Chương 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC ĐỐI VỚI DỊCH VỤ VĂN HÓA 1. Văn hóa và dịch vụ văn hóa 1. Khái niệm về văn hóa Văn hóa là một lĩnh vực rất rộng lớn, vô cùng phong phú và đa dạng, vừa hiện diện, vừa thấm sâu trong toàn bộ đời sống xã hội và cuộc sống con người. Đến nay đã có rất nhiều định nghĩa và cách hiểu khác nhau về văn hóa.
Ngay từ năm 1943, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết: “Vì lẽ sinh tồn cũng như mục đích của cuộc sống, loài người mới sáng tạo và phát minh ra ngôn ngữ, chữ viết, đạo đức, pháp luật, khoa học, tôn giáo, văn học, nghệ thuật, những công cụ cho sinh hoạt hằng ngày về mặc, ăn, ở và các phương thức sử dụng. Toàn bộ những sáng tạo và phát minh đó tức là văn hóa” [24, tr 431]. Ở đây, Hồ Chí Minh hiểu văn hóa theo nghĩa rộng nhất của khái niệm này, bao gồm cả văn hóa vật chất và văn hóa tinh thần, khẳng định lý do, tính tất yếu của sự tồn tại và phát triển của văn hóa. Theo hướng tiếp cận đó, nguyên Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã cho rằng: “Cốt lõi của sức sống đó là văn hóa với ý nghĩa bao quát và cao đẹp nhất của nó, bao gồm cả một hệ thống giá trị: tư tưởng và tình cảm, đạo đức và phẩm chất, trí tuệ và tài năng, sức nhạy cảm tiếp thụ cái mới từ bên ngoài, ý thức bảo vệ bản lĩnh và bản sắc của cộng đồng dân tộc, sức đề kháng và sức chiến đấu để tự bảo vệ mình và không ngừng lớn mạnh” [18, tr 16].
Theo Tiến sĩ Federico Mayor (Nguyên Tổng Giám đốc UNESCO) đã nêu: “Văn hóa là tổng thể sống động các hoạt động sáng tạo của các cá nhân và cộng đồng, trong quá khứ và trong hiện tại. Qua các thế kỷ, hoạt động sáng tạo ấy đã hình thành nên hệ thống các giá trị, các truyền thống, thị hiếu – đặc trưng riêng của mỗi dân tộc” [8. Như vậy, văn hóa trước hết là thước đo giá trị do con người sáng tạo ra, nhưng văn hóa được biểu hiện không những là phương thức ứng xử với việc giáo dục, đào tạo con người, ở mô hình thiết chế xã hội… mà văn hóa còn biểu hiện ở 17 Luan van trình độ tổ chức xã hội. Trong đời sống xã hội, con người vừa với tư cách là chủ thể, vừa là sản phẩm của quá trình sáng tạo nên hoạt động quản lý văn hóa mang ý nghĩa giá trị sáng tạo không chỉ trình độ phát triển của xã hội trong những giai đoạn lịch sử.
Hoạt động văn hóa là một dạng hoạt động xã hội quan trọng, tất yếu phải có sự quản lý của nhà nước. Chính vì thế, quản lý nhà nước về văn hóa là tất yếu khách quan. Do hoạt động văn hóa là một hoạt động sáng tạo, là hoạt động tư tưởng và còn là hoạt động kinh tế, nên quản lý văn hóa là hoạt động xã hội mang tính đặc thù. Việc quản lý văn hóa được thực hiện bằng hệ thống luật pháp và các chính sách liên quan đến sự phát triển văn hóa.
Tùy vào đặc điểm văn hóa của mỗi quốc gia mà có những cách thức quản lý khác nhau; nội dung, phương pháp, biện pháp quản lý văn hóa cũng có sự thay đổi, bổ sung nhằm đáp ứng yêu cầu của sự phát triển. Chúng tôi đồng tình với quan niệm của nhóm tác giả Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh với Đề tài khoa học cấp cơ sở “Quản lý nhà nước trên lĩnh vực văn hóa - Những vấn đề lý luận và thực tiễn (năm 2008) đã định nghĩa: “Quản lý nhà nước về văn hóa là sự quản lý của nhà nước đối với toàn bộ hoạt động văn hóa của quốc gia bằng quyền lực nhà nước thông qua Hiến pháp, pháp luật và cơ chế chính sách nhằm bảo đảm sự phát triển của nền văn hóa dân tộc”. Khái niệm dịch vụ văn hóa Dịch vụ văn hóa là một loại dịch vụ sự nghiệp, là những hoạt động phục vụ các lợi ích chung, thiết yếu, các quyền và nghĩa vụ cơ bản của các tổ chức, công dân trên lĩnh vực văn hóa do Nhà nước trực tiếp đảm nhận hoặc ủy nhiệm cho các cơ sở ngoài nhà nước đảm nhận nhằm đảm bảo thỏa mãn các nhu cầu thiết yếu của người dân trong việc thụ hưởng của cải, tinh thần của xã hội. Các hoạt động cung cấp dịch vụ văn hóa thực chất là quá trình đầu tư công sức và tiền của để tổ chức các hoạt động mua, bán, cung cấp dịch vụ nhằm thoả mãn nhu cầu hưởng thụ các giá trị văn hóa của nhân dân và mang lại lợi ích cho nhà cung cấp.
18 Luan van Dịch vụ văn hóa có các đặc điểm sau: - Dịch vụ văn hóa là một hoạt động mang tính kinh tế đặc biệt. Giống như mọi hàng hóa thông thường, chúng cũng là kết quả của hoạt động sản xuất, phục vụ kinh doanh nhằm đáp ứng nhu cầu trong nước và xuất khẩu. Nhưng điểm khác biệt lớn nhất so với các dịch vụ kinh tế khác là ở chỗ các dịch vụ văn hóa liên quan đến nhu cầu tinh thần và do đó người ta tiêu dùng nó không theo cách của một hàng hóa thông thường mà là sự thưởng thức, chiêm nghiệm và khám phá các giá trị, các nét đặc trưng văn hóa của từng địa phương. - Các dịch vụ văn hóa rất đa dạng, phong phú và ngày càng phát triển rộng khắp: đó là các dịch vụ về tổ chức biểu diễn nghệ thuật, tổ chức sự kiện văn hóa; tổ chức thi đấu thể thao, dựng biển thương hiệu quảng cáo, tư vấn phát triển các loại hình văn hóa nghệ thuật, thông tin đại chúng… - Dịch vụ văn hóa không chỉ phục vụ cho phát triển văn hóa mà còn nhằm cung ứng cho nhu cầu thụ hưởng của người dân và các hoạt động này còn nhằm mục đích lợi nhuận.
- Phát triển các sản phẩm và dịch vụ văn hóa về thực chất là chế tác các tài nguyên văn hóa trên các lĩnh vực như: nghệ thuật thiết kế, giải trí, phát triển các tài sản văn hóa liên quan đến lối sống, phong tục, ẩm thực,… Các tài nguyên này tự chúng không mang lại giá trị gia tăng mà đòi hỏi các nhà cung ứng dịch vụ phải sáng tạo và không ngừng đổi mới, hiện đại hóa trong bối cảnh hội nhập quốc tế. Nghĩa là, nhà cung ứng dịch vụ phải liên tục đổi mới, cung cấp các sản phẩm và dịch vụ văn hóa phù hợp với thị trường; lấy đặc thù, bản sắc văn hóa dân tộc để tạo ra khả năng cạnh tranh trên thị trường. Căn cứ vào các loại hình văn hóa, chúng ta có các loại hình dịch vụ văn hóa sau: - Dịch vụ văn hóa nghệ thuật: Loại dịch vụ văn hóa này bao gồm các hoạt động kinh doanh trong lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn (nhà hát, múa rối, nhà chiếu phim, vũ trường, …), kinh doanh mỹ thuật (Ga-lơ-ri, cửa hàng bán cổ vật, mỹ nghệ phẩm,…). 19 Luan van - Dịch vụ văn hóa thông tin đại chúng: Loại dịch vụ này bao gồm các hoạt động báo chí, xuất bản, phát thanh truyền hình, dịch vụ quảng cáo, kinh doanh văn hóa phẩm (sách, tranh ảnh, lịch,…), kinh doanh các trò chơi giải trí, điện tử (karaoke, internet, trò chơi điện tử,…), kinh doanh băng, đĩa hình, điện ảnh,… - Dịch vụ văn hóa xã hội: Loại dịch vụ này bao gồm các hoạt động kinh doanh lễ hội, các phong tục tập quán,… - Dịch vụ văn hóa bảo tồn - sinh hoạt: Các dịch vụ này bao gồm hoạt động kinh doanh tại các di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh, bảo tàng; dịch vụ tại các trung tâm văn hóa, nhà văn hóa, triển lãm; các hoạt động dịch vụ văn hóa trong công viên… Trong các loại hình dịch vụ văn hóa, dịch vụ văn hóa nghệ thuật và dịch vụ văn hóa thông tin đại chúng là những dịch vụ phát triển rất mạnh ở nước ta trong thời gian vừa qua.
Các loại dịch vụ văn hóa này đã ngày càng đáp ứng tốt hơn nhu cầu hưởng thụ văn hóa của người dân. Bên cạnh đó, cũng xuất hiện nhiều tệ nạn, tiêu cực kèm theo, đã ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống của người dân, do đó rất cần sự quản lý chặt chẽ của Nhà nước ở hai loại hình dịch vụ văn hóa này. Khái quát chung về quản lý nhà nước đối với dịch vụ văn hóa 1. Khái niệm quản lý nhà nước về dịch vụ văn hóa Quản lý nhà nước về dịch vụ văn hóa là một trong những nội dung của quản lý nhà nước về văn hóa.
Đây là hoạt động của nhà nước nhằm đảm bảo các hoạt động kinh doanh dịch vụ văn hóa trong khuôn khổ của pháp luật, phù hợp với thuần phong, mỹ tục của dân tộc Việt Nam đồng thời, nhằm phát huy hiệu quả các dịch vụ văn hóa để đáp ứng nhu cầu hưởng thụ văn hóa ngày càng cao và đa dạng của người dân. Quản lý nhà nước đối với dịch vụ văn hóa phải hướng đến mục tiêu giáo dục chính trị, tư tưởng, nâng cao nhận thức về chân, thiện, mỹ, xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh trong nhân dân. Bởi lẽ, dịch vụ văn hóa là loại hình hoạt động văn hóa rất phức tạp, có tác động hai mặt trong đó có mặt tốt và mặt xấu. Cả hai 20 Luan van mặt này, đều tác động đến đời sống của mỗi người dân và đến sự phát triển kinh tế, an ninh và trật tự xã hội.
Quản lý nhà nước về dịch vụ văn hóa gắn với hoạt động kinh doanh dịch vụ văn hóa là sự tác động liên tục, có tổ chức, có chủ đích của Nhà nước bằng hệ thống pháp luật và bộ máy nhằm phát triển văn hóa, điều chỉnh hoạt động của mọi cơ quan, tổ chức, cá nhân trong lĩnh vực văn hóa gắn với kinh doanh dịch vụ văn hóa có liên quan. Từ cách hiểu trên, có thể làm rõ nội hàm quản lý nhà nước về văn hóa gắn với các yếu tố ảnh hưởng đến quản lý nhà nước về dịch vụ văn hóa. Thứ nhất, chủ thể quản lý nhà nước về văn hóa, hoạt động kinh doanh dịch vụ văn hóa là Nhà nước. Tổ chức bộ máy quản lý nhà nước về dịch vụ văn hóa được tổ chức thống nhất từ Trung ương đến địa phương.
Thẩm quyền quản lý nhà nước về dịch vụ văn hóa được phân cấp từ trung ương xuống cho cấp tỉnh; cấp tỉnh xuống cho cấp huyện; cấp huyện xuống cho cấp xã.