Chương 1. Điểm nhìn và phương thức trần thuật trong văn xuôi Mạnh. Phú Tự “Chương2. Kết cấu tr thuật trong văn xuôi Mạnh Phú Từ.
Ngôn ngữ và giọng điệu tần thuật trong văn xuôi Mạnh Phú Tự CHUONG 1 DIEM NHIN VÀ PHƯƠNG THỨC TRÀN THUẬT TRONG VAN XUÔI MẠNH PHU TU 1. Điểm nhìn trần thuật “rong tác phẩm văn học tự sự, việc lựa chọn một phương thức tự sự là rất quan trọng, đặc biệt là lựa chọn điểm nhìn trin thuật. học phải được kể theo một phương thức hay một điểm nhìn nào đó thì tác phẩm văn học mới có giá tr trường tồn với thời gian. Theo Từ điển thuật ngữ: vấn học thì điểm nhìn là: *Vị trí người đó trằn thuật nhìn ra và miêu tả sự vật trong tác phẩm (.
Sự thay đổi của nghệ thuật bắt đầu từ sự thay đổi điểm nhìn” [12, tr. Trằn Đình Sử cũng quan niệm: “điểm nhìn là vị trí và trạng thải của người trần thuật dùng để quan sát và chuyện. Nó liên kết tác gi, người kể chuyện, người nghe chuyện (người đọc ẩn tảng) và người đọc thực. tế thành một hệ thống”.
Và điểm nhìn là *‹ dũng để quan sắt, đãnh giá, bao sồm cả khoảng cách, cả phương diện vật lý, m lý, văn hóa”. Phùng Văn “Tửu cũng quan niệm rằng: "điểm nhìn là kĩ thuật chọn chỗ đứng để nhìn và kế [62, tr212].Lotman khẳng định rằng: liếm có yếu tổ nào lại liên quan trực tiếp đến việc xây dựng bức tranh thể giới như điểm nhìn nghệ thuật [21, tr454] Khi bàn về chức năng điểm nhìn nghệ thuật, Manfred Jahn nói: iém nhìn mang ý nghĩa của sự lựa chọn và giới hạn thông tin trần thuật của việc nhìn các sự kiện và cầu trúc của sự kiện từ điểm nhìn của một người nào đó và của việc tạo ra nhìn đồng cảm hay mia mai ở người quan sit” [26, tr41] Nhu vay điểm nhìn không đơn thuần chỉ sự quan sát 1g thi gide ma diém nhìn còn gắn với tâm lí, quan điểm, lập trường của nhà văn, thể hiện quan niệm của nhà văn khi nhìn về cuộc sống đó như thể nào. Điểm nhìn là vị tí của người kể chuyện được nhà văn lựa chọn để quan sát, đánh giá, thâu tôm câu chuyện trong tắc phẩm. (Can cứ vào các vị trí khác nhau của người kể chuyện sẽ có những điểm nhìn trần thuật khác nhau.
Về vấn để này, các nhà nghiên cứu Brooks, Warren, Graimas, Bouillon, Fredman, Uspenski, Genette.có nhiều ý kiến khác nhau nhưng qua sự nhận xét của chúng tôi thì có các loại điểm nhìn sau đây: ~ Điểm nhìn biết hết, điểm nhìn “toàn trị”, rất biến hóa, có mặt khắp. nơi, hầu như không bị hạn chế nào. ~ Điểm nhìn bên trong, điểm nhìn “han tri”, tie 14 nhin theo tri thức, tư tưởng, tình cảm của một hay nhiều nhân vật để trần thuật một sự kiện hay toàn bộ câu chuyện. ~ Điểm nhìn bên ngoài là góc nhìn không phải của bắt cứ nhân vật nào.
trong truyện, gần giống với một loại nhưng không đi sâu biểu hiện từ tưởng, tình cảm nội tâm mã chỉ tả và kể lại một sự kiện hoặc ngôn ngữ cử chỉ, hành đông, ngoại hình và hoàn cánh của nhân vật rong truyện. “Tôm lại, điểm nhìn nghệ thuật là "tâm điểm” của tự sự học. phẩm văn học việc lựa chọn một loại điểm nhìn nghệ thuật nào đó thì cũng là xuất phát từ dụng ý nhà văn. Trần thuật khái quát với diém nhìn bên ngoài Van hoe hiện thực phê phần 1930 - 1945 là giai đoạn văn học phát triển mạnh mẽ với nhiều cây bút nổi tiếng như Vũ Trọng Phụng, Nam Cao, Nguyễn Công Hoan, Mạnh Phú Tư.đạt đến trình độ sắc bén về nghệ thuật viết truyện.
Họ đã khái quát mọi bức tranh cuộc sống, vạch rõ u nhọt của xã hội. Diễu đáng lưu ý hơn cả là bao trùm lên toàn bộ tác phẩm chặng đường này là một bầu không khí u ám với khung cảnh xơ xác, vắng vẻ, tiêu điều ở làng quê. Đặc biệt, nhà văn Mạnh Phú Tư đã đưa “cai hàng ngày” vào tác phẩm để làm nổi bật đời tư bên trong của tác phẩm. “Xuất thân trong một gia định nông dân, có một thời thơấu bắt hạnh mỗ côi cha từ khi côn trong bụng mẹ, năm.
ime di bude nữa, phải sống cùng anh em nội ngoại. Do hoàn cảnh gia đỉnh, tuổi thơ gắn liền với miễn quê nghèo nên Mạnh Phú Tư có cái nhìn rất cận cảnh về người dân quê và cả. những phong tục tập quán của họ. Nhà văn đứng đẳng sau nhân vật để viết nên những câu chuyện ất thật của đời sống dân dã.
Ông nhìn con người bằng một lăng kính thiện cảm và đầy yêu thương đối với người dân lam lũ vắt vả. Ong thường đi său vào số phận con người trong quan hệ gia đình bị chỉ phối bởi những phong tue, những thành kiến hủ bại. Với điểm nhìn bên ngoài Mạnh Phú Tu đã vạch trần bản chất vô nhân đạo của xã hội thực dân phong kiến, phê phản cối xu, ci ác tên tại rong quan bệ giữn cun người với nhan. “Trong tiểu thuyết Làm lẽ, Mạnh Phú Tư là người chứng kiến kể lại câu chuyện về số phận bì thăm của người phụ nữ dưới xã hội phong kiến đương.
Mỡ đầu tác phẩm giới thiệu về nhân vật của minh: “Trên chiếc sân đất ad, gồ ghề và rắn cứng, Trác đội chế nón chóp rách khom lưng quét thóc. Năng phải đến hai bản chân để tránh bớt sức nồng của sân đất nận. Thỉnh thoảng, nàng đứng ngay người cho đỡ mời lưng, rồi đưa tay áo lên lau mỗ hôi rồng rồng chây trên mặt (.) trấi hẳn với chân nang đen đủi vi dim bùn phơi nắng suốt ngày” [60, tr. Mạnh Phú Tư đã kể lại cuộc đời của người phụ nữ.
tên Trắc sống trong cảnh lẽ mọn phải chịu đủ mọi nhọc nhẫn cay đẳng dưới sự hành hạ áp bức tàn bạo của người vợ cả. Bằng con mắt quan sát tỉnh tế, sự. bao quất tuyệt vời cũng với một trí tưởng tượng, sáng tạo phong phú, nhà văn đã phác họa lên một bức tranh sinh động về đời sống xã hội đương thời. Nhà văn như nhà quay phim tài ba quay hết các cảnh ti nhục, khổ cục của một cuộc đời làm 'ngy no qua ngày kia, -huyện Ấy sang chuyện khác, mợ Phán tìm đủ cách để hành hạ như thế.
Dén khi Trác sinh đứa con trai dau lòng, sự hành hạ của mợ phán tăng lên gấp bội, cũng chỉ lòng ghen ghết Trác có con với chẳng bỏ. Từ đó, mợ phần ra tay hành họ dim con của Trắc cho ha din, Cuộc đời không may mắn của người con gái xinh đẹp nét na dy cứ xuôi chảy theo thời gian hàng ngày. Trác không có sự âu yếm yêu thương của chồng, bởi chồng nàng cũng sống đưới quyền của mợ phán. Với tư cách là người kế chuyện Mạnh Phú Tu đã có cái nhìn khách quan về số phân nhân vật Trác.
Cuối tác phẩm nhà văn đã phải vi Tên những lồi cay, đắng hơn cho số phận của nàng. Khi chồng nảng chết cũng là những giọt nước mắt nàng khóc cho chẳng nhưng quan trọng hơn là năng khốc cho số phận bí thâm và bắt hạnh của mình. Nâng không biết rồi sẽ nương tựa vio ai nữa, mẹ nàng cũng đã chất, anh trai nàng thì nghèo đói, năng ring minh run sợ. Với cái nhìn khách quan vào cuộc sống của xã hội đương thời cộng với tâm lí, số phận nhân vật, nhà văn đã viết lên những trang đầy lệ, ông đã khóc cho số phận của nhân vat minh: “Trae cam dng, hai mắt đầy lệ, ôm chặt con vào lòng và khẽ nồi ~ Rõ khổ cho con tôi! Chẳng u đó là câu nói nàng thành thực nói ra để tỏ lòng thương con, hay chỉ là câu nói mượn, nàng thốt ra để mô tả chính cái cánh đau thương của năng” [60, tr 70] “Cũng điểm nhìn bên ngoài của người kế chuyện, Mạnh Phú Tư đã sáng, tác nhiều tác phẩm mang gid tri thi dai nhur Nhat tinh.
B6 i mot eau chuyện. tắt thông thường trong xã hội thời Pháp thuộc. Một ông Phán mê người vợ lẽ cô đầu hắt hủi ruỗng bỏ vợ cá. Vợ cá phải đưa con về ở với mẹ giả, mẹ con lâm ăn khổ sở nuôi nhau.
Cô gái đầu vat vả quá lăn ra chết. Người con trai thứ. bai vừa đi làm kiếm ăn vừa cố gắng học và thì đỗ Thông phán. Với điểm nhìn bên ngoài Mạnh Phú Tư đã miêu tả rất thành công một anh công chức hiền lành vì mê gái trở nên vũ phu với vợ cả: "ông Sinh ở trên xe bước xuống với không biết bao cái tức tối thù ghét trong lòng đối với vợ cả.
Nhưng ông không. ddim hành hạ vợ ngay vi ông còn nghe lời Nga, giấu giém không để bà Sinh rằng nào nàng đã ngằm mách” [60, t. Hay cả những đoạn ông Sinh hành hạ bà Sinh đến mức thậm tệ như: Đắm chán rồi ông ôm đầu vợ, lật ngửa mặt tất hết bên trái sang bên phải. Bà Sinh bị đánh bắt ngờ không còn phương kế để tự giữ mình, đảnh cứ để cho chẳng đánh đập.
Bà Sinh tìm đường. chay thì phía trong giường là bức tường, phía ngoài giường thì bị chồng, chắn lỗi. Bà đảnh chi 6m đầu chịu tát, sau mẫy cái tất đau quá, miu me ở mềm bã và ở mũi chây ra dé loét cả một chiếc áo dài trắng của bà.108] Bén cạnh đó, người kể chuyên còn nhìn nhân được sự hiền thục nhẫn. nhục của người vợ cả và người con gái hiểu hạnh nét na, người con trai ngoan.
ngoin đức đô, người vú giả trung hậu thật thả, người bạn gái tốt bụng. Đó là những tính cách nhận vật gần gũi, chân thật mà độc giả vừa thương vừa phục. 'Ở nhiều tác phẩm khác Manh Phú Tư cũng có điểm nhìn bên ngoài như tiểu thuyết Gây đựng, người kể chuyện kẻ về sự tần tảo nuôi con. Suy nghĩ toan tính gây dựng hạnh phúc gia đình cho con trai và con gái của bà.
tác phẩm nhà văn đã giới thiệu rắt rõ điều đó: “Từ ngày Thúc đi làm, bà Cang vẫn cổ tìm cách đò la manh mối dé hỏi cho Thúc ~ con giai bà ~ một người vợ. Điều này cũng làm cho bà quan tâm như việc gả chồng cho Vinh con gi bà” [60, tr. Bao nhiêu cuộc đò la manh mồi, toan tính thì cuối cùng bà “Cang cũng đã lo toan được cho con trai và con gái được yên bể gia thất. đây Mạnh Phú Tư đã nhìn nhân vật một cách khách quan, nhà văn đã quay hết một vở kịch trên sân khẩu với cái nhìn cận cảnh để cho nhân vật bà Cang cố xoay xở mãi én lúc cũng hoàn thiện một cách tron ven.