So sánh Âm nhạc truyền thống Việt Nam - Nhật Bản: Sự tương đồng và khác biệt

Khám phá sự tương đồng và khác biệt trong âm nhạc truyền thống Việt Nam - Nhật Bản. Bài viết phân tích sâu về lịch sử, giá trị và nghệ thuật biểu diễn.

Trường đại học

Đại học Bà Rịa - Vũng Tàu

Chuyên ngành

Đông Phương học

Người đăng

Ẩn danh

2017

93
0
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Khám phá âm nhạc truyền thống Việt Nam Nhật Bản

Âm nhạc truyền thống là tấm gương phản chiếu tâm hồn và lịch sử của một dân tộc. Đối với Việt Nam và Nhật Bản, hai quốc gia cùng nằm trong cái nôi văn hóa phương Đông, âm nhạc không chỉ là nghệ thuật mà còn là một di sản văn hóa phi vật thể quý giá. Nền âm nhạc dân tộc của cả hai nước đều có nguồn gốc sâu xa từ đời sống nông nghiệp, gắn liền với các nghi lễ, lễ hội và sinh hoạt cộng đồng. Mặc dù có những con đường phát triển riêng, việc so sánh âm nhạc Việt-Nhật cho thấy nhiều điểm chung thú vị, từ cấu trúc giai điệu đến các loại hình nghệ thuật cung đình. Việc tìm hiểu sâu hơn về lịch sử âm nhạc châu Á cho thấy một mạng lưới giao thoa văn hóa phức tạp, trong đó ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa đóng một vai trò quan trọng nhưng không làm mất đi bản sắc văn hóa riêng biệt của mỗi quốc gia. Âm nhạc truyền thống Việt Nam và Nhật Bản, do đó, trở thành một chủ đề nghiên cứu hấp dẫn, mở ra cánh cửa tìm hiểu về tư duy, thẩm mỹ và những giá trị cốt lõi của con người hai nước. Phân tích sự tương đồng và khác biệt không chỉ giúp trân trọng di sản của cha ông mà còn góp phần thắt chặt mối quan hệ ngoại giao, văn hóa giữa hai dân tộc trong bối cảnh toàn cầu hóa.

1.1. Tổng quan về lịch sử âm nhạc và di sản chung

Lịch sử âm nhạc của Việt Nam và Nhật Bản đều là một phần của dòng chảy văn hóa lớn tại châu Á. Cả hai nền âm nhạc đều chịu ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa trong giai đoạn đầu, đặc biệt là trong lĩnh vực âm nhạc cung đình. Tuy nhiên, mỗi quốc gia đã tiếp thu và bản địa hóa những ảnh hưởng này để tạo ra phong cách độc đáo. Việt Nam, với lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước, đã phát triển một nền âm nhạc dân gian phong phú, phản ánh cuộc sống lao động và tinh thần đấu tranh. Trong khi đó, Nhật Bản, với vị trí địa lý biệt lập hơn, đã bảo tồn được nhiều hình thức nghệ thuật cổ xưa một cách nguyên vẹn. Các di sản văn hóa phi vật thể được UNESCO công nhận như Nhã nhạc cung đình Huế của Việt Nam và âm nhạc Gagaku, âm nhạc Noh của Nhật Bản là minh chứng rõ ràng cho giá trị trường tồn của các loại hình nghệ thuật này. Di sản chung không chỉ nằm ở các yếu tố kỹ thuật mà còn ở vai trò của âm nhạc trong đời sống tinh thần, từ những bài hát ru đến các bản tráng ca.

1.2. Vai trò của bản sắc văn hóa trong âm nhạc dân tộc

Bản sắc văn hóa là yếu tố cốt lõi định hình nên sự khác biệt và độc đáo của âm nhạc dân tộc. Ở Việt Nam, âm nhạc gắn liền với tâm hồn làng xã, thể hiện qua các làn điệu hát chèo, ca trù, hay tuồng. Những loại hình này không chỉ để giải trí mà còn mang tính giáo dục, răn dạy đạo lý. Giai điệu thường mộc mạc, gần gũi, sử dụng các nhạc cụ truyền thống Việt Nam như đàn bầu, đàn tranh, sáo trúc. Ngược lại, âm nhạc truyền thống Nhật Bản lại thể hiện rõ tinh thần Thiền (Zen) và Thần đạo (Shinto), nhấn mạnh sự tinh tế, kỷ luật và sự hòa hợp với thiên nhiên. Điều này được thấy rõ trong âm nhạc Noh hay âm nhạc Kabuki, nơi sự tĩnh lặng và những khoảng nghỉ cũng quan trọng như chính nốt nhạc. Tiết tấuhòa âm trong nhạc Nhật thường mang tính biểu tượng cao, tạo ra một không gian nghệ thuật trang trọng và sâu lắng. Dù khác biệt, cả hai nền âm nhạc đều là phương tiện mạnh mẽ để khẳng định và lưu truyền bản sắc dân tộc qua nhiều thế hệ.

II. Thách thức bảo tồn âm nhạc Việt Nhật thời hiện đại

Trong bối cảnh toàn cầu hóa và sự thống trị của văn hóa đại chúng, âm nhạc truyền thống Việt Nam & Nhật Bản đang đối mặt với những thách thức chưa từng có. Nguy cơ mai một đang hiện hữu khi thế hệ trẻ ngày càng xa rời các giá trị di sản. Theo khóa luận của Lê Ngọc Ánh, "thói quen nghe nhạc của giới trẻ ngày nay đang có xu hướng chạy theo trào lưu, không quan tâm nhiều đến giá trị bản sắc dân tộc". Sự "nhập cư" của các thể loại nhạc hiện đại vào thị trường âm nhạc đã khiến các loại hình nghệ thuật trình diễn cổ truyền như hát chèo, ca trù ở Việt Nam hay âm nhạc Noh, Kabuki ở Nhật Bản mất dần khán giả. Việc bảo tồn không chỉ là lưu giữ các bản nhạc cũ mà còn là duy trì một hệ sinh thái văn hóa, bao gồm các nghệ nhân, không gian biểu diễn và cộng đồng thưởng thức. Thách thức lớn nhất là làm thế nào để âm nhạc dân tộc có thể đối thoại với công chúng hiện đại, trở nên hấp dẫn và phù hợp với đời sống đương đại mà không làm mất đi giá trị cốt lõi. Đây là một bài toán khó đòi hỏi sự nỗ lực chung từ các nhà quản lý văn hóa, nhà nghiên cứu và chính các nghệ sĩ.

2.1. Nguy cơ mai một di sản văn hóa phi vật thể

Các di sản văn hóa phi vật thể như âm nhạc truyền thống tồn tại chủ yếu qua phương thức truyền khẩu và truyền nghề từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tuy nhiên, trong "cơ chế thị trường hiện nay", công việc này trở nên "cực kỳ khó khăn". Số lượng nghệ nhân bậc thầy ngày càng giảm sút, trong khi lớp trẻ lại không mặn mà nối nghiệp vì thu nhập không ổn định và thiếu sự công nhận của xã hội. Các loại hình nghệ thuật phức tạp như Nhã nhạc cung đình Huế hay âm nhạc Gagaku đòi hỏi quá trình học tập và rèn luyện gian khổ kéo dài hàng chục năm. Khi chuỗi truyền thừa bị đứt gãy, di sản có nguy cơ biến mất vĩnh viễn. Hơn nữa, sự thay đổi trong lối sống và không gian sinh hoạt văn hóa cũng làm mất đi môi trường diễn xướng tự nhiên của âm nhạc dân gian, biến nó từ một phần của đời sống thành một sản phẩm trình diễn trên sân khấu, đôi khi làm mất đi cái hồn nguyên bản.

2.2. Sự lấn át của âm nhạc giải trí và xu hướng giới trẻ

Thị trường âm nhạc hiện đại bị chi phối bởi các sản phẩm có tính giải trí cao, giai điệu bắt tai và dễ tiếp cận. Ngôn từ của các ca khúc nhạc trẻ thường đơn giản, tập trung vào cảm xúc cá nhân, phù hợp với thị hiếu của một bộ phận lớn giới trẻ. Điều này tạo ra một sức ép khổng lồ lên âm nhạc dân tộc, vốn đòi hỏi người nghe phải có một nền tảng văn hóa nhất định để có thể cảm thụ hết vẻ đẹp của nó. Các nền tảng trực tuyến như YouTube, Spotify ưu tiên các nội dung theo xu hướng, khiến âm nhạc truyền thống càng khó tiếp cận với khán giả trẻ. Việc thiếu các chương trình giáo dục và quảng bá hiệu quả trong nhà trường và trên phương tiện truyền thông đại chúng cũng góp phần tạo ra một khoảng cách thế hệ trong việc thưởng thức và gìn giữ bản sắc văn hóa âm nhạc của dân tộc.

III. So sánh âm nhạc Việt Nhật Điểm tương đồng bất ngờ

Khi đặt lên bàn cân so sánh âm nhạc Việt-Nhật, nhiều điểm tương đồng thú vị được hé lộ, phản ánh mối liên kết văn hóa sâu sắc trong khu vực. Cả hai nền âm nhạc đều chia sẻ một nền tảng chung là thang âm ngũ cung, tạo ra những giai điệu gần gũi và mang đậm màu sắc Á Đông. Sự tương đồng nổi bật nhất có lẽ nằm ở loại hình âm nhạc cung đình. Nhã nhạc cung đình Huế của Việt Nam và âm nhạc Gagaku của Nhật Bản đều có nguồn gốc từ nhã nhạc cung đình nhà Đường (Trung Quốc), thể hiện sự trang trọng, uy nghiêm và mang tính nghi lễ cao. Không chỉ ở cấp độ vĩ mô, sự tương đồng còn thể hiện ở các nhạc cụ truyền thống. Chiếc đàn tranh 16 dây của Việt Nam và đàn Koto 13 dây của Nhật Bản có cùng nguồn gốc, với cấu tạo và kỹ thuật chơi có nhiều nét giống nhau. Những điểm chung này cho thấy một quá trình giao thoa văn hóa lâu dài và bền bỉ, tạo nên một không gian âm nhạc chung trong khu vực, nơi mỗi dân tộc vừa kế thừa di sản chung, vừa phát triển những nét độc đáo của riêng mình.

3.1. Nền tảng chung từ thang âm ngũ cung pentatonic scale

Thang âm ngũ cung (hay pentatonic scale) là hệ thống gồm 5 nốt nhạc trong một quãng tám, là nền tảng của rất nhiều nền âm nhạc dân gian trên thế giới, đặc biệt là ở châu Á. Cả âm nhạc Việt Nam và Nhật Bản đều sử dụng rộng rãi hệ thống thang âm này. Ở Việt Nam, thang âm ngũ cung là linh hồn của các làn điệu dân ca ba miền, từ quan họ Bắc Ninh, hò Huế đến đờn ca tài tử Nam Bộ. Nó tạo ra những giai điệu mềm mại, trữ tình, giàu cảm xúc nhưng không bi lụy. Tương tự, các bài dân ca Nhật Bản (Minyo) cũng được xây dựng trên thang âm này, mang đến cảm giác mộc mạc, hoài cổ và gần gũi với thiên nhiên. Dù có những biến thể và cách sử dụng khác nhau, sự hiện diện của thang âm ngũ cung chính là yếu tố tạo nên sự đồng điệu trong cảm thức âm nhạc của hai dân tộc.

3.2. Âm nhạc cung đình Gagaku và Nhã nhạc cung đình Huế

Âm nhạc Gagaku (雅楽 - nhã nhạc) của Nhật Bản và Nhã nhạc cung đình Huế của Việt Nam là hai trong số những hình thức âm nhạc cung đình cổ xưa nhất còn tồn tại ở châu Á. Cả hai đều có nghĩa là "âm nhạc tao nhã" và được sử dụng trong các nghi lễ trang trọng của hoàng gia. Quá trình phát triển của chúng cho thấy sự giao thoa văn hóa mạnh mẽ. Theo tài liệu, vào thế kỷ thứ VIII, nhà sư Phật Triết từ Lâm Ấp (miền Trung Việt Nam) đã sang Nhật Bản và truyền bá các điệu múa, nhạc cụ. Cả Gagaku và Nhã nhạc đều có dàn nhạc quy mô lớn, phân chia thành các bộ gõ, bộ dây và bộ hơi, với tiết tấu chậm rãi, trang nghiêm. Chúng đều là những di sản văn hóa phi vật thể được UNESCO vinh danh, khẳng định giá trị toàn cầu và sự tương đồng trong quan niệm về âm nhạc bác học của hai quốc gia.

IV. Phân tích sự khác biệt trong âm nhạc Việt Nam Nhật

Bên cạnh những tương đồng, âm nhạc truyền thống Việt Nam & Nhật Bản cũng tồn tại nhiều khác biệt sâu sắc, thể hiện rõ bản sắc văn hóa và con đường phát triển lịch sử riêng. Sự khác biệt cơ bản đến từ ảnh hưởng của tôn giáo và tín ngưỡng. Âm nhạc Nhật Bản chịu ảnh hưởng mạnh mẽ của Thần đạo và Phật giáo Thiền tông, đề cao sự tối giản, tính biểu tượng và những khoảng lặng. Trong khi đó, âm nhạc Việt Nam gần gũi hơn với đời sống dân gian, phản ánh tín ngưỡng đa thần và triết lý sống lạc quan, linh hoạt của người nông dân. Về nghệ thuật trình diễn, sân khấu NohKabuki của Nhật có tính ước lệ và cách điệu hóa cao độ, từ trang phục, mặt nạ đến từng cử chỉ. Ngược lại, hát chèo, cải lương của Việt Nam lại mang tính tự sự, trữ tình và linh hoạt hơn, cho phép diễn viên tương tác nhiều hơn với khán giả. Sự khác biệt còn thể hiện rõ qua các nhạc cụ truyền thống độc đáo, không có ở quốc gia còn lại, tạo nên âm sắc đặc trưng không thể nhầm lẫn cho mỗi nền âm nhạc.

4.1. Dấu ấn tôn giáo Thần đạo và tín ngưỡng dân gian

Tôn giáo là yếu tố định hình sâu sắc đến thẩm mỹ âm nhạc. Tại Nhật Bản, Thần đạo (Shinto) với niềm tin vạn vật hữu linh đã truyền cảm hứng cho những bản nhạc tôn vinh thiên nhiên, mang âm hưởng trang nghiêm, tĩnh tại. Sáo Shakuhachi, ban đầu được các nhà sư Thiền tông sử dụng để tu tập, tạo ra âm thanh sâu lắng, gợi cảm giác về sự trống rỗng và giác ngộ. Ngược lại, âm nhạc Việt Nam gắn bó chặt chẽ với các tín ngưỡng dân gian như thờ Mẫu, thờ Thành hoàng. Âm nhạc trong các nghi lễ này (như hát văn) thường sôi động, mạnh mẽ, với tiết tấu dồn dập, nhằm mục đích giao tiếp với thế giới thần linh một cách trực tiếp và phấn khích. Sự khác biệt này cho thấy hai cách tiếp cận khác nhau với thế giới tâm linh: một bên là nội quan, chiêm nghiệm, một bên là hướng ngoại, cộng cảm.

4.2. Khác biệt trong nghệ thuật trình diễn Noh và hát chèo

Nghệ thuật trình diễn của hai nước mang những đặc trưng riêng biệt. Sân khấu âm nhạc Noh của Nhật là đỉnh cao của sự cách điệu. Diễn viên di chuyển chậm rãi, đeo mặt nạ để biểu thị nhân vật và cảm xúc, lời hát được thể hiện qua một lối ngâm vịnh đặc biệt. Âm nhạc đóng vai trò tạo không khí và đánh dấu các đoạn chuyển quan trọng. Ngược lại, hát chèo của Việt Nam có tính linh hoạt và gần gũi hơn. Sân khấu chèo thường đơn giản, diễn viên không dùng mặt nạ và sử dụng nhiều lối nói, hát, diễn xuất để bộc lộ tâm lý nhân vật. Âm nhạc trong chèo đóng vai trò dẫn dắt câu chuyện, bình luận và kết nối với khán giả. Noh mang tính triết học và hướng đến tầng lớp quý tộc, trong khi Chèo bắt nguồn từ nông dân và phản ánh cuộc sống đời thường.

4.3. Đặc trưng nhạc cụ Đàn bầu sáo Shakuhachi trống Taiko

Mỗi quốc gia sở hữu những nhạc cụ độc đáo là minh chứng rõ nhất cho sự khác biệt. Việt Nam tự hào có đàn bầu, một nhạc cụ chỉ có một dây nhưng có thể tạo ra mọi cung bậc âm thanh, mô phỏng tiếng nói con người một cách kỳ diệu. Đây là nhạc cụ không thể tìm thấy ở bất kỳ nơi nào khác trên thế giới. Trong khi đó, Nhật Bản nổi tiếng với sáo Shakuhachitrống Taiko. Âm thanh trầm hùng, sâu lắng của Shakuhachi gắn liền với tinh thần Thiền tông. Trống Taiko, với kích thước khổng lồ và âm thanh vang dội, là linh hồn của nhiều lễ hội và các buổi biểu diễn đầy năng lượng. Những nhạc cụ truyền thống Nhật Bản này, cùng với đàn Shamisen ba dây, tạo nên một bảng màu âm thanh đặc trưng, khác biệt hoàn toàn với âm sắc của các nhạc cụ truyền thống Việt Nam.

03/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

TRƯỜNG ĐẠI HỌC BÀ RỊA-VŨNG TÀU ^ VIỆN NGÔN NGỮ - VĂN HÓA - QUAN HỆ QUỐC TẾ BARIA VU N GTAU U N IVERSITY C a p Sa i n t Ja c q u e s KHÓA LUẬN TỐT NGHIỆP ÂM NHẠC TRUYỀN THỐNG VIỆT NAM - NHẬT BẢN ’ SỰ TƯƠNG ĐỒNG VÀ Kh á c b i ệ t Trình độ đào tạo: Đại học Chính quy Ngành: Đông Phương học Chuyên Ngành: Ngôn ngữ Nhật Bản Giảng viên hướng dẫn: TS Lương Minh Chung Sinh viên thực hiện: Lê Ngọc Ánh MSSV: 13030563 Lớp: DH13NB Vũng Tàu, ngày 4 tháng 7 năm 2017 LỜI CAM ĐOAN Tôi cam đoan đề tài khóa luận “Âm nhạc truyền thống Việt Nam - Nhật Bản - Sự tương đồng và khác biệt” là do chính tôi thực hiện. Các thông tin, dữ liệu thu thập được và kết quả phân tích trong đề tài đều trung thực, không trùng với bất kì đề tài nghiên cứu nào. Tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm với lời cam đoan trên. Sinh viên Lê Ngọc Ánh LỜI CẢM ƠN Lời đầu tiên em xin chân thành cảm ơn sâu sắc đến quý thầy cô trường Đại học Bà Rịa - Vũng Tàu. Nhờ những kiến thức và sự động viên trong suốt quá trình học tập trên giảng đường đại học, em đã sẵn sàng hành trang để bước vào con đường riêng của mình. Để có thể hoàn thành khóa luận tốt nghiệp này, em xin gửi lời tri ân sâu sắc tới các thầy cô trong khoa Đông phương học, đặc biệt là thầy Lương Minh Chung đã tận tình chỉ bảo, hướng dẫn, giúp đỡ em giải quyết những khó khăn trong quá trình làm khóa luận này. Trong quá trình hoàn thành khóa luận, do kiến thức còn nhiều hạn chế và có nhiều điểm thiếu sót nên quý thầy cô có kiến đóng góp để em có thể khắc phục. Em xin chân thành cảm ơn! Sinh viên Lê Ngọc Ánh DANH MỤC HÌNH Ả N H .iii LỜI MỞ ĐẦU. Lý do chọn đề tà i. Mục đích nghiên cứ u. Lịch sử nghiên cứ u . Đối tượng, phạm vi nghiên cứu. Nhiệm vụ nghiên cứu. Phương pháp nghiên cứ u . Các kết quả đạt được. Cấu trúc của khóa luận.7 CHƯƠNG 1: NHỮNG GIÁ TRỊ VĂN HÓA TRONG ÂM NHẠC TRUYỀN THỐNG VIỆT NAM - NHẬT BẢN. Giá trị nội dung. Tình yêu thiên nhiên. Tình yêu con người và cuộc sống. Tình yêu quê hương đất nước. Giá trị nghệ thuật. Nghệ thuật biểu diễn. Vai trò của âm nhạc truyền thống trong đời sống tinh thần của người Việt Nam - Nhật Bản. Hướng về giá trị chân - thiện - m ỹ . Khát vọng tự do, bình đẳng.35 CHƯƠNG 2: NHỮNG NÉT TƯƠNG ĐỒNG TRONG ÂM NHẠC TRUYỀN THỐNG VIỆT NAM - NHẬT BẢN. Tính chất dân gian. Tính chất cổ điển. Quá trình phát triển của Gagaku và Nhã nhạc cung đình H uế 45 2. Các thể loại nhạc trong Gagaku và Nhã nhạc cung đình H uế. Tính chất giao lưu và khu vực. Quá trình hình thành và phát triển của Koto và đàn tranh. Hình thức cấu tạo và kỹ thuật chơi đàn. 61 CHƯƠNG 3: NHỮNG KHÁC BIỆT TRONG ÂM NHẠC TRUYỀN THỐNG VIỆT NAM - NHẬT BẢ N . Những khác biệt về lịch sử hình thành của âm nhạc truyền thống Việt Nam - Nhật Bản. Những khác biệt về tôn giáo, tín ngưỡng trong âm nhạc truyền thống Việt Nam - Nhật Bản.78 TÀI LIỆU THAM KHẢO. Vũ công biểu diễn trên nền nhạc Ecchu Owara Bushi. Ca sĩ trình diễn bài dân ca Yasugi Bushi kết hợp với m úa. Hình ảnh lồng đèn cá chép tượng trưng cho ngày Tết trẻ em ở Nhật Bản. Ca trù Việt Nam. Đội Nữ Nhạc cung đình đầu thế kỷ XIX. Dàn nhạc công biểu diễn Gagaku trên sân khấu cùng với khí nhạc tại Hội trường Trung tâm Hội nghị quận Meguro, Tokyo, 2017. Bugaku - một trong các thể loại diễn xướng của Gagaku. Bản nhạc Saibara kết hợp với điệu múa Batto. Dàn đại nhạc của Nhã nhạc cung đình vào những năm 6 0 . Đội tiểu nhạc của Nhã nhạc cung đình Huế biểu diễn tại cung Diên Thọ của Hoàng Hậu Nam Phương năm 1937. Long vĩ và dây đàn Koto. Cấu tạo của đàn tranh Việt N am . Tay khảy đàn phái Ikuta (trái) và phái Yamada (phải). Nhà sư Fuke và đàn Biwa. Hò chèo ghe Bạc Liêu. Lý do chọn đề tài A. Tầm quan trọng của đề tài Kể từ khi hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao vào năm 19731, Nhật Bản luôn dành cho Việt Nam sự hỗ trợ ưu ái trong hợp tác kinh tế, chính trị, đào tạo nguồn nhân lực. Quan hệ Việt - Nhật ngày càng được mở rộng, phát triển trên mọi lĩnh vực. Vì thế, việc tìm hiểu về đất nước, con ngư Bản giúp chúng ta có kinh nghiệm quý báu trong quá trình phát triển. Đặc biệt là ngôn ngữ và nghệ thuật. Việc giao thoa giữa hai nước về văn hóa - nghệ thuật như chiếc cầu kết nối mối ngoại giao giữa hai nước. Sự hiểu biết về âm nhạc truyền thống hai nước sẽ góp phần bồi dưỡng vốn văn hóa làm thỏa mãn nhu cầu của con người trong bối cảnh giao lưu kinh tế - văn hóa toàn cầu. Âm nhạc là nhu cầu không thể thiếu trong đời sống tinh thần của mỗi con người. Âm nhạc gắn liền mọi khoảnh khắc, mọi giai đoạn của đời người, từ lúc chào đời đến khi giã từ cuộc sống. Đó là những khúc hát ru thuở ban đầu, những bài đồng dao khi khôn lớn, những bài hát giao duyên, tỏ tình khi trưởng thành, những bài ca sinh hoạt, xuất trận, những bài hát trong lao động học tập và khúc hát tiễn đưa con người trở về với cát bụi. Âm nhạc luôn là nguồn sống hạnh phúc cho tất cả mọi người. Không có âm nhạc, thế giới thực sự rất buồn tẻ. Âm nhạc luôn gắn với con người ở mọi nơi. Cho dù học tập hay làm việc mệt mỏi chỉ cần nghe hay hát theo đoạn nhạc vui tươi sẽ xua tan đi mọi mệt mỏi. Nó còn là phương tiện truyền tải cảm xúc một cách trọn vẹn, giúp chúng ta cảm nhận được từng ngõ ngách 1 Ngày 21 tháng 9 năm 1973, ông Võ Văn Sung - Đại sứ Việt Nam tại Pháp, người đã thay mặt Chính phủ Việt Nam cùng với Đại sứ Nhật Bản tại Pháp là ông Yoshihiro Nakayama ký và trao đổi thư chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao cấp Đại sứ giữa Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Nhật Bản Sự kiện này đánh dấu bước phát triển mới trong lịch sử quan hệ hai nước. sâu thẳm nhất của tâm hồn. Nếu nói đến âm nhạc truyền thống, chắc hẳn giới trẻ hiện nay ít có hứng thú với nó. Truyền thống âm nhạc cũng có nét đặc sắc riêng và không phải ai cũng hiểu hết được mọi giá trị của nó. Đặc biệt là nền âm nhạc rất phong phú của Việt Nam và Nhật Bản. Khóa luận này giúp các bạn trẻ hiểu sâu hơn về âm nhạc truyền thống của dân tộc Việt Nam cũng như học hỏi cái hay, cái hấp dẫn của nền âm nhạc truyền thống của đất nước Nhật Bản. Từ đó chúng ta có thể tìm hiểu nền âm nhạc giữa hai nước có những điểm tương đồng và khác biệt như thế nào, nhằm góp phần bổ trợ cho khối lượng kiến thức về ngôn ngữ của chuyên ngành ngôn ngữ và văn hóa Nhật Bản. Ý nghĩa của khóa luận Đối với mỗi quốc gia, khi mà nhiều lĩnh vực của đời sống và khoa học kỹ thuật đang mang trong nó những giá trị mang tính toàn cầu, thì văn hóa chính là “tấm căn cước” khẳng định những nét đặc trưng riêng vốn có của quốc gia đó và để giao lưu với các quốc gia khác. Là một thành tố quan trọng cấu thành văn hóa, âm nhạc dân tộc cổ truyền với những giá trị nhân văn mang tính bản sắc của một dân tộc trong thời đại toàn cầu hóa. Âm nhạc dân tộc truyền thống ra đời và tồn tại như một yếu tố quan trọng và không thể thiếu trong đời sống sinh hoạt văn hóa dân gian của thế giới nói chung và các nước châu Á nói riêng. Âm nhạc dân tộc gắn bó với mỗi con người từ thuở lọt lòng, trong những câu hát được truyền từ đời này sang đời khác. Âm nhạc dân tộc cổ truyền là cơ sở quan trọng cho sự phát triển của nền âm nhạc mới. Lý do chọn khóa luận Trên thực tế, ngôn từ của những ca khúc nhạc trẻ hiện nay khá dễ hiểu, thị trường âm nhạchiện tại chỉ dựa vào các cung bậc cảm xúc của một bộ phận giới trẻ nên được nhiều người đón nhận. Phần lớn sinh viên hiện nay cũng không còn hứng thú với các loại hình âm nhạc truyền thống kể cả ở Việt Nam và Nhật Bản. Âm nhạc truyền thống là cái hồn của dân tộc, là món ăn tinh thần không thể thiếu trong đời sống của mỗi cá nhân. Tuy nhiên, trong xu thế hội nhập hiện nay, thời đại công nghiệp hóa hiện đại hóa, những nét đặc trưng truyền thống mang bản sắc dân tộc đang đứng trước nguy cơ bị mai một. Kể từ thời kì Đổi mới2, nền âm nhạc đã bị chi phối bởi nền kinh tế thị trường. Thói quen nghe nhạc của giới trẻ ngày nay đang có xu hướng chạy theo trào lưu, không quan tâm nhiều đến giá trị bản sắc dân tộc. Việc “nhập cư” của các th nhac hiện đại vào thị trường âm nhạc ngày càng mạnh, phát triển không ngừng. Đó là nguyên nhân làm cho nền âm nhạc truyền thống ngày càng bị rơi vào lãng quên. Âm nhạc dân tộc vẫn được lưu giữ và phát triển trong dân gian bằng các phương pháp truyền miệng, truyền nghề bởi các nghệ nhân. Âm nhạc dân tộc được bảo tồn bởi các nghệ sĩ, diễn viên chuyên nghiệp ở các đoàn ca múa nhạc dân tộc, các viện nghiên cứu, các khoa âm nhạc tại các trường sư phạm. “Tuy nhiên, công việc gìn giữ, bảo tồn âm nhạc dân tộc trong cơ chế thị trường hiện nay là cực kỳ khó khăn”[91]. Đặc biệt trên nhiều phương diện như trình độ chuyên môn, sự tâm huyết, gắn bó với âm nhạc truyền thống và cuối cùng là vấn đề kinh phí. Mặt khác, âm nhạc dân tộc chúng ta luôn luôn có tính dị bản, do lưu truyền bằng phương thức truyền miệng, làn điệu không có tác giả, tác phẩm cụ thể. Lối kí âm trong nhạc dân 2 Đổi Mới là một chương trình cải cách kinh tế và một số mặt xã hội do Đảng Cộng sản Việt Nam khở niên 1980. Chính sách Đổi Mới được chính thức thực hiện từ Đại hội đại biểu Đảng Cộng sảng Việt Nam lần VI năm 1986 tộc đến nay vẫn làm sản sinh ra các ca khúc, ca từ mới. Hơn nữa, chúng ta chưa khai thác hết ý nghĩa của các bài nhạc dân tộc.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ