Chương 1 nêu tổng quan về vấn đề nghiên cứu bao gồm tính cấp thiết của việc nghiên cứu đề tài, xác lập và tuyên bố vấn đề trong đề tài, mục tiêu nghiên cứu, phạm vi nghiên cứu, ý nghĩa của nghiên cứu và kết cấu báo cáo nghiên cứu. + Trong chương 2, tác giả tóm lược một số lý luận về vấn đề nghiên cứu bao gồm định nghĩa Viết, kỹ năng viết trong việc dạy ngoại ngữ, định nghĩa về lỗi, phân tích lỗi, các cách phân loại lỗi, các bước phân tích lỗi, các lỗi viết câu tiếng Anh và nguyên nhân gây ra lỗi trong quá trình học ngoại ngữ. Tác giả cũng tổng hợp một số nghiên cứu trước đây của các nhà nghiên cứu trong nước và nước ngoài về các vấn đề liên quan đến nghiên cứu này. + Chương 3 trình bày phương pháp nghiên cứu và kết quả phân tích vấn đề nghiên cứu.
Trong chương này, phương pháp nghiên cứu được miêu tả rõ ràng với 2 các quy trình cụ thể trong việc thu thập và phân tích dữ liệu. Kết quả thống kê chỉ ra các lỗi trong các bài viết của sinh viên và tần suất mắc lỗi. Ngoài ra kết quả từ phiếu điều tra, phỏng vấn và quan sát cũng chỉ ra nguyên nhân gây ra lỗi viết của sinh viên. + Trong chương kết thúc, chương 4, tác giả đưa ra các giải pháp giúp sinh viên tránh mắc lỗi và các đề xuất giúp giáo viên nâng cao hiệu quả dạy viết.
3 CHƯƠNG 2 CƠ SỞ LÝ LUẬN 2. Cơ sở lý luận về lỗi viết tiếng Anh 2. Định nghĩa Viết Viết là một lĩnh vực quan trọng và cần thiết trong việc phát triển ngôn ngữ mẹ đẻ cũng như ngoại ngữ. Do đó, có rất nhiều định nghĩa về viết.
Theo Don Byrne (1988:1), viết có thể được coi như “hành động tạo thành các biểu tượng chữ viết”, hoặc “việc viết ra trên bề mặt phẳng của cái gì đó.” Trong khi đó, Brannon, Knight và Neverow – Turk (1982:2) đã chỉ ra rằng “viết là một loại hình nghệ thuật sáng tạo, không chỉ đơn giản là việc lắp ghép các từ với nhau thành câu và nối các câu thành đoạn theo kế hoạch đã được định sẵn.” Byrne dường như không có cùng quan quan điểm với Brannon, Knight, Neverow – Turk khi cho rằng “viết là một chuỗi các câu được sắp xếp theo một trật tự nhất định và được liên kết với nhau theo một cách nhất định”. Tuy nhiên, theo quan điểm của giáo viên ngôn ngữ, viết là “một kỹ năng ngôn ngữ khó lĩnh hội” (Tribble, 1996: 3). Đây là “một quá trình diễn ra trong một khoảng thời gian, đặc biệt nếu chúng ta cân nhắc và suy nghĩ thêm trước khi viết bản nháp đầu tiên. Kỹ năng viết trong việc dạy ngoại ngữ Viết có các chức năng riêng.
Khi viết, người viết ám chỉ một thông tin cần trao đổi hoặc một mục đích nhất định nào đó. Trong thế giới hiện đại, viêt (ngôn ngữ viết) có nhiều chức năng trong cuộc sống hàng ngày, bao gồm: a. Chủ yếu để hành động: các biển báo công cộng, ví dụ trên đường và nhà ga, các nhãn hiệu và hướng dẫn về sản phẩm, ví dụ trên đồ ăn, công cụ hoặc đồ chơi, cách nấu món ăn, bản đồ, các chỉ dẫn về TV và đài, hoá đơn, thực đơn, danh bạ điện thoại,…. Đối với các quan hệ xã hội: thư cá nhân, bưu thiếp, thiếp chúc mừng.
Chủ yếu để truyền tải thông tin: báo và tạp chí, sách khoa học bao gồm sách giáo khoa, quảng cáo, sách hướng dẫn du lịch,…. Chủ yếu để giải trí: sách viễn tưởng, thơ và kich, phụ đề phim, các trò chơi điện tử bao gồm trò chơi trên máy tính. (Nunan, 1991: 84) 4 Trong lớp học, việc dạy và học kỹ năng viết cũng đóng một vai trò quan trọng. Thông qua viết, chúng ta có thể chia sẻ ý kiến, bày tỏ cảm xúc, thuyết phục người khác.
Chúng ta có thể khám phá và nêu ra ý kiến theo những cách mà chỉ có viết mới có thể làm được. Do đó, viết luôn luôn có một vị trí quan trọng trong chương trình dạy ngôn ngữ. Thảo luận về vấn đề này, White đã chỉ ra một số lý do tại sao viết lại có vai trò quan trọng trong chương trình dạy ngôn ngữ: - Viết là cách phổ biến nhất để kiểm tra thành tích học tiếng Anh cúa sinh viên (tất cả các kỳ thi chung đều yêu cầu viết bài luận). Do đó, khả năng viết đóng một vai trò quan trọng trong thành công thi cử của sinh viên.
- Trong mắt của cả phụ huynh và sinh viên, khả năng viết có thể chứng minh rằng ai đó đã học ngôn ngữ. Viết cho ra sản phẩm hữu hình – phụ huynh và sinh viên có thể nhìn thấy sản phẩm và kết quả đạt được. Vì vậy nó có giá trị trước mắt cao. - Trong lớp học, viết có thể được sử dụng như một trong những thủ thuật giúp đa dạng hoá và tạo thêm hứng thú cho sinh viên đối với bài học.
- Giáo viên có thể sử dụng viết như một công cụ kiểm tra nhằm cung cấp phản hồi về những gì sinh viên đã được học. Bài viết của sinh viên có thể đưa ra các bằng chứng hữu ích về thành công, thất bại trong quá trình học, sự nhầm lẫn và các lỗi của sinh viên. - Viết đòi hỏi sự suy nghĩ, tính kỷ luật và sự tập trung. Đây là một hình thức tương đối lâu dài và người đọc sẽ đánh giá người viết qua phong cách, nội dung và tính logic.
Vì vậy người viết cần phải cẩn thận và suy nghĩ thấu đáo. (White, 1981: 1) Với tất cả các vai trò trên, viết thực sự trở thành một phần không thể thiếu trong hầu hết các chương trình học ngôn ngữ từ cấp 1 đến cao đẳng, đại học. Định nghĩa về lỗi Từ trước đến nay, nhiều chuyên gia đã đưa ra các khái niệm về lỗi. Trong cuốn sách của mình (Language Learners and their errors, 1983, trang 7), John Norrish đã gọi lỗi là “một sự lạc hướng có hệ thống” khi một người học chưa học một điều gì đó và do đó sử dụng sai.
5 Tác giả, với mục đích nghiên cứu, đã sử dụng định nghĩa về lỗi của Richards nêu ra trong cuốn từ điển “Longman Dictionary of Language Teaching and Applied Linguistics.” (2002, trang 184) “…Lỗi (trong bài nói và bài viết của người học ngoại ngữ) là cách sử dụng một yếu tố ngôn ngữ (ví dụ: một từ, một cấu trúc ngữ pháp, một hành động ngôn từ, v.) theo cách mà một người bản xứ hoặc người sử dụng thông thạo ngôn ngữ đó coi là việc học đó sai và chưa hoàn chỉnh. Định nghĩa về phân tích lỗi Phân tích lỗi viết câu là một hướng phân tích kết quả viết của người học ngoại ngữ. Một số nhà nghiên cứu đã bàn về việc phân tích lỗi từ các khía cạnh khác nhau. Corder (1967) và Brown (2000) đều nhấn mạnh rằng cần phải nghiên cứu lỗi của người học ngoại ngữ để biết kiến thức ngoại ngữ của người học.
Corder (1967), Dai & Shu (1994) đã chỉ ra việc phân tích lỗi vô cùng quan trọng trong việc tiếp thu ngoại ngữ đối với nhiều đối tượng khác nhau: Giáo viên có thể hiểu được trình độ học thực tế của sinh viên từ đó nâng cao hiệu quả dạy học; Nhà nghiên cứu có thể hiểu được cách học của người học và các cấu trúc ngôn ngữ; Sinh viên có thể tránh các lỗi này để nâng cao khả năng ngôn ngữ của mình. Theo Richards, “phân tích lỗi là việc nghiên cứu và phân tích các lỗi gây ra bởi người học ngoại ngữ hoặc người học ngôn ngữ thứ hai.” Xuất hiện vào những năm 1960, phân tích lỗi có thể được thực hiện nhằm các mục đích sau: a. tìm ra các chiến lược mà người học sử dụng trong việc học ngôn ngữ. cố gắng tìm ra các nguyên nhân gây ra lỗi của người học.
tìm thông tin về các khó khăn phổ biến trong quá trình học ngôn ngữ như một hỗ trợ cho việc giảng dạy, hoặc để chuẩn bị các tài liệu dạy học. Longman Dictionary of language Teaching and Applied Linguistics, trang 184-185) 2. Phân loại lỗi Có nhiều cách phân loại lỗi khác nhau.P (1973, Introducing Applied Linguistics), lỗi được chia làm bốn loại: Thiếu một số yếu tố cần có, Thêm một số yếu tố sai và không cần thiết, Lựa chọn một yếu tố sai, và Dùng sai trật tự các yếu tố. Corder cũng đề cập mức độ ngôn ngữ của lỗi trong các phân loại về Hình thái học, Cú pháp và Từ vựng.
6 John Brian Heaton chia lỗi thành hai loại chính: Lỗi toàn cầu và Lỗi địa phương. Theo ông, “Những lỗi chỉ gây ra rắc rối hoặc nhầm lẫn nhỏ trong một mệnh đề hoặc một câu nhất định mà vẫn làm người đọc hiểu được câu được gọi là Lỗi địa phương.” “Lỗi toàn cầu thường là những lỗi liên quan đến toàn bộ cấu trúc của một câu và ảnh hưởng đến việc hiểu sai hoặc thậm chí không hiểu được ý mà người viết muốn truyền tải. Dictionary of Common Errors, trang 154) Richards, J. A Non-Contrastive Approach to Error Analysis, trang 172-188) đã phân biệt ba loại lỗi chính: Lỗi liên ngôn, Lỗi nội ngôn và Lỗi phát triển.
Ông đã định nghĩa “Các lỗi liên ngôn là do việc chuyển dịch ngôn ngữ gây ra bởi ngôn ngữ mẹ đẻ của người học.” Các lỗi liên ngôn có thể xảy ra ở các mức độ khác nhau như do sự chuyển dịch các yếu tố âm vị học, hình thái học, ngữ pháp và ngữ nghĩa- từ vựng trong ngôn ngữ mẹ đẻ sang ngôn ngữ đích. “Các lỗi nội ngôn là những lỗi phản ánh các đặc điểm chung trong việc học quy tắc, như việc khái quát hoá sai, việc áp dụng sai các quy tắc, và không học được các trường hợp áp dụng các quy tắc.” “Lỗi phát triển thể hiện cố gắng của người học nhằm tạo ra các khái niệm và giả định về ngôn ngữ đích từ kinh nghiệm có hạn của họ về ngôn ngữ đó trong lớp học hoặc trong sách giáo khoa. Các bước phân tích lỗi Gass & Slinker (1994) đưa ra sáu bước để tiến hành phân tích lỗi: thu thập dữ liệu, xác định lỗi, phân loại lỗi, xác định số lượng lỗi, phân tích nguyên nhân gây ra lỗi và đưa ra các giải pháp khắc phục lỗi. Trong khi đó, Sridhar (1980) đưa ra sáu bước sau để phân tích lỗi: thu thập dữ liệu, xác định lỗi, phân loại lỗi (mạo từ, dạng động từ, v.), tần suất mắc lỗi, xác định các khó khăn trong việc học ngôn ngữ đích, các giải pháp khắc phục.
Các nghiên cứu trước đây về các lỗi viết tiếng Anh và nguyên nhân gây ra lỗi 7 2.