phần Mở đầu, Kết luận và Tài liệu tham khảo thì phần nội dung gồm có 3 chương. Cái tôi, cái nó, cái siêu tôi và ranh giới không định hình giữa ba phần của nhân cách. Tình yêu và những biểu hiện tính dục - những ham muốn bản năng.Những biểu tượng đặc sắc - ý nghĩa thiêng liêng về sự trường tồn của cái đẹp. 16 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com CHƢƠNG 1 CÁI TÔI, CÁI NÓ, CÁI SIÊU TÔI VÀ RANH GIỚI KHÔNG ĐỊNH HÌNH GIỮA BA PHẦN CỦA NHÂN CÁCH 1.
Cái tôi, cái nó, cái siêu tôi - ba phần của nhân cáchthể hiện qua một số nhân vật điển hình Xuyên suốt Dưới bóng những cô gái tuổi hoa là những câu chuyện, biến cố xảy ra quanh nhân vật “tôi”. Bởi những sự việc xảy ra xoay quanh nhân vật“tôi” nên những nét tính cách, những đặc trưng của nhân cách nhân vật “tôi” được biểu lộ một cách rõ nét và hết sức độc đáo qua những hành động, lời nói, suy nghĩ và tình cảm, cảm xúc. Qua lời nói, suy nghĩ, cảm xúc và những hành động khi nhân vật “tôi”ứng xử với bố mẹ, với bà nhũ mẫu, khi xem Berma biểu diễn hay lúc giao tiếp với ông bà Swann ta thấy được những nét tính cách, những biểu hiện rõ rệt của cái tôi, cái nó, cái siêu tôi trong con người nhân vật“tôi”. Cái tôi : còn gọi là bản ngã thuộc về ý thức.
Có thể nói, đó là tất cả mọi tri giác đến từ bên ngoài, cũng là tất cả những gì chúng ta gọi là cảm giác và tình cảm đến từ bên trong. Hay hiểu một cách đơn giản đó là tất cả những phần tính cách chúng ta bộc lộ ra. Làm cho một người là chính mình, khác biệt với những người còn lại. Cái tôi giúp cho mỗi người là một thực thể khác biệt với những người khác khi sống trong xã hội.
Cái tôi đảm bảo cho nhu cầu củacon người được thỏa mãn mà không vi phạm các nguyên tắc xã hội. Cái tôi được xã hội kiểm soát và hoạt động dưới sự điều chỉnh của các quy luật xã 17 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail. Qua cách giao tiếp, cư xử của nhân vật“tôi” với bố mẹ, với bà nhũ mẫu, với ông bà Swann hay với một số nhân vật như ông nhà thơ, ông hầu tước, ta thấy được cái tôi - một phần nhân cách của nhân vật“tôi” thể hiện rõ nét và mang tính đặc trưng của riêng mình nhân vật. Trong cuộc sống hàng ngày, cái tôi của nhân vật “tôi” bộc lộ nhiều nhất, rõ nhất trong cách giao tiếp với bố mẹ và với nhũ mẫu - một người nấu ăn mà theo những lời các vị khách khen thì thật là ngon.Cái tôi của mỗi người luôn được bộc lộ, biểu hiện và theo người đó cả cuộc đời.
Làm cho nét tính cách và giá trị nhân cách của mỗi người có sự khác biệt. Ở luận văn này, chúng tôi chọn thời gian khi mà nhân vật “tôi” vẫn sống cùng bố mẹ, khi mà nhân vật“tôi” có những cuộc gặp gỡ mang dấu ấn cả cuộc đời bởi thời điểm này nhân vật “tôi” đang ở giai đoạn trưởng thành, phát triển từ thiếu niên lên thanh niên. Bởi những thay đổi lớn cả về tâm sinh lí nên những nét tính cách, những giá trị đạo đức dù đã được hình thành từ thuở nhỏ sẽ có những thay đổi và ngày càng bộc lộ rõ chính bản thân mình hơn. Có thể nói, ở giai đoạn này gần như tính cách nhân vật được định hình và gần như đóng đinh, ít thay đổi trong suốt phần đời còn lại.
Ở giai đoạn phát triển này phần nhân cách nào đã được hình thành thì sẽ tiếp tục phát triển và ổn định, những phần chưa biểu hiện sẽ bộc lộ và có thể nói nhân cách của một con người sẽ được đầy đủ và hoàn thiện ở giai đoạn phát triển này. Dù sau này nhân cách có thay đổi cũng chỉ là sự thay đổi theo hướng phát triển thái quá một phần nào đó phụ thuộc vào hoàn cảnh sống, vào những biến cố mà người đó gặp phải. Vậy nên những phần chính, cốt lõi của nhân cách hay gọi là cái tôi gần như được định hình và không thay đổi sau giai đoạn trưởng thành này.Đối với cha mẹ mình, nhân vật“tôi” chính là một đứa con cưng, một đứa con mà họ hết lòng yêu mến, chăm sóc và lo lắng. Người cha của nhân vật“tôi” luôn luôn nhớ đến con 18 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com trai mình và trong mọi cuộc nói chuyện, ông luôn cố nhắc đến con trai hay một việc gì đó liên quan đến cậu con trai yêu quý của mình để luôn chắc chắn rằng, không ai không biết đến sự tồn tại của cậu, đảm bảo tất cả những người ông gặp gỡ đều đã từng nghe và biết đến sự tồn tại của con trai mình.Ông đã từng tính: “Một buổi chiều nào đó, khi ở Hội đồng trở về, bố sẽ mời ông ấy đi ăn tối.
Con sẽ chuyện trò chút ít để ông ấy có thể đánh giá con”. Hay: “Này con, buổi biểu diễn ngày ấy có làm con hài lòng không”[32, tr37].Ông hỏi trong khi mọi người ngồi vào bàn ăn, nhằm đề cao giá trị của con mình - vì nghĩ sự nhiệt tình của nhân vật“tôi” sẽ được ông Norpois chú ý đến và ca ngợi. Sau lời nói đó ông - người cha cố gắng nhắc đến con trai mình để nhân vật “tôi” trở thành một phần xuất hiện trong trí nhớ của mọi người.Với sự quan tâm, bao bọc hết mức như vậy, nhân vật“tôi” luôn tỏ ra là một người khá tình cảm, luôn biết quan sát một cách nhanh chóng đến thái độ, tâm trạng của người khác để nắm bắt tình hình, từ đó biết được nên tránh những điều gì và cũng vì sự quan sát tỉ mỉ đó, nhân vật “tôi” biếtchọn lọc cách thể hiện mình để lưu lại những ấn tượng tốt đẹp mà nhân vật “tôi” nghĩ là tốt đẹp với người khác. Nhân vật“tôi” là một người suy nghĩ rất nhanh nhạy, cậu ta chọn những lời lẽ và cách ứng xử khôn khéo để đạt được mục đích của mình, ví như khi nói về buổi biểu diễn của Berma, cậu đã nói là hoàn toàn thất vọng trong khi cậu đã rất chăm chú, không bỏ sót một cử chỉ, hành động, lời nào của Berma.
Nói như vậy nhằm cố tình công kích, khơi gợi để Norpois nói ra những điểm chủ yếu, những nhận xét của ông về Berma – mà đối với nhân vật“tôi” thì những nhận xét đó thật quý giá, nó giống như những sự thật, những chân lí mà nhân vật “tôi” hằng mong chờ. Và sau khi tính toán, suy nghĩ một cách cẩn thận, nhân vật“tôi” đã chọn cách nói ra những lời lẽ hoàn toàn khác với những cảm nhận, suy nghĩ của mình để đạt được mục đích của mình. Sự thông minh, nhạy bén và khả năng nắm bắt cơ hội của nhân vật“tôi” còn được 19 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com thể hiện rõ nét khi nhân vật“tôi” luôn cố gợi lên những chuyện liên quan đến nhà Swann và đặc biệt đến nàng Gilberte để ngài Norpois thấy rằng nhân vật“tôi” có sự thân quen với gia đình họ mặc dù sự thực lại chỉ là biết đến chứ chưa từng đến thăm, quen biết, để biểu lộ một cách thiết tha nhất mong muốn được ngài giới thiệu trước mặt gia đình Swann để cái giá trị con người của nhân vật“tôi” sẽ được đặt ở một vị trí cao hơn vị trí nó vốn có và được Gilberter chú ý đến. Đây chính là sự thể hiện của cái tôi ra hành động cử chỉ, qua đó ta thấy được sự khôn khéo và nắm bắt nhanh cơ hội của nhân vật“tôi”, cũng thấy được tình cảm và cả sự tôn trọng của nhân vật“tôi” đối với cha mẹ mình.
Nhân vật“tôi” nhận thức được: “mục đích sống không còn là chân lí mà là tình thương, tôi cho cuộc sống tốt hay xấu là tùy thuộc vào chỗ bố mẹ tôi sung sướng hay đau khổ”. Nhân vật“tôi” nhận thức được rằng, cuộc sống là của chính mìnhnhưng sống không chỉ cho riêng mình mà còn vì bố mẹ, vì những người thân, những người mình yêu thương. Khi dung hòa được những điều đó thì cuộc sống mới thực sự hạnh phúc. Đó chính là nhận thức đúng đắn mà nhân vật “tôi” có thể tự hiểu ra và chính vì điều đó cái tôi của nhân vật “tôi” sẽ định hướng theo con đường phát triển thành một người tốt theo những nguyên tắc mà sách vở khẳng định.
Nhân vật “tôi” khi đến nhà Swann: những biểu hiện, cử chỉ hành vi thể hiện đó là một con người cẩn thận luôn cân nhắc trong suy nghĩ, biết tạo ấn tượng, biết mình cần làm gì, nên làmgì. Sau một thời gian dài bị cha mẹ Gilberte ngăn cản thì nhân vật“tôi” đã được mời đến ngôi nhà mà mùi nước hoa của bà Swann phả ra đến tận ngoài cầu thang, nhân vật“tôi” cảm nhận được sự yêu mến dần dần của ông bà Swann nhưng song hành với đó là sự chán ngán, ghét bỏ của nàng Gilberte khi mà luôn thấy nhân vật“tôi” xuất hiện trong buổi tiệc trà của mẹ và bây giờ là xuất hiện trong cả bữa tối. Nhân vật “tôi” luôn sáng suốt, biết nên lựa chọn hành động như thế nào để được 20 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com gặp gỡ, tiếp xúc với Gilberte nhiều hơn, ngay cả trong suy nghĩ, tôi luôn cân nhắc suy xét nhanh chóng trước những hành động của mình khi ở nhà Swann để sao cho, những hànhh động đó được đánh giá cao, được công nhận và quan trọng là những người trong gia đình Swann nhìn nhận được tình cảm chân thật, thiết tha của mình đối với tiểu thư Gilberte nhà họ. Nhân vật “tôi” đánh ngay vào tâm lí của cha mẹ là ông bà Swann, thể hiện mình là một người tốt, thể hiện được cái giá trị của mình trước mặt họ mặc cho một số điều dù là cố tình nhầm, hay cố tình dối trá nhưng trước mặt họ nhân vật“tôi” vẫn thể hiện được cái giá trị của bản thân, từ đó nâng cao địa vị của mình trong lòng ông bà Swann và vị trí của mình trong gia đình Swann.
Qua những hành động, suy nghĩ và tình cảm mà nhân vật “tôi” thể hiện khi ở gia đình Swann đã cho chúng ta thấy rằng: nhân vật“tôi” là một người khôn khéo, biết lợi dụng tình hình, luôn cân nhắc cẩn thận hành động cũng như suy nghĩ của mình để đạt được điều mình muốn. “Tôi” tỏ ra là một con người khôn ngoan và có một phần dối trá của sự ranh mãnh, ví như khi uống trà ở nhà Swann:“tôi đâu biết mình uống trà.