Phần mở đầu mỗi chí, Phan Huy Chú đều phân tích, suy nghĩ và đƣa ra những quan điểm đúng đắn, phê phán những quan điểm lạc hậu hoặc chƣa đúng trƣớc khi đi vào ghi chép lại các sự kiện, sự việc hay nhân vật. Với 10 chí trên, các bộ môn của LTHCLC là những bộ môn đã đƣợc nghiên cứu và phân loại hệ thống rành mạch. Với tƣ duy khoa học nhƣ trên thì so với Vân đài loại ngữ, cũng là một tác phẩm “loại thƣ” của Lê Quý Đôn, sách LTHCLC của Phan Huy Chú xác định môn loại phân minh và chính xác hơn. Trong Dư địa chí, Phan Huy Chú chia ra thành hai phần quan trọng đó là: sự khác nhau về bờ cõi của các đời và sự khác nhau về phong thổ của các đạo.
Cùng với cách phân tích kèm theo nhiều tƣ liệu quý giá về địa lý, trích cả thơ văn minh họa, Phan Huy Chú đã vẽ nên một bức tranh tổng thể và cũng rất chi tiết của nƣớc ta với từng bài, từng phần theo cấu trúc từ lớn đến nhỏ, từ rộng đến hẹp giúp ngƣời đọc có thể định hình về địa phận ranh giới của nƣớc ta và sự thay đổi về đất đai lãnh thổ qua từng đời nhƣ thế nào. Hay trong Văn tịch chí tác phẩm nào có trƣớc đƣợc ông đƣa lên trƣớc, tác phẩm nào có sau ông đƣa xuống sau theo đúng trật tự thời gian, niên đại. Điều này giúp cho việc khảo cứu tài liệu văn chƣơng cũng nhƣ sử học của ngƣời đời sau đƣợc thuận tiện và dễ dàng hơn, tránh đƣợc tình trạng ngƣời khảo cứu đời sau bị rối rắm, mông lung trong kho tƣ liệu rộng lớn của dân tộc. 19 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.
Thiên Nhân vật chí Chữ “Nhân vật” trong thiên Nhân vật chí theo nghĩa của từ này là chỉ những “nhân tài”, những ngƣời tài đức trong xã hội đã giúp đời sửa tục, làm gƣơng cho đời sau. Hay nói cách khác đi, đây là thiên ghi chép về tiểu sử của những ngƣời đã có đóng gớp lớn cho sự nghiệp chung của nƣớc nhà. Phan Huy Chú rất chú trọng biểu dƣơng những nhân vật xuất sắc trong lịch sử. Trong tất cả các thiên của LTHCLC, không phải chỉ ở thiên Nhân vật chí mới nói đến các bậc nhân tài của đất nƣớc mà ngay cả những thiên khác trong tác phẩm, những nhân vật hiền tài của nƣớc nhà vẫn xuất hiện.
Ở từng lĩnh vực khác nhau họ lại có những đóng góp khác nhau. Trong Dư địa chí, mối quan hệ giữa con ngƣời và sông núi cũng đƣợc Phan Huy Chú hết sức chú trọng. Khi viết về Nghệ An, ông cũng ca ngợi: “núi cao sông sâu,phong tục trọng hậu…Người thì thuần hòa và chăm học… Được khí tốt của sông núi nên sinh ra nhiều bậc danh hiền. Trong Khoa mục chí, Phan Huy Chú nhắc nhiều đến những ngƣời có công trong việc xin sửa đổi cách thi cử nhƣ Nhữ Đình Toản, Ngô Thì Sĩ… Trong Quốc dụng chí cũng vậy, Phan Huy Chú biểu dƣơng những ngƣời có sáng kiến sửa đổi thuế ngạch nhƣ Nguyễn Công Hãng hoặc quy định thể thức ngƣời phƣơng Bắc sang khai mỏ ở nƣớc ta nhƣ Ngô Thì Sĩ.
Cũng nhƣ thế trong Văn tịch chí, các tên sách đều kèm theo tên họ và tiểu sử sơ lƣợc của tác giả. Ông cũng không quên đƣa ra các nhận xét chính xác về thơ văn của họ, nêu lên đƣợc cái xuất thần làm nên văn chƣơng của từng bậc danh nho. Các nhà thơ, văn thời trung đại đều đƣợc ông tập hợp lại và khái quát ví dụ nhƣ Trần Anh Tông, Trần Minh Tông, Trần Nguyên Đán, Chu Văn An, Nguyễn Trãi, Lê Quý Đôn…Trong Bang giao chí đã lập danh sách những ngƣời có công đi sứ, đề cập đến những nhân vật có tài ứng đối bảo vệ uy tín quốc gia, không cho bọn Phong kiến phƣơng Bắc phạm tới (Nguyễn Trung Ngạn, Ngô thì Sĩ…) hoặc đấu tranh để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ (Nguyễn Huy Nhuận và Nguyễn Cống Thể). Nhƣ vậy ta có thể thấy, các 20 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com nhân vật lịch sử (nhân tài) đƣợc nói đến rải rác trong hầu hết các thiên của LTHCLC chứ không phải chỉ riêng ở Nhân vật chí.
Các lĩnh vực khác nhau của các thiên trong LTHCLC, nhất là các yếu tố chính nhƣ đất đai (lãnh thổ và tài nguyên) tổ chức chính trị xã hội (pháp luật, tục lệ) và con ngƣời gắn chặt với nhau. Nhân tố chủ yếu và tiên quyết vẫn là con ngƣời. Khi viết Đại Cáo bình ngô, Nguyễn Trãi đã khẳng định “Nƣớc Đại Việt ta, thực là một nƣớc văn hiến” với nghĩa “văn” là sách vở, tƣ liệu, văn hóa nói chung, và “hiến” là ngƣời tài giỏi, trong đó yếu tố con ngƣời vẫn là quan trọng nhất. Vì có ngƣời tài giỏi thì các thiết chế xã hội văn hóa nói chung và sách vở nói riêng mới đƣợc kiến tạo.
Nhƣ vậy có thể thấy, thiên Nhân vật chí có vai trò quan trọng trong kết cấu của toàn bộ tác phẩm vì đây là chƣơng có liên quan đến toàn bộ các chƣơng khác. Nó làm rõ tiểu sử và công trạng của các nhân vật trong các chí khác nhau, làm rõ lý do tại sao các nhân vật này lại đƣợc lƣu danh vào sử sách. Nhƣ vậy, thiên Nhân vật chí có vai trò trọng tâm, góp phần bổ sung và làm sáng rõ cho toàn bộ tác phẩm. Thiên Nhân vật chí nói về tiểu sử của các vua chúa, các quan lại, các nho sĩ, tƣớng sĩ, ngƣời có tiết nghĩa, có tên tuổi trong lịch sử Việt Nam.
Hay nói cách khác đi, đây chính là thiên viết về tiểu sử của mẫu hình thánh nhân quân tử trong văn học trung đại. Thánh nhân quân tử là mẫu hình nhân vật lý tƣởng của nho gia. Tuy nhiên, khái niệm thánh nhân quân tử dùng ở đây không chỉ đơn thuần là ghi chép về lịch sử của các đế vƣơng, vua chúa mà còn là ghi chép về các nhân vật lịch sử thuộc các loại “thế gia”, “danh thần”, “danh nho”, “tiết nghĩa”…bao quát cả những nhân vật nổi danh, có những nét phi phàm, xuất chúng theo quan niệm trung đại để ngƣời đời sau khảo cứu. 21 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.Tƣ tƣởng sử học Nho gia của Phan Huy Chú trong Lịch triều hiến chƣơng loại chí : Nếu nhƣ lịch sử Trung Quốc là lịch sử của từng triều đại, thì quốc sử Việt Nam vốn là lịch sử quốc gia, bắt đầu từ khởi thủy rồi trải qua các thời kì lịch sử.
Lịch sử văn hóa văn học Việt Nam là lịch sử bị chi phối bởi các hệ tƣ tƣởng khác nhau hay nói cách khác đó là hệ tƣ tƣởng “Tam giáo đồng nguyên” Nho- Đạo- Phật cùng song hành tồn tại. Nhƣng thời kì các bộ sử lớn xuất hiện thì Nho giáo giữ địa vị gần nhƣ thống trị. Các sử gia chịu sự chi phối của tƣ tƣởng Nho gia nên quan niệm viết sử và cách viết sử cũng chịu ảnh hƣởng lớn của hệ tƣ tƣởng này. Mỗi nhà viết sử đều có quan niệm và mục đích ghi chép sử khác nhau.
Ngô Sĩ Liên thì lấy việc ghi chép quốc sử là một điều quan trọng, để tỏ rõ sự trị hóa lúc thịnh lúc suy, lúc lìa lúc hợp của nƣớc nhà. Chép sử không chỉ nhằm mục đích đơn thuần là để “cơ vi về dĩ vãng” mà còn để làm gƣơng răn dạy đời sau. Ngô Sĩ Liên vẫn theo quan điểm truyền thống về lịch sử của các Nho gia nhƣ một quá trình thịnh suy, hƣng vong, bĩ thái có tính chất chu kì của các triều đại trị vì và truy tìm nguyên nhân của sự thịnh suy ấy, nhằm rút ra những bài học đạo đức nhắn gửi cho những ngƣời làm chính trị đời sau. Quan điểm này từng đƣợc nhấn mạnh trong một số tác phẩm sử Trung Quốc nhƣ Kinh Xuân Thu của Khổng Tử, Sử ký của Tƣ Mã Thiên, Tư trị Thông giám của Tƣ Mã Quang.
Các nhà sử học của Việt Nam thời kỳ trung đại trong quá trình ghi chép sử cũng chịu ảnh hƣởng tƣ tƣởng sử học của các Nho gia Trung Quốc và Phan Huy Chú cũng không phải là trƣờng hợp ngoại lệ. Phạm Công Trứ thì nêu rõ mục đích của việc ghi chép quốc sử. Chép sử để ghi chép công việc, chính trị của từng đời. Ghi chép sử để “giữ nghị luận nghiêm, tô điểm việc chí trị sáng tỏ ngang với mặt trăng, mặt trời”, và hơn nữa là để răn đe kẻ loạn tặc, phát hiện và phân chia kẻ tốt ngƣời xấu.
Mỗi nhà chép sử đều có quan niệm và mục đích chép sử khác nhau, nhƣng đều hƣớng đến mục đích chung là treo gƣơng, răn đời, hƣớng đến phản ánh xã hội phong kiến. Nhiều khi các sử gia đã nhìn nhận nhân vật lịch sử thiếu tính 22 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com khách quan mà mang màu sắc chủ quan. Mục đích viết sử dù lớn hay nhỏ đều hƣớng đến sự khen chê, nêu gƣơng đạo đức và chở Đạo. Điều này cũng ảnh hƣởng không nhỏ đến tƣ duy và quan niệm chép sử của Phan Huy Chú.
Lịch triều hiến chương loại chí đƣợc ông ghi chép để dâng vua nên ngay trong “Bài tựa” của mình, Phan Huy Chú đã nói đến cái chí “lập ngôn” của mình: “Tôi, từ nhỏ đi học vẫn thường có cái chí ấy. May nhờ được sách vở của các đời để lại và sự dạy dỗ của gia đình, nên về điển chương, gọi là có biết qua đầu mối, nhưng hiềm vì sử sách tản mát chưa kịp sửa chép. Từ khi vào núi đến giờ mới đóng cửa tạ khách cố sức tìm nhặt, sau khi đọc sách được nhàn rỗi, thì lại tùy từng loại mà khảo xét và đính chính…”[15, tr.Phan Huy Chú có chí lớn lại đƣợc hun đúc bởi các yếu tố môi trƣờng dòng họ tốt lành, có ông là tiến sĩ Phan Huy Cận, bố là tiến sĩ Phan Huy Ích, chú là tiến sĩ Phan Huy Ôn, bác là Tiến sĩ Ngô Thì Nhậm đều là những nhân vật kiệt xuất và tác gia nổi tiếng. Cái chí lập ngôn của Phan Huy Chú cứ dần dần lớn trong điều kiện thuận lợi nhƣ vậy.
Ông ghi chép lịch sử là để giữ gìn truyền thống quốc sử của nƣớc nhà. Sự ghi chép xuất phát từ tinh thần tự hào dân tộc và trên nền tảng sẵn có: “Nước Việt ta, từ đời Đinh, Lê, Lý, Trần, phong hội đã mở, đời nào cũng có chế độ của đời ấy. Đến đời nhà Lê,kiến thiết kĩ càng phép tắc đầy đủ, thanh danh của nước và văn hóa nhân tài đều thịnh không kém gì Trung Hoa.