Mở đầu Chƣơng 1. Tổng quan rủi ro thiên tai Chƣơng 2. Số liệu và phƣơng pháp nghiên cứu quy trình phân cấp cấp độ rủi ro thiên tai gây bởi NDDB Chƣơng 3. Kết quả nghiên cứu phân cấp cấp độ rủi ro thiên tai gây bởi NDDB Kết luận và kiến nghị Trong nghiên cứu này tác giả tiến hành tập trung nghiên cứu vào hai vấn đề chính: 1) Nghiên cứu nƣớc dâng do bão cho khu vực vịnh Bắc Bộ 2) Phân cấp cấp độ rủi ro thiên tai gây bởi nƣớc dâng do bão cho lĩnh vực thủy sản 3 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com CHƢƠNG I.
TỔNG QUAN RỦI RO THIÊN TAI 1. Các phƣơng pháp nghiên cứu cấp độ rủi ro thiên tai 1.1 Các nghiên cứu trên thế giới Cho đến nay, định nghĩa rủi ro thiên tai (RRTT) vẫn chƣa hoàn toàn thống nhất trong các nghiên cứu. Trong một số nghiên cứu, rủi ro đƣợc định nghĩa là tổn thất tiềm tàng của cộng đồng trƣớc một hiểm họa nhất định, phụ thuộc vào mức độ hiểm họa, tính dễ bị tổn thƣơng và mức độ phơi bày. Nói cách khác, rủi ro đƣợc cấu thành từ 3 yếu tố: (1) Hiểm họa (H: Hazards), (2) Mức độ phơi bày trƣớc hiểm họa (E: Exposure) và (3) Tính dễ bị tổn thƣơng (V: Vulnerability): R = H × E × V.
Trong đó, hiểm họa (H) là khả năng xảy ra trong tƣơng lai của các hiện tƣợng tự nhiên hoặc do con ngƣời gây ra, có tác động bất lợi đến các đối tƣợng dễ bị tổn thƣơng, nằm trong phạm vi ảnh hƣởng của hiểm họa đó. Thành phần hiểm họa còn đƣợc thể hiện qua cƣờng độ của sự kiện, thời gian duy trì sự kiện và phạm vi ảnh hƣởng của sự kiện đó đến một khu vực nhất định. Mức độ phơi bày trƣớc hiểm họa (E) đƣợc sử dụng để chỉ sự hiện diện (theo vị trí) của con ngƣời, các hoạt động sinh kế, các dịch vụ môi trƣờng và các nguồn tài nguyên thiên nhiên, cơ sở hạ tầng, các tài sản kinh tế, xã hội, văn hóa,… ở những nơi có thể chịu những ảnh hƣởng bất lợi bởi các hiểm họa dẫn đến những tổn hại, mất mát, hƣ h ng tiềm tàng trong tƣơng lai. Tính dễ bị tổn thƣơng (V) đề cập đến khuynh hƣớng của các yếu tố dễ bị tác động của hiểm họa nhƣ con ngƣời (ví dụ: cơ cấu dân số, tỷ lệ nhóm dân số dễ bị ảnh hƣởng), xã hội (tình trạng phát triển kinh tế) [36,43].
4 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail. Cách tiếp cận trong xác định rủi ro thiên tai của IPCC [48] UNISDR coi đánh giá rủi ro là: “Một quá trình xác định khả năng thiệt hại bằng cách phân tích các hiểm hoạ tiềm tàng và đánh giá các điều kiện hiện tại của tình trạng dễ bị tổn thƣơng mà có thể gây hại cho con ngƣời, tài sản, các dịch vụ, sinh kế và môi trƣờng ảnh hƣởng đến chúng” [53]. Nếu thiếu một trong ba yếu tố thì không hình thành rủi ro thiên tai. Trong nghiên cứu về RRTT, hai thành phần mức độ phơi bày và tính dễ bị tổn thƣơng thƣờng gây ra lúng túng bởi sự tƣơng đối giống nhau trong định nghĩa.
Do đó, cần thiết phải phân biệt đƣợc bản chất và các yếu tố cấu thành của hai thành phần này. Mức độ phơi bày mang tính liệt kê các yếu tố trong khu vực nghiên cứu nằm ở vị trí có thể chịu ảnh hƣởng của một sự kiện hiểm họa có thể xảy ra [52,53]. 5 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Mức độ phơi bày là một yếu tố cần nhƣng không phải là yếu tố quyết định của RRTT bởi một số yếu tố có thể có mức độ phơi bày cao trƣớc một sự kiện hiểm họa nhƣng không hoặc ít bị tổn thƣơng trƣớc hiểm họa đó thì cũng không cấu thành RRTT. Tính dễ bị tổn thƣơng liên quan tới khuynh hƣớng, bản chất dễ bị tác động, sức chống chịu kém của các yếu tố bị phơi bày, từ đó tạo điều kiện cho hiểm họa gây ra những thiệt hại về kinh tế - xã hội.
Chính vì thế, trong định nghĩa về RRTT, thành phần tính dễ bị tổn thƣơng đã bao gồm trong đó khả năng/năng lực chống chịu của một hệ thống trƣớc một sự kiện hiểm họa có thể xảy ra. Một số nghiên cứu khác nhận định rủi ro là sự kết hợp các yếu tố có khả năng xảy ra của các sự kiện cực đoan và những tác động của sự kiện đó. Nói cách khác, rủi ro gồm hai thành phần: khả năng xảy ra (hay xác suất) và tác động tiềm tàng (hậu quả có thể xảy ra). Qua đó, rủi ro đƣợc xác định bằng công thức: Rủi ro (R) = xác suất xuất hiện sự kiện (P) × hậu quả có thể xảy ra (C).
Nói cách khác, rủi ro là sự phơi bày thực tế của con ngƣời và xã hội trƣớc một nguy cơ và là sự kết hợp của xác suất và thiệt hại [50]. Đây là khái niệm về RRTT tƣơng đối đơn giản, trong đó các thành phần chính hiểm họa (H), mức độ phơi bày (E) và tính dễ bị tổn thƣơng (V) sẽ không còn đứng riêng rẽ mà cùng đóng góp chung vào hai yếu tố: xác suất (P) và hậu quả (C). Cụ thể, cả 03 thành phần chính hiểm họa (H), mức độ phơi bày (E) và tính dễ bị tổn thƣơng (V) sẽ đóng góp vào yếu tố hậu quả (C) thiệt hại về con ngƣời - xã hội [37,56]. Yếu tố xác suất (P) sẽ là hợp phần của H và V trong đó H sẽ liên quan tới khả năng xảy ra hiểm họa và V sẽ liên quan tới khả năng xảy ra hậu quả từ hiểm họa đó.
Khái niệm về RRTT nhƣ trên đã đƣợc sử dụng trong các nghiên cứu cụ thể nhƣ bão [54], lũ [43], [50], [53], [41], sóng thần [49], [47], [55] lũ quét [37,41]. 6 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail. Tổng hợp các cách tiếp cận về các hợp phần của rủi ro thiên tai Rủi Độ Tính dễ bị = Xác suất X Cƣờng độ X X ro phơi bày tổn thƣơng Hiểm họa Rủi Độ Tính dễ bị = Xác suất X Cƣờng độ X X ro phơi bày tổn thƣơng Hiểm họa Rủi = Xác suất X Hậu quả ro Nhận xét: Việc xác định các hợp phần của RRTT còn có một số khác biệt. Tuy nhiên, chúng khá tƣơng đồng vì hậu quả của thiên tai phụ thuộc vào tính phơi bày cũng nhƣ tính dễ bị tổn thƣơng.
Ngƣợc lại, tính dễ bị tổn thƣơng và tính phơi bày quyết định hậu quả và thiệt hại do thiên tai gây ra. Qua đó, có thể thấy, các hƣớng tiếp cận là khác nhau song lại giống nhau về mục đích xác định cuối cùng rủi ro thiên tai phải bao gồm hậu quả do thiên tai gây ra. Các cách tiếp cận về rủi ro có thể đƣợc tóm tắt trong (Bảng 1. Kế thừa và phát triển nghiên cứu này, Dwyer và cộng sự (2004) đã đề xuất kim tự tháp 3 chiều và thể tích của kim tự tháp là giá trị rủi ro.
Ba mặt của kim tự tháp đặc trƣng cho 3 thành phần khác nhau của rủi ro là hiểm họa, tính dễ bị tổn thƣơng và mức độ phơi bày. Bất kỳ thành phần nào của kim tự tháp tăng lên đều làm cho thể tích kim tự tháp tăng, tức là giá trị rủi ro tăng và ngƣợc lại [42]. Đến năm 2005, Trung tâm giảm nhẹ thiên tai Châu Á (ADRC) cho rằng, mỗi khi hiểm họa, mức độ phơi bày hay tính dễ bị tổn thƣơng tăng lên sẽ kéo theo rủi ro tăng [35]. Một số phƣơng pháp xác định rủi ro đƣợc minh họa trong (Hình 1.
a) Crichton (2002) [39] b) Dwyer (2004)[42] c) ADRC (2005)[35] 7 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail. Một số phương pháp xác định rủi ro Nhìn chung, hiện nay, các phƣơng pháp xác định rủi ro thiên tai thƣờng đƣợc phân theo bốn loại chính bao gồm: (i) Đánh giá định lƣợng rủi ro, (ii) Phân tích cây sự kiện, (iii) Tiếp cận ma trận rủi ro và (iv) Tiếp cận dựa trên chỉ thị. Việc lựa chọn phƣơng pháp xác định rủi ro thƣờng phụ thuộc vào quy mô và đặc tính của các dữ liệu cũng nhƣ mục đích của nghiên cứu. Phƣơng pháp đánh giá định lƣợng rủi ro thƣờng sử dụng trong trƣờng hợp tất cả các thành phần của rủi ro đƣợc xác định cụ thể theo không gian với một kịch bản bao gồm hiểm họa và các yếu tố chịu rủi ro cho trƣớc.
Theo đó, mức độ rủi ro có thể đƣợc phân tích theo phƣơng trình sau: Trong đó P(T|HS) là xác suất xuất hiện của một kịch bản hiểm họa bất kì (một kịch bản hiểm họa là một hiện tƣợng tai biến xảy ra với cƣờng độ và tần suất bất kì), P(S|HS) là xác suất một vị trí nhất định bị ảnh hƣởng bởi một kịch bản hiểm họa 8 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com bất kì, A(ER|HS) là định lƣợng của tất cả các yếu tố chịu rủi ro bị phơi bày trong một kịch bản hiểm họa bất kì (ví dụ nhƣ số ngƣời, số công trình, giá trị tính bằng tiền, diện tích đất…), V(ER|HS) là mức độ dễ bị tổn thƣơng của yếu tố chịu rủi ro tƣơng ứng với cƣờng độ của một kịch bản hiểm họa xác định. Phƣơng pháp phân tích cây sự kiện là phƣơng pháp tối ƣu nhất để đánh giá rủi ro đa thiên tai. Một cây sự kiện là một hệ thống đƣợc áp dụng để phân tích tất cả sự kết hợp (cũng nhƣ xác suất xuất hiện kết hợp) của các thông số ảnh hƣởng đến hệ thống dựa trên phân tích. Tất cả các sự kiện phân tích đƣợc liên kết với nhau bằng các nút, tất cả các trạng thái có thể của hệ thống đƣợc xem xét tại mỗi nút và mỗi nhánh đƣợc đặc trƣng bởi một giá trị xác suất xuất hiện xác định.
Phƣơng pháp ma trận rủi ro đƣợc sử dụng trong trƣờng hợp các dữ liệu thu thập không đủ để đánh giá định lƣợng hoặc có mức độ không chắc chắn lớn. Các ma trận rủi ro hay ma trận hậu quả tần số (CFM) cho phép phân loại rủi ro dựa trên kiến thức chuyên môn với các dữ liệu định lƣợng giới hạn [51,46]. Ma trận rủi ro đƣợc tạo thành với các cột là tần suất của sự kiện hiểm họa và các hàng là hậu quả (hoặc thiệt hại tiềm năng) của sự kiện (đã đƣợc phân theo cấp độ). Thay vì sử dụng các giá trị cố định, việc sử dụng các cấp độ cho phép đánh giá linh hoạt hơn cũng nhƣ có thể kết hợp với các ý kiến chuyên gia.
Phƣơng pháp này đã đƣợc áp dụng rộng rãi trong đánh giá rủi ro thiên tai, ví dụ ở Thụy Sĩ.