CHƯƠNG 1: TONG QUAN CÁC NGHIÊN CUU CUA THE GIỚI 1. Các nghiên cứu quốc tế về phát triển thi trường carbon Trong những năm gan đây, van đề phát triển thị trường carbon đã thu hút sự quan tâm của các nhà nghiên cứu, chính phủ, doanh nghiệp và công chúng trên toàn thế giới. Các nghiên cứu quốc tế về phát triển thị trường carbon tập trung vào các chủ đề như: định giá tín chỉ carbon, cơ chế thị trường carbon, hệ thống giám sát và báo cáo khí thải, chính sách hỗ trợ phát triển thị trường carbon, tác động của các yếu tố kinh tế và chính trị đến phát triển thị trường carbon, và các mô hình quản lý ruiro trong hoạt động trên thị trường carbon. Nhiều nghiên cứu đã được thực hiện để đánh giá tình hình và tiềm năng phát triển thị trường carbon, đồng thời đề xuất các giải pháp phù hợp để tăng cường sự phát triển của thị trường này.
Một số nghiên cứu quan trọng về phát triển thị trường carbon có thê ké đến như: Nghiên cứu của Casselman và Dozier (2011) đưa ra các khuyến nghị và giải pháp dé giải quyết van đề lạm phát giá carbon trên thị trường carbon. Các tác giả chỉ ra rằng, trong khi thị trường carbon là một cách hiệu quả để giảm thiểu lượng khí thải nhà kính, thị trường này đang phải đối mặt với một vấn đề lớn về lạm phát giá carbon. Dé giải quyết van dé này, các tác giả đề xuất một số giải pháp như tăng cường sự minh bạch trong việc giao dịch carbon, tăng cường quản lý rủi ro và cân bang cung-cau trên thị trường carbon, đồng thời thúc day sự phát triển các dự án giảm khí thải đáng tin cậy và hiệu quả. Ngoài ra, các tác giả cũng đề nghị tăng cường sự hợp tác toàn cầu dé tạo ra một thị trường carbon được quan lý và đảm bảo tính minh bạch và công bằng, giúp giảm thiểu các tác động tiêu cực đến môi trường và đồng thời đảm bảo tính bền vững cho thị trường carbon.
OECD (2018) đưa ra các giải pháp và khuyến nghị dé thiết kế thị trường carbon hiệu quả và hiệu suất. Nghiên cứu đề xuất các cơ chế hỗ trợ cho doanh nghiệp nhằm đảm bảo tính cạnh tranh, hạn chế sự chuyền dịch khí thải sang các quốc gia khác, cải thiện hệ thông giám sát và thực thi quy định. Nghiên cứu cũng đề 11 cập đến việc thiết kế các loại tín dụng carbon, giá cả và các công cụ tài chính liên quan để hỗ trợ cho việc mua bán tín dụng này trên thị trường. Các giải pháp và khuyến nghị này có thé đóng vai trò quan trọng trong việc thiết kế và triển khai thị trường carbon ở các quôc gia và khu vực khác nhau.
Bonilla và Vieira (2017) đề cập đến một số thách thức đối với thị trường carbon, bao gồm tính minh bạch, độ tin cậy và việc thiếu sự phù hợp giữa các cơ chế điều chỉnh quốc tế và các quy định trong từng quốc gia, từ đó đề xuất các giải pháp tăng cường tính minh bạch và hiệu quả của thị trường carbon sau khi Hiệp định Paris được ký kết vào năm 2015. Nghiên cứu này đưa ra những khuyến nghị nhằm tăng cường giám sát, đánh giá dự án, tạo điều kiện cho doanh nghiệp tiếp cận thi trường carbon, và tăng cường hỗ trợkỹ thuật cho các quốc gia đang phát triển. Mặc dù nghiên cứu đưa ra nhiều giải pháp để tăng cường tính minh bạch và hiệu quả của thị trường carbon, tuy nhiên, nghiên cứu này chưa đề cập đến cách thức tăng cường khả năng phát triển thị trường carbon thông qua các chính sách và quy định hỗ trợ phát triển thị trường này. Serres và Girod (2017) đánh giá hiệu quả kinh tế của Hệ thống Thương quyền Khí thải của Liên minh châu Âu (EU ETS) và đưa ra một số khuyến nghị và giải pháp dé nâng cao hiệu quả kinh tế của EU ETS.
Theo nghiên cứu, dé tối ưu hóa hiệu quả kinh tế của thị trường carbon EU ETS, cần phải tăng cường tính minh bạch và giảm sự phụ thuộc vào sự can thiệp của chính phủ. Nghiên cứu cũng đề xuất cần tăng cường giám sát và kiểm soát thị trường để đảm bảo tính công bằng và minh bạch. Ngoài ra, việc tăng cường sự tham gia của các bên liên quan cũng là một yếu tố quan trong dé nâng cao hiệu quả kinh tế của EU ETS. Cuối cùng, nghiên cứu đề xuất việc tăng cường hợp tác và quy định liên quan đến thị trường carbon quốc tế dé giúp EU ETS đạt được mục tiêu của mình.
Ellerman và Buchner(2018) đánh giá hiệu quả của Hệ thống Giao dịch phát thải khí nhà kính của Liên minh châu Âu (EU ETS) trong 10 năm hoạt động của nó, từ năm 2005 đến năm 2015. Nghiên cứu cũng phân tích những yếu tô đã ảnh hưởng 12 đến giá carbon và đề xuất những cải tiến cho hệ thống giao dịch phát thai trong tương lai. Nghiên cứu đề cập đến một số vấn đề quan trọng như sự tương quan giữa gid carbon và giá năng lượng, sự phụ thuộc vào các chính sách quốc gia và sự kiêm soát giới hạn của EU ETS. Những giải pháp được đề xuất bao gồm cải thiện hiệu quả của thị trường, đảm bảo sự chính xác trong phân phối đặc quyền phát thải và nâng cao mức độ minh bạch và công khai của các quy trình quản lý.
Bên cạnh đó, cần đưa ra các cơ chế để giảm thiểu sự phụ thuộc vào quá trình tuyến tính và thúc đây sự đa dạng hóa các nguồn năng lượng tái tạo. Nghiên cứu cũng đề xuất một số hướng nghiên cứu tiếp theo, bao gồm nghiên cứu về vai trò của EU ETS trong việc thúc đây sự tiễn bộ công nghệ, tăng cường quản lý rủi ro và đưa ra các giải pháp dé tăng cường sự phối hợp giữa các quốc gia. Tổ chức Hành động Carbon Quốc tế (International Carbon Action Partnership - ICAP) (2019) cung cấp một bức tranh tổng quan về tình hình giao dịch phát thải toàn cầu trong năm 2019. Nghiên cứu bao gồm việc đánh giá hiệu quả và khuyến nghị các giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả của các hệ thống thị trường phát thải hiện có trên toàn cầu.
Đối với các hệ thống thị trường phát thải đang hoạt động, nghiên cứu đề xuất tăng cường giám sát và báo cáo, tăng tính minh bạch và tăng cường sự tham gia của các bên liên quan. Nghiên cứu cũng khuyến nghị rằng các hệ thống thị trường phát thải mới nên được thiết kế theo hướng linh hoạt và đảm bảo tính minh bach dé thu hút sự tham gia của các bên liên quan. Nghiên cứu cũng đưa ra các khuyến nghị về việc sử dụng các khoản đầu tư trong các dự án giảm khí thải và giáo dục về các hệ thống thị trường phát thải cho các bên liên quan. Chen và Su (2020) đưa ra các giải pháp để phát triển thị trường carbon ở Trung Quốc, bao gồm cải cách cơ chế phân phối tín chỉ carbon, tăng cường tính minh bạch và đánh giá chất lượng tín chỉ, và hỗ trợ nghiên cứu và phát triển công nghệ giảm khí thải.
Veenendaal, De Jong và Zhang (2020) tập trung vào các giải pháp để phát triển thị trường carbon bền vững tại Liên minh châu Âu (EU), bao gồm cải cách cơ 13 chê phân phôi tín chỉ carbon, tăng cường thực hiện và giám sát thị trường, và cải thiện khả năng chuyền đổi từ quyền sở hữu tín chỉ sang tiền tệ. Ellerman và các cộng sự (2018) đưa ra các giải pháp dé phát triển thị trường carbon tại EU, bao gồm cải cách cơ chế phân phối tín chỉ carbon, tăng cường tính minh bạch và đánh giá chất lượng tín chỉ, và xử lý các vấn đề liên quan đến quản lý khối lượng tín chỉ. Fisher và Lee (2019) tập trung vào các giải pháp dé phát triển thị trường carbon toàn cầu, bao gồm tăng cường tính minh bạch và đánh giá chất lượng tín chỉ, phát triển các cơ chế tài chính dé hỗ trợ sự phát triển của thị trường, và xây dựng một chuân giá carbon toàn câu. Goncalves và các cộng sự (2018) đưa ra các giải pháp để phát triển thị trường carbon tại Brazil, bao gồm tăng cường tính minh bạch và đánh giá chất lượng tín chỉ, phát triển các chính sách khuyến khích giảm khí thải, và tăng cường giám sát và quản lý thị trường.
Saito và các cộng sự (2020) tập trung vào các giải pháp để phát triển thị trường carbon tại Nhật Bản, bao gồm tăng cường tính minh bạch và đánh giá chất lượng tín dụng carbon, thúc đây sự tham gia của các doanh nghiệp, xây dựng các hệ thống hỗ trợ phát triển thị trường, và cải thiện quản lý của chính phủ đối với thị trường carbon. Nghiên cứu nay đề xuất các giải pháp cụ thé để giải quyết những thách thức và khó khăn trong việc phát triển thị trường carbon tại Nhật Bản, nham dat được mục tiêu giảm lượng khí thải và đóng góp vào việc giảm thiểu tác động của biên đôi khí hậu. Pan và Shao (2020) tập trung vào các giải pháp để phát triển thị trường carbon tại Trung Quốc, bao gồm phân tích các kinh nghiệm từ chương trình thị trường carbon hiện có ở Trung Quốc va đề xuất các cơ chế chính sách mới dé tăng cường tính minh bạch và phát triển thị trường. 14 Wei, Wang và Liang (2018) phân tích kết quả hoạt động của các chương trình thị trường carbon ở Trung Quốc và đề xuất các giải pháp nhằm tăng cường hiệu quả của chương trình, bao gồm tăng cường tính minh bạch và giám sát, tăng cường tính linh hoạt trong việc quản lý quyền sở hữu tín chỉ carbon, và tăng cường tính toàn vẹn của hệ thống thị trường carbon.
Phaladi và Brent (2020) tập trung vào các thách thức và cơ hội của thị trường carbon tại Nam Phi và đưa ra các giải pháp dé giải quyết những thách thức này, bao gồm tăng cường hỗ trợ chính phủ và nâng cao nhận thức của các doanh nghiệp. Figueroa và các cộng sự (2018) đánh giá các chính sách có thể được áp dụng để phát triển thị trường carbon tại Chile, bao gồm tăng cường sự phối hợp giữa các cơ quan chính phủ và tăng cường tính minh bạch của thị trường. Xu và các cộng sự (2021) phân tích tiễn độ chính sách và triển vọng của thị trường carbon tại Trung Quốc, đưa ra các khuyến nghị dé nâng cao tính minh bach của thị trường và tăng cường sự hỗ trợ của chính phủ. Erdmenger và Díaz (2019) so sánh hiện trạng thực hiện các chương trình giao dịch phát thải tại Mexico và Brazil và đưa ra các khuyến nghị dé cải thiện hiệu quả của các chương trình này.