CHƯƠNG 1. CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN CỦA ĐỀ TÀI 1. Khái quát chung về môn Tiếng Việt và việc dạy học tiếng Việt ở trường tiểu học theo định hướng phát triển năng lực 1. Về môn học Tiếng Việt ở trường tiểu học Tiếng Việt là môn học có vai trò đặc biệt quan trọng ở bậc Tiểu học, là phương tiện chủ yếu để học sinh tiếp thu kiến thức của các môn học khác.
Môn Tiếng Việt ở Tiểu học có nhiệm vụ hình thành năng lực ngôn ngữ cho học sinh thể hiện ở bốn kỹ năng: nghe, nói, đọc, viết. Do đó, môn Tiếng Việt có một vị trí rất quan trọng đối với học sinh Tiểu học. Môn Tiếng Việt là một công cụ hữu hiệu trong hoạt động và giao tiếp của học sinh, giúp học sinh tự tin và chủ động hoà nhập các hoạt động học tập trong trường học, giúp học sinh hình thành và rèn luyện các kỹ năng cơ bản ở Tiểu học, đồng thời nó chi phối kết quả học tập của các môn học khác. Nội dung dạy học môn Tiếng Việt ở tiểu học gồm các hoạt động: Đọc- Viết- Nói và nghe.
Một số vấn đề về dạy học tiếng Việt ở trường tiểu học theo định hướng phát triển năng lực Chương trình dạy học định hướng phát triển năng lực có thể coi là một mô hình cụ thể hoá của chương trình định hướng kết quả đầu ra, một công cụ để thực hiện giáo dục định hướng điều khiển đầu ra. Đặc trưng của dạy học theo định hướng phát triển năng lực cho HS Tiểu học được thể hiện chuyển từ chương trình định hướng nội dung dạy học sang chương trình định hướng năng lực. Tri thức luôn thay đổi dẫn đến nguồn tri thức cũ nhanh chóng bị lạc hậu, nội dung, ngữ liệu dạy học không còn quy định cứng nhắc nên việc rèn luyện các phương pháp học tập có hiệu quả có ý nghĩa rất quan trọng trong việc chuẩn bị cho con người có khả năng học tập suốt đời. 9 Dạy học theo định hướng phát triển năng lực cho HS Tiểu học được thể hiện ở các điểm sau: Giáo dục định hướng năng lực nhằm đảm bảo chất lượng đầu ra của việc dạy học, thực hiện mục tiêu phát triển toàn diện các phẩm chất nhân cách, chú trọng năng lực vận dụng tri thức trong những tình huống thực tiễn nhằm chuẩn bị cho con người năng lực giải quyết các tình huống của cuộc sống và nghề nghiệp.
Chương trình dạy học định hướng năng lực tập trung vào việc mô tả chất lượng đầu ra, có thể coi là “sản phẩm cuối cùng” của quá trình dạy học. Chương trình dạy học định hướng năng lực quy định những kết quả đầu ra mong muốn của quá trình giáo dục, trên cở sở đó đưa ra những hướng dẫn chung về việc lựa chọn nội dung, phương pháp, tổ chức và đánh giá kết quả dạy học nhằm đảm bảo thực hiện được mục tiêu dạy học tức là đạt được kết quả đầu ra mong muốn. Kết quả học tập mong muốn thường được mô tả thông qua hệ thống các năng lực (Competency). Kết quả học tập mong muốn được mô tả chi tiết và có thể quan sát, đánh giá được.
Học sinh cần đạt được những kết quả yêu cầu đã quy định trong chương trình. Việc đưa ra các chuẩn đào tạo cũng là nhằm đảm bảo quản lý chất lượng giáo dục theo định hướng kết quả đầu ra. Năng lực là sự kết nối tri thức, hiểu biết, khả năng, mong muốn.; - Mục tiêu hình thành năng lực định hướng cho việc lựa chọn, đánh giá mức độ quan trọng và cấu trúc hóa các nội dung và hoạt động và hành động dạy học về mặt phương pháp; - Tổ chức dạy học theo hướng phát triển năng lực dựa trên kiến thức, kỹ năng cần đạt của học sinh: - Một năng lực là tổ hợp đo lường được các kiến thức, kỹ năng và thái độ mà một người cần vận dụng để thực hiện một nhiệm vụ trong một bối cảnh thực và có nhiều biến động. Để thực hiện một nhiệm vụ, một công 10 việc có thể đòi hỏi nhiều năng lực khác nhau.
Vì năng lực được thể hiện thông qua việc thực hiện nhiệm vụ nên người học cần chuyển hóa những kiến thức, kỹ năng, thái độ có được vào giải quyết những tình huống mới và xảy ra trong môi trường mới. Đổi mới phương pháp dạy học theo quan điểm phát triển năng lực không chỉ chú ý tích cực hoá học sinh về hoạt động trí tuệ mà còn chú ý rèn luyện năng lực giải quyết vấn đề gắn với những tình huống của cuộc sống và nghề nghiệp, đồng thời gắn hoạt động trí tuệ với hoạt động thực hành, thực tiễn. Những định hướng chung, tổng quát về mục tiêu đổi mới phương pháp dạy học Theo CT GDPT môn Ngữ văn (2018) là: “Hình thành và phát triển cho HS những phẩm chất chủ yếu: yêu nước, nhân ái, chăm chỉ, trung thực và trách nhiệm; bồi dưỡng tâm hồn, hình thành nhân cách và phát triển cá tính. Môn Ngữ văn giúp HS khám phá bản thân và thế giới xung quanh, thấu hiểu con người, có đời sống tâm hồn phong phú, có quan niệm sống và ứng xử nhân văn; có tình yêu đối với tiếng Việt và văn học; có ý thức về cội nguồn và bản sắc của dân tộc, góp phần giữ gìn, phát triển các giá trị văn hoá Việt Nam; có tinh thần tiếp thu tinh hoa văn hoá nhân loại và khả năng hội nhập quốc tế.
Góp phần giúp HS phát triển các năng lực chung: năng lực tự chủ và tự học, năng lực giao tiếp và hợp tác, năng lực giải quyết vấn đề và sáng tạo. Đặc biệt, môn Ngữ văn giúp HS phát triển năng lực ngôn ngữ và năng lực văn học: rèn luyện các kĩ năng đọc, viết, nói và nghe; có hệ thống kiến thức phổ thông nền tảng về tiếng Việt và văn học, phát triển tư duy hình tượng và tư duy logic, góp phần hình thành học vấn căn bản của một người có văn hoá; biết tạo lập các văn bản thông dụng; biết tiếp nhận, đánh giá các văn bản văn học nói riêng, các sản phẩm giao tiếp và các giá trị thẩm mĩ nói chung trong cuộc sống”. [4] Yêu cầu cần đạt về phẩm chất chủ yếu và đóng góp của môn Ngữ văn trong việc bồi dưỡng phẩm chất cho học sinh môn Ngữ văn góp phần 11 hình thành, phát triển ở HS những phẩm chất chủ yếu như yêu nước, nhân ái, chăm chỉ, trung thực và trách nhiệm - theo các mức độ phù hợp với cấp học đã được quy định tại CT tổng thể. Khái quát chung về kiểm tra, đánh giá trong dạy học tiếng Việt ở trường ở tiểu học theo định hướng phát triển năng lực 1.
Kiểm tra, đánh giá và kiểm tra, đánh giá theo định hướng phát triển năng lực a) Khái quát chung về kiểm tra, đánh giá - Kiểm tra, đánh giá là một phần không thể thiếu trong giáo dục và đào tạo, luôn được xã hội quan tâm và là một trong những nhiệm vụ trọng tâm của giáo dục trong nhiều năm nay. Thực chất đánh giá là một quá trình, một khái niệm rộng, còn kiểm tra chỉ dạng thức cơ bản, quen thuộc, là một khâu quan trọng trong quá trình đánh giá. Trong từ điển Tiếng Việt, kiểm tra được hiểu là: “Xem xét tình hình thực tế để đánh giá, nhận xét” [33, tr. Như vậy, việc kiểm tra sẽ cung cấp những dữ kiện những thông tin cần thiết làm cơ sở cho việc đánh giá học sinh.
Trong giờ dạy, kiểm tra thường sử dụng các hình thức kiểm tra: kiểm tra thường xuyên, kiểm tra định kỳ, kiểm tra tổng kết. Còn đánh giá, theo Đại từ điển Tiếng Việt của tác giả Nguyễn Như Ý: “. đánh giá là nhận xét bình phẩm về giá trị. Theo Nguyễn Đức Chính, thuật ngữ đánh giá được định nghĩa: “Đánh giá là quá trình thu thập và xử lí thông tin một cách có hệ thống nhằm xác định mục tiêu đã và đang đạt được ở mức độ nào” [6].
Việc phân bổ, kết hợp các bài kiểm tra phải đáp ứng sao cho quá trình đánh giá đạt hiệu quả tốt nhất. Không chỉ đánh giá mỗi kết quả dựa trên điểm số của bài kiểm tra định kỳ và tổng kết mà còn phải thường xuyên kiểm tra, đánh giá từng phần để sát sao, kịp thời điều chỉnh cách dạy và học để đi đúng hướng và phát triển vững vàng. b) Kiểm tra, đánh giá theo định hướng phát triển năng lực Công trình nghiên cứu: “Đánh giá KQHT môn Ngữ văn của học sinh theo hướng hình thành năng lực” các tác giả Nguyễn Thị Hồng Vân, Phạm Bích Đào, Nguyễn Tuyết Nga và Nguyễn Thúy Hồng đã cho rằng về mặt lí luận có thể xác định hai cách tiếp cận chính về đánh giá kết quả học tập: Cách 1: Đánh giá dựa theo chuẩn kiến thức, kĩ năng của chương trình GD phổ thông, cách đánh giá này thiên về đánh giá tiếp nhận nội dung chương trình môn học. Cách 2: Đánh giá dựa vào năng lực: thiên về xác định mức độ năng lực của người học so với mục tiêu đề ra của môn học.
Khi đánh giá theo hướng năng lực cũng vẫn phải căn cứ vào chuẩn kiến thức kĩ năng của môn học để xác định các tiêu chí thể hiện nặng lực của người học, tuy nhiên do năng lực máng tính tổng hợp và tích hợp nên các chuẩn kiến thức kĩ năng cần được tổ hợp lại trong mối quan hệ nhất quán để thể hiện được các năng lực của người học, đồng thời cần xác định những mức năng lực theo chuẩn và cao hơn chuẩn để tạo được sự phân hóa, nhằm đo được khả năng và sự tiến bộ của tất cả đối tượng người học. Theo Trần Bá Hoành (2006), “Kiểm tra - đánh giá kết quả học tập được xem là quá trình thu thập, chỉnh lí, xử lí thông tin một cách hệ thống những kết quả học tập ở từng giai đoạn khác nhau đối chiếu với mục tiêu dạy học ở từng giai đoạn và cuối cùng đối chiếu với chuẩn kiến thức, kĩ năng của môn học trong Chương trình giáo dục phổ thông do Bộ Giáo dục - Đào tạo ban hành để đánh giá sự tiến bộ của người học qua từng giai 13 đoạn, đánh giá mức độ đạt chuẩn của người học và cuối cùng là đánh giá chất lượng của quá trình dạy học (với cách hiểu chất lượng là sự trùng hợp với mục tiêu, với chuẩn đầu ra của chương trình dạy học cũng như của môn học thì kiểm tra đánh giá là cách tốt nhất để đánh giá chất lượng của quy trình GD nói chung, dạy học nói riêng)” [11].