chương 1: Trong chương này trình bài lý do chọn lựa đề tài nghiên cứu xuất phát từ thực tế có thực ở khu vực ĐBSCL mà người nông dân đang gặp phải, đó là sự bấp bênh về giá cả nông sản đẩy người nông dân đối mặt với rủi ro trong sản xuất , chương này cũng trình bài khái quát về mục tiêu, câu hỏi cũng như đối tượng nghiên cứu của đề tài, giới thiệu khái quát đề tài. 5 CHƯƠNG II: TỔNG QUAN LÝ THUYẾT 2. Định nghĩa rủi ro Theo Frank Knight (1921) rủi ro là các bất trắc có thể đo lường được. Theo Allan Willett (1951) rủi ro là một bất trắc cụ thể liên quan đến một biến cố xuất hiện không mong đợi.
Theo Irving Preffer (1956) rủi ro là tổng hợp của các ngẫu nhiên mà có thể đo lường được thông qua các xác suất của nó. Các định nghĩa điều cho thấy rằng rủi ro là sự không chắc chắc và có thể đo lường được.Lý thuyết hữu dụng Đây là một lý thuyết quen thuộc, hữu dụng là sự thoả mãn của con người, được ký hiệu là U. TU là tổng hữu dụng bằng tổng tất cả các hữu dụng. Trong lý thuyết này hành vi của con người là hợp lý nghĩa là thích nhiều hơn ít, và con người luôn muốn tối đa hoá hữu dụng của bản thân, ngoài ra còn có giả thuyết là sở thích có tính bắc cầu (thích A hơn B, thích B hơn C thì thích A hơn C) và hàng hoá có thể chia nhỏ.
Hàm hữu dụng thể hiện mối quan hệ giữa số lượng hàng hoá, dịch vụ và mức độ thoả mãn của cá nhân đạt được khi tiêu dùng các loại hàng hoá và dịch vụ đem lại. Hàm hữu dụng có dạng như sau: U = U( X, Y) Trong đó U là hữu dụng của cá nhân và X, Y là số lượng hàng hoá dịch vụ. Với cùng một mức hữu dụng như nhau ta có các kết hợp khác nhau về số lượng các loại hàng hoá dịch vụ thể hiện sự đánh đổi khi tăng, giảm một lượng hàng hoá này dẫn đến giảm, tăng một lượng hàng hoá khác.Lý thuyết hữu dụng kỳ vọng Lý thuyết hữu dụng kỳ vọng được phát triển bới Bernoulli năm 1738. Trong lý thuyết này ông đề cặp đến các vấn đề sau:.
Hữu dụng kỳ vọng là tổng của các hữu dụng mà mỗi hữu dụng là tích của các kỳ vọng và xác suất của nó. Và giá trị của kỳ vọng là giá trị bằng tiền sau cùng của nó. Hữu dụng kỳ vọng được chấp nhận sự kết hợp của tài sản với điều kiện một giá trị của tổng kỳ vọng sau cùng của các hữu dụng kết hợp với tài sản lớn hơn tổng hữu dụng của các tài sản riêng lẻ. Cá nhân có hữu dụng kỳ vọng về giá trị của một xổ số lớn hơn kỳ vọng thực tế của nó thì người này e ngại rủi ro, cá nhân này có hàm hữu dụng dạng lõm.1: Thái độ e ngại rủi ro Nguồn: Pindyck và Rubinfeld (1989) 7 Cá nhân có hữu dụng kỳ vọng về giá trị một xổ số bằng với thực tế của nó thì cá nhân này trung lập với rủi ro và hàm hữu dụng của cá nhân sẽ có dạng tuyến tính.2: Thái độ trung lập với rủi ro Nguồn: Pindyck và Rubinfeld ,1989.
Cá nhân có hữu dụng kỳ vọng về giá trị của một xổ số nhỏ hơn giá trị thực tế của nó thì cá nhân đó yêu thích rủi ro và có hàm hữu dụng kỳ vọng dạng lồi.3: Thái độ ưa thích với rủi ro Nguồn: Pindyck và Rubinfeld ,1989 8 2. Lý thuyết triển vọng Lý thuyết này được nghiên cứu bới D. Tversky năm 1979 , lý thuyết này nghiên cứu hành vi của con người đối với rủi ro trong thực tế là sự phản bác cũng như bổ sung cho lý thuyết hữu dụng kỳ vọng ra đời trước đó. Tversky (1979) lý thuyết hữu dụng kỳ vọng nêu lên 3 vấn đề trọng tâm mà ông cho rằng không thể giải thích thoả đáng hành vi của cá nhân khi đối mặt với rủi ro trong thực tế: (i) Kỳ vọng: U( , ;….
Vấn đề này là xem tổng triển vọng bằng tổng các hữu dụng của các kỳ vọng của chúng. (ii) Sự kết hợp tài sản : ( , ;….; , ) được chấp nhận với tài sản w nếu U(w+ , ;….;w+ , ) > u(w) Nghĩa là một triển vọng được chấp nhận nếu kết quả của hữu dụng từ việc cộng thêm tài sản vượt trội hơn hữu dụng của các tài sản riêng lẻ. Vì thế mà phạm vi định nghĩa của hàm hữu dụng là tài sản sau cùng hơn là phần lời và phần lỗ. Là một cá nhân e ngại rủi ro nếu anh ta thích triển vọng chắc chắn (x) hơn với bất kỳ một triển vọng rủi ro với giá trị kỳ vọng (x).
Bằng các các chứng cứ thu được trong thực nghiệm cũng như các phản biện trước đây của lý thuyết hữu dụng kỳ vọng 2 tác giả đưa ra 16 vấn đề khác nhau cùng các hiệu ứng chống lại 3 vấn đề trên đồng thời đưa ra lý thuyết thay thế trong việc ra quyết định bị ảnh hưởng bới các rủi ro của con người là lý thuyết triển vọng với các điểm khác biệt chính như sau: .Cá nhân không phải luôn luôn e ngại rủi ro, nó tuỳ thuộc vào bản chất của triển vọng được lựa chọn, các thí nghiệm trên thực tế chỉ ra rằng con người lựa chọn sự 9 chắc chắn trong các tình huống triển vọng tích cực (trong miền lời), và đi tìm kiếm rủi ro trong các triển vọng tiêu cực được lựa chọn (trong miền lỗ). Cám xúc của con người là khác nhau đối với một giá trị như nhau trong 2 phạm vi mất mát và thu được, cảm xúc mạnh hơn trong trường hợp mất mát so với thu được. Do đó con người e ngại rủi ro. Con người đánh giá lời và lỗ dựa trên mức tham chiếu ứng với từng hoàn cảnh cụ thể.
Hàm hữu dụng triển vọng là một hàm lõm ở phần lời và lồi ở phần lỗ và phẩn lỗ có độ dốc lớn hơn.4) GIÁ TRỊ MẤT MÁT THU ĐƯỢC Hình 2.4: Hàm giá trị giả định. Trọng số quyết định π không tuân theo các quy luật của xác suất và cũng không nên được hiểu như là sự đo lường của trình độ hay sự tin cậy. Dạng hàm của trọng số là phi tuyến tính (lồi) trong khoảng (0;1), và độ dốc của nó trong khoảng (0;1) được xem như sự đo lường độ nhảy cảm của sở thích rủi ro đối với sự thay đổi của xác suất ( hình 2. Ví dụ về sự phi tuyến tính của trọng số là trường hợp tham gia trò chơi “cò quay Nga” với 4 viên đạn trong 6 lổ của ổ đạn, người chơi sẵn sàng trả cho việc giảm xuống từ 4 viên đạn còn 3 viên ít hơn việc trả cho 1 viên xuống còn không.
Mặc dù xác suất là như nhau cho mỗi lần giảm xuống bằng 1/6.0 TRỌNG SỐ QUYẾT ĐỊNH π(p) 0. 5: Hàm trọng số giả định. 11 Trong công thức toán học về hữu dụng triển vọng tác giả cho rằng quyết định của con người đối với rủi ro gồm có 2 giai đoạn, giai đoạn đầu là “biên tập” là giai đoạn mà cá nhân khái quát các tình huống như là một sự “suy tính” .Tiếp theo là giai đoạn quyết định, cá nhân sẽ lựa chọn triển vọng được cho là có giá trị cao nhất, giai đoạn này gồm 2 “thành phần” có tính kết hợp tạo ra, một là π liên kết với p – một trọng số quyết định π(p) phản ảnh tác động của xác suất p bao trùm toàn bộ tất cả các giá trị của triển vọng. Hai là v ấn định mỗi kết quả x một số v(x) phản ảnh giá trị khách quan của kết quả đó mang lại.
Từ đó phương trình cơ bản của lý thuyết này được trình bài như là sự kết hợp của π và v để xác định trên tất cả các giá trị của triển vọng thông thường. - Nếu (x,p,y,q) là triển vọng thông thường vời cả p+q < 1 hoặc x ≥ 0≥ y ; y ≥ 0 ≥ x thì phương trình triển vọng có dạng. Triển vọng là chắc chắn V(x,1,0) = V(x) = v(x) - Nếu p + q = 1 và x > y > 0 hay x < y < 0 thì phương trình có dạng: V(x,p;y,q) = v(y) + π(p)[v(x) - v(y)] (2) Như vậy lý thuyết triển vọng của D.Tversky (1979) đã giải thích được hành vi của con người đối với rủi ro mà lý thuyết trước đó không lý giải hết được tạo điều kiện cho những nghiên cứu thực nghiệm về hành vi con người đối với rủi ro về sau có nhiều thuận lợi hơn. Các phương pháp đo lường rủi ro Liên quan đến phản ứng của cá nhân đối với rủi ro hay sự yêu thích rủi ro, ghét rủi ro hoặc trung lập với rủi ro các nhà kinh tế học có nhiều nghiên cứu thực nghiệm với các cách thức đo lường nó một cách khác nhau.
Tuy nhiên nhìn chung có một số phương pháp sau theo Gary Charness, Uri Gneezy và Alex Imas (2012). Phân tích rủi ro bằng mô hình hoá bóng hơi (BART): Trong mô hình này sự yêu thích rủi ro sẽ được đo lường bằng cách cho cá nhân chơi trò chơi bơm các quả bóng có màu khác nhau trên máy tính Lejuez et al. (2002), các quả bóng được bơm lần lượt, mỗi lần bơm thì quả bóng sẽ to hơn đồng nghĩa với số tiền dự trữ tạm thời trong đó sẽ tăng lên cho đến khi quả bóng nổ khi đó số tiền dự trữ sẽ mất hết, dĩ nhiên người chơi sẽ được quyền dừng bơm để nhận được số tiền quả bóng đang dự trữ và chuyển vào tài khoản vĩnh viễn để tiếp tục chơi với quả bóng khác. Trong trò chơi này người chơi sẽ không biết mức dự trữ tối đa của mỗi quả bóng là bao nhiêu đồng nghĩa với việc không biết khi nào sẽ phát nổ, như vậy càng bơm quả bóng lớn hơn thì xác suất đối với rủi ro mất tiền càng cao, do đó người thích rủi ro sẽ muốn bơm nhiều hơn trong khi đó người ngại rủi ro sẽ bơm ít hơn, sau đó nhà nghiên cứu sẽ lấy số trung bình của máy bơm không bao gồm trường hợp bóng bay bị nổ là giá trị điều chỉnh tương ứng với sở thích rủi ro của nhân.