mở đầu cho cái tôi trong Thơ Mới mỗi khi ai đó nhắc đến dòng thơ này: "chươ bao giờ người ta thấy xuất hiện cùng một lúc một hỗn thơ rộng mở như Thể Lữ, mơ màng như Lưu Trọng Lư. “hùng trắng như Huy Thông, trong sáng như Nguyễn Nhược Pháp, ảo não nhue Huy Cận, quê mùa như Nguyễn Bính, kỳ dị như Chế Lan Viên và thiết tha, rao. ‘rec ban khoăn như Xuân Diệu ” [49, tr37]. Với sự xuất hiện của đôi ngũ các nhà Thơ Mới đã góp phần to lớn tạo nên sự phát triển vượt bậc của nền thơ ca Việt Nam.
Cái tôi cá nhân đã thật sự được phát hiện và thể hiện một cách mạnh mẽ nhất trong thơ giai đoạn này. 'Bàn về cái tôi trữ tình trong Thơ Mới, ta không thể không nhắc đến thi sĩ khát khao tình yêu cuộc sống, yêu đời, yêu người đến cháy bông - Xuân Điệu. Ông được xem là "ông hoàng của thơ tỉnh”, nhà thơ viết về tình yêu một cách say đắm nhất. Tình yêu ở thời đại này cũng không con “Em dém trướng rũ man che”(Truvén Kiéu), hay “khoan khoan ngồi đó chớ ra/ nàng là phân gái ta là phận trai”(Lục [âm Tiên), không e ấp, kín đáo, sợ sệt sự hà khắc.
của lễ nghỉ phong kiến như ở thơ trung đại đã một thời làm ta "ngột ngạt", ma được bộc lộ với những cảm xúc khát khao mãnh liệt nhất. Cái tôi lúc nảy có cảm nhận riêng về tình yêu: “Yêu là chết ở trong lòng một ít”. Để hiểu một cách sâu sắc và thấu đáo cái tôi trữ tình trong Thơ Mới, ta đồi sánh với thơ cũ, thơ trung đại sẽ thấy rõ nhất. Nhà thơ Lưu Trọng Lư~ một trong những tác giả Thơ Mới tiêu biểu khi bàn về cái tôi cá nhân riêng trong tình yêu cũng.
từng nhận xét rằng: “Cúc cự íø ưu những màu đó chót, ta lại ưa những màu xanh nhạt. Các cụ bằng khuâng vì những tiếng trùng đềm khugya, ta lại nao. nao vì tiếng gà gáy đúng Ngọ. Nhìn một cô gái xinh xắn, ngây thơ, các cụ coi 1 nhưc đã làm một điều tội lỗi, ta thì cho là mát mẻ như đứng trước một cánh đẳng xanh.
Cái ái tình của các cụ chỉ là sự hôn nhân, nhưng đổi với ta thi trăm hình muôn trạng: cái tình say đắm, cái tình thoảng qua, cái tinh gan gai, cái tình xa xôi, cái tình giây phút, cái tình nghìn thu”. Thật đúng vậy khi đến với "cái tình say đắm” trong thơ Xuân Diệu ta mới thấy cái tôi trữ tình cá nhân được rộng mở vô ngần “Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ/ Phải nói yêu. trăm bận đến nghìn lần” (Phải nói). Ông hoàng Xuân Diệu cũng đã đặt cái tôi lên cao nhất như một niềm kiêu hãnh, không ai có thể cưỡng lại“Tôi là con chim đến từ núi lạ Ngứa cổ hót chơi.
Xuân Diệu “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới” đã đưa cái tôi trữ tình lên tầm cao nhất với niêm kiêu hãnh tột cùng, bất chấp những khen chê ở đời, ông vẫn luôn lạc quan rằng: “đã có. những thiểu niên, thiểu nữ hoan nghênh tôi ” [49, tr. Hay một Cl Lan 'Viên đầy “điên loạn” cô đơn càng thêm cô đơn khi mà “Đường về thu trước. xa lăm lắm/ Mà kẻ đi về chỉ một tôi”.
Một đội ngũ những tác giả tên tuổi như Lưu Trọng Lư, Huy Thông, TẾ Hanh, Thể Lữ, Huy Cận, Chế Lan Viên, Hàn Mặc Tử, Xuân Diệu,.đã đem đến cho nền Thơ Mới một sức hắp dẫn làm mê. đắm bao kẻ yêu thơ. Trong từng phong cách riêng ấy đều mang theo những. phong cách hết sức “duyên dáng đáng yêu” làm cho người đọc tò mò muốn.
Ta không sao quên được những câu thơ có sức hút lạ lùng như “Anh đi đấy, anh về đâu/ Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm”của một Nguyễn Bính đầy “chân quê” mộc mạc. Hay một cái tôi buồn mỗi khi tả vẻ đẹp của chốn linh thiêng trong câu thơ “Ánh xuân lướt cỏ xuân tươi/ Bên. rừng thổi sáo một hai Kim Đồng."của Thế Lữ. Quan niệm thắm mỹ, quan niệm về con người như cũng thay đổi một cách rõ nét nhất ở giai đoạn Thơ mới.
Trước kia, ở thơ trung đại các thì nhân thường lấy thiên nhiên làm thước đo, chuẩn mực của cái đẹp, thì đến với Thơ Mới cái đẹp là ở chủ thễ con người, các nhà thơ đi vào để cao vẻ đẹp của con người. Ta tìm thấy những câu. 18 tho tuyệt đẹp của Nguyễn Du khi miêu tả vẻ đẹp sắc nước hương trời của Thúy Kiều khi so sánh với hình ảnh của thiên nhiên: “RO ring trong ngọc trắng ngà/ Dày dày sẵng đúc một tòa thiên nhiên”. Đến với Thơ Mới, ta tìm.
thấy những hình ảnh so sánh ngược lại vẻ đẹp của thiên nhiên như chính vẻ đẹp của con người. Rõ rằng, ở đây quan niệm về cái đẹp đã có một sự khác nhau rất lớn. Nhà tho Hản Mặc Tử từng miêu tả thiên nhiên như là "hiện thân xác thịt, là người thiếu nữ gợi cảm, là cám dỗ của trái cắm” mà làm bao người phải ngắn ngơ: “Ô kìa, bóng nguyệt trần truồng tắm/ Lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe. Trong thơ hiện đại, thiên nhiên như cũng mang trong mình những cảm giác của con người.
Thiên nhiên trong thơ lúc này là một thứ thiên nhiên rạo rực, có khi lạc quan, tin yêu như một thực thẻ người, đó là những cảm giác của con người khi Xuân Diệu “Vườn cười bằng bướm hót bằng chim / Dưới nhánh không còn một chút đêm/ Những tiếng tung hô bằng ánh sáng/ Ca đời hưng phục trẻ trung thém’"(Lac quan). Tiếp nổi thời đại Thơ Mới, cái tôi trữ tình trong thơở giai đoạn nữa sau thế kỷ XX cũng không kém phần đa dạng và phong phú. Cái tôi trữ tình trong. thơ sau cách mạng cũng dần din bùng nỗ và đổi thay theo sự đổi thay của đất nước, cái tôi lúc này đang thoát ra khỏi cái tôi não của những ngày nô lệ, tăm tối để hòa chung, dắn thân vào cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc và.
công cuộc kiến thiết đất nước. Cái tôi lúc này đây trằn ngập những lời ca ngợi vẻ đẹp non sông đất nước, ca ngợi quê hương, con người. Cái tôi ngợi ca cuộc. đầu tranh anh dũng của nhân dân ta trong cÌ in tranh và ngợi ca lao động, sự.
khai phá những miền đất mới của Tổ quốc. Với sự xuất hiện của một đội ngũ nhà thơ cách mạng như Tố Hữu, Nguyễn Đình Thi, Nguyễn Khoa Điềm, Phạm Tiến Duật, Nguyễn Mỹ, Ý Nhi, .đã làm nên rất nhiều những phong, cách thơ độc đáo. Đó là cái tôi trừ tình ngợi ca sức mạnh mãnh liệt, sự anh dũng không sợ gian lao, vat vả trước nhiệm vụ quan trọng, đấu tranh bảo vệ. 19 Tổ quốc của nhân dân ta như Nguyễn Đình Thi timg viét “Nude chúng ta/ Nước những người chưa bao giờ khuấu Đêm đêm rì rằm trong tiếng đấU.
Những buổi ngày xưa vọng nói về'(Đắt nước). Hay Chế Lan Viên với giọng. thơ sau cách mạng cũng tràn ngập khí thé hao hùng, quyết tâm đánh giặc: “Ta xẻ mình ra ngang dọc chiến hào/ Cho Tổ quốc liền sông núi vạn đời sau/ Việt 'Nam chịu vạn ngày lửa dan/ Cho nghìn năm nhân loại ngắng cao đầu”. Sau Cách mạng, cái tôi trong thơ cũng chứa chan niềm yêu đời, lạc quan hơn, không còn là những nỗi sầu não, đơn côi như trong Thơ Mới nữa mà thay vào đó là một cái tôi như Phạm Tiến Duật đầy hóm hinh, ngộ nghĩnh, tỉnh nghịch.
đủ gian khổ, dù phải ¡ diện với cái chết vẫn hiên ngang “xẻ dọc Trường Sơn. đi cứu nước": "Không có kính không phải vì xe không có kính/ Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi/ Ung dung buồng lái ta ngồi/ Nhìn đất nhìn trời nhìn thắng” (Bài thơ về Tiểu đội xe không kính). Cái tôi lạc quan đến mức như “kiêu hãnh”, "coi thường” sự sống của một Nguyên Hồng với: “Một vết thương xoàng mà đi viện/ Hàng còn chờ đó tiếng xe reo/ Nằm ngửa nhớ trăng/ Nằm nghiêng nhớ bến/ Nôn nao ngồi dậy nhớ lưng đèo”(Nhớ).Cái tôi trữ tình trong thơ nửa sau thế kỷ XX còn được thể hiện qua nhiều dạng thức. khác nhau, tuy nhiên cái tôi chủ đạo nhất ở giai đoạn này vẫn là cái tôi hòa nhập, tự hào về cuộc sống mới, về cách mạng, về Tổ quốc, nhân dân.
Qua tìm hiểu cái tôi trữ tỉnh trong Thơ Mới cũng như thơ giai đoạn nửa sau thé ky XX, chúng ta có thể nói rằng mỗi giai đoạn, mỗi thời kỳ đều có những quan niệm nghệ thuật khác nhau. Tủy theo từng thời kỳ mà cái tôi trĩ tình trong thơ thay đổi cho phủ hợp nhằm tạo nên những phong cách thơ độc đáo, riêng biệt. Trong dòng chảy của phong trào Thơ Mới, cùng với sự xuất hiện của một đội ngũ sáng tác lớn tạo ra những phong cách thơ độc đáo, những cái tôi trữ tỉnh trong thơ đa dạng, muôn màu sắc góp phần làm phong phú cho nền thơ ca nước nhà, Huy Cận cũng là một tác giả thơ tiêu biểu nhất 20 trong rất nhiều tác giả ấy. Đến với thơ Huy Cận, chúng ta cũng nhận thấy rất rõ điều đó.
Nếu như trước Cách mạng cái tôi trong thơ ông nhuốm màu sắc cổ. điền, cô đơn, lạc loài, sầu muộn thì sau Cách mạng cái tôi ấy đầy niềm tự hảo, ngợi ca và dấn thân, nhập cuộc vào cuộc sống mới. Đồng thời cái tôi trữ tình trong thơ Huy Cận còn có những nét riêng, đó là cái tôi của nỗi niễm khắc khoải không gian và im khao khát vươn ra vũ trụ bao la. QUAN NIỆM NGHỆ THUẬT VÀ HÀNH TRÌNH SÁNG TÁC THƠ.
Quan niệm nghệ thuật về thơ của Huy Cận. Để hiểu sâu sắc và đánh giá đúng về quan niệm nghệ thuật của Huy Cận, trước tiên ta phải thấy rằng, thơ Huy Cận thay đổi qua từng thời ky lịch. Chính sự thay đổi đó được xuất phát từ những quan niệm khác nhau về tho của ông. Tuy nhiên, là một nhà thơ của đân tộc, Huy Cận luôn sáng tạo nghệ thuật một cách say mê và đầy nghiêm túc.
Là một nhà thơ nỗi tiếng với rit nhiều tác phẩm để đời, được rất nhiều người khen ngợi, ca tụng nhưng nhà thơ rất khiêm tốn, chưa bao giờ “tự kiêu” về điều đó. Ông luôn gắn bó với Tổ. quốc, nhân dân. Huy Cận luôn biết lắng nghe, cảm thông và thấu hiểu, quan.
tâm đến con người. Và trong nghệ thuật cũng vậy, nhà thơ rất đổi giản dị, chân chất, sống và quan niệm về nghệ thuật như chính cuộc đời, chính con. người ông. Huy Cận biết ghi nhận những hạn chế trong thơ mình và cảm thấy.
“xấu hổ” mỗi khi được nghe ai đó khen một bài thơ mà đối với ông chưa.