CHƯƠNG 1 DIEM NHIN VA THO! GIAN TRAN THUAT TRONG TIEU THUYET BA LAN VA MOT LAN VA CHi CON MOT LAN CUA CHU LAI 1.1, DIEM NHIN TRAN THUAT Là một phương diện của nghệ thuật tự sự, trằn thuật được nhìn nhận như “một hệ thống phức tạp nhằm đưa ra hành động lời nói nhân vật vào đúng, vị trí của nó để người đọc có thể lĩnh hội theo ý định của tác giả” [13, tr.364] “Theo đó, trần thuật trở thành “phương tiện cơ bản của thể loại tự sự, là việc giới thiệu khái quát, thuyết minh, miêu tả đối với nhân vật, sự kiện, hình ảnh. theo cách nhìn của một người trần thuật nhất định” [13, tr. Cùng với các phương thức tự sự khác, điểm nhìn trần thuật là nhân tổ quan trọng góp phần. thể hiện tư tưởng nghệ thuật của nhà văn, góp phần không nhỏ “đem lại cho người thưởng thức một cái nhìn mới đối với cuộc sống.
Sự đổi thay của nghệ thuật bắt đầu từ sự đối thay điểm nhìn” [14, tr. Trong hai tiểu thuyết 8a lần và một lẫn và Chỉ còn một lần, Chu Lai không lựa chọn một điểm nhìn trần thuật cố định mà phi hợp trong đó nhiều góc nhìn khác nhau, làm nên một bức tranh đa màu sắc về nội tâm nhân vật và hiện thực cuộc sống, .đem đến nhiều née thang giá trị cho văn bản nghệ thuật 1.11, Điểm nhìn bên ngoài - khách quan hóa cho mạch trần thuật 'Với điểm nhìn bên ngoài, ngôi trần thuật trong mạch truyện kể có vai trò phản ánh trực tiếp mọi diễn biến, tình tiết và hành động của nhân vật. như thế cũng có nghĩa thông qua “điểm nhìn bên ngoài, người kể trần thuật, miêu tả sự vật từ phía bên ngoài nhân vật, kể những điều nhân vật không biết” [32, tr. Như vậy, điểm nhìn bên ngoài chính là hình thức trằn thuật khách quan của các ngôi kể (lời nói, hành động, ngoại hình, quan hệ.
Ở đó tiêu cự nhìn vừa bao quát vừa giữ một khoảng cách nhất định đối với mạch trần thuật - mở ra nhiều biên độ thắm mĩ cho chiều sâu văn bản. Trong Ba lần và một lần, điểm nhìn bên ngoài gắn với ngôi trần thuật đã gợi mở cho mạch truyện kể đi khu vực tiếp xúc khác nhau. Từ hiện tại đến quá khứ và đan xen trong đó là cả một thế giới sống phức tạp của đời sống. con người thời hậu chiến.
Câu chuyện chủ yếu được kế bởi lời kể của người kể chuyện “biết tuốt”, đem đến cho người đọc cái nhìn toàn diện và khách. quan về diễn biến cốt truyện xoay quanh mối quan hệ giữa Út Thêm và Sáu. Nguyên, giữa Sáu Nguyện và Năm Thành, Năm Thành va Tư Chao.Ở đó lần lượt các tình tiết, sự kiện gắn với mỗi số phận, cuộc đời được viện dẫn, soi chiếu qua nhiều góc nhìn: khi thì đau đớn, lúc thì nhức nhồi và đỉnh điểm là những mâu thuẫn xung đột không chỉ dừng lại ở một cá nhân mà xoáy sâu vào. nhiều hữu thể người.
Từ điểm nhìn bên ngoài, như thước phim âm bản, từng. mảnh đời, phận người hiện ra trong trang viết của Chu Lai khỏa lấp trong nỗi buồn thế sự. Cði đời của họ rơi vào nhiều vòng xoáy của định mệnh. Thân phân con người lúc này không chỉ đơn thuần minh chứng cho sự thay đổi của một thời đại mới, mà gắn với đó là những tiếng vọng đi tìm kiếm những chân giá trị, phục dựng lại nhân cách cho mỗi hữu thể người.
Việc tạo ra điểm nhìn mang tầm bao quát, lúc này, người đọc như được chứng kiến về mọi biến cố. trong cuộc đời của Sáu Nguyện, Út Thêm, Năm Thành, Tư Chao đã được hiện lên một cách rõ nét hơn bao giờ hết. Đặc biệt là hình ảnh Sáu Nguyện, mang tâm thể của một người lính đi qua cuộc chiến tranh với một tắm lòng vị tha, Sáu Nguyện đã bỏ qua tất cả những lỗi lầm mà Năm Thành gây ra đối với cuộc đời anh. Thậm chí, cả những điều khiến anh đau đớn, khổ tâm nhất cũng, được soi thấu qua tắm lòng cao cá của người lính.
Điểm nhìn “ngoại hiện” một lần nữa được chủ thể sáng tạo đặt trong tầm nhìn của cái cao cả để tôn vinh nhân cách người. Chiến tranh đã đi qua, nhưng vết thương của nó không dễ gì hóa giải trong quá khứ của một đời người. Bởi thế, những gì đã diễn ra trong màu thời gian của kí ức Sáu Nguyện, khi con người này hai lần tha thứ cho tội lỗi của Năm Thành khiến bạn đọc không khỏi ám ảnh và day trở. Từ điểm nhìn này, người đọc như chìm trong sự hụt hằng, đau cùng nỗi đau với nhân vật: “Mày gây ra tốn tất quá lớn trong trận can, tao tha! Mày cướp trắng.
tình yêu, hạnh phúc của người khác, tao. cũng tha! Tha không phải vi may, hiểu chưa? Nhưng tới đây, nếu mày có bắt kỳ một hành vi phản bội, một hành. vi đánh phá, tiếp tay cho kẻ thù nào, tao sẽ không tha. Biết bao số.
phận là bấy nhiêu cảnh đời không may mắn trong Ba iẳn và một lẳn được chủ thể trần thuật lưu trú trong điểm nhìn hướng ngoại. Điểm ghi nhận ở đây là tác giả đã đặt người kể trong cái nhìn khách quan. Từ đó, trong hàng loạt tỉnh huồng truyện được người trần thuật được hiện hữu trong phiên bản nhìn, diện nhìn qua hình thức của nhân vật ngôi thứ nhất xưng “tôi” kế về cuộc đời và số phân của nhân vật Sáu Nguyện. Vi thé, tinh năng điểm nhìn “toàn tri” đã được phát huy tối đa cho ngôi kể “tôi” - “tôi” diễn giải với bạn đọc tắt cả những, thường biến gắn với cuộc đời.
Đó cũng là lí do nhà văn đặt Sáu Nguyện thêm một lần nữa lại gặp lại Năm Thành trong một tình huống trớ trêu, hai con người xưa kia đã đối đầu nhau từ trong chiến trận, bây giờ cũng vậy. Thanh thật sự đã biến thành con người khác, cho dù trong quá khứ anh ta gây ra bao tội ác thỉ cũng có một phút giây con người này sim nên cần được sự công tâm trong cái nhìn: “Một thằng rất khá, ít nhất đã trên hai lần người ta xét phong anh hùng cho nó nhưng cuối cùng (. Quá thông minh, cquá nhạy cảm, tài đánh giác không ai hơn nhưng lại thiếu bền (. Nó đánh giặc theo cảm hứng, đánh cho thiên hạ biết mặt chứ không có một lý do gì xấu xa trong đầu hết” [19, tr.
Nhu thé, tất cả những việc làm của Năm Thành ở hiện tại đều được Sáu Nguyện nhìn nhận một cách khách quan nhất "Tuy nhiên, khi Năm Thành làm nhục đồng đội thì vĩnh viễn anh không thể tha thứ được. Theo đó từ điểm nhìn bên ngoài, tác giả đã cho bạn đọc hiểu được. bản chất con người trong Sáu Nguyện luôn rạch rồi trong phán xét, nhận diện về những cái xấu xa: "Mày nghe đây! Ngày ấy mày chiêu hồi, tao tha (. ) Nhưng lần này, mày thản nhiên, mày còn đứng nhãn răng ra cười khi một con đàn bà ngoại quốc cằm dép đập vào giữa mặt công nhân của mày, cái cô công.
nhân mà ngày trước mày đã từng ngủ với người ta (.) thì tao sẽ không tha nữa "{19, tr269-370]. Lúc này, trong góc nhìn trực diện của người kể, hàng loạt hành động, tình tiết gây cắn của nhân vật diễn ra với tần suất dày đặc. Mọi đối thoại, tranh biện cho lẽ phải, không ngoài mục đích khơi sáng về hướng nhân cách. Đến tiểu thuyết Chỉ côn một lẳn người đọc nhận thấy, với ngôi kể thứ ba điểm nhìn bên ngoài, người kể chuyện đã âm thim đứng đằng sau quan sát tắt cả các diễn biến, sự kiện của truyện kể.
Lúc này, chủ thể trằn thuật chủ yếu. kể lại những lời nói, cử chí, việc làm. của nhân vật, nhưng không quá đi sâu vào miêu tả chỉ tiết tâm lí, suy nghĩ của nhân vật. Do đó, điểm nhìn của người kể dường như không tham gia vào những điều nghe được, thấy được.
sau, người đọc vẫn chỉ thấy hình bóng một người kể chuyện đang cố gắng tỏ ra là một người quan sát khách quan và công tâm trong nhiệm vụ thuật, kể về những điều mắt thấy tai nghe. Cách xử lí điểm nhìn như vậy, nhà văn đã giúp nhân vật và các sự kiện trong tác phẩm đi vào những ngữ cảnh tự nhiên nhất để qua đó xuyên thấu mọi cột mốc thời gian. Theo đó, từ giao tuyến điểm. nhìn bên ngoài, ngôi trần thuật kế về cuộc dời và số phân của Sáu Nguyện và hành trình tìm đến bậc thang công lý nhưng khác với 8z lẩn và một lấn, trong Chỉ còn một lẫn hành trình này diễn ra rất logic, không mang tính chất tự phát như những gì đã diễn ra ở 8 Iửn và một lân.
Đó là cả một quá trình Út Thêm, Ba Bau, Hoàng, Bảy Ngạnh phải ra sức điều tra, là gắn với hàng loạt những, tình tiết gây cắn, những hoạt động bí mật, những âm mưu chồng chất âm mưu. 10 để giải cứu cho Sáu Nguyện. Hay đó còn là những hành động quan sát theo dõi thằm lặng của người công an trong những lần Tám Quyền và Năm Thành. gặp nhau, lời thuật tả của người kể chuyện từ điểm nhìn bên ngoài đã tạo sức hút, tăng chất kịch tính cho tình huống truyện: “Lúc ấy ông ta không biết rằng, cũng giống như mọi lần gặp gỡ trước đó với con người đáng sợ kia, có một ống kính máy ảnh nằm chìm trong cây cỏ đã kịp nháy lên.
Ông đi qua, người chụp ảnh cũng đi ra khỏi bụi rậm, đưa mắt nhìn theo khẽ lắc đầu (. Đó chính là khuôn mặt rám nắng quen thuộc của người chiến sĩ an ninh đã bảo vệ cho những buổi họp kín trên sông của Út Thêm, Ba Đâu và Hoàng. hôm nào” [20, tr. Như vậy, điểm nhìn thám sát khách quan của người kế chuyện đã xây nên một khoáng cách vừa đủ, khi anh ta dứng ngoài quan sát mọi điều diễn ra đối với các nhân vật, bằng cách nhường cho các nhân vật tự.
thấu xét về nhau. Chẳng hạn, những đoạn Út Thêm suy nghĩ về Năm Thành. trong Chỉ còn một lằn đã chứng tỏ cách kĩ thuật xử lí điểm nhìn bên ngoài được phát huy tối đa quyển năng của nó: “Út Thêm lặng đi nhìn chỗ khác. Một cái nhìn rất lạ không rò mùi vị, hình hai nhen lên trong đầu chỉ.
Chao ôi! Một con mãng xà mà cũng có mối quan hệ sâu xa, diệu vợi đến vậy kia ư ?” 20, tr. Người kể đã phó thác, trao thấm quyền cho nhân vật Bảy Ngạnh. nhận xét con người của Năm Thành - Tổng giám đốc công ty Thành Long, nhưng thật ra người kể vẫn “biết tuốt, biết hết”. Và như thể, người đọc sẽ cảm.