Chương 1: Cơ sở lý luận đánh giá chất lượng dịch vụ và mô hình IPA. - Chương 2: Thiết kế nghiên cứu và xây dựng mô hình IPA - Chương 3: Kết quả ứng dụng mô hình IPA tại Công ty Du lịch Xứ Đà. - Chương 4: Đề xuất chính sách nâng cao CLDV tại Công ty Du lịch xứ Đà. Ý nghĩa khoa học và thực tiễn của đề tài - Đề tài sử dụng mô hình IPA để đo lường CLDV tại công ty Du lịch Xứ Đà.
Có thể làm cơ sở cho các nghiên cứu về sau trong lĩnh vực dịch vụ, đặc biệt là trong lĩnh vực du lịch. - Các công ty du lịch có thể sử dụng tài liệu này để nghiên cứu và có sự điều chỉnh cho phù hợp nhằm đánh giá và nâng cao CLDV của công ty mình. - Về phía công ty Du lịch xứ Đà có thể sử kết quả của nghiên cứu này để làm cơ sở cho việc cải thiện chất lượng dịch vụ. Tổng quan tài liệu nghiên cứu Đã có rất nhiều nghiên cứu lý thuyết và thực nghiệm giới thiệu các phương pháp khác nhau để đánh giá CLDV trong các lĩnh vực dịch vụ nói chung và lĩnh vực du lịch riêng.
Trước đây, phần lớn các nghiên cứu sử dụng mô hình SERVQUAL (Parasuraman et al, 1985; 1986; 1988) để đo lường CLDV trong du lịch (Nick Johns & Turgay AVCI & Osman M.Karatepe, 2004; Ghada Abd-Alla Mohamed, 2006; Lee Jin Ling, 2007; Arash Shahin và Nassibeh Janatyan, 2011;. Nick Johns & Cộng sự (2004) dựa vào công cụ SERVQUAL 5 nhân tố và 22 chỉ tiêu của Parasuraman, Zeithaml và Berry, (1986). Sau đó, điều chỉnh lại cho phù hợp với đại lý để đo lường CLDV cảm nhận của khách hàng đối với các đại lý du lịch tại Bắc Cộng hòa Síp. Sau khi kiểm tra thì có 4 chỉ tiêu (Khi có vấn đề, đại lý du lịch có sự quan tâm chân thành trong giải quyết; Đại lý du lịch cho bạn biết chính xác khi nào dịch vụ sẽ được thực hiện; Nhân viên của đại lý du lịch luôn lịch sự với khách hàng; Đại lý du lịch có thời gian làm việc thuận tiện cho tất cả khách hàng của họ) bị loại và mô hình còn lại 18 chỉ tiêu.
Kết quả khoảng cách dịch vụ lớn nhất là: công nghệ đặt phòng tiên tiến và Thiết kế văn phòng hiện đại. Ba chỉ tiêu khoảng cách nhỏ nhất là: trang phục gọn gàng, Đặt lợi ích của khách hàng làm trung tâm và hiểu biết 5 nhu cầu cụ thể của khách hàng. Những khoảng cách lớn đó cho thấy CLDV của các yếu tố này không tốt làm cho khách hàng không hài lòng. Và khách hàng đã tương đối hài lòng với các yếu tố đồng cảm của các công ty.
Kết quả phân tích hồi quy cho thấy các chỉ tiêu: Cung cấp dịch vụ nhanh chóng, Hoàn thành nhiệm vụ đã hứa, Thiết kế văn phòng hiện đại, Sự quan tâm chú ý của nhân viên có tác động mạnh nhất đến sự hài lòng tổng thể của khách hàng. Do đó, các công ty và đại lý du lịch tại Bắc Cộng hòa Síp cần chú ý 5 chỉ tiêu này để nâng cao sự hài lòng của du khách. Ghada Abd-Alla Mohamed (2006) nghiên cứu CLDV du lịch của các đại lý du lịch tại Ai Cập kết luận rằng có một khoảng cách đáng chú ý giữa kỳ vọng của khách hàng và nhận thức tương ứng với CLDV được cung cấp bởi các công ty du lịch. Hay CLDV không đáp ứng được mong đợi của khách hàng.
Sau khi phân tích hồi quy năm yếu tố (sự đáp ứng, độ tin cậy, sự đồng cảm, nguồn lực và hình ảnh công ty, và hữu hình) của CLDV cho thấy cho rằng yếu tố hữu hình và nguồn lực hình ảnh của công ty là quan trọng nhất ảnh hưởng đến sự hài lòng khách hàng và tiếp theo là yếu tố đáp ứng, độ tin cậy, và sự đồng cảm. Tuy nhiên, nghiên cứu Lee Jin Ling (2007) lại cho rằng du khách quan tâm đến khả năng phục vụ chuyên nghiệp và thái độ phục vụ lịch sự từ các nhân viên hơn so với các yếu tố hữu hình trực quan hấp dẫn của cơ quan du lịch. Điều này cho thấy rằng khi sử dụng SERVQUAL ở các trường hợp khác nhau sẽ cho kết quả khác nhau (Arash Shahin, 2011). Trong những năm gần đây mô hình Servqual được nhiều người đánh giá không ưu việt bằng mô hình IPA.
Vì chỉ đánh giá CLDV và sự hài lòng của khách hàng mà không có xếp hạng tầm quan trọng của các thuộc tính (Meng Seng Wong, 2011). Ngoài ra, nhiều người tìm thấy SERVQUAL là kỹ thuật phức tạp, bản câu hỏi dài và thông tin thu thập từ cách tiếp cận như vậy khó hiểu (Cronin và Taylor, 1992). 6 Một số nhà nghiên cứu khác sử dụng mô hình IPA để đánh giá CLDV trong du lịch. IPA đo lường CLDV dựa vào sự khác biệt giữa ý kiến khách hàng về mức độ quan trọng và mức độ thực hiện các chỉ tiêu CLDV của nhà cung ứng dịch vụ (I-P gaps).
IPA đã được sử dụng rộng rãi trong ngành công nghiệp dịch vụ du lịch (W. Fache, 2000; MJ Enright và J. Newton, 2005; Alessandro De Nisco, 2007; Đinh Công Thành, Phạm Lê Hồng Nhung, Võ Thị Hồng Phượng và Mai Thị Triết, 2012; Nguyễn Huy Phương và Lưu Tiến Thuận, 2013). Alessandro De Nisco (2007) sử dụng mô hình IPA để đánh giá sự hài lòng của khách du lịch tại Campania tiến hành điều tra tại 13 điểm du lịch ở Campania (Ý) từ mùa hè đến mùa đông năm 2007, khi khách du lịch vừa hoàn thành chuyến du lịch của họ.
Tác giả dựa vào các tài liệu nghiên cứu về sự hài lòng của khách du lịch trước để xác định các thuộc tính. Tập trung vào các thuộc tính: Nhà trọ và nhà hàng, tiếp cận, dịch vụ du lịch, các cơ sở giải trí, chất lượng chuyến du lịch, di sản và văn hóa. Tất cả các đánh giá được xác định thông qua một thang đo Likert 5 điểm. Tiến hành thống kê mô tả và phân tích tương quan.
Tất cả các thuộc tính có tác động tích cực đến sự hài lòng cảm nhận. Kết quả nghiên cứu cho thấy các chỉ tiêu Cảm giác an toàn cá nhân, thông tin CLDV, sự sẵn có các tour du lịch được du khách đánh giá có tầm quan trọng cao nhưng mức thực hiện còn thấp. Do đó, các nhà quản lý Campania cần phải nổ lực nhiều hơn nữa để thiện các chỉ tiêu trên để nâng cao sự hài lòng của du khách. Nghiên cứu này hỗ trợ việc áp dụng mô hình IPA như một công cụ chuẩn để đánh giá sự hài lòng của khách du lịch.
Đinh Công Thành & cộng sự (2012) đã sử dụng mô hình IPA đánh giá chất lượng dịch vụ du lịch Phú Quốc từ đó đề xuất gợi ý nâng cao CLDV. Sử dụng phương pháp chọn mẫu thuận tiện bằng cách phỏng vấn trực tiếp du khách tại Phú Quốc từ tháng 01- 04 năm 2010, thu về 100 mẫu quan sát. Dựa 7 trên bộ 5 chỉ tiêu và 22 của mô hình chỉ tiêu RATER (Yếu tố hữu hình, Sự tin cậy, Tinh thần trách nhiệm/Khả năng đáp ứng, Sự bảo đảm và Sự cảm thông) của Parasuraman, Zeithaml và Berry, (1986) để xây dựng bộ tiêu chí gồm 23 biến để đánh giá CLDV Phú Quốc. Phân tích thống kê mô tả, tính trị trung bình để đánh giá mức độ quan trọng và cảm nhận của du khách về mức độ thực hiện của nhà cung ứng dịch vụ tại Phú Quốc; và phương pháp so sánh cặp dùng để kiểm định sự chênh lệch giữa mức độ quan trọng và mức độ thực hiện về các yếu tố CLDV.
Sau đó, biểu diễn các thuộc tính lên 4 góc phần tư của mô hình IPA và đưa ra các giải pháp. Kết quả cho thấy CLDV du lịch tại Phú Quốc hiện nay còn khá thấp, chưa đáp ứng được mong muốn của khách du lịch. Cần phải nổ lực đầu tư, phát triển các yếu tố như trình độ ngoại ngữ, hệ thống giao thông, vệ sinh, khả năng của nhân viên, các dịch vụ hỗ trợ vì đây là những điểm yếu nhất hiện nay. Tác giả cũng kết luận mô hình IPA rất hiệu quả khi đánh giá CLDV và hữu ích trong việc hỗ trợ để đưa ra giải pháp nâng cao CLDV (Đinh Công Thành & cộng sự, 2012).
Nguyễn Huy Phương và Lưu Tiến Thuận (2013) nghiên cứu CLDV du lịch tại Hậu Giang, tìm ra và phân tích những mặt hạn chế nhằm đề xuất giải pháp nâng cao CLDV. Bài nghiên cứu được thực hiện qua việc phỏng vấn trực tiếp 216 du khách đến Hậu Giang bằng bản câu hỏi thiết kế với 22 biến ảnh hưởng đến CLDV du lịch sinh thái và 17 biến ảnh hưởng đến CLDV du lịch văn hóa. Phân tích định lượng các nhân tố ảnh hưởng đến CLDV bằng cách tính điểm trung bình mức độ quan trọng và mức độ thực hiện của các nhân tố ảnh hưởng đến CLDV du lịch Hậu Giang. Sau đó, xác định các khoảng cách của các nhân tố CLDV kết hợp với mô hình IPA đề ra các giải pháp nâng cao CLDV.
Kết quả nghiên cứu cho thấy đối với du lịch sinh thái mức độ thực hiện chỉ mức trung bình, riêng có một yếu tố các gian hàng thủ công mỹ nghệ được đánh giá mức kém, đây cũng là yếu tố có khoảng cách 8 lớn nhất. Đối với du lịch văn hóa về mức độ thực hiện hầu hết đánh giá ở mức trung bình, có 2 yếu tố đánh giá ở mức kém là tổ chức lễ vào các ngày truyền thống, nhân viên có kiến thức về lịch sử văn hóa điểm đến, điểm số khoảng cách của hai yếu tố này cũng cao nhất. Ngoài nghiên cứu trong lĩnh vực du lịch, mô hình IPA được sử dụng rộng rãi để đánh giá CLDV lĩnh vực khác: Bán lẻ (Faisal Rasyid Zulkarnaen and Leo Aldianto, 2012); Dịch vụ công (Meng Seng Wong & cộng sự, 2011); Trung tâm thể dục (S. Murat Yildiz, 2011), Chăm sóc sức khỏe (U.
Yavas and DJ Shemwell, 2001; JM Hawes and CP Rao, 1985), Giáo dục (RD Nale, DA Rauch & cộng sự 2000), Di động (Lê Công Hoa & Lê Chí Công, 2012),. * Kết luận: Tóm lại, mô hình IPA đã có rất nhiều nghiên cứu ở nước ngoài. Điều này, chứng tỏ mô hình IPA phù hợp để đánh giá CLDV nhiều lĩnh vực. Mỗi tác giả có một cách tiếp cận ở một lĩnh vực, khía cạnh khác nhau, họ có thể sử dụng các mô hình khác nhau để đo lường CLDV du lịch.