đặt vấn đề so sánh sự tương đồng và dị biệt trong những quy định thừa kế ở Nhật Bản qua Ngự thành bại thức mục và ở Việt Nam qua Quốc triều hình luật thời Lê sơ, đồng thời đưa ra những lý giải riêng của tác giả về nguyên nhân của những điểm tương đồng và dị biệt này. Từ đó, luận án khái quát và đưa ra đánh giá riêng về quan điểm của hai quốc gia khi ban hành và thực thi các văn bản luật nói trên. Luận án xây dựng hệ thống sơ đồ và bảng biểu nhằm tổng hợp và phân tích các vấn đề nghiên cứu một cách hệ thống và dễ hiểu. Cấu trúc của luận án Luận án có kết cấu gồm có 4 chương chính.
Tổng quan về tình hình nghiên cứu. Đây là chương trình bày tổng quan về những công trình chủ yếu nghiên cứu về võ sĩ, về pháp chế thời Kamakura và thừa kế tài sản. Từ đó phân tích những vấn đề đã được làm sáng rõ và những điểm cần được nghiên cứu. Sự hình thành đẳng cấp võ sĩ và bộ luật Ngự thành bại thức mục.
Trong chương này, chúng tôi tập trung phân tích bối cảnh hình thành và đặc điểm của đẳng cấp võ sĩ. Đồng thời, trên cơ sở đó lý giải sự ra phẩm trở lên, tương tự chữ Đại thần, thường có họ gần với hoàng tộc và xuất hiện nhiều trong những gia tộc võ sĩ như Minamoto. Sang thời Kamakura, ý nghĩa họ danh giá đã không còn đậm nét mà Ason chỉ còn mang tính hình thức khi quan chức cấp cao đề chức danh và kí trong các công văn như Ngự hạ văn. Đối với quan hàm tam phẩm thì ason được viết sau họ, với hàm tứ phẩm thì được viết sau tên, đối với hàm ngũ phẩm thì được viết sau họ và tên.
Trường hợp này ason được viết sau họ Taira có nghĩa là Đại thần Taira hàm tam phẩm.luat TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.luat Vấn đề thừa kế tài sản trong Ngự thành bại thức mục và so sánh với Quốc triều hình luật đời của Ngự thành bại thức mục và trình bày nội dung căn bản. Vấn đề thừa kế tài sản trong Ngự thành bại thức mục. Trên nền tảng những phân tích về võ sĩ và Ngự thành bại thức mục, chương này phân tích các điều khoản liên quản đến thừa kế tài sản với những lát cắt là thành viên gia đình trong mối quan hệ phân chia tài sản, điều kiện để được hưởng tài sản, cũng như các hình thức tài sản. thông qua minh chứng là hệ thống tài liệu văn bản gốc, tư liệu địa phương.
So sánh vấn đề thừa kế tài sản trong Ngự thành bại thức mục và Quốc triều hình luật. Chương này tập trung so sánh những vấn đề liên quan trong Quốc triều hình luật để làm nổi bật tính tương đồng và dị biệt trong vấn đề thừa kế ở hai nước. Đây cũng là chương lý đưa ra giải nguyên nhân từ góc độ bối cảnh lịch sử, đặc trưng văn hóa dân tộc từng quốc gia. Từ đó, tác giả khái quát nét đặc sắc của Ngự thành bại thức mục trong vấn đề thừa kế cũng như ảnh hưởng của nó đến con đường phát triển của đẳng cấp võ sĩ và xã hội Nhật Bản đương thời.luat TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.luat Vấn đề thừa kế tài sản trong Ngự thành bại thức mục và so sánh với Quốc triều hình luật CHƢƠNG 1.
TỔNG QUAN VỀ TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU 1. Nghiên cứu về đẳng cấp võ sĩ Nhật Bản thời Kamakura 1. Nghiên cứu về sự hình thành đẳng cấp võ sĩ Nhật Bản thời Kamakura Đẳng cấp võ sĩ Nhật Bản đã xuất hiện manh nha trong khoảng nửa đầu thế kỷ X. Một số học giả, như George Sansom trong tập 1 tiêu đề Lịch sử Nhật Bản đến năm 1334 (bộ 3 tập Lịch sử Nhật Bản) [35], cho rằng, căn cứ vào tính chất cuộc nổi loạn của Taira Masakado (平将門, ? - 940) trong vòng 2 năm 939 - 940 và xuất thân của Masakado đã cho rằng, đây là dấu hiệu đầu tiên cho thấy sự hình thành của võ sĩ.
Quan điểm này được Takeuchi Rizou (竹内理三) chia sẻ trong tập 6 của bộ Lịch sử Nhật Bản với nhan đề Sự xuất hiện của võ sĩ [71]. Trong Sự hình thành của thế giới kiểu trung thế, Ishimoda Sho (石母田 正) đã đưa ra 3 giả thuyết về nguồn gốc của đẳng cấp võ sĩ gồm (1) tầng lớp lãnh chủ vốn là hào tộc (豪家的領主層, goka teki ryoushu so), (2) tầng lớp chủ đất do khai khẩn nắm chức địa đầu ( 地頭級開発領主層 , jito kyu kaihatsu ryoushu so) và (3) tầng lớp danh chủ vốn là nông dân khá giả được đứng danh nhậm canh (安堵名主層, ando myoshu so) [53]. Giả thuyết này được nêu ra trên cơ sở những nghiên cứu về tầng lớp lãnh chủ (領主, ryoshu) của Toyoda Takeshi (豊田武) trong Võ sĩ đoàn với xóm làng [76] và Ishii Susumu trong Mạc phủ Kamakura [49]. Điểm chung của các nhóm người này đều là các lãnh chủ, địa chủ có thế lực sau khi tiến hành khai khẩn ruộng đất tại địa phương.
Chính vì vậy, giả thuyết này được gọi chung là Tại địa khai phát lãnh chủ luận (在地開発領主論). Tuy nhiên, sau những năm 1970, một số nhà nghiên cứu lại cho rằng, dù là lãnh chủ hay địa chủ trở thành võ sĩ thì điểm khác biệt chính là khả năng võ nghệ được trang bị như là một nghề nghiệp mới trong xã hội. Họ đứng từ 15 (LUAN.luat TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.luat Vấn đề thừa kế tài sản trong Ngự thành bại thức mục và so sánh với Quốc triều hình luật góc độ nghề nghiệp để củng cố học thuyết này. Đại diện cho khuynh hướng này là các học giả Sato Shinichi ( 佐藤進一 ), Toda Yoshimi ( 戸田 芳实 ), Takahashi Masaaki (高橋昌明).
Đặc biệt, Takahashi Masaaki đã tổng hợp vấn đề này trong Sự hình thành võ sĩ và sự sáng lập hình tượng võ sĩ [70]. Takahashi phân tích rằng bản thân chữ nghệ năng (芸能, geino) hay võ nghệ (武芸, bugei) xuất hiện trong các tư liệu thời cổ đại không chỉ dành riêng cho giới chiến binh địa phương mà thực tế cũng có thể hiểu với đối tượng là các võ quan vệ phủ triều đình. Ví dụ như kỹ năng xạ kỵ, theo quy định của quốc gia luật lệnh họ thậm chí còn phải trải qua các cuộc thi đấu kiểm tra trình độ định kỳ vào ngày năm tháng năm hằng năm. Quan điểm về những chiến binh có nghệ năng được gọi là Võ nghệ nhân luận (武芸人論, bugeinin ron) hay Chức năng luận (職能論, shokuno ron) [67; 135-138].
Trong cách lý giải của mình, tác giả cho rằng cả hai lý thuyết trên đều có lý khi đứng từ mỗi góc độ khác nhau để đưa ra những cái nhìn gần nhất về nguồn gốc võ sĩ. Bên cạnh đó, tác giả cũng bổ sung thêm vấn đề xuất thân trong đó nhấn mạnh yếu tố dòng dõi. Nội dung này được đề cập trong phần trình bày những đặc trưng của võ sĩ thời trung thế [9; 108]. Ngoài ra, Takeuchi đưa ra cái nhìn khái quát về sự khác biệt của bản chất võ sĩ được hình thành bởi yếu tố vùng miền, khác với nhiều suy nghĩ cho rằng vào võ sĩ với đại diện là dòng họ Minamoto đã chinh phục toàn quốc nên từ thời Kamakura võ sĩ đã có xu hướng đồng nhất.
Về xu hướng này, tác giả cho rằng xuất hiện muộn hơn, sớm nhất cũng từ cuối thời Kamakura. Vì võ sĩ miền Đông Nhật Bản chịu ảnh hưởng của dòng họ Minamoto, còn võ sĩ miền Tây chịu ảnh hưởng phong cách của dòng Taira (quan điểm này xin được trình bày kỹ ở phần sau). Việc phát huy cơ hội và cũng là thách thức tại địa phương có tình hình trị an lỏng lẻo, đã giúp cho các vị danh chủ (名主, myoshu, chức vụ quản lý 16 (LUAN.luat TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.luat Vấn đề thừa kế tài sản trong Ngự thành bại thức mục và so sánh với Quốc triều hình luật cấp trung gian tại trang viên) kiêm thủ lĩnh võ trang này xây dựng một kết cấu đơn giản mà hiệu quả, đó chính là võ sĩ đoàn ( 武士団, bushidan). Bỏ qua những vấn đề về kỹ năng nghề nghiệp đánh trận, tác giả nhận thấy yếu tố đất đai và con người tại địa phương đã hậu thuẫn không nhỏ cho võ sĩ đoàn.
Những con người được gọi là võ sĩ trong võ sĩ đoàn thời kỳ này rất ít. Họ liên kết với nhau chủ yếu dựa vào mối quan hệ huyết thống con em trong gia đình. Bên cạnh đó, sự phục tùng của các nhóm võ trang khác, nhỏ yếu hơn. Tuy nhiên, trong thang bậc võ sĩ đoàn đó không thể nhắc đến vai trò của những binh sĩ không được coi là võ sĩ, nhưng cũng ra trận chiến đấu gian khổ.
Đó chính là con em của những người nông dân canh tác thuê trên mảnh đất của vị lãnh chủ. Họ bị lệ thuộc vào vị thủ lĩnh và buộc phải đứng vào hàng ngũ võ sĩ đoàn ở vị trí thấp kém nhất. Toyoda Takeshi cho rằng, có được lực lượng này chính là vì võ sĩ đã siết chặt quản quản lý và cai trị tại các thôn làng địa phương [76; 91-93]. Bước vào cuối TK XII, võ sĩ đã bước đầu xác lập được một hệ thống chính quyền quân sự riêng của mình, gọi là Mạc phủ ( 幕府).
Phát triển từ mô hình võ sĩ đoàn, Tướng quân (người đứng đầu Mạc phủ) đã củng cố quyền lực của mình thông qua cam kết với các chư hầu võ sĩ. Chính quyền này tồn tại song song cùng với chính quyền của triều đình Kyoto. Về vấn đề này, tác giả tham khảo chính trong bài nghiên cứu của Nguyễn Văn Kim có tiêu đề Về cơ chế hai chính quyền cùng song song tồn tại trong lịch sử Việt Nam và Nhật Bản [15; 206-207]. Nguyễn Văn Kim đưa ra hai mô hình chính trị kiểu "chính quyền kép" hay "song trùng lãnh đạo": (1) giới quân sự nắm ưu thế về quyền lực kinh tế chính trị, còn quý tộc, quan lại của triều đình chỉ là hình thức; (2) mặc dù quyền lực thực tế nằm trong tay giới quân sự, nhưng hai thế lực phong kiến vẫn có chung một mục tiêu và lợi ích giai cấp.
Theo tác giả luận án, trong trường hợp của Nhật Bản, có lẽ nên đặt cả hai mô hình theo tiến trình lịch sử. Mô hình (2) tương ứng với thời kỳ Kamakura, khi ảnh hưởng của Mạc phủ mới tập trung tại miền Đông, đồng thời cả hai chính quyền này khá 17 (LUAN.luat TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.luat Vấn đề thừa kế tài sản trong Ngự thành bại thức mục và so sánh với Quốc triều hình luật đoàn kết trong cuộc kháng chiến chống quân Mông Cổ để đảm bảo lợi ích giai cấp và dân tộc.