Chương 1 của luận án sẽ trình bày những vấn dé lý luận cơ bản về cơ chế điều chỉnh pháp luật. Bao gồm: khái niệm và các thành tố của cơ chế điều chỉnh pháp luật; những tiêu chuẩn để xác định mức độ hoàn thiện của cơ chế điều chỉnh pháp luật; những nhân tố ảnh hưởng đến cơ chế điều chỉnh pháp luật. KHÁI NIỆM VÀ CÁC THÀNH TỐ CỦA CƠ CHẾ ĐIỀU CHỈNH PHÁP LUẬT 1. Khái niệm cơ chế điều chỉnh pháp luật Để có được khái niệm cơ chế điều chỉnh pháp luật, trước hết cần phân tích và làm rõ về mặt lý luận vấn đề điều chỉnh pháp luật.
Trong tiếng Việt, diéu chỉnh được giải thích là “sửa đổi, sắp xếp lại ít nhiều cho đúng hơn, cân đối hơn" [86, tr. Trong một số ngôn ngữ khác như tiếng Anh, tiếng Nga hay tiếng Latinh, diéu chỉnh đều có nghĩa là sự tác động, chỉnh đốn, điều khiển một hoạt động hay một quá trình để tạo ra một trật tự hài hòa, thường dựa vào những nguyên tắc hay những quy tắc nhất định. Đặc biệt, trong cuốn từ điển pháp luật bằng tiếng Anh "Black’s Law Dictionary", thuật ngữ điều chính được giải thích khá rõ ràng: "Điều chỉnh (regulate) là sắp xếp, thiết lập, hoặc điều khiển, chỉnh đốn bằng quy tắc, phương pháp hoặc phương thức đã được định ra; chỉ đạo bằng quy tắc hoặc khuôn mâu; kiểm soát bằng các nguyên tắc cai trị hoặc bằng pháp luật” [109, tr. 10 Như vậy, thuật ngữ "điều chỉnh" được giải thích tương đối thống nhất, nội dung của nó là sự tác động của chủ thể đến đối tượng bằng những hình thức và phương pháp cụ thể nhằm đạt mục đích nhất định.
Để duy trì trật tự xã hội, định hướng cho sự vận động và phát triển của các quan hệ xã hội, trong xã hội tồn tại nhiều dạng điều chỉnh khác nhau. Đó là sự điều chỉnh bằng các quy tắc đạo đức, tín điều tôn giáo, phong tục, tập quán, pháp luật. Trong đó, điều chỉnh bằng pháp luật (ở đây gọi là điều chỉnh pháp luật) có vai trò quan trọng nhất do tính chất và đặc điểm vốn có của pháp luật. Pháp luật do nhà nước ban hành và đảm bảo thực hiện, vì thế nhà nước là chủ thể của điều chỉnh pháp luật.
Với tư cách là một tổ chức có quyền lực bao trùm toàn bộ xã hội, nhà nước có bộ máy cưỡng chế đặc biệt có đủ khả năng đảm bảo cho các quy phạm pháp luật được thực thi trên thực tế. Để thực hiện sự điều chỉnh pháp luật, nhà nước trước hết xác định mục đích, nhiệm vụ của điều chỉnh pháp luật, xác định phạm vi, đối tượng, phương pháp điều chỉnh của pháp luật. Trên cơ sở đó, nhà nước tiến hành các hoạt động cụ thể để thực hiện sự điều chỉnh pháp luật đối với các quan hệ xã hội. Các hoạt động cụ thể của nhà nước nhằm thực hiện sự điều chỉnh pháp luật thể hiện dưới các hình thức cơ bản là xây dựng pháp luật, tổ chức thực hiện pháp luật và bảo vệ pháp luật.
Trong đó, các cơ quan trong bộ máy nhà nước với những chức năng và nhiệm vụ cụ thể phối hợp với nhau để thực hiện sự điều chỉnh pháp luật. Thực chất, toàn bộ hoạt động của các cơ quan trong bộ máy nhà nước chính là các hoạt động để thực hiện sự điều chỉnh pháp luật. Đối tượng điều chỉnh pháp luật là các quan hệ xã hội. Pháp luật với những thuộc tính vốn có của nó có thể tác động vào đời sống xã hội bằng nhiều hình thức khác nhau nhờ vào các phương tiện và các phạm trù khác nhau của nó.
Khi thực hiện sự tác động của mình đối với các quan hệ xã hội, pháp luật một mặt bảo vệ và định hướng cho sự phát triển các quan hệ xã hội, bảo vệ các quyền và sự tự do của con người, đảm bảo sự phát triển của xã hội phù hợp với các 11 quy luật khách quan, mặt khác tạo ra những rao chan để hạn chế sự gia tang và loại bỏ ra khỏi đời sống xã hội những quan hệ xã hội lạc hậu không phù hợp với sự phát triển khách quan của xã hội và lợi ích của giai cấp thống trị. Các quan hệ xã hội mặc dù tồn tại một cách khách quan trong quá trình hoạt động của con người nhưng mức độ ổn định và nhịp độ phát triển của chúng lại phụ thuộc vào xử sự của con người khi tham gia vào các mối quan hệ đó. Khi tham gia vào các mối quan hệ xã hội, con người có nhiều phương án xử sự khác nhau. Pháp luật đưa ra cách xử sự thích hợp để các chủ thể tuân theo và đảm bảo cho chúng được thực hiện.
Các chủ thể khi tham gia vào các mối quan hệ xã hội tuân theo những cách xử sự đã được xác định sẽ đảm bảo cho quan hệ xã hội này tồn tại, vận động và phát triển của theo những hướng tích cực mà nhà nước mong muốn. Với chức năng phản ánh, pháp luật là sự mô hình hóa các nhu cầu xã hội khách quan, điển hình, phổ biến thành hệ thống quy phạm pháp luật để điều chính các mối quan hệ xã hội. Đó là những cách xử sự hợp lý nhất, phù hợp với ý chí và nguyện vọng chung của các chủ thể khi tham gia vào các quan hệ đó. Vì vậy, sự tác động của pháp luật lên các quan hệ xã hội được thực hiện thông qua việc xác định cách xử sự của chủ thể tham gia các quan hệ xã hội, là sự tác động có tính tổ chức, tính quy phạm và có mục đích cụ thể, rõ ràng.
Thông qua hình thức tác động này, trật tự pháp luật của đời sống xã hội được hình thành, trong đó lợi ích của giai cấp thống trị cũng như những giá trị xã hội được bảo đảm. Như vậy, điều chỉnh pháp luật là quá trình tác động có tổ chức, mang tính quy phạm của nhà nước đối với các quan hệ xã hội thông qua hành vi của các chủ thể nhằm đạt được những mục đích nhất định. Với chức năng giáo dục, pháp luật luôn có sự tác động mạnh mẽ vào nhận thức và tư tưởng của chủ thể để hình thành ở chủ thể pháp luật ý thức pháp luật đúng đắn, làm cơ sở cho các chủ thể lựa chọn cách xử sự phù hợp 12 với yêu cầu của pháp luật. Mặc dù, hành vi mới là cơ sở để xác định mối quan hệ giữa con người với pháp luật như Các Mác đã viết: “Ngoài những hành vi của mình ra, tôi hoàn toàn không tồn tại đối với pháp luật, không phải là đối tượng của nó” [13, tr.
27-28], nhưng con người cụ thể tham gia các quan hệ xã hội hoạt động không phải như một cái máy, mà đó là hoạt động có ý chí, có mục đích rõ ràng. Chính vì vậy, không thể đòi hỏi các chủ thể thực hiện các hành vị mà nhà nước mong muốn nếu pháp luật không tác động vào nhận thức của họ bởi vì theo quan điểm mác - xít, hành vi của con người chính là biểu hiện bên ngoài của hoạt động [16, tr. Vì vậy, khi nói sự tác động của pháp luật đối với các quan hệ xã hội thông qua hành vi của chủ thể thì đã bao hàm sự tác động pháp luật đối với nhận thức của chủ thể. Nhờ vào sự tác động đó, các chủ thể có thể biết được mình được làm gì, không được làm gì, phải làm gì hay phải làm như thế nào.
Khi nhận thức được điều đó thì các chủ thể tiến hành cách xử sự mà pháp luật đã đưa ra. Tuy nhiên, sự tác động của pháp luật đối với nhận thức của chủ thể có hai cấp độ khác nhau, ở cấp độ chung đó là sự tác động của toàn bộ các bộ phận của thượng tầng chính trị pháp lý đối với nhận thức của con người về bản chất và vai trò của pháp luật, về ý nghĩa xã hội của pháp luật nhằm mục đích giáo dục ý thức tôn trọng pháp luật của các chủ thể pháp luật. Sự tác động này có thể được thực hiện cả trong quá trình điều chỉnh pháp luật cũng như các quá trình pháp luật khác như tuyên truyền pháp luật, giáo dục pháp luật. Sự tác động ở cấp độ chung thực chất là thực hiện chức năng giáo dục của pháp luật.
Ở cấp độ cụ thể, sự tác động của pháp luật đối với nhận thức của chủ thể chỉ Xảy ra trong quá trình điều chỉnh pháp luật. Sự tác động đó được thực hiện bởi các phương tiện pháp luật tham gia vào quá trình điều chính pháp luật. Sự tác động này trực tiếp nhằm giúp cho chủ thể nhận thức được yêu cầu cụ thể của pháp luật để có hành vi phù hợp với pháp luật trong điều kiện và hoàn cảnh cụ thể đã được pháp luật quy định. 13 Sự tác động pháp luật ở cấp độ chung có ý nghĩa rất lớn đối với sự tác động của pháp luật vào nhận thức của chủ thể pháp luật ở cấp độ cụ thể, nó giúp cho các chủ thể nhận thức đúng đắn những yêu cầu của pháp luật trong những điều kiện và hoàn cảnh cụ thể.
Ngược lại, sự tác động của pháp luật đối với nhận thức của chủ thể ở cấp độ cụ thể cũng có ý nghĩa giáo dục chung. Vì vậy, khi nói điều chỉnh pháp luật đối với các quan hệ xã hội đã bao hàm nội dung của sự tác động đối với nhận thức của chủ thể ở cấp độ cụ thể nói trên. Như vậy, không thể đồng nhất điều chỉnh pháp luật với sự tác động pháp luật [99, tr. Bởi vì, điều chỉnh pháp luật là sự tác động của pháp luật đối với các quan hệ xã hội nhằm đạt được kết quả nhất định là trật tự xã hội và vì thế có những tác động của pháp luật không thể được xem là điều chỉnh pháp luật.
Đó là sự tác động vào nhận thức của chủ thể để thực hiện chức năng giáo dục của pháp luật. Mặt khác, cũng không nên cho rằng điều chỉnh pháp luật là sự tác động của pháp luật đối với các quan hệ xã hội được thực hiện bởi tất cả các phương tiện pháp luật và các phạm trù pháp lý khác [99, tr.