Chương 1: Cơ sở lý luận và thực tiễn của việc vận dụng kiến thức tiếng Việt cho HS trong dạy học thơ trung đại Việt Nam cho HS lớp 11. Chương 2: Tổ chức vận dụng kiến thức tiếng Việt cho HS trong dạy học thơ trung đại Việt Nam cho HS lớp 11. Chương 3: Thiết kế giáo án thể nghiêm. CƠ SỞ LÍ LUẬN VÀ THỰC TIỄN CỦA VIỆC HƢỚNG DẪN HỌC SINH VẬN DỤNG KIẾN THỨC TIẾNG VIỆT TRONG DẠY HỌC THƠ TRUNG ĐẠI Ở LỚP 11 1.
Mối quan hệ giữa ngôn ngữ và tác phẩm văn học – cơ sở để hướng dẫn học sinh đọc hiểu văn bản Ngôn ngữ là yếu tố thứ nhất của văn học, là chất liệu của sáng tạo nghệ thuật còn văn chương là nghệ thuật của ngôn từ. Đây là vấn đề đã được các nhà nghiên cứu khẳng định. Hiện nay, xu hướng khẳng định mối quan hệ giữa ngôn ngữ và văn chương thấy được mối quan hệ hữu cơ giữa hai ngành khoa học này. Theo đó, ở trong ngôn ngữ học đã hình thành nhiều ngành như ngữ nghĩa học, ngữ nghĩa cú pháp, ngữ pháp chức năng, ngữ dụng học.
Điều đó cho thấy ngôn ngữ học được gắn với đời sống của ngôn ngữ trong đó có đời sống của văn học. Xét về mặt đối tượng giữa ngôn ngữ và văn chương thì ngôn ngữ văn học lấy cội nguồn từ ngôn ngữ tự nhiên để tổ chức, trau chuốt làm thành một ngôn ngữ mang tính nghệ thuật. Vì vậy, vấn đề đặt ra ở đây là với tư cách là chất liệu của sáng tạo văn chương thì bản thân chất liệu đó có ảnh hưởng như thế nào đối với quá trình sáng tạo văn chương. So sánh với các nghệ thuật khác thì mỗi ngành nghệ thuật đều có chất liệu đặc trưng riêng của nó.
Nếu chất liệu của hội hoạ là màu sắc và đường nét, của âm nhạc là âm thanh và tiết tấu, của kiến trúc là hình khối, của vũ đạo là hình thể và động tác thì chất liệu của văn học là ngôn ngữ hay nói đúng hơn là ngôn từ. Nếu các ngành nghệ thuật này, hình tượng nghệ thuật được cảm nhận bằng giác quan một cách trực tiếp thì đối với nghệ thuật ngôn ngữ dù có vốn từ hiện ra trước mặt vẫn còn xa vời với việc cảm thụ hình tượng nếu như không hiểu được ngôn ngữ 8 lời, những câu mà nghe được, mỗi một loại chất liệu nó có một đặc trưng riêng và để lại dấu ấn trong các tác phẩm nghệ thuật. Vì thế ngôn ngữ là chất liệu của văn chương, do đó những đặc trưng của ngôn ngữ có ảnh hưởng và để lại dấu ấn trong tác phẩm văn chương. Về đặc trưng chất liệu ngôn ngữ thì ngôn ngữ là loại chất liệu mang tính phổ biến, tính toàn dân tức là một loại chất liệu điều được sử dụng trong cuộc sống hàng ngày đồng thời được sử dụng để sáng tạo văn chương.
Đặc trưng này cũng là một ưu thế lớn của chất liệu ngôn ngữ so với chất liệu của các ngành nghệ thuật khác. Ngôn ngữ là chất liệu của tác phẩm văn chương, chất liệu ngôn ngữ lại mang tính dân tộc, đặc trưng dân tộc. Mỗi dân tộc có một ngôn ngữ riêng và đặc trưng tính dân tộc của ngôn ngữ được thể hiện không chỉ là phương diện ngữ âm, ngữ pháp mà còn là thể hiện ở phương diện ngữ nghĩa. Xét về mặt ngữ nghĩa, ngôn ngữ thể hiện sự nhận thức tư duy, linh hồn từng dân tộc, sự nhìn nhận, cách cảm nghĩ của từng dân tộc để lại nhiều dấu ấn trong ngữ nghĩa của từ.
Vì thế, ngay cả các từ tương đương trong các ngôn ngữ khác nhau cũng không hoàn toàn đồng nhất về ý nghĩa. Vì thế, có thể nói ngôn ngữ là linh hồn của dân tộc. Là chất liệu, ngôn ngữ có mối quan hệ với văn hoá, bởi vì ngôn ngữ và văn hoá hoà đồng với nhau, phát triển theo nguyên tắc kế thừa truyền thống. Vì vậy bức tranh ngữ nghĩa văn hoá của từng cộng đồng người được phân cắt rất khác nhau, điều đó được biểu thị rất rõ qua ý nghĩa biểu trưng của từ.
Ví dụ, cây dương xỉ ở Nhật là biểu trưng cho sự thành công, may mắn. Nhưng ở Nga lại biểu tượng cho sự chết chóc…Mặt khác đặc trưng văn hoá dân tộc của tất cả những quá trình ngôn ngữ đã trực tiếp hoặc gián tiếp thể hiện đặc trưng dân tộc của tư duy người bản ngữ. Làm rõ điều này để khi nghĩa từ, chúng ta phải đặt trong mối quan hệ giữa ngôn ngữ với văn hoá dân tộc. Ở các loại hình nghệ thuật khác, bản thân chất liệu sự vật không mang 9 tính dân tộc, chỉ khi trở thành văn bản nghệ thuật mới mang tính dân tộc.
Ngôn ngữ mang tính dân tộc, do đó một tác phẩm văn học, muốn truyền bá rộng rãi, muốn mở rộng phạm vi giao tiếp với các dân tộc khác thì phải trải qua hoạt động dịch chuyển chất liệu ngôn ngữ. Trong khi các loại hình nghệ thuật khác có thể được các dân tộc khác nhau tiếp nhận mà không cần dịch chuyển, phiên dịch. Ngôn ngữ với tư cách là chất liệu nghệ thuật mang tính hình tuyến. Đó là hệ quả của quan điểm F.de Saussure khi chỉ ra đặc điểm của tín hiệu ngôn ngữ.
Tín hiệu ngôn ngữ có hai mặt: Cái biểu hiện và cái được biểu hiện, cái biểu hiện theo F.de Saussure có hình tuyến tức là các chuỗi lời nói đi theo một trục gọi là trục tuyến tính hoặc trục thời gian. Có nghĩa là các tín hiệu lần lượt kế tiếp nhau theo một trình tự, yếu tố đi trước, yếu tố đi sau các từ ngữ lần lượt kế tiếp nhau mà không thể đồng thời tồn tại. Với đặc trưng của tính hình tuyến của tín hiệu ngôn ngữ tác phẩm văn chương có điều kiện diễn tả toàn bộ diễn biến các sự kiện không bị giới hạn bởi thời gian. Điều này được thể hiện rõ ở tiểu thuyết , truyện ngắn.
Ví dụ ở “Truyện Kiều” của Nguyễn Du, theo trình tự thời gian thấy được 15 năm lưu lạc của nàng Kiều. Tuy nhiên, tính hình tuyến có hạn chế là tác phẩm văn chương gặp khó khăn trong việc diễn tả sự kiện xảy ra đồng thời với những nhân vật khác nhau, tâm trạng khác nhau, tâm trạng khác nhau, vị trí khác nhau. Trong tác phẩm văn chương, tính nhiều chiều của không gian phải được chuyển thành tính một chiều của ngôn ngữ. Do đó tác phẩm văn chương phải lần lượt diễn ra những sự kiện xảy ra đồng thời ở những vị trí cách xa nhau trong văn bản.
Trong tác phẩm văn chương nhà văn có thể sử dụng nhiều biện pháp, nhiều thao tác khác nhau để khắc phục một phần hạn chế của tính hình tuyến như thay đổi trật tự thời gian, dùng biện pháp hồi tưởng nhân vật, kể chuyện thông qua lời nhân vật khác để diễn tả sự kiện diễn ra đồng thời. 10 Chất liệu ngôn ngữ là loại chất liệu mang nội dung ý nghĩa. Đặc trưng này của ngôn ngữ giúp cho người sáng tạo văn chương hiểu được mọi phương diện trong nội dung từ việc biểu hiện có tính cảm tính ở bên ngoài đến việc biểu hiện về tinh thần, tâm trí ở bên trong của nhân vật. Chất liệu ngôn ngữ có hai mặt cái biểu hiện và cái được biểu hiện.
Giữa hai mặt này có quan hệ khăng khít với nhau nhưng lại có tính võ đoán. Ở trong sáng tạo văn chương người sáng tạo phải vận dụng một cách linh hoạt giữa cái biểu hiện và cái được biểu hiện tạo nên những hình tượng văn học có tính thẩm mĩ. Tín hiệu ngôn ngữ có chức năng siêu ngôn ngữ, ngôn ngữ được dùng làm phương tiện để nói về bản thân ngôn ngữ. Đồng thời để nói về các phương tiện của chất liệu, loại hình nghệ thuật khác.
Vì vậy trong tác phẩm văn chương khi một nhân vật dẫn lại lời nói của nhân vật khác lúc đó ta có chức năng siêu ngôn ngữ, nhờ có chức năng này ngôn ngữ dùng trong tác phẩm văn chương có được phẩm chất của loại hình khác. Do đó trong văn chương vừa có chất nhạc, vừa có chất hoạ. Khi hoạt động hành chức ngôn ngữ được hiện thực hoá, cụ thể hoá ở cả bốn mặt ngữ âm, từ vựng, ngữ pháp, phong cách. Xét về ngữ âm, khi hành chức trong tác phẩm văn chương ngữ âm ở việc lặp, lay.
Xét về mặt từ là do đặc điểm của loại hình từ tiếng Việt không biến đổi hình thái do đó khi hành chức trong tác phẩm văn chương từ tiếng Việt cũng có thể lâm thời biến đổi hình thức để thể hiện mục đích tu từ. Đặc trưng của ngôn ngữ nghệ thuật Chúng ta đều biết, văn học là nghệ thuật ngôn từ, ngôn ngữ là yếu tố thứ nhất của văn học, văn học và ngôn ngữ có mối quan hệ hết sức mật thiết không thể tách rời. Như thế việc dạy học ngữ học và Việt ngữ học tất sẽ góp phần tích cực nâng cao năng lực đọc văn và viết văn cho HS và cho các GV tương lai trong các trường sư phạm. 11 Ngôn ngữ nghệ thuật là ngôn ngữ chủ yếu được sử dụng trong các tác phẩm văn chương, không chỉ có chức năng thông tin mà còn thỏa mãn nhu cầu thẩm mĩ của con người.
Nó là ngôn ngữ được tổ chức, xếp đặt, lựa chọn, tinh luyện từ ngôn ngữ thông thường và đạt được giá trị nghệ thuật – thẩm mĩ. Nhìn chung, ngôn ngữ nghệ thuật (ngôn ngữ trong tác phẩm chương) có những đặc điểm riêng, liên quan đến chức năng thẩm mỹ. -Thứ nhất, tính hình tượng là đặc trưng đầu tiên của ngôn ngữ trong tác phẩm văn chương. Tác phẩm văn học phản ánh cuộc sống qua hình tượng.
Mà hình tượng trong tác phẩm văn học thì hết sức phong phú, tác động đến người đọc bằng đủ các giác quan. Ví dụ ; Trong tác phẩm Truyện Kiều, khi miêu tả bức tranh mùa thu, Nguyễn Du viết ; Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san Màu quan san là cách diễn tả mang tính ước lệ. Đó là sắc màu của chia li, của xa cách. \Nhưng nhuốm là cách miêu tả bằng thị giác, tức là ở đây có sự chuyển đổi giác quan.
Cảm giác như nối buồn li biệt đã hiện lên trên nét mặt, trên ánh mắt. - Thứ hai, ngôn ngữ nghệ thuật mang tính truyền cảm. Điều đó xuất phát từ cách nhìn, cách phản ánh cuộc sống của nhà văn. Mọi vấn để của đời sống đều được nhìn nhận va tái hiện lại qua xúc cảm của tác giả.
Ví dụ: Khi miêu tả tâm trạng của mình trước bước di thời gian, Hồ Xuân Hương viết: Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại Mảnh tình san sẻ tí con con.