Luận văn thạc sĩ: Môtip kỳ ngộ trong truyện truyền kỳ Việt Nam - Nguyễn Thị Thu Thủy

Khám phá môtip kỳ ngộ trong truyện truyền kỳ Việt Nam qua luận văn thạc sĩ khoa học xã hội và nhân văn, phân tích sâu sắc và toàn diện.

Chuyên ngành

Khoa Học Xã Hội

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Văn
101
1
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Khám phá Môtip Kỳ Ngộ Chìa khóa giải mã truyện truyền kỳ

Luận văn thạc sĩ về môtip kỳ ngộ trong truyện truyền kỳ Việt Nam mở ra một hướng tiếp cận sâu sắc vào một trong những di sản văn học độc đáo nhất của dân tộc. Truyện truyền kỳ không chỉ là những câu chuyện ghi chép về sự vật, sự việc kỳ lạ, mà còn là nơi lưu giữ ký ức văn hóa, lịch sử và tâm thức của người Việt qua nhiều thế kỷ. Thể loại này, với đặc trưng sử dụng yếu tố kỳ ảo làm phương thức nghệ thuật chủ đạo, đã tạo nên một thế giới vừa hư vừa thực, phản ánh những khát vọng, trăn trở và quan niệm nhân sinh sâu sắc. Trong cấu trúc của truyện truyền kỳ, các môtip nghệ thuật đóng vai trò xương sống, và nổi bật nhất chính là môtip kỳ ngộ. Đây là những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, khác thường giữa con người với các thế lực siêu nhiên như thần tiên, ma quỷ, hoặc các dị nhân. Những cuộc gặp gỡ này không chỉ tạo ra bước ngoặt cho cốt truyện mà còn là phương tiện để tác giả gửi gắm tư tưởng, thể hiện quan niệm về đạo đức, công lý và số phận. Việc nghiên cứu môtip này giúp làm sáng tỏ đặc điểm thi pháp, giá trị nghệ thuật và vai trò của thể loại trong dòng chảy văn học trung đại Việt Nam. Nó không chỉ dừng lại ở việc phân tích một yếu tố văn học, mà còn là giải mã một phương thức tư duy nghệ thuật, một cách nhìn nhận thế giới của người xưa.

1.1. Định nghĩa và đặc trưng của truyện truyền kỳ Việt Nam

Truyện truyền kỳ là thể loại văn xuôi chữ Hán, có nội dung ghi chép về những câu chuyện kỳ lạ, khác thường được lưu truyền trong dân gian. Đặc trưng nổi bật nhất của thể loại này là sự đan xen nhuần nhuyễn giữa hai yếu tố kỳthực. Yếu tố kỳ không chỉ là vỏ bọc mà còn là "phương thức nghệ thuật để phản ánh cuộc sống", giúp nhà văn khám phá những chiều sâu tâm hồn con người và thể hiện lý tưởng về công bằng xã hội. Nội dung truyện thường xoay quanh hai chủ đề chính là kỳ nhân (thần nhân, danh nhân, dị nhân) và linh địa (những vùng đất thiêng). Các tác phẩm tiêu biểu như Lĩnh Nam chích quái lục, Thánh Tông di thảo, và Truyền kỳ mạn lục đã cho thấy sự phát triển của thể loại, từ việc "tân biên" các tích truyện dân gian đến sáng tạo hư cấu hoàn toàn.

1.2. Môtip kỳ ngộ là gì trong cấu trúc tác phẩm văn học

Môtip kỳ ngộ được định nghĩa là tình tiết gặp gỡ, tiếp xúc bất ngờ, kỳ lạ giữa nhân vật (thường là người trần) với các đối tượng siêu nhiên (thần tiên, ma quỷ, yêu quái, dị nhân) trong những hoàn cảnh đặc biệt. Đây là một môtip có tính bền vững, được lặp lại nhiều lần trong các tác phẩm với dụng ý nghệ thuật rõ ràng. Trong truyện truyền kỳ, kỳ ngộ không phải là một yếu tố ngẫu nhiên mà là một "khuôn mẫu" nghệ thuật, một tín hiệu thẩm mỹ chứa đựng triết lý nhân sinh. Nó đóng vai trò then chốt trong việc khởi tạo và thúc đẩy cốt truyện, tạo ra những bước ngoặt định mệnh, đồng thời làm nổi bật tính cách nhân vật và thể hiện tư tưởng của tác giả.

II. Phân tích dạng thức kỳ ngộ thần tiên và dị nhân phổ biến

Dạng thức môtip kỳ ngộ với thần tiên và dị nhân là một biểu hiện quan trọng, phản ánh khát vọng về sự trợ giúp, che chở từ các thế lực siêu phàm và lòng tôn kính đối với những bậc hiền tài. Trong truyện truyền kỳ Việt Nam, những cuộc gặp gỡ này thường mang đến kết cục tốt đẹp, nơi con người được ban tặng phép màu, được chỉ dẫn con đường đúng đắn hoặc được công nhận tài năng, phẩm hạnh. Nhân vật con người trong các cuộc kỳ ngộ này thường là những người có phẩm chất tốt đẹp, hiếu học, hoặc đang gánh vác trọng trách với quốc gia. Cuộc gặp gỡ không chỉ giải quyết bế tắc cho nhân vật mà còn khẳng định một trật tự đạo đức, nơi cái thiện và sự chính nghĩa luôn được bảo vệ. Thông qua đó, các tác giả đề cao những giá trị văn hóa, lịch sử, thể hiện niềm tự hào về một đất nước "địa linh nhân kiệt". Các tác phẩm như Lĩnh Nam chích quái lục hay Truyền kỳ mạn lục đã xây dựng nên những cuộc kỳ ngộ kinh điển, trở thành biểu tượng cho mối liên kết giữa cõi trần và cõi thiêng, nơi con người luôn nhận được sự phù trợ để hoàn thành những sứ mệnh cao cả.

2.1. Đặc điểm các cuộc gặp gỡ với thần nhân và tiên nhân

Kỳ ngộ với thần nhân, tiên nhân thường diễn ra trong những không gian và thời gian linh thiêng, mờ ảo. Đối tượng gặp gỡ có thể là Lạc Long Quân, Thổ thần, Long vương hay các vị tiên. Trong “Nhất Dạ Trạch truyện” (Lĩnh Nam chích quái lục), Triệu Quang Phục được thần nhân Chử Đồng Tử hiện lên trao cho vuốt rồng để đánh giặc. Hay như Ngô Tử Văn trong “Tản Viên từ Phán sự lục” (Truyền kỳ mạn lục) đã gặp Thổ thần, được giúp đỡ để thắng kiện tên tướng giặc họ Thôi dưới âm ty. Điểm chung của các cuộc gặp gỡ này là sự trợ giúp, "hé lộ thiên cơ" hoặc "báo đáp". Con người nhận được sự giúp đỡ để vượt qua hoạn nạn, hoàn thành nghiệp lớn, qua đó thể hiện niềm tin vào sự che chở của các đấng linh thiêng đối với vận mệnh dân tộc.

2.2. Ý nghĩa cuộc kỳ ngộ với danh nhân và các bậc cao tăng

Bên cạnh thần tiên, kỳ ngộ với danh nhân, dị nhân, các bậc cao tăng, đạo sĩ cũng là một dạng thức phổ biến. Đây là những nhân vật có tài năng, đức độ phi thường. Trong “Kim Hoa thi thoại” (Truyền kỳ mạn lục), Mao Từ Biên đã có cuộc gặp gỡ kỳ thú với các bậc danh sĩ như Ngô Thì Sĩ, Ngô Thì Nhậm, được nghe xướng họa thơ văn và luận bàn đạo lý. Hay Trương Công trong “Na Sơn tiểu đối lục” gặp được bậc ẩn sĩ, nghe luận về đạo thánh hiền và lẽ xuất xử của kẻ sĩ. Những cuộc kỳ ngộ này không mang tính ban ơn cứu mạng, mà chủ yếu mang ý nghĩa khai sáng, truyền thụ tri thức, đạo đức. Nó thể hiện sự trân trọng của người đời đối với trí tuệ và phẩm cách của các bậc hiền nhân, đồng thời gửi gắm ước mơ về một xã hội lý tưởng nơi tài năng và đức độ được tôn vinh.

III. Giải mã môtip kỳ ngộ yêu ma thú linh và các vật lạ

Trái ngược với những cuộc gặp gỡ mang tính trợ giúp, môtip kỳ ngộ với yêu ma, thú linh, và vật lạ trong truyện truyền kỳ Việt Nam thường đẩy nhân vật vào những tình huống hiểm nghèo, thử thách lòng dũng cảm và phẩm hạnh. Dạng thức này phản ánh cuộc đấu tranh không khoan nhượng giữa cái thiện và cái ác, giữa trật tự và hỗn loạn. Yêu ma, quỷ quái thường xuất hiện dưới lốt người đẹp, kẻ có quyền thế hoặc những hình thù kỳ dị để mê hoặc, hãm hại con người. Cuộc đối đầu này không chỉ là thử thách về thể chất mà còn là một cuộc chiến về mặt tinh thần, đạo đức. Nhân vật chính phải dùng trí tuệ, sự cương trực và đôi khi là sự giúp đỡ của các thế lực thần thánh để chiến thắng. Sự thất bại của yêu ma luôn mang ý nghĩa khẳng định sức mạnh của chính nghĩa và sự bền vững của các giá trị đạo lý. Qua đó, các tác giả văn học trung đại gửi gắm thông điệp răn đe, giáo huấn về hậu quả của việc sa vào cạm bẫy dục vọng, đồng thời ca ngợi những con người kiên định, giữ vững khí tiết trước mọi cám dỗ và hiểm nguy.

3.1. Diễn biến cuộc đối đầu với yêu nhân và ma quỷ

Các cuộc gặp gỡ với yêu ma thường diễn biến theo một cấu trúc khá ổn định: yêu ma gây tai họa, con người đối mặt với hiểm nguy, và cuối cùng cái ác bị tiêu diệt. Trong “Thử tỉnh truyện” (Thánh Tông di thảo), con yêu chuột giả dạng người chồng để hãm hại người vợ, hút cạn sinh khí của nàng. Hay trong “Mộc miên thụ truyện”, hồn ma cây gạo quyến rũ Trình Trung Ngộ, suýt đẩy chàng vào chỗ chết. Những cuộc đối đầu này thường rất cam go, bởi yêu ma có khả năng biến hóa khôn lường. Tuy nhiên, kết cục luôn là sự chiến thắng của con người. Chiến thắng này có thể đến từ "đức năng thắng số" của chính nhân vật hoặc nhờ sự can thiệp của các lực lượng siêu nhiên chính nghĩa, như trường hợp Ngô Tử Văn thắng kiện hồn ma tên tướng giặc.

3.2. Biểu tượng của thú linh và vật lạ trong các cuộc kỳ ngộ

Kỳ ngộ với thú linh và vật lạ cũng là một biểu hiện đặc sắc. Các con vật này có thể là rắn thần, hổ thành tinh, hay rùa thiêng. Chúng không hoàn toàn là ác quỷ, mà thường hành động theo bản năng hoặc để trả oán, báo ân. Trong truyện “Linh xà” (Lan Trì kiến văn lục), con rắn yêu muốn trừng phạt viên thuộc lại nhưng được thần miếu can ngăn. Phan Lang trong “Nam Xương nữ tử truyện” cứu một con rùa xanh, sau này được chính Linh Phi (hóa thân của rùa) cứu mạng khi gặp nạn trên biển. Dạng kỳ ngộ này cho thấy quan niệm của người xưa về mối quan hệ giữa con người và tự nhiên. Nó thể hiện triết lý vạn vật hữu linh, tin rằng mỗi hành động của con người đối với thế giới tự nhiên đều sẽ nhận lại kết quả tương xứng, củng cố cho luật nhân quả.

IV. Cách môtip kỳ ngộ kiến tạo cốt truyện và tư tưởng tác phẩm

Vượt ra ngoài vai trò tạo nên các tình tiết ly kỳ, môtip kỳ ngộ là một công cụ thi pháp bậc thầy, có chức năng kiến tạo toàn diện tác phẩm truyện truyền kỳ. Nó không chỉ là điểm khởi đầu hay bước ngoặt của câu chuyện mà còn là yếu tố quyết định đến sự hình thành và phát triển của cốt truyện, chiều sâu của nhân vật, và không gian nghệ thuật. Mỗi cuộc kỳ ngộ đều mở ra một "trường không gian" mới, nơi các quy luật của cõi thực tạm thời bị phá vỡ, cho phép tác giả tự do thể hiện những ý tưởng vượt thoát khỏi giới hạn của hiện thực. Chẳng hạn, cuộc gặp gỡ của Từ Thức với tiên nữ đã tạo ra một không gian tiên cảnh, đối lập với cõi trần bụi bặm, qua đó thể hiện khát vọng sống thoát tục của kẻ sĩ. Tương tự, không gian âm phủ trong truyện của Ngô Tử Văn là nơi công lý được thực thi một cách tuyệt đối. Thông qua việc tổ chức các cuộc kỳ ngộ, các tác giả văn học trung đại đã thể hiện tư tưởng nghệ thuật, gửi gắm những ước vọng nhân sinh và đưa ra những lời bình sắc sảo về thế sự, làm nên giá trị tư tưởng sâu sắc cho thể loại này.

4.1. Vai trò của kỳ ngộ trong việc xây dựng và phát triển cốt truyện

Môtip kỳ ngộ đóng vai trò là "hạt nhân tự sự", tạo ra các tình huống truyện độc đáo và thúc đẩy hành động của nhân vật. Nhiều truyện truyền kỳ có cấu trúc được đóng khung trong một cuộc kỳ ngộ. Chẳng hạn, toàn bộ câu chuyện “Từ Thức tiên hôn lục” được xây dựng quanh cuộc gặp gỡ và kết duyên của Từ Thức với tiên nữ Giáng Hương. Cuộc kỳ ngộ này không chỉ bắt đầu câu chuyện mà còn dẫn dắt toàn bộ diễn biến, từ việc Từ Thức lên tiên giới, sống cuộc đời hạnh phúc, cho đến nỗi nhớ quê hương và sự trở về bi kịch. Nó tạo ra xung đột, kịch tính và quyết định số phận cuối cùng của nhân vật, thể hiện rõ vai trò kiến tạo cốt truyện của môtip.

4.2. Môtip kỳ ngộ thể hiện tư tưởng và ước vọng nhân sinh

Đằng sau những yếu tố kỳ ảo, mỗi cuộc kỳ ngộ đều ẩn chứa một thông điệp tư tưởng. Kỳ ngộ với tiên nhân thường thể hiện ước mơ về một cuộc sống bất tử, hạnh phúc và thoát khỏi những ràng buộc của xã hội phong kiến. Kỳ ngộ với ma quỷ lại là nơi tác giả thể hiện quan niệm về luật nhân quả, về sự chiến thắng của cái thiện trước cái ác. Ví dụ, việc Ngô Tử Văn được giữ chức Phán sự ở đền Tản Viên sau khi diệt trừ hồn ma tướng giặc đã thể hiện niềm tin vào công lý và sự tưởng thưởng cho người chính trực. Qua đó, môtip kỳ ngộ trở thành phương tiện để các tác giả "ngôn chí", "ngôn hoài", bày tỏ thái độ chính kiến và tình cảm của mình đối với các vấn đề của xã hội và con người.

4.3. Ảnh hưởng đến việc xây dựng nhân vật và không gian nghệ thuật

Môtip kỳ ngộ cho phép các tác giả xây dựng những hệ thống nhân vật đa dạng, từ người trần đến thần tiên, ma quỷ. Trong môi trường kỳ ảo, tính cách nhân vật được bộc lộ rõ nét nhất. Sự cương trực của Ngô Tử Văn, lòng hiếu thảo của Trịnh Thái thú, hay khát vọng tình yêu của các nhân vật nữ đều được thử thách và khẳng định qua các cuộc kỳ ngộ. Đồng thời, môtip này cũng tạo ra những kiểu không gian nghệ thuật đặc thù như tiên giới, thủy cung, âm phủ. Những không gian này vừa là bối cảnh cho hành động, vừa mang ý nghĩa biểu tượng, đối lập và soi chiếu vào cõi thực, giúp nhà văn mở rộng chiều kích phản ánh hiện thực và thể hiện lý tưởng thẩm mỹ của mình.

27/07/2025
Luận văn thạc sĩ khoa học xã hội và nhân văn môtip kỳ ngộ trong truyện truyền kỳ việt nam

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1 TRUYỆN TRUYÊN KỲ TRONG DOI SONG VĂN HOÁ - VĂN HỌC VIỆT NAM 1. TRUYEN TRUYEN KY - DI SAN VAN HOA, LICH SU" 1. Khái niệm “truyện truyền kỳ” Chữ truyển tiểu một cách khái quát là truyện về các nhân vật - sự vật - sự việc kỹ lạ, khác thường. Xét về nghĩa từ, nguyên chữ /ruyởn / truyén trong Hán ngữ là để chỉ những gì khác lạ, phi phàm.

Chúng được người đời truyền tụng, lưu hành trong các điều kiện không - thời gian khác nhau. Chữ “truyện” ban đầu cũng có nghĩa là một lối ghi chép nhân vật, sự kiện (sứ. truyện), về sau được hiểu là một thể loại văn học. ‘Tuy nhién, trong qué trình nghiên cứu kiểu loại văn học này, các học giả đã đưa ra nhiều cách hiểu.

Một số nhà nghiên cứu cho rằng, các tác phẩm. được cho là “truyền kỳ”, nếu đứng riêng, thì thực ra nó là “một thể tải của. truyện ngắn trung đại. Do các nhân vật, tình tiết, kết cấu.của truyện phần.

lớn là lạ kỳ, đặc biệt, nên người ta gọi ching la sruyén kÿ” [17. Cũng có một số quan niệm khác. Họ đối chiếu truyện truyền kỳ với các truyện chí quái, chi dj và thấy rằng, giữa chúng có sự khác biệt quan trọng về “kỹ thuật”, “chất văn”. Đây cũng là cơ sở để đưa ra nhận định: Truyện chí quái vẫn rất gần với truyện cổ tích, nó coi trọng cốt truyện chứ: ý đến văn, hơn nữa nó ngắn và hầu như không có tác giả.

Còn truyền kỳ là sáng tác văn học của một. tác giả, có dấu ấn cá nhân rắt rõ, chú trọng ở văn chương, rất gần với tiểu thuyết sau nay (din theo Đoàn Lê Giang, 2010, Tạp chí Nghiền cứu Văn học, số 1). Một số tác giả cho rằng “truyền kỳ vốn bắt nguồn từ chí quái, nhưng. được tô điểm thêm, đưa vào nhiều chỉ tiết hơn, gây sóng gió, vì thế mà thành tựu của nó đặc biệt khác thường” (Toàn Huệ Khanh, 2006, Tạp chí Nghién 3 cứu Văn học, số 2).

Thễ nhưng cũng có người xem truyện truyền kỳ là một phần của truyện kỳ ảo. Từ đó họ đưa ra khái niệm truyén ky do trung đại. Khái niệm này bao him rit nhiễu dạng: từ các thể như w /inh (những truyện viết về cði u linh, về các vị thẳn linh thiêng được thờ phụng), chí quái (truyện viết về những chuyện quái, viết về những nhân vật truyền thuyết, các nhân vật 'bán nhân, bán thần.), truyện ¿ruyễn kỳ (truyện về những chuyện kỳ lạ được truyền tụng, nhân vật chủ yếu là người, ma quỷ, chủ đề chính là tình yêu nam. nit), truyén chi di (truyện viết về điều dị thường, là sự kết hợp giữa truyện chí cquái và truyện truyền kỳ, nhân vật là người, tỉnh vật)” Cũng có học giả đưa ra những tiêu chí cụ thể để nhận diện truyện truyền.

Theo đó, có ba tiêu chí cơ bản được xác lập: “Tiêu chí đầu tiên ở truyện truyền kỳ là ở “kỳ” thể hiện trong nội dung câu chuyện. Yếu tố này thể. hiện dưới hình thức nhân hoá và thần kỳ hoá. Tiêu chí thứ hai chính là yếu tố “hư cấu”.

Nghệ thuật hư cấu thể hiện chủ yếu ở việc khắc hoạ hình tượng. Tiêu chỉ thứ ba được xác lập thông qua phương thức sáng tác “Chúng ta nhận thấy vai trò tác giả ở truyện truyền kỳ thường được thể hiện. với tư cách là người đứng sau nhân vật, chỉ phối điều hành mọi ngôn từ của nhân vật. Như vậy, trong số những truyện mang yếu tố thần kỳ, quái dị, truyện nào có đủ cả ba tiêu chí trên, truyện đó sẽ được xem là thuộc loại truyền kỳ” [29,tr.35], Điểm qua một cách sơ bộ các luận điểm của giới chuyên môn, cả trong nước lẫn nước ngoài, có thể nói rằng, khái niệm (ruyện truyền ÿ không đơn giản là từ dùng để ch gắn với một thể loại văn học.

Khái niệm này có nhiều nghĩa khác nhau. Xét theo nghĩa khái quát, truyén truyén kj 1a mot hign tượng văn hoá, một loại hình văn học. Nếu xét theo nghĩa cụ thể, thì đó là một kiểu đạng/ thể loại tác phẩm văn xuôi thời trung đại. Thể loại văn học này có những đặc điểm nội dung, hình thức có tính chất khu biệt.

Ở luận văn này, 4 truyện truyền kỳ là một thể loại đặc biệt của văn học dân tộc. Tựu trùng lại, có thể nói, uyên truyén Kj Ia những tác phẩm văn học viết về đất nước, con người Việt Nam. Đó là câu chuyện về những điều kỳ lạ, quái đản, khác thường (vốn tồn tại dưới dang thần tích, thần phả, giai thoại, truyền thuyết.), được nhào nặn lại theo những “quy phạm riêng của thi pháp truyền kỳ” [19,tr. Đặc trưng loại hình truyện truyền kỳ Đặc trưng vẻ nội dung Từ khái niệm về truyện truyền kỳ, ta có thể suy ra đặc trưng về nội dung.

của thể loại văn học này. Đó không gì khác ngoài những câu chuyện lạ về đất nước, con người Việt Nam trong quá trình lịch sử. Những chuyện lạ đó thực d là những vấn đề văn hoá, những thứ liên quan chủ đề & nhân và linh dia. “Trong truyện truyền kỳ Việt Nam, chiếm tỷ lệ vượt trội chính là nhóm truyện &ỳ nhân.

Đó là những câu chuyện kể về các nhân vật đặc biệt, “các đắng bậc thuộc cõi “u linh”, về công trạng mà liệt vị hiền nhân đã góp vào trong quá trình dựng nước và giữ nước, hoặc cũng có thể là chuyện về các danh nhân, những người có tài lạ. VỀ bản chất, đó là những. chuyện kể về các nhân vật siêu việt thuộc các lĩnh vực văn hoá, lịch sử của. ân tộc ta.

Nhóm truyện này có ý nghĩa đặc biệt quan trọng bởi vì số lượng rất lớn và đặc biệt là những vấn đẻ mà nó thể hiện. Thể giới nhân vật trong nhóm truyện thuộc chủ đề ÿ nhán rất da dạng. Nỗi bật là các bậc “thần nhân” rồi đến "danh nhân”, và cả “dị nhân”, "quái nhân”. Truyện (hẳn nhân kể về các nhân vật “khác cõi” (gồm những vị thần, thánh, tiên) nhưng lại mang phẩm chất của con người; những nhân vật trong, đó, có “một sự hỗn dung các đặc điểm, tính chất để làm nên những nhân vật khiến cho cộng đồng phải ngưỡng mộ, kính thờ nhưng không quá hư huyén” 15 (19.

Tất cả các vi Than, Tiên, Thánh đó đều là những hình tượng mang. cấu ấn của truyện cỗ tích khá rõ nét. Người đọc từ xưa đến nay đã quá quen với những nhân vật như thế. Những ông but, Ong tiên hiển lành luôn ban phát niềm vui, hạnh phúc cho mọi người, giúp đờ những con người bắt hạnh trong.

cảnh khốn cùng. Trong văn học dân gian, nhất là truyền thuyết, cổ tích, loại hình nhân vật này rất hay xuất hiện. Ở đó, nó đóng vai trò những nhân vật chức năng, những giải pháp nghệ thuật để dâm bảo cho câu chuyện phát triển hợp lý, logic. Trong truyện truyền kỳ, các nhân thần có vai trò khác hẳn, những nhân vật này thường gắn với biểu tượng về cội nguồn, gốc tích của cộng đồng.

Truyện thẳn nhân có nội dung quan trọng là đề cập đến hành trạng, sự tích của những nhân vật đặc biệt đó. Họ đóng vai trò hết sức quan trong đổi với đời sống tinh thần, đời sống tâm linh, tín ngưỡng của cộng đồng. Các tác giả truyền kỳ đã xây dựng thế giới nhân vat shan nhdn la dé, “mot mặt, tạo dựng. nên các thần tượng, làm chỗ dựa tinh thần của cộng đồng, mặt khác, là một hình.

thức để lưu đấu tích tổ tiên, xiển dương văn hiến Việt" [19,tr. Trong số những truyện về &} nhân, ngoài các truyện Thẳn, Thánh, Tiên, Bụr.còn có truyện về danh nhân. Danh nhân là chữ dùng để chỉ "những người nỗi tiếng, có đóng góp lớn lao vào đời sống cộng đồng, được nhân dân truyền tụng, ngưỡng mộ. Đó có thể là người lập được kỳ công, hoặc có kỳ tải, có đức tốt, phẩm hạnh khác thường.162] Các tác giả khi tạo ra truyện truyền kỳ thường cố tình tạo ra một *khoảng cách”, một sự khác biệt giữa người bình thường và danh nhân.

Cách thức phố biến nhất là sử dụng thủ pháp “huyền thoại hoá”. Người ta phủ lên câu chuyện về danh nhân một màn sương khói huyển thoại với những điều khó tin, Bay là cách để giải thích về nhân vật, khiến cho những điều ky lạ, khó tin trở nên hợp lí, có thể chấp nhận được. Màn sương khói huyền thoại 16 bao phủ danh nhân được tạo nên bởi những yếu tố khác lạ so với quần ching Những điều bất thường như hình thù kỳ dị, có tướng mạo lạ lùng, hoặc trước. khi ra đời có điểm lạ, có lời tiên trì báo trước.

Nhìn chung, đối với danh nhân, có hai métip được đề cập đến nhiều hon cả là danh nhân lịch sử và danh nhân văn hoá. Danh nhân lịch sử là những nhân vật gắn với lịch sử dân tộc, những người có vai trò quan trọng đối với vận mênh của cộng đồng. Truyện về các đế vương, các trung thần và các liệt nữ là một bộ phận hết sức quan trọng không chỉ đối với văn học (trung đại) nói chung, truyện truyền kỳ nói riêng mà nó còn là những tư liệu rất có giá trị đối với cách lĩnh vực khác như sử học, dân tộc học, văn hóa học. Truyện truyền kỳ Việt Nam kể về các nhân vật dé vương rất phong phú.

D này cũng dễ hiểu vì những người như Trưng Nữ Vương, Ngô Vương, Định Tiên Hoàng Đề, Lê Thái Tổ, Nguyễn Thể Tô. là những vị đế vương có. công trạng đặc biệt đối với cộng đồng, được cộng đồng đặc biệt tôn thờ. “Chính vì thế mà người ta thường thêm thắt, bổ sung những tình tiết li kỳ vào lai lịch của họ.

Ngoài truyện về các bậc để vương thì trong nhóm truyện danh nhân còn có một số lượng rất lớn nói về các trung thin, các bậc hiển tài, sĩ phu. So với truyện đế vương, truyện trung thần, hiền sĩ số lượng vượt tỏ ra trội. Trước hết là đội ngũ quan lại, sĩ phu đông đảo bội. Mặt khác, chính hoàn cảnh xuất thân của những con người này phần đông thuộc lớp bình đân; cuộc đời của họ chủ yếu gắn bó với môi trường dân đã.

Đây là điều kiện thuận lợi cho việc nảy sinh những truyền ngôn, giai thoại. trong lai lịch của họ có thể được thêm thắt, tô vẽ bằng các tình tiết hoang. đường, quái lạ cũng là điều dễ hiểu Nhiều truyện truyền kỳ về danh nhân có ý nghĩa như một lời giải thích cho số phận của nhân vật lịch sử. Để lý giải về cuộc đời đầy thăng trằm, nhiều.

7 oan trái của danh nhân Nguyễn Trãi, người ta có thể dùng những giai thoại, những chuyện kỳ lạ, khác thường (chẳng hạn câu chuyện rắn báo oán trong. Tang thương ngẫu lục).

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ