Các yếu tố ảnh hưởng đến hành vi can thiệp của người ngoài cuộc khi chứng kiến bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội của sinh viên trường đại học văn

Tài liệu nghiên cứu Các yếu tố ảnh hưởng đến hành vi can thiệp của người ngoài cuộc khi chứng kiến bạo lực ngôn từ trên, tổng hợp lý thuyết và thực hành, cung cấp kiến thức chuyên

Người đăng

Ẩn danh
121
3
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Nghiên Cứu Hành Vi Can Thiệp Bạo Lực Ngôn Từ Tổng Quan

Bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội là một vấn đề nhức nhối, ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe tinh thần của cá nhân và cộng đồng. Nghiên cứu về hành vi can thiệp khi chứng kiến bạo lực ngôn từ trở nên vô cùng quan trọng. Mục đích là tìm hiểu các yếu tố thúc đẩy hoặc cản trở mọi người hành động để bảo vệ nạn nhân và ngăn chặn sự lan rộng của tình trạng này. Việc xác định các yếu tố này sẽ giúp xây dựng các chiến lược hiệu quả hơn nhằm khuyến khích can thiệp tích cực và tạo ra một môi trường mạng xã hội an toàn hơn. Cần có cái nhìn sâu sắc về tâm lý học, xã hội họctruyền thông để giải quyết vấn đề này một cách toàn diện. Nghiên cứu này không chỉ dừng lại ở việc mô tả hiện trạng mà còn hướng đến việc đưa ra các giải pháp can thiệp cụ thể.

1.1. Định Nghĩa Bạo Lực Ngôn Từ và Tác Động Xấu

Bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội bao gồm các hành vi như lăng mạ, đe dọa, phỉ báng, kỳ thị, và quấy rối trực tuyến. Tác động tiêu cực của nó lên nạn nhân rất lớn, gây ra căng thẳng, lo âu, trầm cảm, và thậm chí là ý định tự tử. Nó còn ảnh hưởng đến môi trường trực tuyến, tạo ra một không khí độc hại, làm giảm sự tin tưởng và tham gia của mọi người. Nghiên cứu cần làm rõ các hình thức biểu hiện khác nhau của bạo lực ngôn từ và đo lường mức độ ảnh hưởng của chúng.

1.2. Tầm Quan Trọng của Nghiên Cứu Hành Vi Can Thiệp

Nghiên cứu về hành vi can thiệp cung cấp những hiểu biết quan trọng về lý do tại sao một số người chọn can thiệp, trong khi những người khác lại im lặng. Nó giúp xác định các yếu tố ảnh hưởng đến quyết định can thiệp, như thái độ cá nhân, chuẩn mực xã hội, nhận thức về rủi ro, và khả năng thực hiện hành động. Kết quả nghiên cứu có thể được sử dụng để thiết kế các chương trình giáo dục và đào tạo nhằm nâng cao nhận thức và kỹ năng cho mọi người để họ có thể can thiệp một cách hiệu quả khi chứng kiến bạo lực ngôn từ.

II. Thách Thức Trong Can Thiệp Bạo Lực Ngôn Từ Online

Việc can thiệp vào các vụ bạo lực ngôn từ trực tuyến không phải lúc nào cũng dễ dàng. Nhiều người cảm thấy lo sợ hoặc không chắc chắn về cách hành động đúng đắn. Một số người có thể sợ trở thành mục tiêu tiếp theo của kẻ bắt nạt hoặc bị đánh giá tiêu cực bởi những người khác. Bên cạnh đó, sự vô danhtính ẩn danh của môi trường trực tuyến cũng làm tăng thêm sự khó khăn, khiến cho việc xác định và xử lý các hành vi bạo lực trở nên phức tạp hơn. Việc nghiên cứu các rào cản này là rất quan trọng để tìm ra các giải pháp khắc phục.

2.1. Nỗi Sợ Hãi và Áp Lực Xã Hội Ngăn Chặn Can Thiệp

Nhiều người lo ngại rằng việc can thiệp có thể gây ra hậu quả tiêu cực cho bản thân họ. Họ có thể sợ bị trả thù, bị cô lập, hoặc bị đánh giá là “kẻ nhiều chuyện”. Áp lực xã hội cũng đóng một vai trò quan trọng. Nếu mọi người xung quanh đều im lặng, thì một cá nhân có thể cảm thấy ngại ngùng khi đứng lên chống lại bạo lực. Nghiên cứu cần làm rõ các yếu tố tâm lý và xã hội này để tìm ra cách giảm bớt nỗi sợ hãi và khuyến khích can thiệp tích cực.

2.2. Vô Danh và Khó Khăn trong Xác Định Thủ Phạm

Môi trường trực tuyến thường cho phép mọi người ẩn danh hoặc sử dụng các tài khoản giả mạo. Điều này gây khó khăn cho việc xác định và xử lý các hành vi bạo lực ngôn từ. Tính ẩn danh cũng có thể khuyến khích những kẻ bắt nạt hành động một cách tàn nhẫn hơn, vì họ ít phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Nghiên cứu cần khám phá các công nghệ và phương pháp mới để cải thiện khả năng xác định và xử lý những kẻ gây ra bạo lực ngôn từ trực tuyến.

III. Hướng Dẫn Các Phương Pháp Can Thiệp Bạo Lực Ngôn Từ Hiệu Quả

Có nhiều cách để can thiệp vào các vụ bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội. Cách tiếp cận hiệu quả nhất phụ thuộc vào tình huống cụ thể và mức độ nghiêm trọng của hành vi. Một số phương pháp phổ biến bao gồm hỗ trợ nạn nhân, báo cáo hành vi vi phạm, phản đối kẻ bắt nạt, và tạo ra một môi trường trực tuyến tích cực hơn. Điều quan trọng là phải hành động một cách cẩn thận và cân nhắc, tránh làm tình hình trở nên tồi tệ hơn. Việc trang bị kiến thức và kỹ năng cho mọi người về các phương pháp can thiệp hiệu quả là rất quan trọng.

3.1. Hỗ Trợ Nạn Nhân Lắng Nghe và Cung Cấp Thông Tin

Khi chứng kiến một người bị bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội, điều quan trọng nhất là phải hỗ trợ nạn nhân. Điều này có thể bao gồm việc lắng nghe những gì họ đang trải qua, cung cấp sự đồng cảm và thấu hiểu, và khẳng định rằng họ không đơn độc. Cũng cần cung cấp thông tin về các nguồn lực hỗ trợ có sẵn, chẳng hạn như các đường dây nóng, các tổ chức tư vấn, và các dịch vụ pháp lý. Sự hỗ trợ này có thể giúp nạn nhân cảm thấy được an ủi và có động lực để vượt qua khó khăn.

3.2. Phản Đối Kẻ Bắt Nạt và Báo Cáo Hành Vi Vi Phạm

Nếu cảm thấy an toàn, việc phản đối kẻ bắt nạt có thể là một cách hiệu quả để ngăn chặn hành vi của họ. Điều này có thể bao gồm việc chỉ ra rằng hành vi của họ là không thể chấp nhận được, yêu cầu họ dừng lại, và báo cáo hành vi của họ cho quản trị viên nền tảng hoặc các cơ quan chức năng. Báo cáo vi phạm giúp các nền tảng mạng xã hội có thể hành động để loại bỏ nội dung độc hại và đình chỉ tài khoản của những kẻ bắt nạt.

3.3. Xây Dựng Môi Trường Trực Tuyến An Toàn và Tích Cực

Mọi người đều có trách nhiệm tạo ra một môi trường trực tuyến an toàn và tích cực. Điều này có thể bao gồm việc lan tỏa lòng tốt, sự tôn trọng, và sự đồng cảm trên mạng xã hội. Cũng cần lên tiếng chống lại các hành vi bạo lực ngôn từ và khuyến khích những người khác làm điều tương tự. Việc xây dựng một văn hóa trực tuyến lành mạnh sẽ giúp giảm thiểu sự xuất hiện của bạo lực ngôn từ và bảo vệ những người dễ bị tổn thương.

IV. Ứng Dụng Nghiên Cứu Chương Trình Can Thiệp Bạo Lực Ngôn Từ

Kết quả nghiên cứu về hành vi can thiệp có thể được sử dụng để thiết kế và triển khai các chương trình can thiệp hiệu quả. Các chương trình này có thể tập trung vào việc nâng cao nhận thức, phát triển kỹ năng, và thay đổi thái độ đối với bạo lực ngôn từ. Chúng cũng có thể được thiết kế để nhắm mục tiêu đến các nhóm cụ thể, chẳng hạn như thanh thiếu niên, phụ huynh, giáo viên, và nhân viên mạng xã hội. Việc đánh giá hiệu quả của các chương trình can thiệp là rất quan trọng để đảm bảo rằng chúng đang đạt được mục tiêu đề ra.

4.1. Giáo Dục và Nâng Cao Nhận Thức về Bạo Lực Ngôn Từ

Một phần quan trọng của bất kỳ chương trình can thiệp nào là giáo dục và nâng cao nhận thức về bạo lực ngôn từ. Điều này có thể bao gồm việc cung cấp thông tin về các hình thức biểu hiện khác nhau của bạo lực ngôn từ, tác động tiêu cực của nó, và các phương pháp can thiệp hiệu quả. Các chương trình giáo dục nên được thiết kế để phù hợp với lứa tuổi và trình độ học vấn của đối tượng mục tiêu.

4.2. Phát Triển Kỹ Năng Can Thiệp và Ứng Phó Với Bạo Lực

Các chương trình can thiệp cũng nên tập trung vào việc phát triển kỹ năng cho mọi người để họ có thể can thiệp một cách hiệu quả khi chứng kiến bạo lực ngôn từ. Điều này có thể bao gồm việc dạy các kỹ năng giao tiếp, giải quyết xung đột, và quản lý cảm xúc. Các chương trình cũng nên cung cấp cơ hội cho mọi người thực hành các kỹ năng này trong các tình huống mô phỏng.

V. Kết Luận Tương Lai Nghiên Cứu Can Thiệp Bạo Lực Ngôn Từ

Nghiên cứu về hành vi can thiệp khi chứng kiến bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội là một lĩnh vực đang phát triển. Cần có thêm nhiều nghiên cứu để hiểu rõ hơn về các yếu tố ảnh hưởng đến quyết định can thiệp, các phương pháp can thiệp hiệu quả nhất, và các cách để tạo ra một môi trường trực tuyến an toàn và tích cực hơn. Các nghiên cứu trong tương lai nên tập trung vào việc sử dụng các phương pháp tiếp cận đa ngành, bao gồm tâm lý học, xã hội học, truyền thông, và khoa học máy tính, để giải quyết vấn đề này một cách toàn diện.

5.1. Hướng Nghiên Cứu Tương Lai Phân Tích Dữ Liệu Lớn và AI

Trong tương lai, phân tích dữ liệu lớntrí tuệ nhân tạo (AI) có thể đóng một vai trò quan trọng trong việc nghiên cứu và giải quyết vấn đề bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội. AI có thể được sử dụng để phát hiện và loại bỏ nội dung độc hại, xác định những kẻ bắt nạt, và dự đoán các hành vi bạo lực trong tương lai. Phân tích dữ liệu lớn có thể cung cấp những hiểu biết sâu sắc về các xu hướng và mô hình của bạo lực ngôn từ, giúp các nhà nghiên cứu và nhà hoạch định chính sách đưa ra các quyết định sáng suốt hơn.

5.2. Hợp Tác và Chia Sẻ Thông Tin Giữa Các Bên Liên Quan

Để giải quyết vấn đề bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội một cách hiệu quả, cần có sự hợp tác và chia sẻ thông tin giữa các bên liên quan, bao gồm các nhà nghiên cứu, các nhà hoạch định chính sách, các nền tảng mạng xã hội, và các tổ chức phi chính phủ. Các bên này cần làm việc cùng nhau để chia sẻ kiến thức, kinh nghiệm, và nguồn lực, và để phát triển các chiến lược chung để ngăn chặn và ứng phó với bạo lực ngôn từ.

Tóm tắt và mô tả trên trang này được tạo với sự hỗ trợ của AI. Nếu bạn thấy nội dung không chính xác hoặc có vấn đề, vui lòng Báo lỗi nội dung.

23/05/2025
Các yếu tố ảnh hưởng đến hành vi can thiệp của người ngoài cuộc khi chứng kiến bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội của sinh viên trường đại học văn

Trích đoạn nội dung tài liệu

Đặt vấn đề: Giới thiệu tính cấp thiết của đề tài, mục tiêu nghiên cứu, câu hỏi nghiên cứu, đối tượng và phạm vi nghiên cứu, phương pháp nghiên cứu, ý nghĩa lý luận- thực tiễn và bố cục của đề tài. Chương 02 - Cơ sở khoa học và mô hình nghiên cứu: Trình bày tổng quan các cơ sở lý thuyết và nghiên cứu trước về các khái niệm nghiên cứu và mối quan hệ giữa các khái niệm nghiên cứu nhằm hình thành khung phân tích hay mô hình nghiên cứu. Chương 03 - Phương pháp nghiên cứu: Giới thiệu nghiên cứu và trình bày phương pháp sử dụng trong nghiên cứu, bao gồm: quy trình nghiên cứu, xây dựng thang đo đo lường các khái niệm nghiên cứu, thiết kế nghiên cứu sơ bộ, giới thiệu nghiên cứu chính thức. Chương 04 - Kết quả nghiên cứu và thảo luận: Trình bày các kết quả nghiên cứu và phân tích từng kết quả 15 Thực hiện bởi Nhóm A+ Lớp: NCTT-08 Chương 05 - Kết quả và khuyến nghị: Trình bày các đóng góp, kết luận cho bài nghiên cứu, đưa ra các mặt hạn chế sau quá trình nghiên cứu 16 Thực hiện bởi Nhóm A+ Lớp: NCTT-08 CHƯƠNG 2: CƠ SỞ LÝ THUYẾT VÀ MÔ HÌNH NGHIÊN CỨU 2.

Bạo lực ngôn từ & Bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội: Bạo lực ngôn từ là hành vi dùng lời nói nhằm mục đích gây đau đớn, làm tổn thương người khác, tấn công họ bằng các hình thức khác nhau như xúc phạm, lăng mạ, chửi bởi, nhạo báng, chê bai, định kiến, tin đồn, phân biệt chủng tộc (Chử, Nguyễn, & Trần, 2022). Bạo lực ngôn từ bao gồm một số hành vi khác như bài xích, cô lập và lan truyền tin đồn có chủ ý nhằm gây tổn hại cho các mối quan hệ xã hội hoặc cảm giác bị xem thường của nạn nhân (Crick, Casas, & Mosher, 1997; Crick & Grotpeter, 1995; Mishna, 2012; Ostrov & Keating, 2004). Trên mạng xã hội, bạo lực ngôn từ cũng thường xuyên xảy ra. Đây là một hành vi dài hạn, gây hấn, cố ý và lặp đi lặp lại của một hoặc nhiều cá nhân sử dụng các phương tiện điện tử đối với một nạn nhân yếu thế hơn (Dehue, 2012).

Nếu bị bạo lực trong môi trường vật lý truyền thống gây ra rủi ro cao cho nạn nhân cả bên trong lẫn bên ngoài (Prino, Longobardi, Fabris, & Settanni, 2019) thì bạo lực bằng lời nói trên mạng xã hội có thể gây ra tác động tiêu cực đến sức khỏe tâm lý của nạn nhân (Karakurt & Silver, 2013). Người ngoài cuộc Theo nghiên cứu về bạo lực truyền thống trong môi trường học đường, học sinh có thể đảm nhận vai trò là kẻ bắt nạt, nạn nhân, nạn nhân/ bắt nạt (Marengo, và những tác giả khác, 2018) hoặc người ngoài cuộc (Longobardi, Borello, Thornberg, & Settanni, 2019). Những người ngoài cuộc cũng có vai trò quan trọng trong các cuộc bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội. Họ là những người chứng kiến các cuộc bạo lực trên mạng và có thể tham gia chia sẻ, bình luận hoặc chuyển tiếp thông tin chi tiết của sự việc cho vô số người khác dẫn hậu quả nghiêm trọng hơn cho nạn nhân (Salmivalli C.

Những người ngoài cuộc khi can thiệp vào có thể đóng vai trò chính trong việc phát triển, duy trì hoặc ngăn chặn vòng lẩn quẩn của những cuộc bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội (Leung, 2021). 17 Thực hiện bởi Nhóm A+ Lớp: NCTT-08 2. Hành vi can thiệp Khi chứng kiến bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội, mỗi người sẽ có một cách thể hiện riêng. Những hành động thể chất trực tiếp, chủ động bảo vệ nạn nhân bằng cách phản ứng trực tiếp với kẻ bắt nạt (Matsunaga, 2010) hay biểu thị sự đồng cảm và trìu mến với nạn nhân (Pozzoli & Gini, 2010) đều là một trong hành vi can thiệp.

Theo nhóm tác giả, hành vi can thiệp của người ngoài cuộc khi chứng kiến bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội sẽ bao gồm hành động trực tiếp, bảo vệ nạn nhân, phản bác ý kiến của kẻ bắt nạt hoặc thể hiện sự đồng cảm, tình cảm đến người bị bắt nạt. Những hành vi này là một trong những yếu tố quan trọng gây ảnh hưởng tích cực hoặc tiêu cực đến hậu quả của bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội. Các nghiên cứu liên quan: 2.1 Mô hình năm bước can thiệp của người ngoài cuộc (Bystander Intervention Model - BIM) (1970) Mô hình can thiệp của người ngoài cuộc (Bystander Intervention Model - BIM) được nghiên cứu bởi hai nhà nghiên cứu Bibb Latané và John Darley năm 1970. Theo (Darley & Latané, The Unresponsive Bystander: Why Doesn't He Help?, 1970) những người ngoài cuộc trải qua năm giai đoạn sau trước khi xác định họ sẽ thực hiện hành động có can thiệp hay không.

18 Thực hiện bởi Nhóm A+ Lớp: NCTT-08 Hình 2.2 Mô hình 5 bước can thiệp Để người ngoài can thiệp bảo vệ nạn nhân bị bắt nạt, mô hình yêu cầu năm hành động chính phải xảy ra theo thứ tự: (1) Nhận thấy rằng có điều gì đó không ổn đang xảy ra, (2) Xác định tình huống đó là tình huống khẩn cấp, (3) Đánh giá trách nhiệm cá nhân trong việc giúp đỡ, (4) Quyết định giúp đỡ như thế nào, (5) Cung cấp sự giúp đỡ. Nghiên cứu này điều tra các tiền tố (bước 1 đến bước 3 trong BIM) tác động đến ý định cạn thiệp (bước 4 trong BIM) và từ đó tác động đến hành vi (bước thứ năm trong BIM). Ngoài ra bên cạnh mô hình quyết định giúp đỡ, Latané và Darley (1970) đã xác định 3 quá trình tâm lý khác nhau có thể ngăn việc biến nhận thức thành hành động đó là: Phân tán trách nhiệm (Diffusion of responsibility) vì có nhiều người cùng chứng kiến nên các cá nhân không cảm thấy áp lực phải hành động. Lúc này, trách nhiệm hành động được chia 19 Thực hiện bởi Nhóm A+ Lớp: NCTT-08 đều cho tất cả những người có mặt.

Kết quả là không ai đứng ra chịu trách nhiệm này. Tiếp theo là Tác động xã hội (Social influence) đề cập đến nhu cầu hành động đúng và được đông đảo xã hội chấp nhận. Khi mọi người xung quanh không phản ứng, các cá nhân thường coi đây là tín hiệu cho thấy việc hành động là không cần thiết hoặc không phù hợp. Cuối cùng là Sự vô tri đa nguyên (Pluralistic Ignorance) xu hướng đánh giá sự khẩn cấp của tình huống dựa vào phản ứng của người xung quanh.2 Nghiên cứu của LEUNG Nga Man (2021) Nghiên cứu của LEUNG Nga Man, khoa Tâm lý, Đại học Sư Phạm Hồng Kông, Trung Quốc về Giúp đỡ hay không giúp đỡ: Can thiệp vào Bắt nạt trên mạng giữa người Trung Quốc - Cyber-Bystanders đã đề xuất mô hình các yếu tố tác động đến ý định can thiệp dẫn đến hành vi can thiệp của người ngoài cuộc.

Theo đó hành vi can thiệp của người ngoài cuộc xuất phát t ừ ý định can thiệp mà ý định can thiệp được tác động bởi nhiều yếu tố khác nhau.2 Mô hình nghiên cứu của Leung Nga Man 20 Thực hiện bởi Nhóm A+ Lớp: NCTT-08 Kết quả nghiên cứu cho thấy có nhiều yếu tố tác động đến ý định can thiệp dẫn đến hành vi can thiệp của người ngoài cuộc như: (1) nhận thức - Awareness, (2) thái độ - Attitude, (3) chuẩn mực chủ quan - Subjective Norm, (4) Nhận thức kiểm soát hành vi - Perceived Behavioral Control, (5) kinh nghiệm trong quá khứ về bắt nạt trên mạng - Past Experience in Cyberbullying, (6) năng lực bản thân - Self-Efficacy, (7) cảm thấy trách nghiệm - Felt Responsibility. Trong mô hình phân tích đường dẫn, kiểm soát giới tính và tuổi tác, nhận thức về bắt nạt trên mạng, chuẩn mực chủ quan và năng lực bản thân để can thiệp một cách tích cực và giải thích đáng kể ý định can thiệp vào bắt nạt trên mạng. Trong mô hình đề xuất có 2 giả thuyết, giả thuyết 1: Kiểm soát về giới tính và tuổi tác, nhận thức về bắt nạt trên mạng, thái độ, chuẩn mực chủ quan và kiểm soát hành vi nhận thức để can thiệp cùng với cảm nhận trách nhiệm, quá khứ tham gia bắt nạt trên mạng (bằng kinh nghiệm trong quá khứ về việc bắt nạt trên mạng và trở thành nạn nhân), và sự tự tin về bản thân can thiệp sẽ giải thích ý định của những người ngoài cuộc trên mạng nhằm can thiệp vào việc bắt nạt trên mạng. Giả thuyết 2: Kiểm soát giới tính và độ tuổi, ý định can thiệp bắt nạt trực tuyến của những người ngoài cuộc trên mạng sẽ giải thích tích cực cho hành vi can thiệp của họ và khả năng bảo vệ nạn nhân.

Ngoài ra nghiên cứu nhằm thể hiện một loạt các đặc điểm của những người ngoài cuộc trên mạng và để kiểm tra xem họ có giải thích được ý định can thiệp của những người ngoài cuộc trên mạng và hành vi can thiệp của họ hay không. Đây là một trong số ít nghiên cứu về cơ chế nhận thức xã hội cơ bản về hành vi can thiệp của những người ngoài cuộc trên mạng trong số các sinh viên Trung Quốc, một nhóm dân số chưa được nghiên cứu kỹ trong các tài liệu trước đây.3 Nghiên cứu của Lê Thị Huệ Linh và các cộng sự (2022) Lê Thị Huệ Linh và các cộng sự là sinh viên của Đại học Mở trong bài nghiên cứu về Bắt nạt trực tuyến và hành vi của người ngoài cuộc đã đề xuất mô hình nghiên cứu các 21 Thực hiện bởi Nhóm A+ Lớp: NCTT-08 yếu tố tác động đến ý định và hành vi can thiệp của người ngoài cuộc. Theo đó ý định can thiệp của người ngoài cuộc chịu ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố khác nhau.3 Mô hình nghiên cứu về ý địng can thiêp Kết quả nghiên cứu cho thấy rằng, các yếu tố tác động đến ý định và hành vi can thiệp của người ngoài cuộc bao gồm: (1) Sự đồng cảm, (2) Mức độ nghiêm trọng, (3) Mối quan hệ với nạn nhân, (4) Tính ẩn danh, (5) Số lượng người ngoài cuộc, (6) Mức độ hiểu biết về tình huống, (7) Hiệu quả bản thân. Trong đó đã xác định được yếu tố có tác động nhiều nhất đến ý định can thiệp là hiệu quả bản thân, sự đồng cảm là yếu tố có ảnh hưởng lớn thứ hai và cuối cùng là mức độ hiểu biết về tình huống.

Ngoài ra nghiên cứu khẳng định rằng tầm quan trọng của người ngoài cuộc trong việc giải quyết các vấn đề liên quan đến bắt nạt trực tuyến là hết sức quan trọng. 22 Thực hiện bởi Nhóm A+ Lớp: NCTT-08 2. Mô hình nghiên cứu đề xuất và các giả thuyết nghiên cứu: 2.1 Các giả thuyết nghiên cứu: 2.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ