Chương I của Luật tín ngưỡng tôn giáo 2016 đã quy định: “Hoạt động tôn giáo là hoạt động truyền bá tôn giáo, sinh hoạt tôn giáo và quản lý tổ chức của tôn giáo”. [28] Và như trên đã phân tích, Phật giáo tại Việt Nam là một tôn giáo có bề dày lịch sử gắn liền với lịch sử dân tộc hơn 2000 năm, và cũng là một trong những tôn giáo có số lượng tín đồ đông đảo nhất hiện nay. Theo thời gian, Phật giáo Việt Nam ngày càng có sự chuyển mình rõ rệt về các phương diện như: gia tăng số lượng tín đồ, chức sắc, cơ sở tự viện, cơ sở đào tạo, các hoạt động hoằng pháp, các đạo tràng tu tập, đặc biệt là gia tăng các hoạt động đối ngoại quốc tế. Sự phát triển này của Phật giáo đã đáp ứng, thỏa mãn nhu cầu niềm tin tôn giáo của tín đồ Phật giáo hiện nay.
Đây là kết quả của nhiều điều kiện chủ quan và khách quan, trong đó có quá trình đổi mới về nhận thức, đường lối và chính sách tôn giáo của Đảng, Nhà nước đối với tôn giáo nói chung, Phật giáo nói riêng. Như vậy, tác giả có thể hiểu khái niệm hoạt động phật giáo là hoạt động truyền bá phật giáo, sinh hoạt phật giáo và quản lý tổ chức của phật giáo. Truyền bá phật giáo (truyền đạo) là việc tuyên truyền những lý lẽ về sự ra đời, về luật lệ của phật giáo. Thông qua hoạt động truyền đạo, niềm tin vào phật giáo của các phật tử được củng cố, luật lệ trong phật giáo được các phật tử thực hiện.
Đối với những người chưa phải tín đồ phật giáo, hoạt động truyền đạo giúp họ hiểu, tin và theo phật giáo. Thông qua đó, phật giáo có thể mở rộng ảnh hưởng và phát triển tín đồ. Sinh hoạt phật giáo (hành đạo) là hoạt động của các phật tử, nhà tu hành, chức sắc phật giáo thể hiện sự tuân thủ giáo luật, thỏa mãn đức tin của các cá nhân hay cộng đồng phật tử. 14 Hoạt động quản lý tổ chức của phật giáo (quản đạo) nhằm thực hiện quy định của giáo luật, thực hiện hiến chương, điều lệ của tổ chức phật giáo, đảm bảo duy trì trật tự, hoạt động trong tổ chức phật giáo.
Quản lý nhà nước về hoạt động Phật giáo Quản lý nhà nước QLNN được hiểu theo hai phạm vi nghĩa rộng và nghĩa hẹp. Thứ nhất, QLNN theo nghĩa rộng là toàn bộ mọi hoạt động của nhà nước nói chung, mọi hoạt động mang tính chất nhà nước, nhằm thực hiện các nhiệm vụ, chức năng của nhà nước. Chủ thể của QLNN theo nghĩa rộng là tất cả các cơ quan nhà nước của bộ máy nhà nước bao gồm ba hệ thống cơ quan: lập pháp, hành pháp và tư pháp. Nhân dân cũng là chủ thể của QLNN theo nghĩa rộng khi thực hiện quyền trưng cầu dân ý -bỏ phiếu toàn dân, hoặc tham gia quản lý nhà nước bằng các hình thức khác.
Các tổ chức xã hội, các cơ quan xã hội, v.,cũng là chủ thể của QLNN theo nghĩa rộng nếu được nhà nước trao quyền thực hiện chức năng nhà nước [34, tr. Thứ hai, QLNN theo nghĩa hẹp là hoạt động quản lý do các cơ quan hành chính nhà nước thực hiện. Đó là hoạt động chấp hành hiến pháp, pháp luật và điều hành trên cơsở hiến pháp và các luật đó, vì thế còn gọi là hoạt động chấp hành và điều hành nhà nước (hay thường gọi đơn giản là hoạt động chấp hành và điều hành). Chủ thể của QLNN theo nghĩa hẹp chủ yếu là toàn bộ hệ thống các cơ quan hành chính nhà nước đứng đầu là Chính phủ và các cơ quan phái sinh từchúng, các cơ quan, đơn vị, tổ chức và các cán bộ, công chức trực thuộc.
Vì vậy, trong thực tiễn quản lý và lý luận khoa học pháp lý chúng còn được gọi là các cơquan quản lý nhà nước. Trong giới hạn của luận văn, khái niệm QLNN được hiểu theo nghĩa hẹp. Quản lý nhà nước về hoạt động Phật giáo 15 Từ các khái niệm QLNN, hoạt động phật giáo, tác giả có thể đưa ra khái niệm về QLNN về hoạt động phật giáo như sau: QLNN về hoạt động Phật giáo là một dạng quản lý xã hội mang tính chất nhà nước, chức năng nhiệm vụ của nhà nước, là quá trình chấp hành pháp luật và tổ chức thực hiện pháp luật của các cơ quan trong hệ thống hành pháp để điều chỉnh các quá trình hoạt động Phật giáo và mọi hành vi hoạt động của các tổ chức giáohội, các cá nhân Phật giáo diễn ra theo đúng quy định của pháp luật. Sự cần thiết, đặc điểm và các yếu tố ảnh hưởng đến quản lý nhà nước đối với hoạt động Phật giáo 1.
Sự cần thiết quản lý nhà nước đối với hoạt động Phật giáo Trong công cuộc đổi mới ở nước ta hiện nay, cần thiết phải tăng cường công tác QLNN đối với hoạt động tôn giáo nói chung và hoạt động phật giáo nói riêng, xuất phát từ những lý do sau: Thứ nhất, Trong những năm gần đây, quan điểm của Đảng và Nhà nước ta về vấn đề tôn giáo nói chung và phật giáo nói riêng ngày càng chứa đựng những nội dung mới và cụ thể. Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên CNXH (Bổ sung, phát triển 2011) ghi: “Tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo và không tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân theo quy định của pháp luật. Đấu tranh và xử lý nghiêm đối với mọi hành động vi phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo và lợi dụng tín ngưỡng tôn giáo làm tổn hại đến lợi ích của Tổ quốc và nhân dân”[13, tr. Đến văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII đã ghi rõ: “Tiếp tục hoàn thiện chính sách, pháp luật về tín ngưỡng, tôn giáo.
Quan tâm và tạo điều kiện cho các tổ chức tôn giáo sinh hoạt theo hiến chương, điều lệ của tổ chức tôn giáo đã được Nhà nước công nhận, theo quy định của pháp luật, đóng góp tích cực vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước” [14, tr. Quán triệt những quan điểm chỉ đạo của Đảng, công tác QLNN đối với các hoạt động tôn giáo nói 16 chung và hoạt động phật giáo nói riêng cần phải được tăng cường để đáp ứng được yêu cầu của sự nghiệp mới đất nước.Chính vì thế, QLNN đối với các hoạt động phật giáo nhằm đi đúng với tôn chỉ, giáo lý và bản chất của phật giáo và xu hướng phát triển chung. Thứ hai, thực tiễn QLNN về hoạt động phật giáo ở nước ta trong thời gian qua cho thấy, chính quyền và đội ngũ cán bộ có trách nhiệm ở một số địa phương chưa nhận thức đúng và quán triệt đầy đủ các chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của nhà nước về phật giáo. Trong quản lý có nơi còn chủ quan, nóng vội và đơn giản khi giải quyết những vấn đề liên quan tới phật giáo, dẫn đến vi phạm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân; có nơi lại thụ động, buông lỏng quản lý dẫn đến việc một số hoạt động phật giáo lấn lướt chính quyền, kỷ cương không được giữ nghiệm.
Chính vì vậy, cần tăng cường công tác QLNN đối với hoạt động phật giáo, để một mặt khắc phục những tư tưởng phiến diện, duy ý chí trong quản lý, mặt khác vừa bảo đảm quyền tự do, tín ngưỡng tôn giáo của nhân dân và góp phần làm cho các hoạt động của phật giáo theo đúng pháp luật, đặc biệt là chống lại sự lạm dụng phật giáo vì mục đích không chính đáng như: mê tín dị đoan, trục lợi, chia rẽ kích động khối đại đoàn kết toàn dân; chống lại ý thức tư tưởng phản động; chống lại kinh tế hóa tôn giáo. Thứ ba, chính sách, pháp luật là công cụ hữu hiệu nhất trong QLNN nói chung và QLNN về hoạt động phật giáo nói riêng, hiện nay trước yêu cầu xây dựng, bổ sung, hoàn chỉnh hệ thống pháp luật và trước yêu cầu cải cách nền hành chính nước về quản lý các hoạt động phật giáo đang đặt ra rất cấp thiết. Việc QLNN về hoạt động phật giáo nhằm tạo niềm tin của các tín đồ, chức sắc, chức việc đối với chế độ của nhà nước CHXHCN Việt Nam, từ đó, sống tốt đời đẹp đạo, góp phần xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc, không chia rẽ bè phái, xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. 17 Luật tín ngưỡng, tôn giáo được ra đời năm 2016 đã trở thành cơ sở pháp lý để nhà nước ta thực hiện chức năng QLNN đối với hoạt động tôn giáo nói chung và hoạt động phật giáo nói riêng.
Và đây cũng là những minh chứng cụ thể đấu tranh với các thế lực thù địch vu cáo nhà nước Việt Nam vi phạm tự do tôn giáo, vi phạm nhân quyền, góp phần ngăn chặn hành vi lợi dụng tôn giáo. Tuy nhiên, ở nước ta hiện nay, hệ thống pháp luật về tôn giáo đang trong quá trình hoàn thiện nên chưa bao quát hết được một số nội dung của hoạt động phật giáo, chưa có tính cụ thể. Và đây cũng là một trong những nguyên nhân gây ra tình trạng lúng túng của các cấp chính quyền trong QLNN về hoạt động phật giáo ở cơ sở. Vì vậy, trước yêu cầu xây dựng nhà nước pháp quyền của dân, do dân, vì dân và trước yêu cầu của hoạt động phật giáo đa dạng như hiện nay, việc xây dựng hệ thống pháp luật về QLNN đối với hoạt động phật giáo cần được tiếp tục củng cố và hoàn thiện.
Từ những thực tế trên, đòi hỏi cần phải tăng cường QLNN đối với hoạt động phật giáo, qua đó nhằm đáp ứng nhu cầu tín ngưỡng, tôn giáo chính đáng của nhân dân, mặt khác phải luôn cảnh giác chống lại âm mưu lợi dụng tôn giáo nói chung, phật giáo nói riêng của các thế lực thù địch, mặt khác tạo sự công bằng giữa các tín đồ với nhau hoặc giữ hoạt động phật giáo với tôn giáo khác. Đặc điểm quản lý nhà nước đối với hoạt động Phật giáo 1. Đặc điểm của phật giáo Phật giáo là một tôn giáo có bề dài lịch sử gắn liền với lịch sử dân tộc Việt Nam hơn 2000 năm, và cũng một trong những tôn giáo có số lượng tín đồ đông đảo nhất hiện nay. Tính đến tháng 6/2016 GHPGVN có 63/63 Ban Trị sự (BTS) Phật giáo cấp tỉnh; có 49.493 tăng, ni (gồm: 36.690 Nam tông Khmer, 824 Nam tông kinh, 3.376 ngôi tự 18 viện (gồm: 14.780 chùa Bắc tông, 454 chùa Nam tông Khmer, 73 chùa Nam tông Kinh, 550 Tịnh xá, 467 Tịnh thất, 998 Niệm Phật đường, 54 chùa Hoa) [16, tr.