Đặt vấn đề, để Chọn tình huống xuất phát của GV để HS thực hiện ngỏ phương hay chấp nhận sự lựa chọn pháp giải của HS Hoạt động Hoạt động theo Tự tìm lấy Xác định vấn đề trong của HS hướng dẫn của GV con đường tình huống, tìm lời giải để đạt mục tiêu để giải. theo con đường của mình Mức độ 1: DHKP có hướng dẫn toàn phần; Mức độ 2: DHKP có hướng dẫn một phần; Mức độ 3: DHKP tự do. Trong thực tế dạy học ở trường phổ thông, chúng tôi thấy rằng, các câu hỏi cần được trả lời hay vấn đề cần được giải quyết thông thường bắt nguồn từ những tình huống trong tài liệu (SGK, sách chuyên khảo, …) hoặc từ GV. Trong khi, các câu trả lời cho câu hỏi hoặc chiến lược giải quyết vấn đề thường một là GV hướng dẫn HS thực hiện, hoặc hai là HS tự tìm tòi và được hợp thức hóa bởi GV.
Căn cứ vào việc HS nhận được ít hay nhiều sự hướng dẫn của GV và mức độ áp dụng để phù hợp với nhận thức của HS, các mức độ DHKP được khái quát hóa bởi Sơ đồ Hình 1. - Mức độ 1 (khám phá có trợ giúp toàn phần): là HS nhận được nhiều sự trợ giúp của GV trong tiến trình giải quyết vấn đề. Nói cách khác, GV hỗ trợ HS xuyên suốt để giúp HS tìm câu trả lời. Mức độ này được áp dụng rộng rãi cho mọi đối tượng HS nhất là HS có năng lực toán học từ mức trung bình trở xuống.
- Mức độ 2 (khám phá có trợ giúp một phần): là HS nhận được một phần sự trợ giúp của GV trong tiến trình giải quyết vấn đề. Mức độ này được áp dụng đối với đa số HS nhất là những người học có năng lực toán học ở mức trung bình và khá. - Mức độ 3 (tự khám phá): là HS nhận được rất ít hoặc không nhận được sự trợ giúp của GV trong tiến trình giải quyết vấn đề. Mức độ này được áp dụng đối với số ít HS – những người học có năng lực toán học ở mức giỏi trở lên.
Tháp phân loại các kiểu DHKP 1. Vai trò của dạy học khám phá Sử dụng phương pháp dạy học khám phá cho ta các lợi ích sau: thúc đẩy khả 8 năng tư duy, phát triển động lực bên trong hơn là tác động bên ngoài, phát triển trí nhớ và học cách khám phá. DHKP còn cho phép mỗi cá nhân riêng biệt cơ hội nhiều hơn và cho phép một sự đánh giá thông minh hơn những gì người học đang làm. Khác với phương pháp dạy học truyền thống (HS chỉ tiếp nhận kiến thức từ GV) phương pháp DHKP có thể được sử dụng một cách phù hợp với những ưu điểm có thể cảm nhận khi nó được sử dụng như sau: Sự truyền tải kiến thức đến học sinh, những người đang ở giai đoạn hoạt động cụ thể trong quá trình phát triển nhận thức của Piaget tương đối ít được trang bị với các khái niệm cơ bản và thuật ngữ của một ngành nhất định; Sự đánh giá có ý nghĩa và sâu sắc về học tập của một khái niệm cụ thể hoặc tổng quát; Giải quyết vấn đề; Chuyển đổi học tập; Động lực thúc đẩy.
Mặt khác, tổ chức dạy học bằng DHKP có thể thay đổi niềm tin và thái độ giúp cho việc học tập của HS trở nên tích cực và có ý nghĩa hơn. Phần mềm toán học động GeoGebra 1. Tính năng biểu diễn “kép động” của GeoGebra: Sự liên kết giữa biểu diễn đại số động và biểu diễn hình học động Đối với phần mềm GeoGebra, các sự biểu diễn khác nhau của cùng một đối tượng toán học được liên kết động, cho phép người sử dụng nghiên cứu sự kết nối qua lại giữa chúng. Từ đó, làm cho HS dễ dàng hiểu được mối quan hệ giữa các biểu diễn khác nhau đó.
Bất cứ khi nào một trong những sự biểu diễn của một đối tượng toán học bị thay đổi, tất cả những sự biểu diễn tương ứng của đối tượng đó sẽ tự động thay đổi theo để duy trì các mối quan hệ giữa chúng. Các đối tượng mới có thể được tạo ra bằng cách sử dụng công cụ hình học động hoặc khung nhập lệnh đầu vào từ bàn phím đại số. Bằng việc cung cấp khung nhập lệnh đầu vào từ bàn phím, một loạt các lệnh được định nghĩa trước có thể được sử dụng trong GeoGebra và những chủ đề toán học khác không chỉ trong phạm vi hình học (ví dụ như đại số, giải tích, thống kê). Hơn nữa, cả hai sự biểu diễn đó có thể bị ảnh hưởng trực tiếp bởi người sử dụng.
Nói cách khác, các sự biểu diễn hình học của một đối tượng toán học có thể được thay đổi bằng cách di chuyển nó bởi chuột máy tính. Khi đó, sự biểu diễn đại số của nó sẽ tự động thay đổi theo. Mặt khác, sự biểu diễn đại số cũng có thể được thay đổi bằng cách nhập số liệu mới thông qua bàn phím máy tính, lúc đó, GeoGebra tự động điều chỉnh sự biễu diễn hình học tương ứng. Giao diện làm việc của GeoGebra rất linh hoạt.
Nó có thể dễ dàng được thay đổi để phù hợp với trình độ của HS phổ thông. Chẳng hạn, đối với bậc trung học cơ sở, HS có thể ẩn đi cửa sổ đại số, trường nhập lệnh, hệ trục tọa độ và chỉ làm việc với cửa sổ hình học để nghiên cứu các đối tượng hình học; sau đó, GV có thể giới 9 thiệu về tọa độ bằng cách hiển thị lưới tọa độ, làm việc với các điểm có tọa độ nguyên. Đối với bậc trung học phổ thông thì HS có thể hiển thị đồng thời cả hai cửa sổ, trường nhập lệnh và bảng tính điện tử để thao tác với các đối tượng hình học, đại số và giải tích. Giao diện mặc định (tiếng Việt) của GeoGebra phiên bản 6.0 Hình 2 là giao diện làm việc mặc định của GeoGebra bao gồm hai cửa sổ hiển thị chính: (1) cửa sổ hình học với mặt phẳng tọa độ 𝑂𝑥𝑦 hiển thị hình (đồ họa) của các đối tượng toán học và (2) cửa sổ đại số hiển thị biểu thức đại số tương ứng với đối tượng toán học ở cửa sổ hình học.
Hơn nữa, đối với GeoGebra từ phiên bản 5.0 trở lên, HS có thể hiển thị đồng thời cả cửa sổ hình học không gian 3D để nghiên cứu cả về biểu diễn hình, biểu diễn đại số của các đối tượng toán học (xem Hình 2). Giao diện đa biểu diễn của GeoGebra 10 Trong đề tài này chủ yếu khai thác giao diện hiển thị sự liên kết giữa hai biểu diễn (biểu diễn đại số ở cửa sổ đại số và biểu diễn hình học ở cửa sổ hình học) của các đối tượng toán học. Tính năng ấn kéo Thao tác dùng để di chuyển một đối tượng từ vị trí này đến vị trí khác bằng cách ấn và giữ nút trái chuột vào đối tượng cần tác động, di chuyển nó đến vị trí mong muốn rồi thả nút trái chuột là một tính năng quan trọng trong GeoGebra Trong đề tài này chúng tôi sử dụng các thuật ngữ như sau: - Ấn kéo: là một thao tác di chuyển một đối tượng trên màn hình. Nó được thực hiện bằng cách ấn và giữ nút trái chuột vào đối tượng cần tác động rồi di chuyển con trỏ chuột.
- Kéo thả: là thao tác di chuyển một đối tượng từ vị trí này đến vị trí khác mong muốn. Nó được thực hiện bằng cách ấn kéo rồi thả nút trái chuột (ấn và giữ nút trái chuột vào đối tượng cần tác động, di chuyển con trỏ chuột đến vị trí đích mong muốn rồi thả nút trái chuột). Với phần mềm động GeoGebra, ấn kéo đơn giản có thể là di chuyển một đối tượng tự do hoàn toàn hoặc tự do một phần (như một điểm di chuyển trên một đối tượng là đường thẳng, đường tròn, … hoặc một đối tượng được di chuyển phụ thuộc vào đối tượng khác) của một hình hình học bằng cách kéo chuột để mà khi ngừng lại thì các đối tượng phụ thuộc theo sau tương ứng sẽ di chuyển và thay đổi theo. Hình hình học sẽ được cập nhật một cách tự động để biểu diễn một vị trí mới của những đối tượng hình hình học.
Chúng ta có thể phân loại các phương thức ấn kéo khác nhau mà HS sử dụng để thao tác lên các đối tượng trong quá trình giải quyết vấn đề. Sự phân loại đó được tóm tắt lại như sau: Phương thức 1: di chuyển một điểm cơ bản trên màn hình một cách ngẫu nhiên (không có kế hoạch) để khám phá các dạng hình học khác nhau hay các tính chất thú vị khác nhau trên hình vẽ. Phương thức 2: di chuyển một điểm bán tự do (điểm đã được liên kết vào một đối tượng nào đó) một cách ngẫu nhiên để khám phá các tính chất thú vị khác nhau trên hình vẽ. Phương thức 3: ấn kéo các điểm tự do của một hình vẽ để làm cho nó trở thành các hình dạng đặc biệt cụ thể.
Phương thức 4: di chuyển một điểm tự do để hình vẽ giữ được một tính chất 11 nào đó (vừa mới được khám phá). Điều này có nghĩa là người dùng đang di chuyển điểm theo một con đường nào đó đang bị ẩn đi. Phương thức 5: ấn kéo một điểm theo một đường nào đó để giữ đúng một tính chất của hình vẽ. Phương thức 6: kết nối một điểm vào một đối tượng và di chuyển điểm trên đối tượng vừa kết nối.
Phương thức 7: di chuyển điểm để kiểm tra xem liệu hình vẽ có giữ được tính chất nào đó hay không. Các phương thức ấn kéo và đo lường này có thể được coi là các dạng thức sử dụng mà người dùng phát triển trong khi sử dụng các tính năng kéo và đo lường trong môi trường hình học động, cụ thể là phần mềm GeoGebra. Tính năng đo lường Đo lường là một tính năng quan trọng khác của các phần mềm hình học động. GeoGebra cung cấp các dụng cụ để người dùng thực hiện việc đo lường như: - đo độ dài; -đoạn thẳng với độ dài cố định; công cụ - đo diện tích; - đo góc; - góc với độ lớn cho trước; - kiểm tra mối quan hệ giữa hai đối tượng; … Ta có thể xác định các phương thức đo lường khác nhau trong môi trường hình học động, bao gồm: Phương thức 1: đo lường để xác định các mối quan hệ định lượng, các bất biến, bằng nhau, … của một số yếu tố của một cấu trúc hình hình học.
Phương thức 2: đo lường để kiểm tra các cấu trúc hình đặc biệt cụ thể từ một cấu trúc hình hình học chung.