phần mở đầu, phần kết luận, tài liệu tham khảo và phụ lục, luận văn có kết cấu gồm 3 chƣơng nhƣ sau: Chƣơng 1. Cơ sở khoa học về cung ứng dịch vụ hành chính công Chƣơng 2. Thực trạng cung ứng dịch vụ hành chính công tại UBND Quận Ba Đình, thành phố Hà Nội. Định hƣớng và giải pháp hoàn thiện hoạt động cung ứng dịch vụ hành chính công của UBND quận Ba Đình, thành phố Hà Nội.
6 e CHƢƠNG 1: CƠ SỞ KHOA HỌC VỀ CUNG ỨNG DỊCH VỤ HÀNH CHÍNH CÔNG 1. Khái quát về dịch vụ công và dịch vụ hành chính công 1. Dịch vụ công Dịch vụ công (DVC) trong tiếng anh có nghĩa là (public services) và tiếng pháp là (Service publique). Là một khái niệm mới xuất hiện ở nƣớc ta trong thời gian gần đây cũng giống nhƣ các thuật ngữ hành chính công, quản lý công.
Hoạt động cung ứng dịch vụ công đƣợc hiểu nhƣ một lĩnh vực hoạt động gắn liền với vai trò và chức năng của Nhà nƣớc trong xã hội trong việc bảo đảm các dịch vụ thiết yếu phục vụ cho việc duy trì trât tự xã hội và bảo đảm thúc đẩy xã hội phát triển, đáp ứng các nhu cầu thiết yếu của công dân và của xã hội. Theo từ điển Petit Larousse (1992, trang 892): “ Dịch vụ công là hoạt động vì lợi ích chung, do một cơ quan nhà nƣớc hoặc tƣ nhân đảm nhiệm”. 32] Theo từ điển Oxford, Dịch vụ công: 1. Các dịch vụ nhƣ giao thông hoặc chăm sóc sức khỏe do nhà nƣớc hoặc do tổ chức chính thức cung cấp cho nhân dân nói chung đặc biệt là xã hội; 2.
Việc làm gì đó đƣợc thực hiện nhằm giúp đỡ mọi ngƣời hơn là kiếm lợi nhuận; 3. Chính phủ và cơ quan chính phủ. Theo Từ điển về chính quyền và chính trị Hoa Kỳ, Public service đƣợc xác định là: 1. Sự tham gia vào đời sống xã hội; hành động tự nguyện vì cộng đồng của một ngƣời nào đó.
Việc làm cho Chính phủ; toàn bộ ngƣời làm của một cơ quan quyền lực; toàn bộ công nhân viên chức trong khu vực công cộng của quốc gia. Việc mà chính quyền làm cho cộng đồng của mình: Sự bảo vệ của cảnh sát, thu dọc rác thải…4. Một cơ sở công ích địa phƣơng. Nghĩa vụ của một ngƣời đối với nhà nƣớc.
Một số nhà nghiên cứu trên thế giới cũng đƣa ra những khái niệm về 7 e DVC, chẳng hạn, ở Canada khái niệm DVC rất rộng, có tới 34 loại hoạt động đƣợc coi là DVC, từ quốc phòng, an ninh, pháp chế, đến các chính sách kinh tế - xã hội, nhƣ tạo việc làm, quy hoạch, bảo vệ môi trƣờng và các hoạt động y tế, giáo dục, văn hoá, bảo hiểm xã hội. Pháp và Italia đều quan niệm DVC là những hoạt động phục vụ nhu cầu thiết yếu của ngƣời dân do các cơ quan nhà nƣớc thực hiện hoặc do các tổ chức tƣ nhân thực hiện theo những tiêu chuẩn, quy định của nhà nƣớc. Tuy vậy, ở mỗi nƣớc lại có nhận thức khác nhau về phạm vi của dịch vụ công. Ở Pháp, khái niệm DVC bao gồm không chỉ các hoạt động phục vụ nhu cầu về vật chất, tinh thần và sức khoẻ của ngƣời dân (nhƣ giáo dục, văn hoá, y tế, thể thao… ), các hoạt động phục vụ đời sống dân cƣ nhƣ điện, nƣớc, giao thông công cộng, vệ sinh môi trƣờng,.
hay các dịch vụ hành chính công nhƣ cấp phép, hộ khẩu, hộ tịch,… và cả hoạt động thuế vụ, trật tự, an ninh, quốc phòng. Ở Italia, DVC đƣợc giới hạn chủ yếu ở hoạt động sự nghiệp (y tế, giáo dục) và hoạt động cung ứng dịch vụ công ích (điện, nƣớc sạch, vệ sinh môi trƣờng) và các hoạt động cấp phép, hộ khẩu, hộ tịch do cơ quan HCNN thực hiện. Có thể thấy hiện nay vẫn chƣa có một khái niệm thống nhất đƣợc thừa nhận chung về dich vụ công. Ngay cả giữa các nhà Nghiên cứu DVC cho dù đƣợc tiếp cận ở nhiều góc độ khác nhau chúng đều có đặc điểm chung nhằm phục vụ cho nhu cầu và lợi ích chung thiết yếu của xã hội, của cộng đồng dân cƣ và nhà nƣớc có trách nhiệm đảm bảo các dịch vụ này cho xã hội.
Hiện nay, khái niệm dịch vụ công mới đƣợc đƣa vào sử dụng trong những năm gần đây nên có nhiều ý kiến, quan niệm không giống nhau: Theo tác giả Diệp Văn Sơn (Bộ Nội Vụ) đã đƣa ra khái niệm dịch vụ công nhƣ sau: “Dịch vụ công là những hoạt động thực thi chức năng quản lý nhà nƣớc và bảo đảm phục vụ ch lợi ích chung tối cần thiết của xã hội, do cơ quan công quyền hay các chủ thể đƣợc cơ quan công quyền ủy nhiệm đứng ra thực hiện. Nói cách khác dịch vụ công là hoạt động của các cơ quan nhà nƣớc trong việc thực thi các chức năng quản lý hành chính nhà nƣớc và bảo 8 e đảm cung ứng những hàng hóa công cộng phục vụ nhu cầu (lợi ích) thiết yếu của xã hội”.TS Lê Chi Mai [8, tr.20, 21], DVC có thể đƣợc hiểu theo cả nghĩa rộng và nghĩa hẹp nhƣ sau: Theo nghĩa rộng, DVC là những hàng hóa, dịch vụ mà Chính phủ can thiệp trực tiếp vào việc cung cấp nhằm mục tiêu hiệu quả và công bằng. Theo đó, DVC là tất cả những hoạt động nhằm thực hiện các chức năng vốn có của Chính phủ, bao gồm từ các hoạt động ban hành chính sách, pháp luật, tòa án,… cho đến những hoạt động y tế, giáo dục, giao thông công cộng. Theo nghĩa hẹp, DVC đƣợc hiểu là những hàng hóa, dịch vụ phục vụ trực tiếp nhu cầu của các tổ chức và công dân mà Chính phủ can thiệp vào việc cung cấp nhằm mục tiêu hiệu quả và công bằng nhƣ y tế, giáo dục, giao thông công cộng,… Ở Việt Nam, khái niệm DVC đƣợc hiểu theo nghĩa hẹp hơn so với các nƣớc.
Khái niệm DVC tập trung nhiều hơn vào chức năng phục vụ xã hội của Nhà nƣớc, mà không bao gồm các chức năng công quyền, nhƣ lập pháp, hành pháp, tƣ pháp, an ninh, quốc phòng, ngoại giao… qua đó nhấn mạnh vai trò chủ thể của Nhà nƣớc trong việc cung cấp các dịch vụ cho cộng đồng. Có thể thấy, tính chất chung của DVC là nhằm phục vụ cho nhu cầu và lợi ích chung thiết yếu của cộng đồng và xã hội, và Nhà nƣớc có trách nhiệm đảm bảo các dịch vụ nhằm phục vụ cho nhu cầu và lợi ích chung thiết yếu của xã hội, của cộng đồng dân cƣ, và ngay cả khi Nhà nƣớc chuyển giao một phần việc cung ứng DVC cho khu vực ngoài Nhà nƣớc thì Nhà nƣớc vẫn có vai trò điều tiết nhằm đảm bảo sự công bằng trong phân phối các dịch vụ này và khắc phục các bất cập của thị trƣờng. Tuy có những định nghĩa khác nhau tùy theo giác độ tiếp cận nghiên cứu nhƣng điểm chung mà ta có thể dễ dàng nhận thấy qua các định nghĩa trên về dich vụ công là: “dịch vụ công là những hàng hóa, dịch vụ phục vụ các nhu cầu chung, thiết yếu của các tổ chức và công dân. Việc cung ứng các dịch vụ công 9 e do Chính phủ hoặc các tổ chức, cá nhân được Chính phủ ủy quyền cung ứng dưới sự quản lý của Chính phủ nhằm mục tiêu hiệu quả và công bằng xã hội”.
Đặc điểm của dịch vụ công Các dịch vụ công mặc dù rất đa dạng cả về tính chất và hình thức cung cấp nhƣng đều mang những đặc điểm sau: - Dịch vụ công có tính xã hội. DVC là những dịch vụ phục vụ nhu cầu chung thiết yếu của cả cộng đồng, phục vụ các đối tƣợng trong xã hội một cách công bằng, không hƣớng tới phục vụ cho một cá nhân hay một nhóm ngƣời cụ thể nào trong xã hội. Mọi ngƣời đều có quyền ngang nhau trong việc tiếp cận và sử dụng DVC, không phân biệt giai cấp, dân tộc, tôn giáo hay địa vị xã hội. Trong mối quan hệ với nhà nƣớc, các cá nhân công dân và tổ chức vừa là ngƣời thụ hƣởng dịch vụ, có quyền yêu cầu nhà nƣớc cung ứng những dịch vụ có chất lƣợng, vừa là ngƣời có trách nhiệm đóng góp chi phí tạo nên dịch vụ đó (thƣờng là qua thuế, phí và lệ phí).
- Nhà nước có trách nhiệm đảm bảo cung ứng dịch vụ công. Xã hội luôn có những nhu cầu hết sức phong phú và không ngừng tăng cao về số lƣợng và chất lƣợng DVC. Tuy nhiên, có những loại DVC các doanh nghiệp tƣ nhân không thể hoặc không muốn cung ứng vì đòi hỏi nguồn vốn lớn, lợi nhuận thu đƣợc không cao. Trong những trƣờng hợp đó, nhà nƣớc phải có trách nhiệm cung ứng các dịch vụ này để đảm bảo nhu cầu của nhân dân, đảm bảo sự ổn định và phát triển xã hội.
Nhà nƣớc có trách nhiệm cung ứng, can thiệp vào quá trình cung ứng DVC để đảm bảo quá trình cung ứng DVC diễn ra theo đúng định hƣớng của nhà nƣớc, đáp ứng đƣợc những đòi hỏi của ngƣời dân và tổ chức trong xã hội. - Nhà nước không phải là chủ thể duy nhất cung ứng dịch vụ công. Việc cung ứng các dịch vụ công có thể do các cơ quan của nhà nƣớc (có thể là cơ quan công quyền hoặc các đơn vị sự nghiệp hay doanh nghiệp nhà 10 e nƣớc) đảm nhận hoặc nhà nƣớc có thể ủy quyền cung ứng cho các đơn vị ngoài nhà nƣớc. - Cung ứng dịch vụ công không hoàn toàn diễn ra theo quan hệ thị trường và quy luật kinh tế.
Dịch vụ công đƣợc cung cấp không nhằm mục tiêu lợi ích kinh tế mà hƣớng tới phục vụ xã hội. Thông thƣờng, ngƣời sử dụng DVC không phải trả tiền trực tiếp hoặc chỉ trả một phần kinh phí. Phần lớn chi trả của ngƣời dân cho các DVC đƣợc thực hiện gián tiếp qua ngân sách nhà nƣớc do ngƣời dân đóng góp qua các loại thuế. Mức độ thực hiện nguyên tắc này đối với mỗi loại hình DVC không giống nhau: đối với các dịch vụ hành chính công, ngƣời dân chỉ phải trả một phần chi phí phát sinh để tạo nên dịch vụ qua phí và lệ phí; còn với dịch vụ công cộng ngƣời dân có thể phải trả một phần hoặc toàn bộ chi phí để sản xuất ra dịch vụ.
Phân loại dịch vụ công Có nhiều cách phân loại dịch cụ công khác nhau dựa vào các tiêu chí đƣợc sử dụng để phân loại: - Căn cứ vào chủ thể cung ứng dịch vụ, DVC có thể phân thành ba loại: + Loại dịch vụ do nhà nước độc quyền cung cấp: Đây là những loại dịch vụ gắn liền với việc thực hiện thẩm quyền hành chính - pháp lý của nhà nƣớc (dịch vụ hành chính công).