mở đầu của Đi tìm thời gian đã mất: “Trong một thời gian dài tôi thường đi ngủ sớm […] vẫn còn dõi mãi theo anh ta trong sự im lặng của đêm tối”, Đào Duy Hiệp chia thành 8 vị thế thời gian. Theo trật tự niên biểu các mốc thời gian được tính: H1. Cuộc ganh đua giữa Francois Đệ nhất và Charles-Quint trong lịch sử, sách được in năm 1875 trước khi người kể chuyện ra đời, người kể chuyện nhớ lại lịch sử; G2. Nhà thờ, ám chỉ tuổi ấu thơ ở Combray; A3.
Gần lúc kể lại câu chuyện, nhưng phủ lên một quãng thời gian rất rộng, khó xác định “trong một thời gian dài”, nhưng trước tất cả các “câu chuyện” sẽ kể bên dưới về việc đi tìm giấc ngủ; B4. “nửa giờ sau đó”; B6. “tôi định đặt cuốn sách”; E7. “trong khi ngủ”; F7.
“tôi có cảm giác rằng”, “hành động liên tục của (E), K7’’, “đề tài của cuốn sách”. Vẫn tiếp tục của €; L8. “ngay lúc ấy”, tiếp liền của K; I8’. “niềm tin này còn lưu lại”; M3’.
“tôi tự hỏi không biết lúc này là mấy giờ rồi”, tỉnh hẳn, trở lại thời điểm trước khi kể chuyện: Ta có sơ đồ: A3 B4 C5 D6 E7 F7’ G2 H1 I8’ K7’’ L8 M3’ Việc sắp xếp trật tự thời gian truyện kể được Genette chia ra làm hai loại: tuyến tính (chrony) và hỗn tuyến tính (anachrony). Chính ra loại truyện kể có trật tự theo niên biểu thì thường nhất quán, và trật tự bị đảo lộn tạo ra sai số về thời gian. Genette lí giải: "Mỗi cấu trúc hỗn tuyến tính, xét về quan hệ với tự sự mà nó được gắn vào, sẽ bao gồm một tự sự thứ cấp về mặt thời gian, lệ thuộc vào tự sự sơ cấp theo một kiểu cú pháp tự sự mà ta đã gặp trong phân tích trên về một đoạn của Jean Santeuil. Từ đây ta gọi cấp độ thời tính của tự sự mà hỗn tuyến tính được xác định nằm trong đó, là "tự sự sơ cấp" (first narrative).
Dĩ nhiên - và ta đã xác nhận rồi - những đoạn gắn nhúng này có thể phức tạp hơn, và một cấu trúc hỗn tuyến tính 13 có thể mang vai trò của tự sự sơ cấp trong quan hệ với tự sự khác mà nó chứa đựng; và rộng hơn, trong quan hệ với một hỗn tuyến tính tính tổng thể của văn cảnh có thể được xem là tự sự sơ cấp" (Gerald Genette, 1980) (Trang 48-49, NTH dịch từ bản tiếng Anh). Để nghiên cứu cụ thể về trật tự (order) Genette dùng ba phạm trù được bóc tách từ trật tự và làm rõ đặc điểm của trật tự, chính là chiều hướng (direction) khoảng cách (distance) và biên độ (reach). Chiều hướng của trật tự có thể về trước hay về sau, tương lai hoặc quá khứ, bao gồm dự báo (prolepsis) và hồi cố (analepsis). Hồi cố (analepsis) là sự sai lệch về trật tự thời gian khi người kể chuyện kể về sự kiện đã xảy ra trước đó, sớm hơn hiện tại câu chuyện chính đang diễn ra, và thời điểm người đọc đang theo dõi câu chuyện với mốc thời gian hiện tại.
Sự hồi cố đem đến cái nhìn rõ hơn cho sự kiện, cũng là góp phần dựng nhân vật được rõ nét hơn, kĩ thuật này giúp thời gian ngưng đọng như trong Đi tìm thời gian đã mất. Ví dụ: Genette cho rằng Một mối tình của Swann là sự hồi cố ngoại tại, tức là “nó nằm bên ngoài điểm xuất phát thời gian của truyện kể thứ nhất về lịch sử tâm hồn, thiên hướng văn chương của Marcel”. Như bản anh hùng ca Odyssée, hồi cố về Ulysse khi còn ở Phéciens, ngược lên nữa là sự sụp đổ của thành Troy. Dự báo (prolepsis) là sự bất đồng trong trật tự thời gian giữa câu chuyện và cốt truyện, nó là hình thức của trật tự lấy thời gian tương lai của câu chuyện, thời gian của điều xảy ra sau được nói trước so với khung thời gian hiện tại mà tình tiết cốt truyện đang diễn biến.
Người kể chuyện dự đoán các sự kiện sẽ xảy ra khi cốt truyện kết thúc. Ví dụ: đó là cảnh cuộc vui buổi chiều Guermantes, Genette và Tadié đều thấy rằng có nhiều câu chuyện khác còn được kéo dài ra sau cả buổi chiều này – buổi chiều được xem như khép lại câu chuyện về Đi tìm thời gian đã mất “một loạt những dự báo mang tính chung cục: ám chỉ cái chết nhanh của de Charlus; về cuộc hôn nhân của nàng de Saint-Loup: “Người con gái này, mà dòng dõi và tài sản có thể khiến mẹ nàng hi vọng rằng nàng sẽ cưới một hoàng tử vương gia và sẽ đặt vương 14 miện lên toàn bộ cái công trình đang chuyển động đi lên này của Swann và vợ ông, say đó nàng đã chọn một nhà văn tăm tối làm phu quân, và khiến cho cái gia đình thấp hơn chuẩn mực nơi mà nàng đã xuất thân lại đi xuống”; sự xuất hiện cuối cùng của Odette, hơi bị lẫn gần ba năm sau buổi chiều Guermantes” (Đào Duy Hiệp, 2003) Có hai yếu tố có thể xâm nhập vào analepsis và prolepsis: biên độ (reach) và khoảng cách (distance). "Một hỗn tuyến tính có thể tiếp cận quá khứ hoặc tương lai, hoặc ít hơn nhiều so với thời điểm "hiện tại" (nghĩa là, từ thời điểm trong câu chuyện khi câu chuyện bị gián đoạn để nhường chỗ cho hỗn tuyến tính): khoảng cách thời gian này chúng ta sẽ đặt tên cho nó là biên độ hỗn tuyến tính. Bản thân hỗn tuyến tính cũng có thể bao gồm một trường độ câu chuyện dài hay ngắn: chúng ta sẽ gọi nó là khoảng rộng (extent) của nó.
Hỗn tuyến tính (anachronies) có thể có một số chức năng trong cốt truyện. Trong khi hồi cố (analepses) thường đảm nhận vai trò giải thích, phát triển tâm lý của nhân vật bằng cách gợi lại các sự kiện từ quá khứ của mình, dự báo (prolepses) có thể khơi dậy sự tò mò của người đọc bằng tiết lộ một phần sự việc sẽ xuất hiện sau này. Cốt truyện là một sự biến đổi không chỉ các vật liệu của sự kiện câu chuyện, mà còn là sự xuất hiện của người đọc; cả hai hiệu ứng dự báo và hồi cố giúp quá trình chuyển đổi trật tự sự kiện mang tính khác biệt và thu hút hơn thông qua thái độ của người kể chuyện. Tuy nhiên trần thuật dự báo ít xảy ra hơn so với trần thuật hồi cố.
Nhưng khi nó có mặt, nó cũng góp phần tạo nên cấu trúc kỳ vọng, tò mò và hồi hộp, với hoạt động lấp đầy và xây dựng sự gắn kết sự kiện trở thành nhiệm vụ của người đọc câu chuyện. Đôi khi một câu chuyện đơn giản như chuyện kể nửa đêm dành cho trẻ em có những gợi dẫn về tương lai mà ở đó trần thuật dự báo (prolepses) sẽ làm nổi bật cảm giác tò mò. Ví dụ: hồi cố nội tại (analepsis 15 internal) như Thị Nở nhớ lại cảnh ân ái với Chí Phèo; và hồi cố ngoại tại (analepsis external) như Thị Nở nghĩ đến cái lò gạch cũ khi nhìn xuống bụng mình. Khoảng cách nội tại (internal): với phương tiện khung thời gian được dựa vào nhân vật tiêu điểm (character-focaliser).
Điều này có thể khiến trật tự thời gian bị hạn chế bởi vì tầm nhìn của nhân vật tiêu điểm luôn bị cố định bởi vị trí chỉ mỗi nhân vật so với các nhân vật và sự kiện xảy ra xung quanh câu chuyện. Khoảng cách ngoại tại (external): với phương tiện dựa vào người kể chuyện (narrator-focaliser). Đây là cách tiếp cận khung tác phẩm cận cảnh và toàn cảnh cả không gian và thời gian. Và cuối cùng là biên độ (reach): điểm tính (punctual) và trường tính (durative).
Điểm tính (punctual) – đúng giờ, đúng thời điểm. Nếu hồi cố nói về thời điểm chính xác là hồi cố điểm tính, còn nếu nó bao quát dài thì là hồi cố trường tính. Ví dụ, Chí Phèo nhớ lại quá khứ của mình: trường tính; Thị Nở nhớ lại cảnh ăn nằm: điểm tính. Các hiệu ứng đọc có thể thu được bằng cách thay đổi trường độ tường thuật.
Genette sử dụng các màn trình diễn sân khấu để so sánh, trong đó câu chuyện lý tưởng của các sự kiện có thời lượng giống như văn bản trần thuật theo trật tự niên biểu. Tuy nhiên, trong các văn bản văn học, người trần thuật có thể tăng tốc hoặc làm chậm sự kể đối với các sự kiện được kể. Ví dụ, chúng ta có thể tóm tắt toàn bộ cuộc đời của một người trong một câu duy nhất, hoặc chúng ta có thể mất hàng nghìn trang giấy để kể lại các sự kiện chỉ xảy ra trong một khoảng thời gian 24 giờ. Trường độ được Genette xác định là "các kết nối giữa thời lượng biến đổi của các sự kiện hoặc các phần câu chuyện và thời gian giả (trên thực tế là độ dài của văn bản) kể trong câu chuyện" (Gerald Genette, 1980) (Trang 90, NTH dịch từ bản tiếng Anh).
Đây như một qui tắc về sự phức tạp của cấu trúc diễn ngôn. Ở cấp độ văn 16 bản, thời gian có thể được hư cấu; kể về câu chuyện có thể là một câu chuyện trong chính nó, và thời gian của cốt truyện (fabula) có thể được đo đối với thời gian hư cấu này bao quanh hành động của người kể chuyện. Thời gian trần thuật hiểu theo Genette nó có thể ám chỉ cả thời gian đọc lý tưởng hoặc thời gian đại diện trong đó diễn ngôn trần thuật mở ra. Vì thời gian hư cấu này có thể có các biến thể về trật tự, trường độ và tần suất, công thức cho trường độ câu chuyện có thể cực kỳ phức tạp.
Điều này chỉ có nghĩa là thời gian có thể chứa trong cốt truyện với một điều kiện vô hạn. Một số ít văn bản có thể thử tìm kiếm các cách thức khác để khám phá những thay đổi phức tạp trong trường độ thời gian, tuy nhiên hầu hết các truyện kể đều dễ dàng phân tích bằng việc sử dụng hệ thống phân tích câu chuyện theo kiểu Genette. Trường độ của câu chuyện bao gồm mối quan hệ tương đương giữa thời gian của cốt truyện và trường độ lý tưởng của quá trình đọc. Sự trùng hợp lý tưởng ở tất cả các điểm giữa trường độ của cốt truyện và truyện kể là những gì Genette gọi là tự sự đẳng thời (isochronous).
Nhưng tự sự đẳng thời, cốt truyện (narrative) không có biến thể của nhịp điệu. Tự sự bất đẳng thời (anisochronies) lại có chuyển động nhịp điệu truyện kể đi từ chậm đến nhanh; kiểu tóm tắt (summary) đến tỉnh lược (ellipsis); từ bối cảnh (scene) đến miêu tả (pause).