mở đầu cuộc chiến tranh đẫm máu c- 6p di sinh mang của hơn 10 triệu ng- 6i. Việc phân biệt rõ khủng bố với đấu tranh cách mang là nhu cầu cấp thiết dé đẩy mạnh phong trào cách mạng thời kỳ tr-ớc và sau Chiến tranh thế giới lần thứ nhất.LLénin đã viết: “Khủng bố là sự trả thù đối với cá nhân. Khủng bố là kết qua và cũng 11 là triệu chứng và bạn đồng hành của việc thiếu niềm tin trong khởi nghĩa khi còn thiếu các các điều kiện cần thiết”. [38,162] Từ chiến tranh thế giới lần thứ nhất cho đến thập niên 80-90 của thế kỷ XX, ng- ời ta lại thấy cuộc đấu tranh giữa hai loại hình của chủ nghĩa khủng bố là chủ nghĩa khủng bố nhà n- ớc và chủ nghĩa khủng bố cách mạng.
Nhà n- ớc giữ độc quyền về sức mạnh và dùng sức mạnh này để xoá bỏ nguy cơ một cuộc nội chiến (kể cả cách mạng) hay củng cố quyền lực nhà n- ớc trung - ong hoặc vì những lợi ích dân tộc vị ky. Đức Quốc xã đã thực hiện chính sách triệt tiêu “những dân tộc đẳng cấp thấp hơn” theo cái “lý tưởng” của nó là học thuyết “không gian sinh tồn”, nhằm tạo dựng cho dòng giống Aryan một không gian sống tối -u nhất, tối đa nhất. Bắt bớ, đàn áp, tàn sát là những biện pháp đ- ợc phát xít Đức sử dụng ở tất cả những vùng chúng chiếm đóng, thậm chí áp dụng cả khoa học kỹ thuật nh- lò thiêu, hơi ngạt để tận diệt ng- ời Do thái một cách nhanh chóng. Tuy nhiên, phát xít Đức vấp phải sự kháng cự mạnh mẽ của các dân tộc khác.
Những du kích quân ở Pháp, Nam T- đã gây thiệt hại nặng nề cho quân xâm I- oc bằng những vụ ám sát, đặt bom, phục kích. Hành động khủng bố không phải chỉ có ở những chế độ độc tài, phát xít nghiệt ngã mà đ- ợc dùng ở hầu hết các nhà n- ớc hiện đại, đặc biệt là những n- ớc thực dân, đế quốc nhằm duy trì ách thống trị của chúng ở các nước thuộc địa. Các chính phủ dựng nên cái gọi là “tội phạm chính trị” để đưa hàng trăm, hàng nghìn ng- ời vào các trại tập trung trong suốt thế kỷ XIX-XX. Những ng- ời luôn rêu rao khai sáng văn minh, đem đến tự do, dân chủ lại sẵn sàng tự lột mặt nạ của mình, áp dụng những biện pháp khủng bố dã man không thua kém gì phát xít Đức hòng chống lại phong trào cách mạng, phong trào giải phóng dân tộc.
Thuật ngữ “khủng bố trắng” xuất hiện. Khủng bố trắng dùng để ám chỉ những hành động khủng bố tàn bạo, khốc liệt có tính huỷ diệt, th- ờng đ- ợc các thé luc phản động và xâm I- oc sử dụng để đập tắt phong trào cách mạng hoặc kháng chiến. Ở Việt Nam, những cuộc đàn áp của thực dân Pháp đối với phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh (9/1930), Khởi nghĩa Nam Kỳ (11/1940) là điển hình của khủng bố trắng. Cũng nh- chế độ phát xít, chủ nghĩa thực dân cũng gặp phải sự kháng cự mạnh mẽ của các dân tộc bị áp bức.
Nhiều quốc gia đã giành đ- ợc độc lập dân tộc thông qua chiến tranh giải phóng dân tộc. Trong giai đoạn đầu của cuộc đấu tranh, khi lực l-ợng của phong trào cách mạng, phong trào kháng 12 chiến còn ch- a đủ mạnh để tiến hành một cuộc chiến tranh toàn diện thì khủng bố đ- ợc áp dụng nh- là một ph- ơng thức đấu tranh cách mạng. Những mục tiêu của khủng bố cách mạng là những tên thực dân, đế quốc, những kẻ tay sai có nhiều tội ác với nhân dân hoặc những cơ sở vật chất phục vụ cho lợi ích của bọn phản động. Cho nên cần phải phân biệt chủ nghĩa khủng bố với các hình thức đấu tranh của phong trào giải phóng dân tộc, phong trào cách mạng.
Tuy nhiên vào những năm cuối thế kỷ XX, ng- ời ta nhận thấy tỷ lệ bạo lực từ phía nhà n-ớc có phần giảm đi. Nh-ng tại vùng Trung Đông, những hành động khủng bố nhà n- ớc của Israel nhằm vào ng- ời Arab vẫn còn là một điều nhức nhối. Những điểm nóng khủng bố có nhiều thay đổi trong lịch sử hiện đại. Từ năm 1880 đến 1930, khủng bố diễn ra nhiều ở vùng Balkans.
Sau Chiến tranh thế giới thứ hai, khủng bố lại xuất hiện nhiều hơn ở khu vực châu Á, Trung Đông. Vào những năm 60 các vụ khủng bố lại gây rối loạn ở các n- óc Mỹ Latinh. Từ năm 1968 đến 1978 có 757 vụ khủng bố nhằm vào các n- 6c Tây Âu. Trong những thập kỷ gần đây, Mỹ là đối t-ơng gánh chịu nhiều đòn khủng bố nhất [38,163].
Hình thức khủng bố cũng có những thay đổi, từ những vụ ám sát cá nhân chuyển thành những vụ đặt bom giết hại hàng chục, có khi đến hàng trăm mạng ng-ời. Hình thức đánh bom liều chết xuất hiện từ những năm 70 của thế kỷ XX đ-ợc dùng ngày càng nhiều nh- là một thứ vũ khí tối th- ợng của bọn khủng bố. Thảm kịch tại Thế vận hội Munich 1972 đã khiến cho cả thế giới phải nhìn nhận kỹ hơn về chủ nghĩa khủng bố. Hàng loạt đội đặc nhiệm chống khủng bố chuyên biệt của mỗi quốc gia đ- ợc thành lập.
Cũng bắt đầu từ năm đó, Đại hội đồng Liên hợp quốc bắt đầu đặt vấn dé d-a chủ nghĩa khủng bố vào chương trình nghị sự bàn “các biện pháp phòng ngừa chủ nghĩa khủng bố gây nguy hiểm hoặc phá huỷ sinh mạng con ng- ời vô tội hay vi phạm các quyền tự do cơ bản khác và nghiên cứu các nguyên nhân làm cơ sở cho các hình thức khủng bố, các hành động bạo lực bắt nguồn từ tình trạng nghèo khổ, bất công, bị t- ớc đoạt và tuyệt vọng đẩy con ng- ời tới chỗ hy sinh cả tính mạng ng- ời khác và bản thân để mong đem lại những thay đổi triệt để”.[38,164] 13 Ngày nay, nếu chỉ xem xét hiện t- ong khủng bố đơn giản, một chiều, quy về một nguyên nhân chung thì không thể đánh giá nó một cách đúng đắn. Cùng với số ng- ời tham gia vào đời sống chính trị ngày càng đông đảo, các nguồn căng thẳng giữa các nhóm xã hội và các hệ t- t- Ong cũng tăng lên. Việc cung cấp vũ khí kỹ thuật công nghệ cao, thông tin liên lạc rộng rãi, các hệ thống đế quốc tan rã và nhiều quốc gia độc lập xuất hiện. Sự chênh lệch giàu nghèo và bất bình đẳng sâu thêm giữa các dân tộc.
Những mâu thuẫn sắc tộc, tôn giáo khiến cho các cuộc xung đột bất ngờ bùng lên ở nơi này hay nơi khác. Tất cả điều đó đã khiến cho chủ nghĩa khủng bố lan tràn trên khắp các lục địa với những mục tiêu hết sức đa dạng. Khủng bố đ- ợc chế bản thành một hình ảnh tai ác hàng ngày mang tính lây nhiễm, thúc đẩy các cá nhân hoặc từng nhóm nhỏ làm theo, nhiều khi không mang mục đích chính trị rõ rệt. Khủng bố đã trở thành sự thách thức toàn cầu, nguy hiểm nhất, đe doạ an ninh của các n-ớc và vùng lãnh thổ, ngăn cản sự phát triển bình th- ờng của các mối quan hệ quốc tế.
Điều đáng lo ngại là kể từ những năm 1990, bộ mặt chủ nghĩa khủng bố có nhiều thay đổi. Trong khoảng thời gian từ 1940 cho đến khoảng 1990, bọn khủng bố th- Ong nêu ra mục đích chính trị cụ thể, động lực của chúng là t- t-ởng dan tộc và ly khai. Chúng sắn sàng đàm phán và cũng sẵn sàng chấm dứt khủng bố nếu đạt đ- ợc các thoả hiệp chính trị cụ thể. Chủ nghĩa khủng bố hiện nay lại gi- ơng chiêu bài tôn giáo, lợi dụng danh nghĩa đạo Hồi, đạo Cơ đốc.
Nhiều khi chúng không nhằm đạt đ- ợc mục đích chính trị cụ thể mà nhằm tiêu diệt số l- ong lớn dân chúng, nhóm sắc tộc, một quốc gia nào đó thậm chí cả thế giới. Chúng không cần cảnh báo tr- ớc, không thông báo với báo chí hay cơ quan nhà n-ớc về quả bom đ-ợc gài đặt, chúng né tránh công luận, không cần quảng cáo, không chịu trách nhiệm về những vụ khủng bố do chúng thực hiện. Chúng coi th-ờng sinh mạng con ng-ời, lấy ng- ời dân vô tội làm mục tiêu tấn công, coi đó là biện pháp nhằm tạo ảnh h- ởng đối với d- luận. Trong thời gian gần đây, các tổ chức, cá nhân khủng bố cực hữu đã không ngừng xuất hiện.
Vụ gây nổ toà nhà chính quyền bang Oklahoma (Mỹ) ngày 19 tháng 4 năm 1995 và vụ ám sát Thủ t- ớng Israel Y.Rabin ngày 4 tháng 11 năm 1995, ám sát Ngoại tr-ởng Thụy Điển bà Anna Lindh tháng 9/2003 có thể coi là những vụ điển hình minh chứng cho sự gia tăng hoạt động của các phần tử cực hữu. 14 Cấu trúc các tổ chức khủng bố thay đổi, tính chất xuyên quốc gia đã khiến cho chủ nghĩa khủng bố cơ động hơn, linh hoạt hơn, ít bị tổn th- ơng hơn. Giờ đây, mức độ, khả năng tài chính và trang bị kỹ thuật của các tổ chức khủng bố đang lớn mạnh. Bọn khủng bố kết nối với bọn buôn ma tuý và buôn bán vũ khí bất hợp pháp, hình thành nên liên minh ma quỷ giữa các nhóm chính trị và bọn tội phạm có tổ chức.
Điểm lại sự phát triển không ngừng của chủ nghĩa khủng bố, nhất là sau những vụ khủng bố kinh hoàng gần đây, khủng bố đã trở thành vấn đề toàn cầu. Các tổ chức, các thể chế khu vực hay thế giới đều xem khủng bố là một vấn nạn, là thách thức của thời đại mới. CUỘC ĐẤU TRANH CHONG KHỦNG BO TREN THẾ GIỚI 1. Vụ khủng bố 11 tháng 9 và nguyên nhân Sáng ngày 11 tháng 9 năm 2001, bọn khủng bố c- 6p 4 chiếc máy bay của các hãng hàng không dân dụng Mỹ.
Chúng đã đâm hai chiếc vào toà tháp Bắc và toà tháp Nam của khu Trung tâm Th- ơng mại thế giới tại New York khiến hai toà nhà này sụp đổ sau đó vài giờ. Một nhóm chiếc máy bay khác bị bọn khủng bố đâm vào trụ sở Bộ Quốc phòng — Lau năm góc ở Virgina. Chiếc còn lại dự định đâm vào Nha trắng nh- ng đã bị rơi tại Pennsylvania. Vu tấn công khiến 2.997 ng- ời thiệt mạng.
Những con số thiệt hại về kinh tế cũng vô cùng to lớn, khiến n-ớc Mỹ mất hàng trăm tỷ USD. Hậu quả cũng tác động xấu tới tình hình kinh tế, chính trị thế giới.