng buộc các quốc gia, hoặc các quy định có liên quan có thể áp dụng của pháp luật quốc tế; hoặc được thực hiện bởi tàu vi phạm pháp luật quốc gia hoặc các nghĩa vụ quốc tế, bao gồm cả những cam kết của quốc gia hợp tác với RFMOs có liên quan. Có thể thấy tính chất bất hợp pháp của hoạt động đánh bắt cá là do vi phạm quy định pháp lý của pháp luật quốc gia, hoặc và luật quốc tế nói chung hay của RFMOs mà quốc gia mà tàu mang cờ là thành viên3.
Hành vi đánh cá bất hợp pháp có thể xảy ra tại vùng biển thuộc chủ quyền hoặc thuộc quyền tài phán của quốc gia ven biển hoặc trong vùng biển thuộc thẩm quyền quản lý của RFMOs, bao gồm vùng biển thuộc quyền chủ quyền và quyền tài phán của các quốc gia thành viên tổ chức và một phần vùng biển quốc tế, tiếp liền các vùng biển thuộc quyền chủ quyền và quyền tài phán của quốc gia. Ngoài ra, hoạt động đánh cá bất hợp pháp của tàu thuyền nước ngoài trong vùng biển của một quốc gia ven biển có thể bao gồm4: Thứ nhất, đánh cá không có giấy phép. Trong trường hợp này, tàu cá nước ngoài tham gia gia đình bắt thủy sản trong vùng biển thuộc chủ quyền hoặc quyền chủ quyền của quốc gia ven biển nhưng không có giấy phép đánh bắt do quốc gia đó cấp. Thứ hai, đánh cá sai quy định của giấy phép đánh bắt hoặc quy định của quốc gia ven biển về hoạt động đánh bắt thủy sản: Trong trường hợp này, tàu thuyền nước ngoài đã được quốc gia ven biển cấp giấy phép đánh bắt nhưng việc đánh bắt không tuân thủ các quy định của quốc gia đó, ví dụ như đánh bắt quá mức được quy định trong giấy phép đánh bắt bằng các phương thức bị cấm như sử dụng thuốc nổ hoặc thuốc độc, lưới mắt cá nhỏ và các dụng cụ đánh bắt thủy sản không phù hợp khác.
Thứ ba, đánh cá tại vùng biển không được phép đánh bắt. Trong trường hợp này, quốc gia ven biển không cho phép một số khu vực trong các vùng biển thuộc chủ quyền, quyền chủ quyền của quốc gia đó nhưng tàu cá nước ngoài vẫn thực hiện các hoạt động đánh bắt thủy sản, bất chấp lệnh cấm của quốc gia ven biển"5. “Đánh cá không được báo cáo - Unreported Fishing”: Là những hành vi được thực hiện trong khu vực thuộc thẩm quyền của RFMO nhưng không được báo cáo hoặc đã được báo cáo nhưng không đúng với thủ tục báo cáo của tổ chức; hoặc được thực hiện tại một số quốc gia nhưng chưa được báo cáo, hoặc đã được báo cáo sai, 3 Nguyễn Thị Hồng Yến (chủ nhiệm đề tài) (2019), Đánh cá bất hợp pháp, không được báo cáo, không được kiểm soát (IUU Fishing) và những vấn đề đặt ra đối với Việt Nam, Đề tài Nghiên cứu khoa học cấp trường, Trương Đại học Luật Hà Nội, tr. 4 Nguyễn Thị Hồng Yến (chủ nhiệm đề tài) (2019), tlđd(3), tr.
5 Nguyễn Hồng Thao (2018), “Luật Thủy sản năm 2017 và việc đấu tranh phòng chống đánh bắt bất hợp pháp, không báo cáo, không theo quy định (IUU)”, Tạp chí Nghiễn cứu lập pháp, số 3+4 (355+356)/2018, tr. 10 cho cơ quan có thẩm quyền quốc gia có liên quan, trái với luật pháp và quy định quốc gia6. Tàu cá sử dụng hai nhật ký khai thác: một nhật ký khai thác chính thức để đưa ra khi có yêu cầu kiểm tra và một nhật ký khai thác "bí mật" chỉ dành cho chủ tàu. “Đánh cả không theo quy định – Unregulated fishing”: Là những hành vi xảy ra trong khu vực do vùng biển của một tổ chức quản lý nghề cá khu vực bởi các tàu thuyền không có quốc tịch hoặc mang cờ của một quốc gia không phải thành viên của tổ chức quản lý nghề cá đó hoặc được thực hiện không phù hợp với các biện pháp về bảo tồn và quản lý tài nguyên của tổ chức nghề cá đó; hoặc đánh bắt thủy sản trong các vùng biển hoặc tại các ngư trường không có các quy định về biện pháp bảo tồn và quản lý tài nguyên phù hợp.
Đồng thời, việc đánh bắt này được thực hiện trái với các nghĩa vụ của các quốc gia về bảo tồn tài nguyên sinh vật biển theo luật quốc tế. FAO lưu ý rằng một số các hoạt động unregulated fishing không vi phạm pháp luật quốc tế và cũng không cần thiết áp dụng các biện pháp theo khuyến nghị trong văn kiện này7. Như vậy, rõ ràng IUU là một rào cản lớn trong việc quản lý nghề có một cách hiệu quả ở hầu hết các quốc gia có biển. Khó có thể định lượng quy mô chính xác của IUU.
Tuy nhiên trên thực tế có những bằng chứng cho thấy có ít nhất 20% sản lượng khai thác tự nhiên (11 - 26 triệu tấn cá)8 là khai thác bất hợp pháp hoặc không báo cáo, hàng năm gây tổn thất tài chính 10-20 tỷ USD. Những nước đang phát triển bị ảnh hưởng rất lớn bởi khai thác bất hợp pháp vì những nước này còn hạn chế trong các phương pháp để bảo vệ tài nguyên ven bờ. Khai thác IUU làm suy yếu các biện pháp quốc gia và quốc tế bảo tồn và quản lý các nguồn tài nguyên sinh vật biển và dẫn đến cạn kiệt tài nguyên, làm phương hại đến những nỗ lực quản lý nghề cả trên cơ sở hợp lý và bảo tồn đa dạng sinh học biển, dẫn đến sự sụp đổ của ngành thủy sản quy mô nhỏ, vi phạm tiêu chuẩn lao động và làm méo mó hình thái kinh tế thị trường. Cùng với đó, mặc dù đề cập đến khái niệm IUU với ba nhóm hành vi như trên nhưng các quy định của FAO không nhằm tách biệt độc lập từng nhóm hành vi này mà luôn đặt nó trong tổng thể chung để điều chỉnh một cách đầy đủ các hoạt động khai thác đánh cá trên biển.
Khái niệm IUU của FAO cũng được ghi nhận trong nhiều văn kiện quốc tế khác ở cấp độ khu vực như của Liên minh châu Âu, đặc biệt là Quy định của Hội 6 Nguyễn Thị Hồng Yến, Mai Ngân Hà, “Đánh bắt cá bất hợp pháp, không báo cáo, không theo quy định và biện pháp hạn chế thương mại của Liên minh châu Âu”, https://iuscogens-vie.org/2020/05/31/192-danh-bat- ca-iuu-va-bien-phap-han-che-thuong-mai-cua-eu/, truy cập ngày 24/5/2023. 7 Food and Agriculture Organization of the United Nations (2001), International Plan of Action to prevent, deter and eliminate illegal, unreported and unregulated fishing, Rome, tr. 8 Ban Tuyên giao trung ương (2020), tlđd (1), tr. 11 đồng châu Âu số 1005/2008 ngày 29/9/2008 thiết lập Hệ thống quản lý về ngăn ngừa và xóa bỏ các hoạt động IUU với nội dung tương tự.
Khái niệm IUU theo pháp luật Việt Nam Năm 2012, Tổng cục trưởng về các vấn đề Biển và Nghề cá của Ủy ban Châu Âu (DC-MARE) đã bắt đầu làm việc với Tổng cục Thủy sản Việt Nam nhằm đưa ra các khuyến nghị để cải thiện thể chế, tăng cường kiểm tra và giám sát, nhằm đạt được sự phát triển bền vững của nghề cá và kiểm soát hiệu quả IUU9. Tuy nhiên, tại thời điểm này, Việt Nam chưa có đủ chế tài cần thiết để ngăn chặn hoạt động IUU, cũng như chưa có những hành động cần thiết để ngăn chặn tàu cá và ngư dân Việt Nam tham gia hoạt động IUU trên vùng biển của các nước khác.