CHƯƠNG 1: TIỂU THUYET CUA NGUYEN XUAN KHÁNH TRONG BOI CANH TIEU THUYET DUONG DAI VIET NAM 1. Tiểu thuyết Việt Nam mười năm đầu thé ki XXI, một cái nhìn khái quát Ở góc nhìn cận cảnh về van dé tiêu thuyết Việt Nam trong dong chảy văn chương đương đại, người viết muốn khảo sát những diễn biến trong sự vận động của thể loại này khoảng mười năm đầu thế kỉ XXI, một quãng đường chưa phải là đài so với tiễn trình vận động của thé loại hơn hai thé ki qua, nhưng cũng dé lại những dấu ấu đáng chú ý trong đời sống văn học. Nguyễn Xuân Khánh không phải là một cây bút mới. Hành trình viết văn thầm lặng của ông trải dai hơn nửa thé ki với nhiều thăng tram dé đến hôm nay, khi tên tuổi Nguyễn Xuân Khánh “đóng đinh” trong tâm trí ban đọc với tiểu thuyết lịch sử Hồ Quý Ly, Mẫu thượng ngàn, Đội gạo lên chùa, đó là cuộc bứt phá ngoạn mục, khang định tài năng nghệ thuật và tâm huyết của nhà văn lão thành.
Cũng phải nói thêm răng, sự trở lại của một số tác giả với những tiểu thuyết đồ sộ khi mà tuổi đời đã bước vào độ “xưa nay hiếm” như: Nguyễn Xuân Khánh (Hồ Quy Ly, Mẫu thượng ngàn, Đội gạo lên chùa), Tô Hoài (Ba người khác), Bùi Ngọc Tan (Biển và chim bói cá), Châu Diên (Người sông Mê). là một hiện tượng văn học của những năm đầu thế ki XXI. Bên cạnh đó, sự xuất hiện của đông đảo cây bút trẻ, trình làng những lối viết mới, cách tân trong bút pháp, khuynh hướng, dé tài và thi pháp thé loại nói chung như: Nguyễn Quỳnh Trang, Di Li, Phan Việt, Thuận, Phong Điệp. đã đem tới bầu không khí thực sự sôi động của tiêu thuyết thập niên đầu thế kỉ XXI.
Nhận diện tiểu thuyết Nguyễn Xuân Khánh trong bối cảnh tiểu thuyết Việt Nam đương đại là một việc làm cần thiết, không chỉ giúp người viết có những 12 đánh giá khách quan về giá trị nghệ thuật đặc sắc của tác phẩm mà còn có thêm những kiến giải và cơ sở để nhận định rõ nét hơn về phong cách nghệ thuật của Nguyễn Xuân Khánh trong bức tranh tiêu thuyết muôn màu. Một số khuynh hướng vận động cua tiểu thuyết Việt Nam mười năm dau thé kỉ XXI “Thể loại sống bằng hiện tại, nhưng luôn nhớ quá khứ của mình, khởi thủy của mình” (M.B) Vấn đề đổi mới văn học, trước hết và trên hết được nhìn nhận ở sự thay đôi trong tư duy, quan niệm nghệ thuật của nhà văn. Là loại hình tự sự có nhiều ưu thế, đáp ứng nhanh nhạy và da dạng yêu cầu đôi mới, từ năm 1986 đến nay tiểu thuyết nhanh chóng chiếm giữ vai trò quan trọng trong đời sống văn xuôi. Những cây bút trẻ có mảnh đất tự do sáng tác đã đem lại cho văn đàn một bầu không khí tươi mới chưa từng thấy, đa phong cách, đa giọng điệu, có sự hòa trộn của nhiều bút pháp.
Chỉ trong vòng mười năm đầu thế kỉ XXI, người đọc đễ dàng quan sát và khắc nhớ hàng loạt cái tên, những người viết tiểu thuyết đã từng quen và nhiều cây bút trẻ, đó là Võ Thị Hảo với Giàn thiêu; Hồ Anh Thái với Cði người rung chuông tận thé, Đức phật, nàng Savitri và tôi, Mười lẻ một đêm, SBC là săn bắt chuột; Dau về gió xóa; đó là Cơ hội của chúa, Khải huyén muộn của Nguyễn Việt Hà; Thoat kì thủy, Ngồi của Nguyễn Bình Phương, Chuyện của thiên tài của Nguyễn Thế Hoang Linh; China Town, Paris 11 thang 6 của Thuận, Và khi tro bụi, Mua ở kiếp sau cua Đoàn Minh Phượng, Nháp, Phiên ban, Kin của Nguyễn Dinh Tú, 1981, Nhiéu cách sống, Mất kí ức của Nguyễn Quỳnh Trang, Sông - tiêu thuyết đầu tay của Nguyễn Ngọc Tư vv.vv Nhận diện tiêu thuyết Việt Nam đương đại mười năm dau thế ki XXI, công băng mà nói, vân còn đó bức tranh bộn bê, ngôn ngang và chưa thực sự 13 định danh chính xác cho tên gọi của trào lưu hay khuynh hướng nào. Tuy nhiên, với chức năng phát hiện, thẩm định và tôn vinh giá trị văn chương, người nghiên cứu van can phải góp tiếng nói vào việc khang định những xu thé phát triển của thê loại này. Trên cơ sở quan sát thực tế và tiếp thu các ý kiến đánh giá của một số công trình khoa học đã công bó, người viết Luận văn tạm chia tiêu thuyết theo một số khuynh hướng sáng tác chính như sau: e Khuynh hướng tiểu thuyết lich sử theo phong cách hiện đại Khoảng mười năm trở lại đây, công chúng yêu văn học chứng kiến sự nở rộ các tác phẩm tiểu thuyết viết về đề tài lịch sử, tạo nên một làn sóng dư luận mới với nhiều tranh luận và phản biện đích đáng. Xu hướng cách tân hay truyền thống trong nghệ thuật đương đại đã trở thành lựa chọn hàng đầu trong sáng tác viết về đề tài lịch sử, và nhà tiểu thuyết có nghề luôn biết cách “làm mới” những van đề quá khứ, những hiện thực đã có sẵn câu trả lời.
Với hầu hết giới sáng tác văn chương, lịch sử và viết về lịch sử, hơn cả sự ám ảnh, đó còn là món nợ đeo đăng suốt đời, buộc họ phải trả lời băng tác phẩm văn học. Tiểu thuyết lịch sử nói riêng hay các tác phẩm viết về đề tài lịch sử nói chung đã trải qua nhiều bước thăng tram, có những khoảng rơi vào “im lặng” nhưng rồi trở lại đầy ấn tượng trong khoảng sáu, bảy năm dau thế ki XXI. Văn đàn Việt Nam “được mùa” những tác pham thuộc khuynh hướng sáng tác này, đem tới một không khí mới cho bức tranh tiêu thuyết dường như có phần chững lại khoảng cuối thập niên 90. Trước năm 1986, đa số các nhà văn khai thác đề tài lịch sử đều theo một lỗi mòn truyền thống, chủ trương minh họa chính sử, nhìn lịch sử là sự tiếp nối các triều đại với cảm hứng ngợi ca, ngưỡng vọng những nhân vật kiệt xuất anh hùng.
Đó là bộ ba tác phẩm lịch sử của Hà Ân: Trên sông truyền hịch, Bên bờ Thiên Mạc, Trăng nước Chương Dương dựng lại cuộc kháng chiến vĩ đại chống quân Nguyên Mông của nhà Tran. Mỗi tác phẩm đều đi sâu khắc họa hình ảnh nhân vật trung tâm như Trần Quốc Tuấn, Trần Bình Trọng. 14 với chiến công hiển hách đi vào lich sử. Sao khuê lấp lánh của nhà văn Nguyễn Đức Hiền là tiểu thuyết lịch sử viết về Nguyễn Trãi, một danh nhân văn hóa dân tộc, một số phận bi thảm đẫm lệ và oan trái trong lịch sử nước ta.
Nguyễn Đức Hiền đã xây dựng thành công chân dung nha tư tưởng Nguyễn Trãi trong các mối quan hệ cha con, thầy trò, vua tôi, vợ chồng. giữa một bối cảnh vô cùng phức tạp đề thê hiện rõ quan điểm nhân nghĩa, yêu nước, thương dân nâng lên thành lẽ sống ở Uc Trai. Nói chung, khuynh hướng tái hiện lịch sử như là sự kiện chính xác trong một số tiêu thuyết giai đoạn trước thời kì đổi mới khá rõ nét, ở đó các nhà văn coi lịch sử là cứu cánh cho tác phẩm, chưa làm bật lên chất “tiểu thuyết” như một sáng tạo, hư cầu nghệ thuật. Cùng với sự chuyên động của đời sống văn học nói chung va sự thay đổi tư duy phản ánh nghệ thuật của nhà văn nói riêng, tiêu thuyết lịch sử đương đại đã tiếp cận với cảm quan mới, có những cách tân táo bạo trong lối kế chuyện, thủ pháp xây dựng hình tượng.
Vượt qua rào cản của những đáp án sẵn có, người viết tiểu thuyết lịch sử đã mở rộng biên độ sáng tạo, kế chuyện lịch sử băng một phong cách hiện đại. Gidn thiéu của Võ Thị Hảo, Hội thê, Con ngựa Mãn Châu của Nguyễn Quang Thân, bộ tiêu thuyết bốn tập của Hoàng Quốc Hải: Bão tap cung đình, Thang Long nổi giận, Huyễn Trân Công chúa và Vương triều sup đồ, Khúc khải hoàn dang dé của Hà An, Sông Côn mùa lñ của Nguyễn Mộng Giác. là những tác pham nam trong khuynh hướng nay. Trong tiêu thuyết Giàn thiêu, dựa vào Đại Việt sử ký toàn thư và huyền tích dân gian, nhà văn Võ Thị Hảo đã dựng lên một bức tranh hoành trang nhiều mảng màu đối chọi mà vấn đề trung tâm là thân phận con người trong những giằng xé, mâu thuẫn giữa quyền lợi, danh vị và hạnh phúc.
Hồi thé của Nguyễn Quang Thân lại dụng công xây dựng hình tượng Nguyễn Trãi - nhà tư tưởng của chủ nghĩa “yên dân” trong một diễn biến ngắn: bảy ngày trước trận đánh cuối cùng ở Đông Quan, sau đại thắng Xương Giang đánh tan quân Minh xâm lược. 15 Điều quan trọng là tác giả đã đặt nhân vật vào điểm nhìn bên trong để khám phá những tình cảm sâu kín, trăn trở, thậm chí đau đớn của Nguyễn Trãi. Bằng thủ pháp xây dựng nhân vật theo lối hiện đại, không nặng về tiểu sử đời tư (như cách kể chuyện truyền thống), bi kịch lich sử trong cuộc đời Nguyễn Trãi đã được nhà văn “làm sáng” trong một thời đoạn ngắn ngủi, nhưng giúp người đọc hôm nay đồng cảm hơn rất nhiều với nỗi đau mà ông trải qua. Tiểu thuyết lịch sử Hổ Quý Ly của Nguyễn Xuân Khánh lấy nhân vật trung tâm: Hồ Quý Ly, một nhân vật lịch sử phức tạp được giới nghiên cứu dày công giải mã, làm linh hồn của toàn bộ nghệ thuật ké chuyện.
Tái hiện không khí lịch sử trong giai đoạn khắc nghiệt: sự sụp đồ khó cứu van của vương triều nhà Trần và sự thống trị ngắn ngủi của triều Hồ, nhà văn đã đặt Hồ Quý Ly và một hệ thống lớn các nhân vật vào những tình huống thử thách ngặt nghèo, cả trong hành động và tâm hồn. Có thé nói, dé tai lịch sử đã tạo nên tiếng vang nhất định cho một số cây bút tiêu thuyết đương đại, đem lại nhiều đóng góp vào quá trình phát triển thể loại, đặc biệt trong khoảng chục năm trở lại đây. Người viết tiêu thuyết lịch sử hôm nay, đã vượt qua cái khó của chính mình khi cố găng thoát khỏi “định mệnh thuyết”, sáng tạo lịch sử từ nhân vật như một con người của tiêu thuyết, xóa nhòa những định kiến đã biết trước về nhân vật.