Chương 1, từ việc đề cập đến sự cấp thiết của vấn đề, phác thảo tổng quan về vấn đề cần giải quyết, tác giả đã đưa ra đề tài nghiên cứu cùng với mục tiêu và câu hỏi nghiên cứu tương ứng. Và cụ thể hơn, đối tượng, không gian, thời gian và phương pháp để thực hiện nghiên cứu của đề tài cũng được nêu đầy đủ tại chương này. Bên cạnh đó, những đóng góp về mặt lý luận, thực tiễn và kết cấu của đề tài thực hiện cũng được tác giả tóm tắt ngắn gọn ở phần cuối chương. Ở chương 2 tác giả sẽ trình bày những cơ sở lý thuyết và đưa ra mô hình của đề tài.
CƠ SỞ LÝ THUYẾT VÀ MÔ HÌNH NGHIÊN CỨU 2. Sự gắn kết của nhân viên đối với tổ chức 2. Khái niệm về sự gắn kết Sự gắn kết của nhân viên đối với công việc hay với tổ chức đã được rất nhiều tác giả định nghĩa. Theo Kahn (1990), sự gắn kết là “sự khai thác bản thân của các thành viên tổ chức vào vai trò công việc của họ; khi gắn kết, mọi người tích cực sử dụng và thể hiện bản thân về thể chất, nhận thức và cảm xúc trong công việc của họ”.
Sự gắn kết được thể hiện ở ba khía cạnh: Sự hiện diện: Mọi người cảm thấy hiện diện trong chính công việc của họ khi nhận thấy bản thân đang sử dụng và thể hiện một cách toàn diện về cả thể chất, nhận thức hay cảm xúc. Sự tập trung: Mọi người cảm thấy tập trung trong công việc của họ khi họ cảm thấy rằng họ đang tham gia vào công việc một cách có ý nghĩa và có mục đích. Sự ý nghĩa: Mọi người cảm thấy ý nghĩa của công việc họ đang làm có tác động tích cực đến thế giới xung quanh. Với Kahn, sự gắn kết là một khái niệm tích cực, mang lại nhiều lợi ích cho cá nhân và tổ chức.
Sự gắn kết có thể giúp cá nhân nâng cao hiệu suất công việc, sự hài lòng trong công việc cao hơn và mức độ kiệt sức thấp hơn. Ngoài ra, sự gắn kết có thể giúp nhân viên nâng cao lòng trung thành, giúp tổ chức giữ chân nhân tài hơn, từ đó tăng hiệu quả hoạt động của doanh nghiệp. Khái niệm của Kahn là một trong những định nghĩa phổ biến nhất về sự gắn kết và đã được sử dụng trong nhiều nghiên cứu, góp phần hiểu biết của chúng ta về các nhân tố ảnh hưởng đến sự gắn kết. Sự gắn kết của nhân viên với công việc và với tổ chức là hai khái niệm khác nhau.
Theo Britt (2003): “Sự gắn kết với công việc của nhân viên là việc chịu trách nhiệm cá nhân và cam kết thực hiện công việc”. Khác với Britt, Maslach và cộng sự (2001) cho rằng: “Gắn kết công việc là mức năng lượng một người dùng để làm việc hiệu quả và có hiệu suất”. Trong khi đó, Sonnentag và cộng sự (2010) lại giải thích 8 rằng: “Một nhân viên gắn kết với công việc có thể có những ngày nghỉ, không phải trạng thái gắn kết công việc đều giống nhau cho tất cả mọi ngày”. Tóm lại, sự gắn kết của nhân viên với công việc là mức độ cam kết và chịu trách nhiệm của nhân viên đối với công việc của họ.
Những nhân viên gắn kết với công việc thường cảm nhận tích cực, có động lực làm việc và có khả năng đóng góp nhiều hơn cho tổ chức. Ba yếu tố đo lường mức độ gắn kết với công việc: Mức độ hài lòng với công việc, mức độ cam kết với tổ chức và mức độ tham gia vào công việc. Sự gắn kết của nhân viên với công việc và với tổ chức được Saks (2006) nghiên cứu phân biệt một cách có ý nghĩa. Sự gắn kết với tổ chức là thái độ tích cực của nhân viên đối với tổ chức.
Thực sự như vậy, khi nhân viên nhìn nhận theo hướng tích cực, họ sẽ tin tưởng và hết mình với tổ chức, làm việc một cách hăng say, luôn vui vẻ và tự hào và đặt niềm tin vào chính bản thân mình và tổ chức, gắn bó hơn với tổ chức. Một số nhà nghiên cứu cũng có khái niệm tương tự như: “Sự gắn kết với tổ chức là mối liên hệ về mặt tâm lý giữa một cá nhân với tổ chức của mình khiến họ ít có khả năng tự nguyện rời bỏ tổ chức” (Meyer & Allen, 1996). Cá nhân có sự gắn kết cao với tổ chức sẽ có xu hướng làm việc chăm chỉ, cống hiến hết mình, và ít có ý định rời khỏi tổ chức. Và sự gắn kết với tổ chức bao gồm 3 thành phần chính: - Lòng trung thành: Là mức độ cá nhân cảm thấy gắn bó và yêu thích tổ chức.
- Sự lôi cuốn: Là mức độ mà cá nhân cảm thấy khó khăn khi rời khỏi tổ chức. - Sự đồng thuận: Là mức độ cá nhân cảm thấy có nghĩa vụ gắn bó với tổ chức. Sự gắn kết với tổ chức, theo Northcraft và Neale (1996), là một thái độ quan trọng thể hiện mức độ trung thành và niềm tin của nhân viên đối với nơi làm việc của họ. Nó vượt ra ngoài phạm vi ràng buộc công việc thông thường, và biểu hiện qua sự gắn bó về mặt cảm xúc, sự quan tâm và mong muốn đóng góp cho sự thành công chung của tổ chức.
Mowday và cộng sự (1979) đưa ra định nghĩa: “Sự gắn kết với tổ chức là sức mạnh tương đối về sự đồng nhất của nhân viên với tổ chức và sự tham gia tích cực của nhân viên trong một tổ chức nhất định”. Như vậy, có rất nhiều khái niệm về sự gắn kết với tổ chức, tác giả tóm gọn lại 9 như sau: Sự gắn kết với tổ chức chính là thái độ tích cực của nhân viên, bản thân họ có sự tin tưởng vào tổ chức và sẽ cống hiến hết mình, đặt mình vào mục tiêu chung của tổ chức để mang lại giá trị cho chính bản thân và tổ chức. Tuy hai khái niệm gắn kết với công việc và gắn kết với tổ chức được định nghĩa theo hướng khác nhau, nhưng luôn thể hiện mối quan hệ qua lại lẫn nhau. Khi một nhân viên luôn có thái độ tích cực, tận tâm cống hiến hết mình cho công việc, họ sẽ luôn hào hứng và vui vẻ làm việc với sự cam kết cao, từ đó khả năng đạt năng suất cao hơn, đóng góp nhiều hơn cho tổ chức.
Nếu tổ chức hiểu và đáp ứng được nhu cầu của nhân viên, đối xử với họ một cách công bằng và có những chính sách phúc lợi phù hợp với năng lực và sự cống hiến của họ, người lao động sẽ trở lên hài lòng và cảm thấy nên gắn kết hết mình với tổ chức. Như vậy, sự gắn kết của nhân viên với công việc là nền tảng cho sự gắn kết của nhân viên với tổ chức. Khi nhân viên cảm thấy hài lòng và gắn kết với công việc của họ, họ sẽ có nhiều khả năng ở lại với tổ chức. Và chiều ngược lại, sự gắn kết của nhân viên với tổ chức có thể thúc đẩy sự gắn kết của nhân viên với công việc.
Khi nhân viên cảm thấy gắn kết với tổ chức, họ sẽ tin tưởng vào tổ chức và muốn đóng góp xây dựng tổ chức. Do đó, họ sẽ sát sao, trách nhiệm với công việc để hoàn thành tốt nhất một cách có thể. Trong nghiên cứu này, tác giả đi nghiên cứu về sự gắn kết của nhân viên với tổ chức, và cụ thể là sự gắn kết của nhân viên với Ngân hàng TMCP Tiên Phong. Tầm quan trọng duy trì sự gắn kết của nhân viên đối với tổ chức Theo Guest (1995), hành vi gắn kết của người lao động đóng vai trò trọng tâm trong việc quản trị nguồn nhân lực.
Đây chính là điểm mấu chốt giúp phân biệt quản trị nguồn nhân lực hiện đại với phương pháp quản trị nhân sự truyền thống. Schiemann (2009) cho rằng: “Nếu áp dụng các phương pháp quản lý nguồn nhân lực không tương thích sẽ dẫn đến hiện tượng lãng phí thời gian”. Somaya và cộng sự (2008) khẳng định: chi phí tuyển dụng thay thế nhân sự so với chi phí lương nhân viên làm việc đạt hiệu suất cao có thể ở mức 100 - 150%. Điều này có nghĩa rằng, khi lực lượng lao động nghỉ việc, đặc biệt nguồn nhân lực chất lượng cao, tổ chức sẽ phải bỏ ra nhiều chi phí hơn để bổ sung lực lượng mới cho tổ chức.
Bên cạnh đó, việc thất thoát nguồn nhân lực còn gây ảnh hưởng đến tinh thần và năng suất của đội 10 ngũ nhân viên còn lại. Do đó, sự gắn kết của nhân viên với tổ chức có vai trò, ý nghĩa quan trọng đối với cả tổ chức và cá nhân, quyết định hiệu quả làm việc của toàn bộ tổ chức. Sự gắn kết của nhân viên giúp tổ chức: - Tăng năng suất lao động: Khi họ gắn kết, bản thân người nhân viên sẽ có thái độ và hành vi tích cực, từ đó dẫn tới kết quả kinh doanh của bản thân người nhân viên được cải thiện, theo chính cách mà họ muốn. - Giảm tỉ lệ nghỉ việc, nghỉ phép: một cá nhân muốn gắn bó với công ty, họ làm việc một cách chăm chỉ và không suy nghĩ tới chuyện sẽ rời xa tổ chức.
Đơn giản có thể chỉ là việc đưa ra sự cam kết sâu sắc hơn từ chính bản thân họ với tổ chức. - Cải thiện chất lượng công việc: Bản thân mỗi người khi làm bất kỳ việc gì có sự tập trung cao độ, không phân tán tư tưởng, họ sẽ có được những sản phẩm chất lượng nhất. - Tăng cường sự gắn kết giữa các thành viên trong tổ chức: Mỗi buổi sáng bản thân chúng ta cảm thấy muốn đi làm, muốn gặp gỡ và giúp đỡ mọi người trong tổ chức, cùng nhau nỗ lực để hoàn thành mục tiêu của tổ chức. Đối với cá nhân, sự gắn kết với tổ chức cũng đặc biệt quan trọng, giúp: - Tăng mức độ hài lòng với công việc, nhân viên cảm thấy tự hào và trung thành khi làm việc với tổ chức.
- Giảm căng thẳng, lo lắng bởi khi tâm trạng thoải mái, họ có thể làm việc một cách hứng thú thay vì gượng ép, lo âu. - Cải thiện sức khỏe tinh thần bởi người nhân viên có sự gắn kết cao sẽ luôn có thái độ tích cực và hướng về những kết quả thuận lợi. - Tăng cơ hội thăng tiến: Khi bản thân nhân viên có sự tin tưởng vào tổ chức, làm việc hết mình cho tổ chức và đạt năng suất cao, cơ hội thăng tiến đến với họ là lẽ đương nhiên. Các học thuyết liên quan 2.