Mở đầu & Phần I.1& Tiểu kết I & PPT trả 14 Cao Minh Thái 2256110148 lời câu hỏi Đinh Nguyễn Đan Kết luận Tổng & Câu hỏi chủ đề Giao lưu 15 2256110158 Thuỳ tiếp biến văn hóa 10 DANH MỤC HÌNH ẢNH Hình 1. Con đường tơ lụa. Phố cổ Hội An. Willem Janszoon và chuyến đi của ông năm 1605–1606.
Thập tự chinh - Cuộc chiến vì đất thánh. Những dấu ấn kiến trúc Pháp để lại cho Việt Nam: Nhà Thờ lớn Hà Nội (trái) và Bưu điện Thành phố (phải). Chữ tượng hình của người Ai Cập cổ đại. Chữ viết thời Lưỡng Hà cổ đại.
Hệ thống 10 chữ số mà người Ấn Độ cổ đại phát minh ra. Tứ đại phát minh của Trung Quốc. Alexander Đại đế và cuộc chinh phạt của ông. Con đường tơ lụa.
Tường thành Constantinople ở Istanbul. Biểu tượng của nước Ý: Tháp nghiêng Pisa (trái) và thành phố Venice (phải). 27/11/1095: Giáo hoàng Urban II phát động thập tự chinh. Công ty Đông Ấn Anh.
Lãnh chúa William Bentinck (trái) và James Broun-Ramsay, Hầu tước thứ nhất xứ Dalhousie (phải). Các nước đế quốc xâu xé “cái bánh ngọt” Trung Quốc. Bản đồ phân bổ các tôn giáo lớn trên thế giới. Hậu quả của chiến tranh.
Tần Thuỷ Hoàng và cuộc chiến tranh thống nhất đất nước của nhà Tần. Thành Cát Tư Hãn (1162-1227), ông là một trong những nhà quân sự lỗi lạc và có ảnh hưởng nhất lịch sử thế giới, được người Mông Cổ kính trọng, như là vị lãnh đạo mang lại sự thống nhất cho Mông Cổ. Người dân Myanmar bên bờ vực nội chiến. Toàn cảnh vụ khủng bố ngày 11-9-2001 làm thay đổi nước Mỹ.
Tổ chức khủng bố ISIS. Biểu hiện của sự đối đầu Đông - Tây .129 11 PHẦN NỘI DUNG I. GIAO LƯU TIẾP BIẾN VĂN HOÁ - PHƯƠNG THỨC CỦA QUAN HỆ QUỐC TẾ 1. Quan hệ quốc tế là gì? Theo GS.
Hoàng Khắc Nam: “Quan hệ quốc tế là sự tương tác qua biên giới giữa các chủ thể quan hệ quốc tế.” Theo Jeremy Bentham: “Quan hệ quốc tế là sự giao tiếp giữa các quốc gia.” Theo Hoà ước Westphalia (1648): “Quan hệ quốc tế là tổng thể những mối quan hệ về kinh tế, chính trị, tư tưởng, luật pháp, ngoại giao, quân sự…giữa những quốc gia và hệ thống quốc gia với nhau, giữa các giai cấp chính, các lực lượng tổ chức xã hội, kinh tế và chính trị chủ yếu hoạt động trên trường quốc tế. Giao lưu tiếp biến văn hoá - hoạt động tất yếu của xã hội nhân loại 2. Giao lưu văn hoá là gì? Giao lưu văn hóa là quá trình tiếp xúc, trao đổi, lựa chọn, tiếp nhận và chuyển hóa các giá trị văn hóa khác nhau, có thể (hoặc không) dẫn đến sự biến đổi văn hóa của mỗi chủ thể trong những hoàn cảnh lịch sử cụ thể. Giao lưu văn hóa là một hiện tượng phổ biến trong lịch sử của loài người.
Mỗi nền văn hóa và mỗi cộng đồng có thể tham gia vào quá trình này theo cách riêng, có thể là do bị ép buộc hoặc tự nguyện. Điều này đại diện cho những hành động biến đổi văn hóa của các dân tộc trên khắp thế giới. Các biến đổi này có thể gây ra sự không ổn định và đe dọa tính bền vững của một nền văn hóa, nhưng cũng đồng thời tạo ra sự đa dạng và tiến bộ trong văn hóa của dân tộc đó. Cho đến thời điểm hiện tại, có bốn con đường giao lưu văn hóa chính: di cư, thương mại, chiến tranh và truyền thông điện tử.
Các hình thức giao lưu văn hoá Quá trình giao lưu tiếp biến văn hóa thường diễn ra theo hai hình thức: Hình thức tự nguyện: Thông qua các hoạt động như buôn bán, thăm hỏi, du lịch, hôn nhân, 1 Tác giả Lưu Thị Kim Loan, đại học Văn hóa Hà Nội, các con đường giao lưu văn hóa trong lịch sử, tr. mà văn hóa được trao đổi trên tinh thần tự nguyện. Hình thức cưỡng bức: thường gắn liền với các cuộc chiến tranh xâm lược, thôn tính đất đai và đồng hóa văn hóa của một quốc gia này đối với một quốc gia khác. Các con đường giao lưu văn hoá: hoạt động thương mại, truyền giáo, di dân, chiến tranh Có 4 con đường hay chính là 4 phương thức làm biến đổi văn hóa của các cộng đồng, tộc người trong lịch sử nhân loại, cụ thể như sau: 2.
Con đường thương mại Trong lịch sử phát triển của loài người, nền văn minh nông nghiệp được coi là nền văn minh kéo dài nhất, được xây dựng trên nền tảng của sự sinh tồn. Ban đầu, hoạt động nông nghiệp chỉ đơn giản là để đáp ứng nhu cầu cơ bản về thực phẩm của các cộng đồng. Tuy nhiên, về sau, thông qua sự nỗ lực trong trồng trọt và chăn nuôi, các nhóm dân cư đã có thể sản xuất ra dư thừa và tích trữ nông sản với mục đích trao đổi hàng hóa, cung cấp cho các vùng kém phát triển. Qua việc này, hoạt động thương mại đã xuất hiện và từ đó trở nên ngày càng quan trọng trong đời sống xã hội.
Những con đường thương mại đầu tiên xuất hiện vào thiên niên kỷ thứ ba trước Công nguyên, khi người Sumerians từ nền văn minh Lưỡng Hà bắt đầu thương mại với người Harappan ở lưu vực sông Ấn. Cũng vào khoảng thời gian này, các con đường thương mại đã phát triển ở phía đông của Địa Trung Hải. Ví dụ, con đường tơ lụa giữa Trung Quốc và Syria đã xuất hiện vào thiên niên kỷ thứ hai trước Công nguyên. Các thành phố ở Trung Á và Ba Tư đã trở thành điểm giao thoa của các con đường thương mại này.
Về sau, các nền văn minh Phoenician và Hy Lạp đã thiết lập các đế quốc ở lưu vực Địa Trung Hải vào thế kỷ I trước Công nguyên, nhằm kiểm soát các tuyến đường thương mại. Cuối thiên niên kỷ thứ nhất trước Công nguyên, người Ả Rập và người Do Thái đã chiếm ưu thế trong việc kiểm soát các tuyến đường thương mại ở Ấn Độ Dương, Đông Á, Sahara và Địa Trung Hải. Chỉ vào đầu thiên niên kỷ thứ hai, người Italia mới nắm giữ vị thế này. 13 Trong số các con đường thương mại trên, con đường tơ lụa được xem là dài nhất, tồn tại lâu nhất và cũng nổi tiếng nhất.
Nó là con đường kỳ bí, kết nối Trung Quốc với vùng Tây Á rộng lớn. Con đường tơ lụa Từ thời cổ đại, người Trung Hoa đã chủ động trong việc di chuyển tới Tây Á và thậm chí vươn ra phương Tây để thương mại vải lụa, gấm vóc, và sản phẩm khác. Ngược lại, các thương nhân lớn từ phương Tây cũng đến Trung Hoa mang theo tiền và vàng để trao đổi, mua bán hàng hóa và kiếm lời. Sau thế kỷ XV, với sự mở rộng của thị trường, người phương Tây đã tiên phong trong việc khám phá con đường biển để thúc đẩy thương mại sau các phát kiến địa lý.
Đặc biệt, Nam Á và Ấn Độ, với hàng hóa đặc sản như tiêu, quế, trầm hương, lụa tơ tằm và ngà voi, đã trở thành điểm đến của các nhà buôn phương Tây. Hoạt động thương mại này đã làm cho hàng hóa được trao đổi và mua bán, tạo ra sự đa dạng và phong phú trong sản phẩm tiêu dùng, vượt ra khỏi biên giới văn hóa của cả phương Tây và Đông. Đường tơ lụa không chỉ là tuyến giao thông thương mại của những “thương nhân lạc đà”, mà còn là một hành trình văn hóa và tôn giáo đa dạng, nơi hai nền văn minh Đông và Tây gặp gỡ và hòa trộn. Việc xuất hiện và tồn tại của các biểu hiện văn hóa ngoại nhập ở các quốc gia có thương mại phát triển không phải là tình cờ.
Khi một cộng đồng mở cửa cho việc trao đổi văn hóa, họ cũng học hỏi và chấp nhận các sản phẩm và thói quen của nền văn hóa khác. Trong quá trình này, các biểu hiện văn hóa 14 tinh thần ngoại nhập có cơ hội trở thành một phần của văn hóa bản địa. Ban đầu, có thể chỉ là những hành vi và ngôn ngữ của các thương nhân, nhưng dần dần chúng trở nên quen thuộc và tích hợp vào đời sống văn hóa của cộng đồng. Một quốc gia với một văn hóa nội sinh mạnh mẽ, xuất phát từ cơ sở văn hóa Đông Nam Á nhưng vẫn tiếp xúc và giao lưu văn hóa với Ấn Độ từ những thế kỷ đầu sau Công nguyên.
Các tăng sĩ Ấn Độ đã đến Việt Nam thông qua các tuyến biển cùng các thương nhân. Có một số tăng sĩ như Mahajivaka và K’sudara đã đến Việt Nam vào cuối thế kỷ II và sau đó là Tăng Khương Hội, Chi Lương Cương vào khoảng giữa thế kỷ III. Trong giai đoạn này, Luy Lâu - Thuận Thành - Bắc Ninh trở thành trung tâm Phật giáo và Phật học phát triển, tương đương với các trung tâm như Lạc Dương của Đông Hán và Bình Thành của nước Sở. Trải qua nhiều thế kỷ, vì vị trí ở cửa ngõ Đông Nam Á và lợi thế trong giao thương biển, Việt Nam đã có nhiều cảng sầm uất như Vân Đồn, Hội An, Phố Hiến, nơi diễn ra sự tiếp xúc và giao lưu thương mại với nhiều quốc gia như Trung Quốc, Chiêm Thành, Java, Xiêm La, Indonesia, Nhật Bản.
Một minh chứng rõ ràng cho sự tiếp xúc và giao lưu văn hóa giữa Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc và phương Tây trong thế kỷ XVII và XVIII là phố cổ Hội An. Đây là một thành phố cổ nằm ở hạ lưu sông Thu Bồn, thuộc tỉnh Quảng Nam, Việt Nam. Nhờ vào vị trí địa lý và điều kiện khí hậu thuận lợi, Hội An đã từng là một cảng quốc tế sôi động, thu hút nhiều tàu buôn nước ngoài đến tham gia giao thương, mua bán hàng hóa. Hội An là một khu vực có nhiều dấu ấn của sự hòa trộn và giao thoa văn hóa.
Các hội quán, đền miếu mang nhiều đặc điểm của văn hóa Trung Hoa nằm kề bên các ngôi nhà truyền thống của người Việt và các công trình kiến trúc mang phong cách Nhật, Pháp. Ngoài những giá trị vật chất này, Hội An còn giữ lại một nền văn hóa phi vật chất đa dạng và phong phú. Cuộc sống hàng ngày của cư dân ở phố cổ với các phong tục tập quán, sinh hoạt tín ngưỡng, nghệ thuật dân gian, lễ hội văn hóa vẫn được bảo tồn và phát triển. Hội An có thể được xem như một bảo tàng sống về kiến trúc và lối sống đô thị.