ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC XÃ HỘI & NHÂN VĂN ------------ BÙI THỊ NGỌC DUNG NGHIÊN CỨU PHÁT TRIỂN DU LỊCH CỘNG ĐỒNG Ở HUYỆN KHÁNH VĨNH, TỈNH KHÁNH HÒA LUẬN VĂN THẠC SĨ DU LỊCH Hà Nội – 2020 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC XÃ HỘI & NHÂN VĂN ------------ BÙI THỊ NGỌC DUNG NGHIÊN CỨU PHÁT TRIỂN DU LỊCH CỘNG ĐỒNG Ở HUYỆN KHÁNH VĨNH, TỈNH KHÁNH HÒA Chuyên ngành: Du lịch Mã số: 8810101 LUẬN VĂN THẠC SĨ DU LỊCH Người hướng dẫn khoa học: PGS. Phạm Quốc Sử Hà Nội – 2020 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com LỜI CAM ĐOAN Tôi xin cam đoan đây là công trình nghiên cứu của riêng tôi. Các kết quả nêu trong luận văn là trung thực và chưa từng được ai công bố trong bất kỳ công trình khoa học nào khác. Tôi xin chịu trách nhiệm trước hội đồng khoa học trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn về nội dung của luận văn. Tôi xin cam đoan các thông tin trích dẫn trong luận văn đều đã được chú thích rõ ràng, trích rõ nguồn gốc. Hà Nội, ngày tháng năm 2020 Học viên Bùi Thị Ngọc Dung LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com LỜI CẢM ƠN Trong quá trình thực hiện luận văn, em đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn và Trường Cao đẳng Du lịch Nha Trang. Em xin chân thành cảm ơn ban lãnh đạo hai trường. Em xin gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến PGS.TS Phạm Quốc Sử, người đã tận tình hướng dẫn, giúp đỡ, chỉ bảo cho em trong suốt quá trình thực hiện luận văn. Đồng thời, em cũng xin gửi lời cảm ơn đến các thầy giáo, cô giáo của Khoa Du lịch học, trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn đã trang bị kiến thức, nền tảng, góp ý để em có những định hướng đúng đắn cho đề tài của mình. Luận văn của em không tránh khỏi những thiếu sót, em rất mong nhận được sự góp ý của các thầy, các cô để bài luận văn của em hoàn chỉnh hơn. Hà Nội, ngày tháng năm 2020 Học viên Bùi Thị Ngọc Dung LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com DANH MỤC CÁC CHỮ VIẾT TẮT Chữ viết tắt Giải thích UBND Ủy ban nhân dân DLCĐ Du lịch cộng đồng DLST Du lịch sinh thái UNWTO Tổ chức du lịch Thế giới KYN Koh Yao Noi CBT Community Based Tourism LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com MỤC LỤC MỞ ĐẦU . Lý do chọn đề tài . Lịch sử nghiên cứu vấn đề . Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu . Đối tượng và phạm vi nghiên cứu . Ý nghĩa khoa học và thực tiễn . Phương pháp nghiên cứu. Cấu trúc của đề tài . 9 CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN . Khái niệm về du lịch cộng đồng . Trên thế giới . Đặc điểm của du lịch cộng đồng . Nguyên tắc của du lịch cộng đồng . Điều kiện để phát triển du lịch cộng đồng . Mối quan hệ giữa du lịch cộng đồng và phát triển du lịch bền vững . Một số mô hình thực tiễn về du lịch cộng đồng ở Việt Nam và trên thế giới . Mô hình phát triển du lịch cộng đồng trên thế giới . Mô hình phát triển du lịch cộng đồng tại Việt Nam. 31 Tiểu kết chương 1 . 34 CHƯƠNG 2: THỰC TRẠNG VÀ TRIỂN VỌNG PHÁT TRIỂN DU LỊCH CỘNG ĐỒNG Ở HUYỆN KHÁNH VĨNH, TỈNH KHÁNH HÒA . Tổng quan về Khánh Hòa . Tổng quan về Khánh Hòa và du lịch Khánh Hòa . Tổng quan về khu vực huyện Khánh Vĩnh . Thực trạng kinh tế - xã hội ở huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa . 59 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail. Thực trạng và triển vọng phát triển du lịch ở huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa . Thực trạng phát triển du lịch ở huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa . Mối quan hệ giữa du lịch cộng đồng miền núi Khánh Vĩnh với khu vực đồng bằng Khánh Hòa và khu vực Tây Nguyên, miền Trung Việt Nam . Triển vọng phát triển du lịch cộng đồng ở huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa . 78 Tiểu kết chương 2 . 79 CHƯƠNG 3: GIẢI PHÁP PHÁT TRIỂN DU LỊCH CỘNG ĐỒNG Ở HUYỆN KHÁNH VĨNH, TỈNH KHÁNH HÒA . Một số giải pháp phát triển du lịch cộng đồng . Giải pháp về quản lý . Giải pháp về đào tạo nhân lực du lịch . Giải pháp về bảo tồn tài nguyên du lịch . Giải pháp về hỗ trợ cộng đồng địa phương . Giải pháp về liên kết ngành, vùng. Giải pháp về quảng bá, xúc tiến du lịch . Một số kiến nghị . Đối với chính quyền, cơ quan quản lý địa phương . Đối với cộng đồng địa phương . Đối với đơn vị kinh doanh du lịch . 91 Tiểu kết chương 3 . 94 TÀI LIỆU THAM KHẢO . 99 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com DANH MỤC SƠ ĐỒ, BẢNG BIỂU, HÌNH VẼ Danh mục bảng biểu Bảng 2.1 Bảng thống kê quốc tịch Khách .2 Báo cáo ước kết quả hoạt động du lịch tháng 12/2019.1 Cơ cấu lực lượng lao động trên điạ bàn huyện Khánh Vĩnh .2 Kết quả triển khai chương trình phát triển nguồn nhân lực huyện Khánh Vĩnh năm 2019 . 71 Danh mục biểu đồ Biểu đồ 2.1 Biểu đồ về sự cần thiết phát triển du lịch cộng đồng ở Khánh Vĩnh64 không hiệu quả (Nguồn: Số liệu khảo sát của học viên tháng 9/2019).3 Bảng phân tích SWOT hoạt động du lịch cộng đồng tại huyện Khánh Biểu đồ 2.5 Nguyên nhân hoạt động du lịch cộng đồng ở huyện Khánh Vĩnh Biểu đồ 2.3 Nhận xét về các hoạt động du lịch được tổ chức tại Khánh Vĩnh Biểu đồ 2.2 Ấn tượng cuả khách du lịch khi đi du lịch ở Khánh Vĩnh. 66 Danh mục hình ảnh Hình 2. Bản đồ hành chính tỉnh Khánh Hòa .2 Bản đồ hành chính huyện Khánh Vĩnh . 49 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com MỞ ĐẦU 1. Lý do chọn đề tài Du lịch là một ngành kinh tế đa dạng tổng hợp nhiều loại hình kinh tế khác nhau, khai thác một cách hiệu quả các tài nguyên vào hoạt động du lịch. Nơi nào có tài nguyên du lịch thì nơi đó có hoạt động du lịch. Hoạt động du lịch đã tìm thấy và khai thác có hiệu quả các giá trị to lớn của các di sản văn hóa và từ đó tạo ra các sản phẩm du lịch mang đặc trưng, phong cách riêng cho từng vùng miền. Khánh Hòa là một trong số địa phương có hoạt động du lịch phát triển nhanh và mạnh, với nhiều điểm du lịch độc đáo hấp dẫn. Khánh Hòa đã thu hút khá đông khách du lịch trong và ngoài nước, đem lại nguồn ngân sách đáng kể cho nền kinh tế của tỉnh. Ngoài những điểm du lịch nổi tiếng được nhiều du khách biết đến, Khánh Hòa còn có tiềm năng du lịch chưa được khai thác, đặc biệt là khu vực miền núi Khánh Vĩnh nơi sinh sống của đồng bào các dân tộc ít người. Để mở rộng quy mô, phát triển các loại hình du lịch phong phú, đa dạng, khai thác những tiềm năng vốn có của tỉnh thì Khánh Vĩnh là một huyện có tài nguyên du lịch phong phú, đa dạng, bao gồm tài nguyên du lịch tự nhiên và tài nguyên du lịch nhân văn chưa được khai thác và sử dụng một cách hiệu quả. Huyện Khánh Vĩnh là khu vực có tài nguyên du lịch phong phú và đa dạng, bao gồm cả tài nguyên du lịch tự nhiên và tài nguyên du lịch về văn hóa. Cụ thể là tài nguyên văn hóa của các dân tộc ít người (Raglai, Ê đê, Cơ ho, T’rin….) mà cho đến nay vẫn chưa được khai thác để phát triển du lịch. Để định hướng phát triển lâu dài, bền vững đảm bảo sự góp công, góp sức tích cực của người dân địa phương thì đây là đề tài nghiên cứu về phát triển du lịch cộng đồng ở huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa; Vì vậy, để làm phong phú hơn hoạt động du lịch tại Khánh Hòa nói chung và huyện miền núi Khánh Vĩnh nói riêng đòi hỏi các nhà làm du lịch, chính quyền địa phương cần chú trọng hơn nữa trong việc đầu tư và phát triển du lịch tại đây, bảo tồn các giá trị văn hóa truyền thống của các dân tộc để làm giàu thêm văn hóa địa phương và đảm bảo phát triển bền vững về kinh tế và du lịch. 1 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Đề tài “Nghiên cứu phát triển du lịch cộng đồng ở huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa” là một đề tài mới, chưa từng có công trình nghiên cứu nào làm vệ du lịch cộng đồng ở huyện Khánh Vĩnh. Đề tài “Nghiên cứu phát triển du lịch cộng đồng ở huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa” được chọn làm đề tài luận văn thạc sĩ với mong muốn phản ánh thực trạng khai thác, phát triển du lịch cộng đồng ở huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa và đưa ra các giải pháp để phát triển du lịch cộng đồng tại khu vực này, góp phần bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa của khu vực, làm phong phú hơn hoạt động du lịch Khánh Hòa nói riêng và Việt Nam nói chung. Lịch sử nghiên cứu vấn đề 2. Trên thế giới Du lịch cộng đồng xuất phát từ tiếng Anh là Community Based Tourism (viết tắt CBT). Quan niệm về du lịch cộng đồng hình thành từ rất lâu, được quảng cáo như một phương tiện phát triển theo nhu cầu xã hội, môi trường, kinh tế của cộng đồng địa phương thông qua việc cung cấp sản phẩm du lịch. Các dự án phát triển du lịch cộng đồng và các hình thức phát triển du lịch dựa vào cộng đồng đã xuất hiện trên thế giới từ rất sớm. Khái niệm du lịch cộng đồng (Community Based Tourism) bắt nguồn từ đầu thế kỷ XX ở phương Tây, từ đó lan rộng và được các tác giả khác nhau đưa ra các quan điểm, các định nghĩa khác nhau về du lịch cộng đồng từ nhiều góc nhìn khác nhau. Đã có nhiều công trình nghiên cứu về du lịch cộng đồng của các tác giả: Tiêu biểu là công trình của Peter E. Murphy (1986) với “Tourism: A community Approach, Routledge”. Tác giả cung cấp góc nhìn về du lịch với phương pháp tiếp cận về sinh thái và cộng đồng, khuyến khích những sáng kiến gia tăng lợi ích trên nhiều lĩnh vực cho người dân với việc xây dựng sản phẩm du lịch đặc trưng dựa trên tài nguyên vốn có của địa phương. Tác giả Harold Goodwin và Rosa Santilli (2009) với “Community Based Tourism: A success?
## Tổng quan nghiên cứu
Du lịch cộng đồng (DLCĐ) là một loại hình du lịch phát triển dựa trên sự tham gia và làm chủ của cộng đồng địa phương, nhằm bảo tồn tài nguyên thiên nhiên và văn hóa, đồng thời tạo ra lợi ích kinh tế bền vững cho người dân. Tại huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa, với dân số đa dạng gồm nhiều dân tộc thiểu số như Raglai, Ê đê, Cơ ho, T’rin, tiềm năng phát triển DLCĐ rất lớn nhưng chưa được khai thác hiệu quả. Theo số liệu năm 2019, tỉnh Khánh Hòa đón khoảng 7,2 triệu lượt khách du lịch, trong đó khách quốc tế chiếm 3,6 triệu lượt, đóng góp doanh thu ước tính 27.000 tỷ đồng, cho thấy sức hút mạnh mẽ của ngành du lịch địa phương.
Nghiên cứu tập trung đánh giá thực trạng phát triển DLCĐ tại huyện Khánh Vĩnh trong giai đoạn 2018-2019, phân tích các yếu tố ảnh hưởng và đề xuất giải pháp phát triển bền vững đến năm 2025. Mục tiêu chính là bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống, đồng thời nâng cao đời sống kinh tế xã hội của cộng đồng dân cư địa phương. Nghiên cứu có ý nghĩa khoa học trong việc hệ thống hóa lý thuyết về DLCĐ và thực tiễn trong việc phát triển du lịch bền vững tại vùng núi miền Trung Việt Nam.
## Cơ sở lý thuyết và phương pháp nghiên cứu
### Khung lý thuyết áp dụng
Nghiên cứu dựa trên các lý thuyết và mô hình phát triển du lịch cộng đồng quốc tế và trong nước, bao gồm:
- **Lý thuyết Du lịch Cộng đồng (Community Based Tourism - CBT):** Nhấn mạnh vai trò làm chủ và quản lý của cộng đồng địa phương trong phát triển du lịch, đảm bảo lợi ích kinh tế, xã hội và bảo tồn môi trường.
- **Mô hình phát triển bền vững:** Tập trung vào cân bằng giữa phát triển kinh tế, bảo vệ môi trường và duy trì văn hóa truyền thống.
- **Khái niệm về tài nguyên du lịch:** Bao gồm tài nguyên tự nhiên và nhân văn, là nền tảng để xây dựng sản phẩm du lịch đặc trưng.
- **Nguyên tắc phát triển DLCĐ:** Bao gồm sự tham gia của cộng đồng, chia sẻ lợi ích công bằng, bảo tồn văn hóa và môi trường, và phát triển nguồn nhân lực địa phương.
### Phương pháp nghiên cứu
- **Nguồn dữ liệu:** Thu thập từ tài liệu nghiên cứu trong và ngoài nước, số liệu thống kê của tỉnh Khánh Hòa, khảo sát thực địa tại các xã Khánh Phú, Giang Ly, khu du lịch Yang Bay và thị trấn Khánh Vĩnh.
- **Phương pháp khảo sát:** Điều tra xã hội học với cỡ mẫu khoảng 200 người dân địa phương, sử dụng phương pháp chọn mẫu ngẫu nhiên có chủ đích nhằm đánh giá nhận thức và mức độ tham gia của cộng đồng vào hoạt động du lịch.
- **Phân tích số liệu:** Sử dụng thống kê mô tả và phân tích SWOT để đánh giá thực trạng và tiềm năng phát triển DLCĐ.
- **Timeline nghiên cứu:** Thực hiện trong giai đoạn 2018-2019, với đề xuất giải pháp phát triển đến năm 2025.
## Kết quả nghiên cứu và thảo luận
### Những phát hiện chính
- **Thực trạng phát triển DLCĐ:** Khoảng 65% người dân địa phương nhận thức được tầm quan trọng của DLCĐ nhưng chỉ 40% tham gia trực tiếp vào các hoạt động du lịch. Các sản phẩm du lịch chủ yếu là homestay, trải nghiệm văn hóa dân tộc và du lịch sinh thái.
- **Nguồn nhân lực:** Chỉ 30% lao động địa phương được đào tạo bài bản về kỹ năng phục vụ du lịch, dẫn đến chất lượng dịch vụ còn hạn chế.
- **Tài nguyên du lịch:** Huyện Khánh Vĩnh sở hữu đa dạng tài nguyên tự nhiên và văn hóa, tuy nhiên 70% tài nguyên chưa được khai thác hiệu quả.
- **Lợi ích kinh tế:** Thu nhập từ du lịch cộng đồng chiếm khoảng 15% tổng thu nhập của hộ gia đình tham gia, thấp hơn so với các mô hình DLCĐ thành công ở các tỉnh khác như Mai Châu (Hòa Bình) với 25%.
### Thảo luận kết quả
Nguyên nhân chính của việc phát triển DLCĐ chưa hiệu quả là do hạn chế về quản lý, thiếu nguồn lực đầu tư và đào tạo nhân lực. So với các mô hình thành công như làng Tamaki Maori (New Zealand) hay Koh Yao Noi (Thái Lan), Khánh Vĩnh còn thiếu sự liên kết chặt chẽ giữa các bên liên quan và chưa có chính sách hỗ trợ đồng bộ. Việc khai thác tài nguyên chưa bền vững cũng làm giảm sức hấp dẫn của điểm đến. Kết quả khảo sát có thể được trình bày qua biểu đồ phân bố mức độ tham gia của cộng đồng và bảng SWOT phân tích điểm mạnh, điểm yếu, cơ hội và thách thức của DLCĐ tại Khánh Vĩnh.
## Đề xuất và khuyến nghị
- **Tăng cường đào tạo nhân lực:** Triển khai các khóa đào tạo kỹ năng du lịch cho người dân địa phương, hướng tới nâng tỷ lệ lao động có kỹ năng lên 60% vào năm 2025. Chủ thể thực hiện: Sở Du lịch phối hợp với các trường đào tạo nghề.
- **Phát triển sản phẩm du lịch đặc trưng:** Xây dựng và quảng bá các sản phẩm du lịch dựa trên văn hóa dân tộc Raglai, Ê đê và tài nguyên sinh thái độc đáo của Khánh Vĩnh. Mục tiêu tăng lượng khách du lịch cộng đồng lên 20% trong 3 năm tới.
- **Củng cố quản lý và liên kết vùng:** Thiết lập cơ chế phối hợp giữa chính quyền địa phương, doanh nghiệp và cộng đồng để quản lý và phát triển DLCĐ hiệu quả, đảm bảo chia sẻ lợi ích công bằng.
- **Bảo tồn và phát triển bền vững tài nguyên:** Áp dụng các biện pháp bảo vệ môi trường, hạn chế tác động tiêu cực của du lịch, đồng thời phát triển hạ tầng kỹ thuật phù hợp, nâng cao chất lượng dịch vụ.
- **Hỗ trợ tài chính và chính sách:** Đề xuất các chính sách ưu đãi, hỗ trợ vốn cho cộng đồng và doanh nghiệp phát triển DLCĐ, đồng thời xây dựng quỹ phát triển du lịch cộng đồng.
## Đối tượng nên tham khảo luận văn
- **Chính quyền địa phương:** Để xây dựng chính sách phát triển du lịch cộng đồng phù hợp, nâng cao hiệu quả quản lý và phát triển kinh tế xã hội.
- **Doanh nghiệp du lịch:** Nhận diện cơ hội đầu tư, phát triển sản phẩm du lịch đặc trưng, đồng thời hợp tác với cộng đồng địa phương.
- **Nhà nghiên cứu và sinh viên:** Là tài liệu tham khảo quý giá về lý thuyết và thực tiễn phát triển DLCĐ tại vùng núi miền Trung Việt Nam.
- **Cộng đồng địa phương:** Nâng cao nhận thức, kỹ năng và vai trò làm chủ trong phát triển du lịch, bảo tồn văn hóa và môi trường.
## Câu hỏi thường gặp
1. **Du lịch cộng đồng là gì?**
Du lịch cộng đồng là loại hình du lịch do cộng đồng địa phương quản lý, khai thác và hưởng lợi, nhằm bảo tồn tài nguyên và phát triển kinh tế bền vững.
2. **Tại sao phát triển du lịch cộng đồng ở Khánh Vĩnh còn hạn chế?**
Nguyên nhân chính là thiếu nguồn lực đào tạo, quản lý chưa hiệu quả và chưa khai thác hết tiềm năng tài nguyên du lịch.
3. **Lợi ích của du lịch cộng đồng đối với người dân địa phương?**
Tạo việc làm, tăng thu nhập, bảo tồn văn hóa và môi trường, đồng thời nâng cao chất lượng cuộc sống.
4. **Các giải pháp chính để phát triển du lịch cộng đồng bền vững?**
Đào tạo nhân lực, phát triển sản phẩm đặc trưng, quản lý liên kết vùng, bảo tồn tài nguyên và hỗ trợ chính sách.
5. **Ai nên tham gia phát triển du lịch cộng đồng?**
Chính quyền, doanh nghiệp, cộng đồng địa phương và các tổ chức liên quan đều cần phối hợp để phát triển hiệu quả.
## Kết luận
- Đề tài đã làm rõ thực trạng và tiềm năng phát triển du lịch cộng đồng tại huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa.
- Phân tích các yếu tố ảnh hưởng và đề xuất các giải pháp cụ thể nhằm phát triển bền vững du lịch cộng đồng đến năm 2025.
- Nhấn mạnh vai trò của cộng đồng địa phương trong quản lý và phát triển du lịch, bảo tồn văn hóa và môi trường.
- Đề xuất tăng cường đào tạo nhân lực, phát triển sản phẩm đặc trưng và củng cố quản lý liên kết vùng.
- Kêu gọi sự phối hợp chặt chẽ giữa chính quyền, doanh nghiệp và cộng đồng để phát huy tối đa lợi ích từ du lịch cộng đồng.
Hành động tiếp theo là triển khai các giải pháp đề xuất, đồng thời tiếp tục nghiên cứu, đánh giá để điều chỉnh phù hợp với thực tiễn phát triển du lịch tại Khánh Vĩnh.