mở đầu này: "Xmerdiacov đứng dậy khỏi ghế, và chỉ riêng cử chỉ ấy đã khiến Ivan Fiodorovitr đoán ra rằng hắn có chuyện muốn nói riêng với chàng”, hai con người ấy đã bước vào quá trình đọc cử chỉ của nhau để “ngấm ngầm” đi tới một “thoả thuận” không lời sau đó. Tại cuộc giao tiếp này, đằng sau những câu hỏi ngờ vực, thái độ của Ivan bắt đầu từ dè dặt chuyển sang nạt nộ: - Ông già ngủ hay thức? – chàng hỏi khẽ, vẻ nhún nhường (…) - ta có gì khiến ngươi ngạc nhiên? - Ivan Fiodorovitr nghiêm nghị hỏi bằng giọng nhát ngừng (…) - đồ quỷ, nói rõ hơn nữa đi, ngươi cần gì? Cuối cùng Ivan Fiodorovitr giận giữ quát lên, đành chịu nhịn mà chuyển sang thái độ thô lỗ [8, tr. 415] - Thế ngươi vào đây làm gì? Tại sao ngươi lại thông tin cho cậu Dimit’ri Fiodorovitr? Ivan nói bằng giọng cáu kỉnh [8, tr. 416] - A, đồ quỷ, - Ivan bỗng sừng sộ, mặt méo đi vì giận giữ [8, tr.
417] Những đường nét trên mặt Ivan Fiodorovitr dường như méo đi và rung động. Chàng bỗng đỏ mặt [8, tr. 422] - Thế ta ở Tremasnia thì người ta không gọi sao… nếu có chuyện như thế xảy ra” – Ivan Fiodorovitr bỗng gào lên, không rõ vì sao mình bỗng quát to như vậy [8, tr. 424] 15 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Đáp lại Ivan, Xmerdiacov lại hoàn toàn dè dặt, nhún nhường và trả lời những câu hỏi của Ivan một cách úp mở: - Tôi nói thế là vì thương cậu.
Ở địa vị của cậu, lâm vào tình cảnh thế này, tôi sẽ vứt bỏ ráo… tội gì dính vào một việc như thế…- Xmerdicov trả lời, công nhiên nhìn vào cặp mắt long sòng sọc của Ivan Fiodorovitr. Cả hai đều im lặng [8, tr. 422] - Cậu đến Tremasnia thì…vẫn bị người ta quấy rầy, - Xmerdicov nói lúng búng, gần như thì thầm, như thể luống cuống, nhưng vẫn hết sức chăm chú nhìn thẳng vào mắt Ivan Fiodorovitr [8, tr. 423] - Hoàn toàn đúng như vậy, - Xmerdicov nói lúng búng giọng đã nghẹn lại, miệng mỉm nụ cười bỉ ổi và lại lật bật chuẩn bị để lùi cho kịp [8, tr.
Tại đây, giao tiếp bằng lời của các nhân vật là những câu hỏi ngắn và những câu trả lời cộc lốc không rõ ý, ý của họ ngụ trong ngôn ngữ cử chỉ. Cái “công nhiên nhìn”, “nhìn thẳng” của Xmerdicov trước Ivan như ngấm ngầm báo hiệu một sự thoả thuận bằng mắt. Và giây phút “cả hai đều im lặng” trong cuộc nói chuyện ấy mặc nhiên ám chỉ rằng thoả thuận đã xong xuôi. Sẽ có một chuyện gì đó xảy ra, cả hai đều biết và sắp đặt trước.
Cụ thể ở đây là chuyện giết cha. Và cái “lúng búng” của Xmerdiacov mang dáng dấp của một kẻ tôi đòi bỉ ổi nhận mật lệnh. Ivan có phản đối trước thái độ của Xmerdiacov không, chàng có đồng tình với kế hoạch giết cha của hắn không, một lần nữa tác giả để cho nhân vật nói ra bằng cử chỉ, hành động. Đã có lúc chàng phản ứng dữ dội chuẩn bị cho một cuộc ẩu đả nhưng chàng đã kìm nén lại: “Ivan Fiodorovitr bỗng đứng phắt dậy khỏi chiếc ghế băng.
Chàng toan đi ra vườn nhưng đột nhiên chàng dừng lại, quay về phía Xmerdiacov. Đã xảy ra một điều kì lạ, bất thình lình, như lên cơn co rút, chàng bậm môi, xiết chặt nắm tay, tưởng như chỉ giây lát nữa là sẽ xông vào đánh Xmerdicov. Giây lát ấy ít ra hắn cũng nhận thấy điều đó, hắn giật mình ngả người về phía sau. 16 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra với hắn.
Lẳng lặng, nhưng dường như hơi băn khoăn, Ivan Fiodorovitr quay về phía cửa vườn” [8, tr. Mỗi cử chỉ của Ivan đều được Xmerdiacov thu lại, phán đoán và kịp thời phản ứng lại. Đây là một quá trình đọc đối tượng từng chút một. Vẻ “lẳng lặng” của Ivan đã mang đến cho Xmerdiacov câu trả lời đồng thuận trước âm mưu giết cha sắp tới.
Tuy nhiên, sự “hơi băn khoăn” và thái độ “nhát ngừng” cáu kỉnh trong những câu nói của Ivan trước đó đã đem đến cho chúng ta một sự ngờ vực về dã tâm của nhân vật. Và kết cục cho buổi giao tiếp đấy, cái cười của Ivan là một điều bí ẩn: “Nhưng Xmerdiacov ngạc nhiên vì Ivan Fiodorovitr bỗng bật cười và đi nhanh ra cửa vườn, vẫn vừa đi vừa cười. Người nào nhìn mặt chàng lúc ấy hẳn sẽ kết luận rằng chàng cười không phải vì trong lòng rất đỗi vui vẻ. Vả chăng chính bản thân chàng cũng không sao giải thích được lúc ấy đã có chuyện gì xảy ra với chàng.
Chàng cử động và đi như con rối giật” [8, tr. Dostoevski đã rất coi trọng ngôn ngữ cử chỉ của nhân vật. Ông để cho hai đối tượng có những đối thoại bằng lời rất mập mờ này giao tiếp và đọc nhau bằng cử chỉ. Tại đây, Xmerdiacov đọc Ivan nhiều hơn cả.
Hắn đọc được ý đồ thâm hiểm trong con người Ivan khi quyết định ra đi bỏ mặc tai họa gia đình sắp ập đến. Đây cũng là lần cuối cùng hắn khẳng định được sự được phép của tội ác mà hắn sắp sửa thi hành. Cũng tại đây, tác giả bày ra cho ta một thực tế về mối quan hệ giữa ngôn ngữ nói, ngôn ngữ cử chỉ và suy nghĩ bên trong của nhân vật. Ngôn ngữ nói của Ivan là những câu hỏi cặn kẽ, căn cứ vào đó khẳng định được chàng đang quan tâm đến kế hoạch của Xmerdiacov và đồng tình, ngôn ngữ cử chỉ của chàng bộc lộ sự tức giận chứng tỏ có sự mâu thuẫn giữa câu nói và nội tâm.
Tại đây đã có một sự “vênh” giữa lời nói và suy nghĩ, và ta đọc được điều này từ cử chỉ của nhân vật. Song, đây mới chỉ là cấp độ đầu tiên của vấn đề, cấp độ sâu hơn là cử chỉ của nhân vật lại mâu thuẫn với suy nghĩ, khiến người ta không thể đọc được 17 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com nhân vật bằng cử chỉ nữa. Cái cười của Ivan là một kiểu “vênh” giữa cử chỉ và suy nghĩ của nhân vật. Trong thâm tâm, Ivan muốn cái chết kia, nhưng lý trí không cho phép chàng nghĩ rằng mình lại có dã tâm giết cha, chàng muốn vô can trước cái chết đó.
Một thế giới nội tâm đầy mâu thuẫn đã buột ra qua cử chỉ của nhân vật. Trước khi án mạng xảy ra, trong cuộc gặp gỡ giữa Ivan và Xmerdiacov, người bị “soi” nhiều hơn là Ivan bởi chàng là con bài chủ đạo dẫn đường cho Xmerdiacov thực thi tội lỗi; trái lại, sau khi án mạng xảy ra, kẻ nắm thế chủ động trong đối thoại lại là Xmerdiacov. Không còn vẻ e dè như trước, y thản nhiên, trắng trợn phơi bày tội lỗi của mình đồng thời y hạ bệ sự vô can của Ivan đối với án mạng. Mỗi lần tiếp chuyện Xmerdiacov là một lần Ivan nhận ra sâu sắc hơn thực chất của vấn đề, nhận ra rõ nét tội lỗi của mình.
Trong cuộc đối thoại đầu tiên, điều làm Ivan ngạc nhiên là sự điềm tĩnh của Xmerdiacov trong giọng nói có phần ảnh hưởng của bệnh tật “gầy yếu, nói chậm, dường như cử động lưỡi khó khăn” [8, tr. 918], điệu bộ “đôi mắt trái nheo nheo” ngầm ám chỉ điều gì, và sự im lặng, thở dài nhiều lần. Lúc này Xmerdiacov chưa thú nhận tội lỗi nên những cử chỉ của hắn úp mở một cách có dụng ý, hắn muốn dò xét Ivan. Chính điều này làm Ivan phát cáu.
Trong cuộc đối thoại, giọng điệu chủ đạo của Ivan là cáu kỉnh. Ivan vẫn cố bấu víu vào hy vọng vô can với án mạng. Mặc dù thâm tâm chàng nhận ra một phần sự thật qua giọng điệu và cử chỉ của Xmerdiacov nhưng chàng cố kiếp phủ nhận nó và đẩy sự thật đi xa. Chính vậy chàng “cảm thấy ghê tởm khi phải đào sâu vào những cảm giác của mình”, đó là cảm giác tội lỗi.
Lần thứ hai tiếp chuyện, Xmerdiacov đã đi gần đến sự thật hơn, mặc dù vẫn khẳng định sự vô can của mình nhưng hắn đã chính thức lên tiếng buộc tội Ivan chủ ý giết cha, mong muốn án mạng xảy ra. Lần này, Ivan đã muốn “chơi bài ngửa”, chàng bắt đầu “đào sâu vào những cảm giác của mình” chứ không buông xuôi như lần trước. Tuy nhiên, điều chàng nhận được lại là cái 18 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com nhìn “hằn học, thiếu niềm nở, và cái chính là kiêu kì” của Xmerdiacov. Hắn không ở trong bộ dạng ốm yếu nữa mà chải chuốt với vẻ mặt: “tươi tắn, đầy đặn, túm tóc trên đầu chởm ngược, hai bên thái dương chải sáp” [8, tr.
929], Xmerdiacov hoàn toàn nắm thế chủ động: “mắt Xmerdiacov loé lên hằn học, mắt trái nhấp nháy (…) giọng nói thậm chí đã nghe thấy một cái gì cứng rắn và dai dẳng, độc ác và khiêu khích, trâng tráo (…) nhếch mép cười khinh miệt (…) toác miệng cười giễu cợt” [8, tr. Đối diện với những biểu hiện cử chỉ ấy, Ivan đã tiệm cận đến sự thật, phản ứng đầu tiên của chàng là sự run rẩy. Ngay từ khi bước vào phòng, trước khi ngồi xuống, chàng đã “hai tay run rẩy cầm lấy chiếc ghế” [8, tr. Tiếp sau đó, sự run rẩy bám riết lấy chàng, chàng đã run rẩy toàn thân vì phẫn nộ.
Sự cáu kỉnh trong giọng nói lên cao đến mức “cuồng nộ”, thay bằng việc quát tháo chàng đã “nghiến răng” cay nghiệt ức chế, tức giận đến mức bung ra thành hành động “đấm mạnh tay xuống bàn” rồi “ráng sức thụi một quả vào vai hắn khiến hắn ngã lạng vào tường” [8, tr. Nhưng sau tất cả, còn lại với Ivan là sự tự vấn. Quá trình tự vấn của Ivan chính thức được bắt đầu từ dáng diệu “ngồi cau có, hai tay co quắp, tỳ xuống đầu gối” [8, tr. Đó là dáng điệu của sự đau khổ bất lực.
Lần thứ ba, Xmerdiacov đã bắt đầu nhận ra sự sợ hãi của Ivan trong dáng điệu run rẩy, biểu hiện này làm hắn “sửng sốt”. Vẫn cái vẻ trâng tráo của Xmerdiacov, vẫn sự tức giận muốn “lật bài” của Ivan, cuộc đối thoại trở nên dài hơn khi sự thật được Xmerdiacov kể tỷ mỷ. Tác giả không cho biết Xmerdiacov có ân hận hay không mặc dù “mồ hôi túa ra trên mặt hắn”, cũng không lột trần hoàn toàn thế giới nội tâm của Ivan mặc dù chàng đã run rẩy vừa sợ hãi vừa giận dữ. Ivan sợ hãi và giận dữ không phải chỉ với Xmerdiacov trong cuộc đối thoại này.