Nghiên cứu ảnh hưởng của nồng độ Melamine Formaldehyde đến tính chất vật lý của ván dán biến tính

Tài liệu nghiên cứu Nghiên cứu ảnh hưởng của nồng độ melamine formaldehyde đến tính chất vật lý của ván dán biến tính, tổng hợp lý thuyết và thực hành, cung cấp kiến thức chuyên

Trường đại học

Đại Học Lâm Nghiệp

Chuyên ngành

Chế Biến Lâm Sản

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Khóa luận tốt nghiệp

2011

87
2
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Tổng quan về ván dán biến tính và vai trò của keo MF

Trong ngành công nghiệp chế biến gỗ, việc cải thiện tính chất gỗ luôn là một mục tiêu hàng đầu, đặc biệt đối với các loại gỗ rừng trồng mọc nhanh như Bồ đề. Ván dán biến tính nổi lên như một giải pháp công nghệ hiệu quả, giúp nâng cao độ bền và khả năng chống chịu của vật liệu trước các yếu tố môi trường khắc nghiệt. Biến tính gỗ là quá trình tác động vào cấu trúc gỗ bằng các tác nhân hóa học, nhiệt học hoặc sinh học để tạo ra một vật liệu mới với các đặc tính ưu việt hơn. Phương pháp ngâm tẩm hóa chất là một trong những kỹ thuật phổ biến nhất, trong đó keo Melamine Formaldehyde (MF) đóng vai trò then chốt. Nhựa MF, một loại nhựa nhiệt rắn, có khả năng thâm nhập sâu vào cấu trúc tế bào gỗ, từ vách tế bào đến ruột tế bào. Tại đây, các monomer của nhựa MF thực hiện quá trình polymer hóa, tạo thành một mạng lưới không gian 3D bền vững. Mạng lưới này không chỉ lấp đầy các khoảng trống mà còn tạo ra sức căng cho vách tế bào (cell wall bulking), từ đó hạn chế sự xâm nhập của phân tử nước và cải thiện đáng kể độ ổn định kích thước cho gỗ dán. So với các loại keo khác như keo Urea Formaldehyde (UF), keo MF cho thấy khả năng kháng nước, kháng nhiệt và độ bền cơ học vượt trội, làm cho nó trở thành lựa chọn lý tưởng cho các sản phẩm ván ép công nghiệp yêu cầu chất lượng cao, đặc biệt là các ứng dụng ngoài trời.

1.1. Khái niệm cốt lõi về công nghệ biến tính gỗ bằng hóa chất

Biến tính gỗ bằng hóa chất là phương pháp sử dụng các hợp chất hóa học để thay đổi cấu trúc và thành phần của gỗ, nhằm cải thiện các đặc tính không mong muốn. Theo Callum Hill (2006), “Biến tính gỗ liên quan đến quá trình tác động của tác nhân hoá học... tạo ra sự cải thiện các tính chất của gỗ trong quá trình sử dụng”. Mục tiêu chính là làm tăng độ ổn định kích thước, kháng nấm mốc, chống mối mọt và nâng cao các tính chất vật lý của gỗ. Quá trình này thường bao gồm việc ngâm tẩm gỗ với một dung dịch chứa các monomer. Các monomer này phải có kích thước đủ nhỏ để khuếch tán vào vách tế bào gỗ. Sau khi thâm nhập, chúng sẽ trải qua quá trình đóng rắn (polymer hóa) bên trong cấu trúc gỗ. Kết quả là tạo ra một vật liệu composite gỗ-polymer, nơi polymer được cố định vĩnh viễn, giúp giảm thiểu hiện tượng co ngót, trương nở khi độ ẩm môi trường thay đổi.

1.2. Đặc tính và cơ chế hoạt động của nhựa Melamine Formaldehyde

Nhựa Melamine Formaldehyde (keo MF) là một loại nhựa nhiệt rắn được tạo thành từ phản ứng giữa melamine và formaldehyde. Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng các monomer của nhựa MF có khả năng thấm sâu vào vách tế bào thứ sinh. Cơ chế hoạt động của MF trong biến tính gỗ thuộc dạng liên kết vật lý và tạo mạng không gian. Các phân tử MF di chuyển vào vách tế bào thông qua mao dẫn và khuếch tán, sau đó thực hiện các phản ứng nối mạch để tạo thành các polymer bền vững. Quá trình này được gọi là "curing". Các polymer này không hình thành liên kết hóa học trực tiếp với nhóm hydroxyl của cellulose mà lấp đầy các khoảng trống vi mao dẫn, tạo ra một rào cản vật lý ngăn chặn sự hấp thụ nước. Điều này giúp cải thiện đáng kể độ hút nước của vánđộ trương nở chiều dày, hai trong số những tính chất vật lý của ván dán biến tính quan trọng nhất.

II. Thách thức Hạn chế về tính chất vật lý của ván dán thường

Ván ép công nghiệp truyền thống, đặc biệt là loại sử dụng gỗ rừng trồng, thường đối mặt với nhiều hạn chế về tính chất vật lý của gỗ. Vấn đề lớn nhất là tính không ổn định về kích thước khi tiếp xúc với độ ẩm. Gỗ là vật liệu hút ẩm tự nhiên, cấu trúc xốp của nó dễ dàng hấp thụ và giải phóng hơi nước từ môi trường xung quanh. Điều này dẫn đến hiện tượng ván bị cong vênh, trương nở hoặc co ngót, làm giảm chất lượng và tuổi thọ của sản phẩm. Đặc biệt, độ trương nở chiều dàyđộ hút nước của ván là hai chỉ số quan trọng phản ánh điểm yếu này. Khi ngâm trong nước, ván dán thông thường có thể tăng thể tích đáng kể, làm phá vỡ các liên kết keo và gây tách lớp. Một thách thức khác là khả năng kháng lại các tác nhân sinh học như nấm mốc và mối mọt còn hạn chế. Các sản phẩm gỗ dán thông thường không qua xử lý rất dễ bị tấn công, làm giảm độ bền cơ học và giá trị thẩm mỹ. Việc tìm ra giải pháp cải thiện tính chất gỗ không chỉ giúp khắc phục những nhược điểm này mà còn mở rộng phạm vi ứng dụng của ván dán, đưa chúng vào các môi trường khắc nghiệt hơn như ngoại thất hay khu vực ẩm ướt, đáp ứng các tiêu chuẩn ván dán (TCVN) và quốc tế ngày càng cao.

2.1. Vấn đề độ hút nước và độ trương nở chiều dày ở ván ép

Độ hút nước là một trong những nhược điểm cố hữu của vật liệu gỗ. Khi tiếp xúc với nước, các phân tử nước sẽ xâm nhập vào các mao dẫn trong cấu trúc gỗ, liên kết với các nhóm hydroxyl tự do trong cellulose và hemicellulose, gây ra hiện tượng trương nở. Độ trương nở chiều dày là hệ quả trực tiếp, làm thay đổi kích thước của tấm ván, có thể dẫn đến hỏng hóc kết cấu. Đối với ván ép công nghiệp, vấn đề này còn phức tạp hơn do sự tồn tại của các lớp keo dán. Sự trương nở không đồng đều giữa các lớp ván lạng có thể tạo ra ứng suất nội, gây ra hiện tượng phồng rộp hoặc tách lớp, làm suy giảm nghiêm trọng các chỉ tiêu cơ học như độ bền uốn tĩnhđộ bền kéo ngang.

2.2. Nhu cầu cấp thiết cải thiện độ bền cho ván dán ứng dụng

Thị trường hiện nay đòi hỏi các sản phẩm ván dán có độ bền cao hơn, có thể sử dụng trong điều kiện ngoài trời hoặc những nơi có độ ẩm cao như nhà bếp, phòng tắm. Ván dán thông thường không thể đáp ứng được yêu cầu này. Do đó, nhu cầu cải thiện tính chất gỗ thông qua các phương pháp biến tính trở nên cấp thiết. Việc ứng dụng các hóa chất như keo melamine formaldehyde không chỉ giúp giảm độ hút nước mà còn tăng cường độ cứng, cải thiện mô đun đàn hồi và khả năng chống mài mòn. Một sản phẩm ván dán biến tính thành công phải đảm bảo cân bằng giữa hiệu quả cải thiện tính chất và các yếu tố kinh tế, đồng thời kiểm soát tốt vấn đề phát thải formaldehyde để đảm bảo an toàn cho người sử dụng.

III. Phương pháp nghiên cứu ảnh hưởng nồng độ keo MF tối ưu

Để xác định ảnh hưởng của nồng độ keo Melamine Formaldehyde đến tính chất vật lý của ván dán biến tính, một quy trình thực nghiệm chi tiết đã được thực hiện. Nghiên cứu tập trung vào việc so sánh các mẫu ván được xử lý ở các nồng độ MF khác nhau (10%, 15%, 20%) với mẫu đối chứng (0% MF, chỉ ngâm nước). Nguyên liệu chính là ván lạng từ gỗ Bồ đề (Styrax tonkinensis) có chiều dày 1,5mm, một loại gỗ phổ biến trong sản xuất ván ép công nghiệp tại Việt Nam. Quá trình biến tính được thực hiện bằng phương pháp ngâm tẩm ở điều kiện thường trong 4 ngày để đảm bảo hóa chất khuếch tán sâu vào cấu trúc gỗ. Sau khi ngâm, các tấm ván lạng được sấy khô về độ ẩm 8-10% trước khi được tráng keo Phenol Formaldehyde (PF) và đưa vào quy trình ép nóng. Các thông số ép được kiểm soát chặt chẽ: nhiệt độ 130°C, áp suất 1,2 MPa, và thời gian 10 phút. Việc lựa chọn phương pháp nghiên cứu này cho phép đánh giá một cách khách quan và khoa học mức độ cải thiện của các chỉ tiêu vật lý quan trọng, từ đó tìm ra nồng độ MF tối ưu cho ứng dụng thực tiễn.

3.1. Quy trình thực nghiệm tạo ván dán biến tính từ ván lạng

Quy trình bắt đầu bằng việc chuẩn bị ván lạng gỗ Bồ đề kích thước 600x600x1,5 mm. Các tấm ván được chia thành bốn lô, tương ứng với các nồng độ dung dịch MF: 0% (đối chứng), 10%, 15%, và 20%. Quá trình ngâm tẩm diễn ra trong thùng nhựa ở nhiệt độ phòng trong 4 ngày. Sau đó, ván được vớt ra, lau sạch bề mặt và sấy ở 40°C đến khi đạt độ ẩm yêu cầu. Tiếp theo, keo PF (Dynosol WG 6111) được tráng lên bề mặt ván với định lượng 150g/m². Các lớp ván được xếp lại với nhau và đưa vào máy ép nhiệt. Quy trình ép nóng được thực hiện để đóng rắn cả keo PF và nhựa MF đã ngấm trong ván. Sản phẩm cuối cùng là các tấm ván dán biến tính 5 lớp, sẵn sàng cho việc cắt mẫu và kiểm tra.

3.2. Các chỉ tiêu đánh giá tính chất vật lý theo tiêu chuẩn EN

Để đánh giá hiệu quả của quá trình biến tính, các tính chất vật lý của ván dán biến tính được kiểm tra theo hệ thống tiêu chuẩn Châu Âu (EN). Cụ thể: Khối lượng riêng của ván ở điều kiện khô kiệt được xác định theo tiêu chuẩn EN 323 (1993). Độ hút nước (WU)độ trương nở chiều dày (TS) được kiểm tra theo EN 317 (1993), với các mẫu được ngâm trong nước và đo lường tại các mốc thời gian khác nhau (1h, 24h, 144h,...). Ngoài ra, khả năng chống hút nước (WRE) và khả năng chống trương nở (ASE) cũng được tính toán để so sánh hiệu quả giữa các nồng độ. Cuối cùng, tỷ lệ hao hụt khối lượng sau các chu kỳ ngâm-sấy cũng được xác định để đánh giá độ bền của hóa chất trong cấu trúc gỗ.

IV. Kết quả Tối ưu khối lượng riêng và độ hút nước của ván

Kết quả nghiên cứu cho thấy nồng độ keo Melamine Formaldehyde có ảnh hưởng rõ rệt đến các tính chất vật lý của ván dán biến tính. Về khối lượng riêng của ván, các mẫu biến tính có sự gia tăng nhẹ so với mẫu đối chứng. Cụ thể, khối lượng thể tích tăng dần khi nồng độ MF tăng từ 10% lên 20%. Điều này được lý giải bởi sự tích tụ của các polymer MF trong các khoảng trống của cấu trúc gỗ, bao gồm ruột và vách tế bào. Mặc dù hóa chất làm tăng khối lượng, nhưng nó cũng gây ra hiện tượng trương nở vách tế bào, làm tăng thể tích của ván, do đó khối lượng riêng của ván chỉ tăng nhẹ. Tuy nhiên, ảnh hưởng đáng kể nhất được ghi nhận ở khả năng kháng nước. Độ hút nước của ván biến tính thấp hơn hẳn so với ván đối chứng. Khi nồng độ MF tăng, độ hút nước giảm đi. Ví dụ, sau 144 giờ ngâm, độ hút nước của ván đối chứng rất cao, trong khi các mẫu biến tính ở nồng độ 15% và 20% cho thấy khả năng chống thấm vượt trội. Điều này chứng tỏ lớp rào cản do nhựa MF tạo ra bên trong cấu trúc gỗ hoạt động rất hiệu quả trong việc làm chậm quá trình xâm nhập của các phân tử nước.

4.1. Phân tích sự thay đổi khối lượng riêng của ván theo nồng độ MF

Dữ liệu từ Bảng 4.2 của nghiên cứu gốc cho thấy khối lượng riêng (khối lượng thể tích) của ván đối chứng là 0,50 g/cm³. Trong khi đó, các mẫu ván dán biến tính với nồng độ MF 10%, 15%, và 20% có khối lượng riêng lần lượt tăng lên. Sự gia tăng này là do lượng hóa chất (Weight Percent Gain - WPG) tích tụ trong ván lạng. Khi nồng độ dung dịch ngâm tẩm càng cao, lượng MF khuếch tán và polymer hóa bên trong gỗ càng lớn, dẫn đến khối lượng của tấm ván tăng. Tuy nhiên, sự gia tăng này không quá lớn, cho thấy phương pháp biến tính bằng MF không làm thay đổi đáng kể trọng lượng của sản phẩm cuối cùng, một yếu tố quan trọng trong các ứng dụng thực tế.

4.2. Đánh giá khả năng chống hút nước WRE của ván dán biến tính

Khả năng chống hút nước (Water Repellent Effectiveness - WRE) là chỉ số thể hiện hiệu quả giảm hấp thụ nước của ván biến tính so với ván đối chứng. Kết quả từ biểu đồ Hình 4.3 cho thấy WRE cao nhất trong những giờ đầu ngâm nước và giảm dần theo thời gian. Điều này chứng tỏ keo MF tạo ra một rào cản hiệu quả chống lại sự xâm nhập ban đầu của nước. Ở nồng độ 20%, WRE đạt mức cao nhất, cho thấy khả năng chống hút nước tăng tỷ lệ thuận với nồng độ hóa chất. Ngay cả sau 144 giờ ngâm, các mẫu biến tính vẫn duy trì được một tỷ lệ WRE đáng kể, chứng tỏ sự ổn định của lớp bảo vệ polymer bên trong gỗ, giúp ván dán biến tính duy trì hiệu suất tốt hơn trong môi trường ẩm.

V. Bí quyết cải thiện độ ổn định kích thước ván dán biến tính

Một trong những thành công lớn nhất của việc sử dụng keo Melamine Formaldehyde là khả năng cải thiện tính chất gỗ liên quan đến độ ổn định kích thước. Kết quả thực nghiệm đã chứng minh rằng ván dán biến tínhđộ trương nở chiều dày (TS) thấp hơn đáng kể so với ván đối chứng trong suốt quá trình ngâm nước. Cơ chế đằng sau sự cải thiện này là hiện tượng "sức căng vách tế bào" (cell wall bulking). Khi các monomer MF thâm nhập và polymer hóa bên trong vách tế bào, chúng chiếm giữ không gian mà thông thường các phân tử nước sẽ xâm nhập vào. Điều này giữ cho vách tế bào ở trạng thái trương nở sẵn một phần, do đó làm giảm khả năng trương nở thêm khi tiếp xúc với nước. Nồng độ MF càng cao, hiệu quả chống trương nở (Anti Shrink Efficiency - ASE) càng lớn. Đặc biệt, ở nồng độ 20%, ván dán cho thấy độ ổn định kích thước tốt nhất. Bên cạnh đó, độ bền của hóa chất trong gỗ cũng được kiểm tra qua tỷ lệ hao hụt khối lượng. Kết quả cho thấy lượng hóa chất bị rửa trôi sau các chu kỳ ngâm-sấy là không lớn, chứng tỏ mạng lưới polymer MF liên kết bền vững trong cấu trúc gỗ dán.

5.1. Ảnh hưởng của nhựa MF đến độ trương nở chiều dày TS

Biểu đồ Hình 4.4 và 4.5 trong tài liệu gốc minh họa rõ ràng tác động tích cực của nhựa MF lên độ trương nở chiều dày. Ván đối chứng có độ trương nở rất cao và nhanh chóng, trong khi các mẫu ván dán biến tính thể hiện sự ổn định vượt trội. Hiệu quả chống trương nở (ASE) của ván biến tính giảm dần theo thời gian ngâm, tương tự như WRE, nhưng vẫn duy trì ở mức cao. Điều này có ý nghĩa thực tiễn to lớn, vì nó giúp sản phẩm ván ép công nghiệp giữ được hình dạng và kích thước ban đầu, tránh các hư hỏng kết cấu khi sử dụng trong điều kiện độ ẩm thay đổi. Nồng độ MF 20% mang lại hiệu quả ASE cao nhất, khẳng định vai trò của nồng độ trong việc tối ưu hóa tính ổn định kích thước.

5.2. Tỷ lệ hao hụt khối lượng và độ bền sau các chu kỳ thử nghiệm

Độ bền của quá trình biến tính được đánh giá thông qua tỷ lệ hao hụt khối lượng (WL) sau hai chu kỳ ngâm nước và sấy khô. Theo Bảng 4.3, các mẫu ván dán biến tính có tỷ lệ mất mát khối lượng rất thấp. Điều này cho thấy các polymer MF được cố định tốt bên trong cấu trúc gỗ và không dễ bị rửa trôi. Độ bền này đảm bảo rằng các đặc tính cải thiện như kháng nước và ổn định kích thước sẽ được duy trì trong suốt vòng đời sử dụng của sản phẩm. Một lượng nhỏ hao hụt có thể đến từ các chất chiết xuất tự nhiên trong gỗ và một phần hóa chất không liên kết hoàn toàn, nhưng nhìn chung, kết quả khẳng định tính hiệu quả và bền vững của phương pháp xử lý nhiệt ván dán và biến tính bằng keo MF.

VI. Kết luận Hướng phát triển cho ván ép công nghiệp Việt Nam

Nghiên cứu về ảnh hưởng của nồng độ Melamine Formaldehyde đến tính chất vật lý của ván dán biến tính đã cung cấp những kết luận khoa học giá trị. Rõ ràng, việc biến tính ván lạng bằng keo MF là một phương pháp hiệu quả để cải thiện tính chất gỗ, đặc biệt là khả năng kháng nước và độ ổn định kích thước. Kết quả cho thấy các chỉ số quan trọng như độ hút nước của vánđộ trương nở chiều dày đều giảm đáng kể khi nồng độ MF tăng. Dựa trên phân tích toàn diện, nồng độ MF từ 15% đến 20% được xem là hợp lý nhất, mang lại sự cân bằng tối ưu giữa hiệu quả cải thiện tính chất và chi phí sản xuất. Mặc dù nồng độ 20% cho kết quả tốt nhất về mặt kỹ thuật, nhưng sự khác biệt so với nồng độ 15% là không quá lớn. Do đó, việc lựa chọn nồng độ cụ thể có thể phụ thuộc vào yêu cầu ứng dụng cuối cùng và bài toán kinh tế của doanh nghiệp. Hướng phát triển trong tương lai cho ngành ván ép công nghiệp Việt Nam có thể tập trung vào việc tối ưu hóa quy trình ép nóng và nghiên cứu các chất xúc tác để giảm thời gian và nhiệt độ đóng rắn, từ đó tiết kiệm năng lượng và giảm chi phí. Đồng thời, việc nghiên cứu các hệ keo MF có hàm lượng phát thải formaldehyde thấp là cực kỳ quan trọng để tạo ra các sản phẩm an toàn, thân thiện với môi trường và đáp ứng các tiêu chuẩn ván dán (TCVN) quốc tế.

6.1. Nồng độ Melamine Formaldehyde nào là hợp lý nhất cho sản xuất

Việc xác định nồng độ tối ưu cần cân nhắc nhiều yếu tố. Về mặt kỹ thuật, nồng độ MF 20% cho thấy hiệu quả cao nhất trong việc giảm độ hút nướcđộ trương nở chiều dày. Tuy nhiên, nghiên cứu trước đó của TS. Trịnh Hiền Mai (2010) cũng lưu ý rằng nồng độ MF quá cao (ví dụ 30%) có thể làm ván trở nên giòn và giảm độ bền cơ học. Trong phạm vi nghiên cứu này (10-20%), tất cả các nồng độ đều cho thấy sự cải thiện rõ rệt so với mẫu đối chứng. Vì vậy, nồng độ 15% có thể là một lựa chọn kinh tế và hiệu quả cho các ứng dụng thông thường, trong khi nồng độ 20% nên được dành cho các sản phẩm gỗ dán yêu cầu hiệu suất cao nhất trong môi trường khắc nghiệt.

6.2. Tiềm năng ứng dụng và các nghiên cứu tiếp theo về gỗ biến tính

Sản phẩm ván dán biến tính với keo MF có tiềm năng ứng dụng rộng rãi, từ đồ nội thất trong khu vực ẩm ướt, ván sàn, đến các cấu kiện xây dựng ngoài trời. Việc nâng cao giá trị cho gỗ rừng trồng như Bồ đề thông qua công nghệ này góp phần giải quyết bài toán nguyên liệu cho ngành chế biến gỗ. Các hướng nghiên cứu tiếp theo có thể tập trung vào việc kết hợp MF với các hóa chất khác để tạo ra hiệu ứng cộng hưởng, ví dụ như thêm các chất chống cháy hoặc chống tia UV. Bên cạnh đó, việc đánh giá các tính chất cơ học như độ bền uốn tĩnh (MOR), mô đun đàn hồi (MOE), và độ bền kéo ngang của ván dán biến tính ở các nồng độ MF khác nhau cũng là một đề tài cần được khai thác sâu hơn để có cái nhìn toàn diện về chất lượng sản phẩm.

04/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

ĐẶT VẤN ĐỀ Biến tính gỗ là một xu hƣớng phát triển khá mới của ngành chế biến gỗ ở nƣớc ta. Đây là phƣơng pháp đem lại hiệu quả cao mà không gây độc và không tạo ra các chất độc trong quá trình sử dụng; hơn thế nữa hơn thế nữa các sản phẩm tái chế từ gỗ biến tính và phế thải của gỗ biến tính cũng không gây độc hại đối với con ngƣời và môi trƣờng. Hiện nay đã có nhiều công trình nghiên cứu về biến tính gỗ, tuy nhiên, nghiên cứu biến tính gỗ với melamine formaldehyde thì mới chỉ có rất ít và chƣa có nghiên cứu nào đi sâu về nghiên cứu ảnh hƣởng của nồng độ melamine formaldehyde đến tính chất vật lý của ván dán biến tính. Chính vì các yếu tố trên tôi tiến hành thực hiện đề tài: “Nghiên cứu ảnh hưởng của nồng độ melamine formaldehyde đến tính chất vật lý của ván dán biến tính”.

NHỮNG VẤN ĐỀ CHUNG 1.1 Lịch sử nghiên cứu 1.1 Tình hình nghiên cứu biến tính gỗ nói chung và với nhựa melamine formaldehyde nói riêng trên thế giới Ngay từ thập niên 30 của thế kỷ XX, ngành quân sự Mỹ đã nghiên cứu và ứng dụng kỹ thuật biến tính gỗ bằng phƣơng pháp nén ép. Các sản phẩm gỗ nén đƣợc sử dụng trong một số chi tiết của máy bay, tác dụng của chúng là tránh đƣợc rada. Tiếp đó là những năm 40 của thế kỷ XX, các nhà khoa học của trƣờng đại học tổng hợp Tokyo cũng đã nghiên cứu và sử dụng phƣơng pháp nén ép để biến tính gỗ. Họ đã sử dụng phƣơng pháp nén ép ở điều kiện nhiệt độ cao để biến tính gỗ Sồi rừng và đã tạo ra đƣợc sản phẩm có cƣờng độ rất cao.

Đến thập niên 50 thì ngƣời Trung Quốc đã bắt đầu tiến hành nghiên cứu và sản xuất ra các loại sản phẩm gỗ biến tính, từ thập niên 80 trở đi tốc độ nghiên cứu và sản xuất gỗ biến tính không ngừng đƣợc tăng cao. Thập niên 40, viện nghiên cứu các sản phẩm lâm sản của Mỹ đã nghiên cứu và sử dụng keo phenol formaldehyde để ngâm tẩm biến tính ván mỏng dùng trong sản xuất các loại ván ghép, tuy nhiên sản phẩm thƣơng phẩm đƣợc hình thành từ ván mỏng biến tính chỉ xuất hiện trên thị trƣờng từ những năm 1987. [1] Trong những năm gần đây, các nghiên cứu biến tính gỗ đƣợc tiến hành khá nhiều trên thế giới. Và một số nghiên cứu có thể kể đến nhƣ: Ryu J.Y (1991) đã nghiên cứu biến tính gỗ để nâng cao tính kháng nấm mốc cho gỗ; Imamura (1998) đã nghiên cứu sử dụng keo phân tử lƣợng thấp để đƣa vào bên trong ruột tế bào, từ đó nâng cao tính ổn định kích thƣớc cho gỗ; Jiazhang li (2000) đã nghiên cứu sử dụng các hợp chất hữu cơ để biến tính ván mỏng từ gỗ mọc nhanh rừng trồng, từ đó nâng cao độ bền và tính chịu mài mòn ván; G.Sebe (2001) đã nghiên cứu biến tính gỗ để làm tăng tính chậm cháy.

[1] 10 Gỗ biến tính với melamine formaldehyde đã đƣợc nghiên cứu từ khá lâu và sản phẩm gỗ biến tính này có nhiều tính chất đƣợc cải thiện so với gỗ nguyên. Năm 1994, Pittman và Kim đã nghiên cứu “Xử lý nâng cao chất lƣợng của gỗ” bằng cách biến tính gỗ “Southern yellow Pine” với nhựa melamine formaldehyde và melamine ammeline formaldehyde. Tác giả đã đƣa ra kết luận rằng: gỗ “Southern yellow Pine” khi biến tính với các loại nhựa trên thì các tính chất của gỗ: khả năng ổn định kích thƣớc, chống chịu tác động của môi trƣờng, chống cháy, tác động sinh học và các tính chất cơ vật lý của nó đều có xu hƣớng tăng lên so với gỗ không qua xử lý biến tính. Và cũng trong nghiên cứu này tác giả đã kết luận rằng: có rất nhiều yếu tố ảnh hƣởng đến khả năng xử lý hóa chất vào trong cấu trúc của gỗ.

Các tính chất nhƣ: khả năng hòa tan phân tử nhựa trong nƣớc, kích thƣớc phân tử nhựa, khối lƣợng phân tử nhựa, độ nhớt và hàm lƣợng khô của dung dịch nhựa là những yếu tố đóng vai trò quan trọng trong việc xử lý biến tính gỗ. [22] Năm 1999, Rapp và Peek đã tiến hành xử lý trên các loại gỗ nhƣ: gỗ Thông (Pinus sylvestris L.), gỗ Vân sam (Piciea abies L.), gỗ Sồi (Quercus robur L.), và gỗ Linh sam (Pseudotsuga menziesii) với nhựa melamine formaldehyde sau đó để ngoài trời (ngăn không cho tiếp xúc trực tiếp với đất) trong vòng 24 tháng. Kết quả cho thấy khi biến tính các loại gỗ trên với Melamine formaldehyde ngay ở nồng độ thấp cũng đã làm tăng khả năng chống lại sự xuống cấp của gỗ bởi hiện tƣợng quang hóa và sự phá hoại gỗ của nấm biến màu song các mẫu gỗ vẫn có hiện tƣợng nứt bề mặt và có độ ẩm cao. [23] Năm 2000, Deka và Saikia đã tiến hành nghiên cứu đánh giá khả năng ổn định kích thƣớc và khả năng chống chịu mối mọt của gỗ khi đƣợc xử lý với nhựa tổng hợp melamine formaldehyde, phenol formaldehyde.

Kết quả thu đƣợc qua nghiên cứu cho thấy: gỗ xử lý với melamine formaldehyde và phenol formaldehyde ở nồng độ 30%, nhiệt độ 1100C, áp suất 75psi thì các 11 chỉ tiêu nhƣ: WPG, ASE, MOR, MOE,… đều có xu hƣớng tăng so với mẫu gỗ không đƣợc xử lý. Tác giả giải thích rằng: với chế độ ngâm tẩm nhƣ trên thì lƣợng hóa chất thẩm thấu vào trong gỗ là vừa đủ và có khả năng thực hiện các phản ứng đẩy nhóm hydroxyl (-OH) ra ngoài và thay vào đó là các gốc kỵ nƣớc. [13] Năm 2003, Gindl và Muler đã nghiên cứu độ bền nén ngang và nén dọc thớ của gỗ biến tính bằng melamine formaldehyde theo phƣơng pháp ngâm tẩm. Các tác giả đã dùng gỗ “Norway Spruce” biến tính với dung dịch nhựa MF và kết quả cho thấy các mẫu gỗ có độ bền nén ngang và nén dọc thớ tăng hơn hẳn so với gỗ không đƣợc biến tính, qua đó tác giả cũng cho thấy độ cứng của gỗ cũng đƣợc cải thiện, và kéo theo độ giòn của gỗ tăng.

[17] Năm 2009, Trịnh Hiền Mai đã tiến hành nghiên cứu biến tính ván mỏng từ gỗ Beech với các loại hóa chất nhƣ: N-methylol melamine; ankyl ketene dimmer; 1,3-dimethylol-4,5dihydroxyl ethylene urea;… sử dụng làm ván dán ngoài trời. Các mẫu ván mỏng từ gỗ Beech đƣợc ngâm tẩm với các loại hóa chất ở các nồng độ khác nhau trong khoảng thời gian khác nhau. Kết quả cho thấy hầu hết các tính chất của ván mỏng đã qua xử lý đều đƣợc cải thiện. Sau đó, tác giả cũng đã tiến hành sản xuất ván dán biến tính và tiến hành kiểm tra các tính chất: độ cứng bề mặt (HB), cƣờng độ uốn tĩnh (MOR), modul đàn hồi uốn (MOE), cƣờng độ kéo trƣợt màng keo, độ bền tự nhiên, khả năng hút nƣớc và hút ẩm,… Kết quả cũng cho thấy hầu hết các tính chất của ván dán biến tính đều tăng so với ván dán đối chứng.

Trong đó khả năng hút nƣớc, hút ẩm và độ bền tự nhiên của ván dán biến tính tăng lên rõ rệt. Các mẫu ván dán biến tính đƣợc đặt trên một giá đỡ ngăn không cho tiếp xúc với mặt đất và đặt ngoài trời trong vòng 18 tháng thì màu sắc của ván không thay đổi đáng kể, hiện tƣợng nứt bề mặt và hiện tƣợng cong vênh giảm đáng kể.2 Tình hình nghiên cứu biến tính gỗ nói chung và với nhựa melamine formaldehyde nói riêng ở trong nƣớc Một số công trình nghiên cứu biến tính gỗ điển hình ở nƣớc ta trong những năm gần đây nhƣ: Trong năm 2006, đã có nhiều đề tài nghiên cứu về gỗ biến tính và đã đƣa ra đƣợc những kết quả khả quan cho lĩnh vực nghiên cứu biến tính gỗ ở nƣớc ta nhƣ: Nguyễn Anh Đức đã tiến hành “Nghiên cứu tạo gỗ biến tính bằng ure theo phƣơng pháp hóa dẻo nén ép”. Tác giả đã tiến hành biến tính gỗ Bồ đề bằng ure 99%. Kết quả cho thấy loại gỗ đƣợc xử lý bằng ure có độ co rút và dãn nở trong nƣớc lớn hơn gỗ chƣa qua xử lý, nhƣng tốc độ thấm nƣớc lại chậm hơn khi nồng độ ure và thời gian tẩm tăng lên.

Các tính chất cơ học của gỗ đã qua xử lý đều tăng hơn gỗ chƣa qua xử lý. [6] Trần Hữu Thành tiến hành “Nghiên cứu ảnh hƣởng của nồng độ, thời gian xử lý bằng dung dịch amoniac, tỷ suất nén đến chất lƣợng gỗ Bồ đề biến tính theo phƣơng pháp hóa dẻo nén ép”. Và đã đƣa ra một số kết luận nhƣ sau: khối lƣợng thể tích của gỗ Bồ đề sau khi biến tính tăng lên và có thể nâng cao hơn nữa; tính chất cơ học của gỗ tăng lên nhiều. Vì vậy gỗ Bồ đề biến tính có thể đáp ứng đƣợc yêu cầu của nguyên liệu sản xuất đồ mộc truyền thống, đồ mộc mỹ nghệ, trang trí nội thất và đồ gỗ xây dựng nhƣ khung của, cánh cửa.

[11] Năm 2007, Nguyễn Chí Quang đã đánh giá “Ảnh hƣởng của nồng độ và thời gian ngâm tẩm polyetylen glycol (PEG) đến một số tính chất cơ học chủ yếu của gỗ Keo lá tràm”. Tác giả đã kết luận rằng: khi nồng độ và thời gian ngâm tẩm tăng lên thì tính ổn định kích thƣớc của gỗ xử lý cũng tăng lên. Nồng độ và thời gian hợp lý nhất là 30% và ngâm trong 11 ngày. Vũ Huy Đại thực hiện chuyên đề nghiên cứu “Quy trình công nghệ xử lý ván phủ mặt từ gỗ keo lai bằng 1,3 dymethyl 4,5 13 dihydroxyl ethylene urea (DMDHEU) ”.

Kết quả thu đƣợc hầu hết các tính chất vật lý, các tính chất cơ học của ván sau khi xử lý đều đƣợc cải thiện. [5] Năm 2010, Đào Ngọc Anh đã tiến hành “Nghiên cứu ảnh hƣởng của nồng độ DMDHEU đến tính chất của gỗ biến tính dùng để phủ mặt ván sàn công nghiệp”. Tác giả đã sử dụng phƣơng pháp ngâm thƣờng để ngâm tẩm ván mỏng từ gỗ Bồ đề với các chế độ khác nhau trong vòng 24 giờ. Sau đó, sử dụng ván mỏng đã biến tính để phủ mặt cho gỗ Keo lá tràm để tạo sản phẩm ván sàn.

Căn cứ vào yêu cầu chất lƣợng ván sàn của gỗ công nghiệp theo tiêu chuẩn JAS-SE-7 thì nồng độ DMDHEU xử lý là 30% là thích hợp nhất; nghĩa là pha dung dịch theo tỷ lệ: DMDHEU = 30%, MgCl 2 = 5%, H2O = 65% trong điều kiện ngâm thƣờng. [2] Cũng trong năm 2010, TS. Trịnh Hiền Mai và học viên Nguyễn Thị Nguyệt đã tiến hành “nghiên cứu biến tính ván mỏng bằng nhựa melamine formaldehyde dùng cho ván dán”. Các tác giả tiến hành biến tính ván mỏng từ gỗ Bồ đề bằng phƣơng pháp ngâm thƣờng với dung dịch nhựa melamine formaldehyde ở các nồng độ 10, 20, 30%.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ