Chương 1 Tác phẩm Tam giáo tâm pháp là một tác pham được đúc kết bởi những tư tưởng, giá trị cốt lõi của những tôn giáo những trường phái lớn ở Trung Hoa. Tác phẩm theo như chúng tôi nghiên cứu và khảo sát văn ban vẫn còn gần như là đầy đủ, có một số chữ bị mat và mờ nhiều. Tuy nhiên về nguồn gốc thì chúng tôi có thé khang định văn bản Tam giáo tâm pháp được ra đời từ thời nhà Thanh Trung Quốc ở thé ki 18 niên hiệu Đồng Trị. Về tác giả ở tác phâm Tam giáo tâm pháp chính là Quang Nguyệt lão nhân, tuy nhiên về thông tin của tác giả vẫn chưa có thông tin gì nhiều.
Trong chương này, chúng tôi đã tiến hành tìm hiểu tình hình và hiện trang của văn ban. Theo như chúng tôi khảo cứu, tác phẩm Tam giáo tâm pháp được tác giả bằng chữ Hán, tác phẩm này được viết trong gian đoạn đất nước Trung Quốc đang xảy ra chiến tranh loạn lạc. Các bậc quân vương ăn chơi sa đọa, nhân chúng thì lại đói khổ lầm than, cho nên Quang Nguyệt lão nhân với ngòi bút sâu sắc uyên thâm của mình, mong muốn đúc kết những học thuyết, những giáo lý tuyệt diệu của ba học thuyết. Hy vọng rằng có thê giúp ích cho xã tắc, quốc gia và con người trong giai đoạn khó khăn, mong muốn được công bố rộng rãi khắp thiên hạ.
Tác pham Tam giáo tâm pháp mới có bản Hán và hiện tại chưa có tác giả nào nghiên cứu và khai thác phiên dịch và đối sánh các giá trị của văn bản. Chính vì thế văn bản này là văn bản hoàn toàn mới đối với người nghiên cứu, chưa có thông tin đề tham khảo gì nhiều với văn bản này. Tuy nhiên, trên tỉnh thần là người nghiên cứu đề tài khoa học, với tài tư liệu tài liệu có phần hạn chế, nhưng đó là những thành tựu đáng trân quý của các học giả đi trước, trên tinh thần tiếp gót chúng tôi lay đó làm điềm tựa dé nghiên cứu và phát triển trong đề tài nghiên cứu khóa học. 20 Qua đó chúng tôi thấy rằng tác pham Tam giáo tâm pháp là một tác phẩm mang những tư tưởng triết học cốt lõi của ba học thuyết đó là Nho giáo, Phật giáo và Đạo giáo, tuy những tư tưởng này mặc dù rất gần gũi đối với chúng ta nhưng cũng là rất mới cho những người nghiên cứu luận văn của chúng tôi.
Nói về những tư tưởng triết học những giá trị cốt lõi của mỗi học thuyết thì mọi người ai cũng biết đến, nhưng nói về Tam giáo có sự hợp nhất, có sự nhất quán mà mỗi học thuyết đó được sinh ra mỗi hoàn cách mỗi quốc gia mỗi thời kì khác nhau. Tuy nhiên, mỗi học thuyết mỗi trường phái đều có tư tưởng riêng biệt và có người đứng đầu giáo phái khác nhau, mặc dù khác nhau như thế mà vẫn luôn có sự tương đồng và có sự hợp nhất của cả ba học thuyết, đặt biệt về tâm pháp trong Tam giáo, đó mới chính là nội dung quan trọng mà chúng tôi mong muôn nghiên cứu đê tài khoa học luận văn này. 21 CHƯƠNG 2 CÁU TRÚC NOI DUNG CUA TÁC PHAM TAM GIÁO TÂM PHÁP Chương này luận văn tập trung đi vào tìm hiểu về bố cục nội dung của tác phẩm Tam giáo tâm pháp. Luận văn lần lượt đi vào giới thiệu các nội dung chính như Âm phù kinh, Kim cương nhất quán luận và Trung dung thủ chương hợp luận trong mỗi liên hệ với Tam giáo tâm pháp.
Dé có thê hiểu rõ hơn về mục đích ý nghĩa của việc biên tập tác phẩm Tam giáo tâm pháp, trước hết chúng tôi đi vào giới thiệu và phân tích nội dung của 2 bài tựa gồm: Nhất quán tâm truyền tổng tự và Nhất quán tâm truyền tự. Giới thiệu và phân tích các bài tựa trong Tam giáo tâm pháp Trong tác phẩm Tam giáo tâm pháp có hai bài tựa thứ nhất là Nhất quán tâm truyền tong tự do Quang Nguyệt lão nhân viết tại núi Dương Sơn năm Qúy Dậu niên hiệu Đồng Trị (1873) và bài tựa thứ hai là Nhất quán tâm truyền tu do Hoàng Thạch lão nhân viết ở núi An Lạc năm Giáp Tuất niên hiệu Đồng Trị (1874). Hai bài tựa này viết dưới triều đại nhà Thanh Trung Quốc thế kỉ 18, lúc này đất nước Trung Quốc loạn lạc triều đình nhà Thanh suy yêu. Các trường phái, tôn giáo ở Trung Quốc trong giai đoạn này như Phật giáo rơi vào thời kì mạt pháp, thực trạng xã hội phong kiến Trung Quốc rỗi ren Nho giáo thịnh hành các nạn bai Phật xảy ra, pháp Phật thì vẫn ton tại ở trên thế gian, mà người thực hành pháp biếng nhác chỉ chạy theo danh lợi dục lạc của thế gian, trăm người tu hành rất hiếm có người đắc pháp.
Tiếp đến đất nước lâm vào hoàn cảnh bị các nước đế quốc Anh, Mỹ và Nhật bản gây sức ép nặng nề. Đồng Trị chán nản lười biếng tỏ ra là một vị Hoàng Đề thiếu năng lực, triều đình liên tục vơ vét bóc lột tham nhũng, dân chúng vì thế mà đói khổ lầm than. Từ đó các tỉnh ở trong nước phản tặc liên tục nổi dậy đảo chính xưng hùng xưng bá cướp bóc, thế gian càng ngày càng suy thoái, con 22 người chính vì thé mà đánh mat đi dao đức nhân phẩm của mình, quan chúng nhân dân đau khổ đến tận cùng không biết nương tựa vào ai. Các học giả thời bấy giờ thấu hiểu được sự đau khổ của dân chúng, với ngòi bút uyên thâm và sự hiểu biết tinh thông của mình hy vọng viết nên tác phâm này dé phổ chiếu khắp thiên hạ, quét sạch bọn phản tặc trong thế gian và khôi phục lại trời đất, làm cho dân chúng một ngày gần nhất được bình yên và hạnh phúc.
Hai bài tựa tiêu biểu được truyền thừa đến hậu thé sau này đó chính là Nhất quán tâm truyén tong tự và Nhất quán tâm truyén tự. Sau đây chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu tổng quan về hai bài tựa này. Nhat quán tâm truyền tổng tự Bài tựa Nhất quán tâm truyền tong tự do Quang Nguyệt lão nhân viết tại núi Dương Sơn vào ngày mông chín tháng chín năm Qúy Dậu niên hiệu Đồng Trị 1873. Thời điểm Quang Nguyệt lão nhân viết bài tựa này đất nước Trung Hoa đang trong hoàn cảnh tang thương đất nước lâm nguy bị các thế lực bên chèn ép, trong nước thì loạn lạc khắp noi, dân chúng thì đói khô lầm than.
YET NHI: PR aE Be N3 TM. TH RE TE RS IT A ZR”. Tam dịch : “Va lai, bọn phản tặc day khởi quay nhiễu khap mười tám tinh, chi có người tri thế mới có thể biết được. Chiến tranh đã kéo dài hơn hai mươi năm, dân chúng bị hại thật đảng thương xót, khiến cho đời ngày càng suy mà đạo ngày càng yếu, trời xanh nổi cơn phan nộ, nhân dân lại thêm lòng oán thán”.
Bon phản tặc xưng hùng xưng bá khắp nơi, nhưng ở người thống trị thì không hay biết. Mặt khác, ở trong thế gian nhân phẩm đạo đức con người ngày càng suy thoái. Cho nên trời đất giận dữ dân chúng kêu than chi mong có bậc cao nhân nào xuất hiện dé xoay chuyền được Can Khôn. Chi mong có người có đức hòa hợp với thiên nhiên dé cứu vạn dân thoát khỏi sự đau khổ, làm cho dân chúng được day đủ 23 sung túc.
Tuy nhiên, ở trong thé gian nhiều nhân tài có phẩm chat dao đức nhưng chưa có ai làm được điều này. Trong bài tựa này Quang Nguyệt lão nhân tự xưng là kẻ sĩ hy vọng một ngày nào đó mình có thể đạt được chí đạo, không còn phải bị ràng buộc bởi vạn duyên ở trên thế gian này. ABA Zee RAMS Seley Me. SE DiRT CH.
ATFF ADU CANA 2 =#tZlĂjJnJ‡k. BURT AS IN AN RR ERE Tey HỊ”. Tạm dich: “Cui mong: Nêu cao chi dao dé vĩnh viên thoát khỏi muôn duyên ràng buộc nơi thân, tự minh biết được vạch thứ nhất trong ba vạch của qué Can để khai mở đạo trời, cùng làm đệ tử chốn Huyền môn, quét sạch khắp cả bọn gian hùng loạn thé, khôi phục lại hai qué Can Khôn, mở ra mot thé giới khác, at người trong bốn biển sẽ cùng được hưởng sự an ổn, đạo mạch của Tam giáo được chấn hưng, at cương thường của muôn đời cũng không bị sai lệch vậy. Càng mong muốn được sáng suốt hơn ”.
Qua bài tựa trên, chúng ta thấy được ý chí của Quang Nguyệt lão nhân được biểu lộ đó chính là muốn quét sạch tất cả bọn phản tặc ở khắp trong thiên hạ và khôi phục lại bản thé nguyén so vốn sẵn tự nhiên của trời đất. Từ đó, ông hướng đến lý tưởng cao đẹp hơn chính mình mở ra một thế giới mới, thế giới mà người dân trong thiên hạ được bình yên và hạnh phúc, đưa tất cả vạn thé vào hàng cương thường có thê thay đổi sáng tỏ hơn thế. Muốn được như vậy thì mỗi người trong thế gian phải cố găng cải thiện cái thân, tâm của mình như thế mới hy vọng có thể cứu lửa cháy trên lông mi mình. Nhat quán tâm truyền tự Bài tựa Nhất quán tâm truyền tự do Hoàng Thạch lão nhân viết ở núi An Lạc, vào ngày lập đông năm Giáp Tuất niên hiệu Đồng Trị (1874).
Bài tựa này viết sau bài tựa Nhất quán tâm truyền tộng tự, Hoàng Thạch lão nhân 24 cũng viết bài tựa này trong hoàn cảnh Trung Hoa đang trong thời kỳ loạn lạc. Hai bài tựa này có mối tương quan vô cùng chặt chẽ có sự bé trợ cho nhau. Sau khi chú Am phù kinh, Kim cương luận và Trung dung luận được ban bỗ khắp thiên hạ thì Hoàng Thạch lão nhân viết bài tựa Nhất quán tâm truyền tự. “TAG LT l2ƒƒ??J$MWŠ?)J.
ABE Ko HỊRỊ—- a3 #. Tam dich: “Suy xét về thời Thượng cổ, Âm phù kinh do Hồng Quân Lão Tổ trước tác, Kinh kim cương được ngài Thích Ca xién dương, sách Trung Dung do Khổng Cấp sáng tác, tên gọi mỗi cuốn tuy có sự khác nhau, nhưng xét về mặt nghĩa lý lại quán thông. Suy xét về nguyên lai, đây vốn là pháp truyén tâm của Tam giáo. Truy cứu về nguyên lưu, đây quả thật là pháp hay dé trị bình vậy”.
Ba cuốn sách này đã được lưu truyền khắp thiên hạ với ý nghĩa thâm sâu, tuy về mặt tên gọi có khác nhau tuy nhiên lý của nó vẫn giữ nguyên như vậy.