Giáo trình Ngữ dụng học Phần 1 - Đỗ Hữu Châu (NXB ĐH Sư phạm)

Tài liệu giảng dạy Ngữ dụng học phần 1 (bản đầy đủ) hệ thống hóa kiến thức từ cơ bản đến nâng cao ngành phục vụ đào tạo và nghiên

Người đăng

Ẩn danh
88
7
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Hướng dẫn toàn diện Giáo trình ngữ dụng học phần 1

Giáo trình ngữ dụng học phần 1 đặt nền móng cho việc nghiên cứu ngôn ngữ trong hoạt động giao tiếp thực tế. Đây là một chuyên ngành mới của ngôn ngữ học miêu tả, giúp người học nhận diện các đơn vị ngôn ngữ được hình thành trong quá trình tương tác và các quy tắc chi phối chúng. Ngữ dụng học không chỉ làm rõ cách hoạt động giao tiếp ảnh hưởng đến cấu trúc ngôn ngữ mà còn là cơ sở lý luận quan trọng cho việc dạy và học ngôn ngữ theo quan điểm giao tiếp. Tại Việt Nam, từ những năm 1990, kiến thức ngữ dụng học đại cương đã góp phần đổi mới chương trình giảng dạy Tiếng Việt và Ngữ văn ở các cấp học. Mục tiêu cốt lõi là trang bị cho người học bốn kỹ năng nghe, nói, đọc, viết một cách hiệu quả. Việc nắm vững các nguyên tắc trong giáo trình ngữ dụng học giúp giáo viên và sinh viên có khả năng phân tích sâu sắc các sản phẩm giao tiếp, từ hội thoại hàng ngày đến các tác phẩm văn học. Theo tác giả Đỗ Hữu Châu, "tác phẩm văn học cũng là một loại sản phẩm của hoạt động giao tiếp đặc thù: giao tiếp văn học". Do đó, tri thức và kỹ năng ngữ dụng học hỗ trợ đắc lực cho việc lí giải tác phẩm. Giáo trình này được biên soạn không chỉ cho sinh viên sư phạm mà còn là tài liệu ngữ dụng học tham khảo hữu ích cho các học viên cao học và nghiên cứu sinh chuyên ngành Ngôn ngữ học.

1.1. Hiểu đúng về nhập môn ngữ dụng học và vai trò

Phần nhập môn ngữ dụng học giới thiệu những khái niệm nền tảng, bắt đầu bằng việc xác định đối tượng, mục đích và cấu trúc của môn học. Mục đích chính là giúp người học ý thức được hai nội dung cơ bản: các đơn vị giao tiếp và các quy tắc chi phối việc sử dụng chúng. Khác với ngữ pháp truyền thống chỉ tập trung vào câu, ngữ dụng học mở rộng phạm vi nghiên cứu đến các đơn vị lớn hơn như phát ngôn và diễn ngôn. Vai trò của môn học này là làm sáng tỏ mối quan hệ mật thiết giữa ngữ cảnh và hoạt động giao tiếp. Ngữ cảnh không chỉ là môi trường vật lý mà còn bao gồm các yếu tố xã hội, tri thức nền và quan hệ liên cá nhân. Một quy tắc ngữ dụng tổng quát được nhấn mạnh là: "căn cứ vào ngữ cảnh, đặc biệt vào tri thức nền mà chúng ta thường xuyên báo cho nhau nhiều hơn những điều chúng ta nói ra trực tiếp". Điều này giải thích tại sao trong giao tiếp, người ta có thể hiểu được những ý nghĩa ẩn sau câu chữ. Do đó, việc nắm vững kiến thức nhập môn ngữ dụng học là bước đầu tiên để có kỹ năng phân tích và tạo lập các diễn ngôn hiệu quả.

1.2. Phân biệt Ngữ dụng học và Ngữ nghĩa học cơ bản

Sự phân biệt giữa ngữ dụng họcngữ nghĩa học là một vấn đề cốt lõi. Theo định nghĩa của Charles William Morris, người đồng sáng lập tín hiệu học, có ba lĩnh vực nghiên cứu: kết học (quan hệ giữa tín hiệu với tín hiệu), nghĩa học (quan hệ giữa tín hiệu với hiện thực), và dụng học (quan hệ giữa tín hiệu với người dùng). Ngữ nghĩa học, trong khuôn khổ tín hiệu học, tập trung vào nghĩa miêu tả, tức những nội dung có thể đánh giá theo tiêu chí đúng-sai logic. Ví dụ, câu "Trời đang mưa" thuộc phạm vi của nghĩa học. Ngược lại, ngữ dụng học nghiên cứu các ý nghĩa không thể đánh giá bằng tiêu chí đúng-sai, chẳng hạn như nghĩa tình thái, mục đích của người nói. Câu "Trời mưa rồi!" có thể mang nghĩa miêu tả, nhưng cũng có thể là một lời trách móc hoặc giục giã. Ý nghĩa này thuộc về dụng học. Giáo trình khẳng định, trong thực tế, ba lĩnh vực này thống nhất với nhau. Một thông điệp cần được nghiên cứu ở cả ba phương diện. Tuy nhiên, ngữ dụng học bao trùm lên tất cả vì nó xem xét ý định và mục đích của người nói, vốn chi phối cả việc lựa chọn cấu trúc (kết học) và nội dung miêu tả (nghĩa học).

II. Thách thức khi học ngữ dụng học đại cương thiếu ngữ cảnh

Một trong những thách thức lớn nhất mà ngữ dụng học đại cương giải quyết là những hạn chế của ngôn ngữ học tiền ngữ dụng. Ngữ pháp truyền thống thường xem xét câu một cách độc lập với ngữ cảnh, dẫn đến việc không thể lý giải đầy đủ ý nghĩa thực sự của phát ngôn. Hạn chế này xuất phát từ việc chỉ dựa vào "mô hình mã" (code model), cho rằng mọi thông tin của thông điệp đều nằm trong các tín hiệu ngôn ngữ. Theo mô hình này, nghĩa của câu chỉ đơn thuần là tổng hợp nghĩa của từ và các quy tắc cú pháp. Tuy nhiên, thực tế giao tiếp phức tạp hơn nhiều. Con người thường xuyên truyền đạt nhiều hơn những gì câu chữ thể hiện. Đây là lúc "mô hình suy ý" (inferential model) do các nhà triết học như H.P. Grice khởi xướng phát huy tác dụng. Mô hình này cho rằng người nghe phải dựa vào ngữ cảnh và thực hiện các suy luận để nắm bắt được ý định thực sự của người nói. Việc bỏ qua ngữ cảnh khi phân tích diễn ngôn là một sai lầm nghiêm trọng, làm cho việc hiểu ngôn ngữ trở nên máy móc và thiếu sót. Các bài giảng ngữ dụng học hiện đại đều nhấn mạnh rằng không thể tách rời ngôn ngữ khỏi môi trường mà nó được sử dụng.

2.1. Hạn chế của mô hình mã hóa trong ngôn ngữ học

Mô hình mã hóa (code model) là nền tảng của ngữ pháp truyền thống. Nó giả định rằng giao tiếp là quá trình mã hóa và giải mã thông tin một cách đơn thuần. Người nói mã hóa ý định thành câu chữ và người nghe giải mã câu chữ để hiểu ý định. Hạn chế lớn nhất của mô hình này là nó chỉ công nhận "nghĩa theo câu chữ", hay còn gọi là nghĩa hiển ngôn. Ví dụ được nêu trong giáo trình về câu viết của Thế Lữ: "Ông Vũ Kim Ninh sắm vai Hoàng Tấn Long là người đáng yêu và rất nhã nhặn với bạn bè". Nếu chỉ giải mã theo mô hình này, câu văn đơn thuần miêu tả tính cách của diễn viên. Tuy nhiên, trong ngữ cảnh phê bình kịch, nó lại mang hàm ý rằng ông diễn không đạt. Mô hình mã hóa không giải thích được cơ chế tạo ra các nghĩa hàm ẩn này. Nó bỏ qua các yếu tố phi ngôn ngữ như thời gian, địa điểm, mục đích của người nói, và tri thức nền chung giữa các bên giao tiếp. Đây chính là điểm yếu chí tử khiến ngôn ngữ học tiền ngữ dụng không thể nắm bắt được bản chất tương tác của ngôn ngữ.

2.2. Sai lầm khi phân tích diễn ngôn tách rời thực tiễn

Việc phân tích diễn ngôn tách rời khỏi thực tiễn và ngữ cảnh là hệ quả trực tiếp của việc tuân thủ mô hình mã hóa. Ngôn ngữ học truyền thống coi câu là đơn vị nghiên cứu lớn nhất và phân tích nó như một thực thể trừu tượng, độc lập. Sai lầm này dẫn đến "ảo tưởng miêu tả", tức là cho rằng chức năng duy nhất của câu trần thuật là miêu tả một sự tình. Thực tế, một câu trần thuật có thể thực hiện nhiều chức năng khác nhau như ra lệnh, hỏi, trách móc, hay đề nghị. Ví dụ, câu hỏi "Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?" không chỉ để hỏi giờ mà thường là một lời giục giã hoặc phê bình. Để hiểu đúng mục đích này, người nghe phải đặt câu nói vào ngữ cảnh cụ thể: ai nói, nói với ai, trong hoàn cảnh nào. Giáo trình nhấn mạnh: "Nghiên cứu ngữ pháp, đặc biệt cú pháp tách rời ngữ cảnh là hạn chế thứ ba của ngữ pháp truyền thống". Chính vì vậy, ngữ dụng học ra đời như một sự bổ sung tất yếu, đặt ngôn ngữ trở lại môi trường hoạt động tự nhiên của nó là giao tiếp.

III. Bí quyết nắm vững lý thuyết hành vi ngôn ngữ của Austin

Một trong những trụ cột của giáo trình ngữ dụng họclý thuyết hành vi ngôn ngữ (Speech Act Theory), do nhà triết học J.L. Austin khởi xướng. Lý thuyết này mang đến một cuộc cách mạng trong nhận thức về ngôn ngữ, khẳng định rằng "nói cũng là hành động". Khi chúng ta phát ra một câu nói, chúng ta không chỉ miêu tả sự vật mà còn đang thực hiện một hành động cụ thể như hứa hẹn, ra lệnh, xin lỗi, hay cảm ơn. Đây là vấn đề cốt lõi của ngữ dụng học, bởi nó chuyển trọng tâm từ việc phân tích cấu trúc câu sang phân tích mục đích và hiệu lực của phát ngôn. J.L. Austin phân biệt ba loại hành động đồng thời xảy ra khi nói: hành động tạo lời (locutionary act - hành động nói ra câu chữ), hành động ở lời (illocutionary act - hành động được thực hiện thông qua việc nói), và hành động mượn lời (perlocutionary act - tác động của lời nói lên người nghe). Trong đó, hành động ở lời là trọng tâm nghiên cứu. Việc tìm hiểu sâu về lý thuyết hành vi ngôn ngữ là bí quyết để giải mã ý định thực sự đằng sau mỗi phát ngôn và làm chủ nghệ thuật giao tiếp.

3.1. Định nghĩa hành động ngôn ngữ và các hành động ở lời

Hành động ngôn ngữ, hay hành vi ngôn ngữ, được định nghĩa là một hành động được thực hiện thông qua việc sử dụng ngôn ngữ. Theo J.L. Austin, mỗi phát ngôn đều chứa đựng một hành động ở lời (illocutionary act), tức là mục đích, ý định mà người nói muốn thực hiện. Chẳng hạn, khi một người nói "Ngoài trời lạnh quá", hành động tạo lời là việc phát âm các từ ngữ đó. Nhưng hành động ở lời có thể là một lời yêu cầu đóng cửa sổ, một lời phàn nàn, hoặc chỉ đơn thuần là một lời nhận xét. Việc xác định đúng hành động ở lời phụ thuộc hoàn toàn vào ngữ cảnh. Giáo trình của Đỗ Hữu Châu nhấn mạnh rằng hành động ở lời là "một trong những vấn đề cốt lõi của Ngữ dụng học". Ngữ dụng học chính thức ra đời với sự phát hiện ra các hành vi ngôn ngữ. Hiểu rõ khái niệm này giúp người học nhận ra rằng mỗi phát ngôn không chỉ có giá trị thông tin mà còn có "hiệu lực ở lời", tức là khả năng tạo ra một sự thay đổi trong thực tại xã hội.

3.2. Phân loại hành động ở lời và điều kiện sử dụng

Để hệ thống hóa, các nhà ngôn ngữ học đã phân loại các hành động ở lời thành nhiều nhóm khác nhau dựa trên mục đích của chúng. Một trong những bảng phân loại phổ biến nhất là của John Searle, học trò của Austin, bao gồm: hành động xác quyết (tuyên bố sự thật), hành động điều khiển (ra lệnh, yêu cầu), hành động cam kết (hứa hẹn, thề), hành động biểu cảm (cảm ơn, xin lỗi), và hành động tuyên bố (tuyên án, bổ nhiệm). Mỗi hành động ở lời chỉ có thể thành công khi thỏa mãn những "điều kiện sử dụng" nhất định, hay còn gọi là điều kiện hạnh phúc (felicity conditions). Ví dụ, để một lời hứa được xem là thành công, người nói phải có ý định thực hiện lời hứa và người nghe phải tin vào điều đó. Tương tự, để một lời tuyên bố như "Tôi tuyên bố hai bạn là vợ chồng" có hiệu lực, người nói phải có thẩm quyền thực hiện hành động đó. Việc nghiên cứu các điều kiện này giúp làm rõ cơ chế hoạt động của ngôn ngữ trong các tương tác xã hội và là nội dung quan trọng khi ôn tập ngữ dụng học.

IV. Cách hiểu sâu sắc Chiếu vật và Chỉ xuất trong giao tiếp

Trong giáo trình ngữ dụng học phần 1, chương đầu tiên thường dành để trình bày về chiếu vật và chỉ xuất. Đây là những khái niệm nền tảng, được xem là "sự kiện ngữ dụng đầu tiên" vì chúng thiết lập mối liên kết giữa diễn ngôn và thế giới hiện thực. Chiếu vật (reference) là hành động người nói sử dụng một biểu thức ngôn ngữ để người nghe có thể nhận diện được một thực thể, đặc tính, hay sự kiện cụ thể. Biểu thức được dùng để thực hiện hành động này gọi là biểu thức chiếu vật. Ví dụ, trong câu "Cuốn sách đó rất hay", "cuốn sách đó" là một biểu thức chiếu vật. Nếu không xác định được "cuốn sách đó" là cuốn nào, phát ngôn sẽ trở nên vô nghĩa. Chỉ xuất (deixis) là một dạng chiếu vật đặc biệt, trong đó việc xác định đối tượng quy chiếu phụ thuộc trực tiếp vào ngữ cảnh phát ngôn (người nói, người nghe, thời gian, không gian). Việc nắm vững cơ chế của chiếu vật và chỉ xuất là chìa khóa để hiểu cách ngôn ngữ "bám rễ" vào thực tại và tạo ra ý nghĩa trong các tình huống giao tiếp cụ thể.

4.1. Tầm quan trọng của chiếu vật trong gắn kết diễn ngôn

Tầm quan trọng của chiếu vật nằm ở chỗ nó là cơ chế neo giữ diễn ngôn vào ngữ cảnh. Giáo trình khẳng định: "các biểu thức chiếu vật là những cái móc diễn ngôn thả vào hiện thực đề tài, móc nối diễn ngôn với ngữ cảnh". Nếu không có hành động chiếu vật, diễn ngôn sẽ trở nên mơ hồ, không xác định. Tính đúng-sai logic của một phát ngôn cũng phụ thuộc rất nhiều vào nghĩa chiếu vật. Ví dụ, câu "Con mèo màu xanh đằng kia đẹp hơn" có thể bị cho là sai logic vì không có mèo màu xanh trong thực tế. Tuy nhiên, nếu biểu thức "con mèo màu xanh đằng kia" chiếu vật đến một con mèo đồ chơi, thì phát ngôn lại hoàn toàn đúng. Điều này cho thấy, ngay cả các vấn đề logic cũng hàm ẩn tính ngữ dụng. Trong một văn bản, các biểu thức chiếu vật còn có vai trò tạo ra sự liên kết. Sau khi một đối tượng được giới thiệu lần đầu, nó sẽ được nhắc lại bằng các đại từ hoặc các biểu thức khác (hồi chỉ), tạo nên tính mạch lạc cho toàn bộ cấu trúc thông tin của câu và văn bản.

4.2. Các phương thức chiếu vật Tên riêng và miêu tả xác định

Có hai phương thức chiếu vật chính dựa vào đặc điểm của bản thân sự vật: dùng tên riêng và dùng miêu tả xác định. Tên riêng (ví dụ: Hà Nội, Nam Cao) là cách chiếu vật trực tiếp và hiệu quả nhất khi cả người nói và người nghe đều có chung tri thức về đối tượng. Khi không thể dùng tên riêng (vì không biết, người nghe không biết, hoặc vì lý do tế nhị), người nói sẽ dùng phương thức miêu tả xác định. Miêu tả xác định là một biểu thức ngôn ngữ cung cấp đủ chi tiết để người nghe có thể tách đối tượng ra khỏi những sự vật khác. Ví dụ: "người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đang đứng ở góc phòng". Việc lựa chọn đặc điểm để miêu tả phụ thuộc vào niềm tin của người nói về tri thức của người nghe. Một biểu thức chiếu vật chỉ đạt hiệu quả khi nó giúp người nghe nhận biết đối tượng một cách không mơ hồ. Đây là một "chiến lược chiếu vật" đòi hỏi sự cộng tác tích cực giữa các bên tham gia giao tiếp.

V. Phương pháp giải mã hàm ý hội thoại theo H

Một khái niệm trung tâm khác trong ngữ dụng họchàm ý hội thoại (conversational implicature), được phát triển bởi nhà triết học ngôn ngữ H.P. Grice. Lý thuyết này giải thích cách chúng ta có thể hiểu được những ý nghĩa không được nói ra trực tiếp nhưng lại được ngụ ý trong lời nói. Ví dụ, A hỏi B: "Cậu có muốn đi uống cà phê không?", B trả lời: "Tớ phải ôn thi rồi". B không trực tiếp từ chối, nhưng A vẫn hiểu rằng B không thể đi. Ý nghĩa "từ chối" này chính là hàm ý hội thoại. H.P. Grice cho rằng khả năng suy luận ra hàm ý này dựa trên giả định rằng những người tham gia giao tiếp đều đang tuân thủ một nguyên tắc ngầm, đó là nguyên tắc cộng tác hội thoại. Việc nghiên cứu nguyên tắc này và các phương châm của nó là phương pháp hiệu quả nhất để giải mã những thông điệp ẩn, làm cho việc phân tích diễn ngôn trở nên sâu sắc và chính xác hơn. Lý thuyết này không chỉ quan trọng trong nghiên cứu ngôn ngữ mà còn có ứng dụng rộng rãi trong giao tiếp hàng ngày và phân tích văn học.

5.1. Khám phá nguyên tắc cộng tác hội thoại của Grice

Theo H.P. Grice, nguyên tắc cộng tác hội thoại là một quy ước nền tảng mà những người tham gia giao tiếp mặc nhiên tuân thủ. Nguyên tắc này được cụ thể hóa bằng bốn phương châm (maxims): phương châm về lượng (nói đủ thông tin, không thừa không thiếu), phương châm về chất (nói thật, có bằng chứng), phương châm quan hệ (nói điều liên quan đến chủ đề), và phương châm cách thức (nói rõ ràng, mạch lạc, tránh tối nghĩa). Hàm ý hội thoại thường nảy sinh khi người nói dường như cố ý vi phạm một hoặc nhiều phương châm này. Khi người nghe nhận thấy sự vi phạm, họ sẽ không cho rằng người nói vô lý, mà sẽ tìm kiếm một ý nghĩa ẩn đằng sau lời nói để bảo toàn giả định về sự cộng tác. Ví dụ, việc trả lời "Tớ phải ôn thi rồi" vi phạm phương châm quan hệ, nhưng nó lại tạo ra hàm ý từ chối một cách lịch sự. Đây là cơ chế cốt lõi tạo ra ý nghĩa ngoài câu chữ.

5.2. Tiền giả định và cơ chế tạo ra nghĩa hàm ẩn

Tiền giả định (presupposition) là những thông tin, kiến thức được coi là có sẵn, là nền tảng chung trước khi một phát ngôn được nói ra. Nó là những gì người nói giả định người nghe đã biết. Ví dụ, khi nói "Vua Pháp hiện nay bị hói", câu này tiền giả định rằng "Hiện nay có một vị vua ở Pháp". Tiền giả định khác với hàm ý. Nếu tiền giả định là điều kiện cần để phát ngôn có nghĩa, thì hàm ý là ý nghĩa được suy ra từ phát ngôn đó trong ngữ cảnh. Cả hai đều là những dạng nghĩa hàm ẩn. Cơ chế tạo ra nghĩa hàm ẩn dựa trên sự tương tác phức tạp giữa nghĩa đen của câu, nguyên tắc cộng tác hội thoại, và tri thức nền (bao gồm các tiền giả định) mà các bên chia sẻ. Nắm vững các khái niệm này là yêu cầu bắt buộc khi ôn tập ngữ dụng học, giúp người học có khả năng lý giải các tầng nghĩa sâu sắc trong giao tiếp và văn bản.

VI. Top tài liệu Ngữ dụng học và hướng ôn tập hiệu quả

Để chinh phục môn học này, việc tiếp cận các tài liệu ngữ dụng học chất lượng là vô cùng quan trọng. Bên cạnh giáo trình ngữ dụng học chính thức của các tác giả uy tín như Đỗ Hữu Châu, Đỗ Việt Hùng, người học nên tìm kiếm thêm các nguồn tài liệu bổ trợ. Các bài báo khoa học, luận văn, luận án về các chủ đề như lý thuyết lịch sự, phân tích diễn ngôn hay lập luận sẽ cung cấp những góc nhìn chuyên sâu và các ví dụ thực tiễn phong phú. Hiện nay, nhiều trường đại học cũng chia sẻ các bài giảng ngữ dụng học pdfslide ngữ dụng học trên các cổng thông tin điện tử, đây là nguồn tài nguyên quý giá để hệ thống hóa kiến thức. Hướng ôn tập hiệu quả nhất là kết hợp giữa lý thuyết và thực hành. Sau khi nắm vững các khái niệm cốt lõi như hành vi ngôn ngữ, chiếu vật, hàm ý hội thoại, người học cần tích cực vận dụng chúng để phân tích các đoạn hội thoại, các bài báo, hoặc các trích đoạn văn học. Việc này không chỉ củng cố kiến thức mà còn rèn luyện tư duy phản biện và kỹ năng phân tích ngôn ngữ một cách tinh tế.

6.1. Tổng hợp bài giảng ngữ dụng học pdf và slide tham khảo

Việc tìm kiếm bài giảng ngữ dụng học pdfslide ngữ dụng học chất lượng giúp quá trình tự học và ôn tập ngữ dụng học trở nên hiệu quả hơn. Các nguồn tài liệu này thường tóm tắt kiến thức một cách cô đọng, có hệ thống và đi kèm với nhiều ví dụ minh họa trực quan. Người học nên ưu tiên các tài liệu từ các khoa Ngữ văn, Ngôn ngữ học của những trường đại học lớn. Nội dung cần tìm kiếm nên bao quát các chủ đề chính: đại cương về giao tiếp, ngữ cảnh, chiếu vật và chỉ xuất, lý thuyết hành vi ngôn ngữ của J.L. Austin, nguyên tắc cộng tác hội thoại của H.P. Grice, tiền giả địnhhàm ý hội thoại. Ngoài ra, các slide bài giảng thường có phần bài tập ứng dụng, giúp người học kiểm tra lại kiến thức và thực hành kỹ năng phân tích. Việc kết hợp đọc giáo trình với tham khảo các slide và bài giảng sẽ tạo ra một cái nhìn đa chiều và toàn diện về môn học.

6.2. Mẹo giải câu hỏi trắc nghiệm ngữ dụng học chính xác

Dạng bài câu hỏi trắc nghiệm ngữ dụng học thường yêu cầu người học phải có khả năng phân tích nhanh và chính xác các tình huống giao tiếp. Để làm tốt dạng bài này, mẹo quan trọng nhất là luôn đọc kỹ ngữ cảnh được cung cấp. Ngữ dụng học là nghiên cứu ngôn ngữ trong ngữ cảnh, do đó, mọi đáp án đều phải xuất phát từ việc phân tích các yếu tố như: người nói là ai, người nghe là ai, quan hệ giữa họ, không gian và thời gian giao tiếp. Thứ hai, cần xác định được mục đích thực sự (hành động ở lời) của phát ngôn, thay vì chỉ dừng lại ở nghĩa đen. Hãy tự hỏi: "Người nói thực sự muốn làm gì khi nói câu này?". Thứ ba, chú ý đến những dấu hiệu của việc cố ý vi phạm các phương châm hội thoại, vì đó thường là nơi xuất hiện hàm ý hội thoại. Cuối cùng, hãy loại trừ các phương án sai dựa trên kiến thức lý thuyết vững chắc về các khái niệm cơ bản. Luyện tập thường xuyên với các bộ đề trắc nghiệm sẽ giúp tăng tốc độ và độ chính xác khi làm bài.

14/07/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

ĐỒ HỮU CHÂU|- ĐỖ VIỆT HUNG GIÁO TRÌNH NGỮ DỤNG HỌC (In lan thứ hai) NHÀ XUẤT BẢN ĐẠI HOC SU PHAM NHA XUAT BAN BAI HOC SU PHAM Địachỉ: 136 Xuân Thuỷ, Cấu Giấy, Hà Nội Điện thoại: 04.37547735 | Fax: Email: hanhchinh@nxbdhsp.vn | Websit GIAO TRINH NGU DUNG HOC [Đó Hữu Châu]~ Đồ Việt Hùng Chịu trách nhiệm xuất bản: Giám đốc ĐINH NGỌC BẢO - “Tổng bién tập ĐINH VĂN VANG Người nhận xét: GS. BÙI MINH TOÁN PGS. NGUYỄN QUANG NINH Biên tập nội dung: VIỆT HÀ Kĩ thuật vi tính: ĐÀO PHƯƠNG DUYỂN Trình bảy bia: PHAM VIET QUANG Mã số 010171/1I91-~BM2012 Im 1000 eu, tn17» ert Cg TNPHn Thách Bh ing OG 6:78 -2012CXB7T? ~ ⁄399P nghy TYIZĐ12 tng van vi chs thing 19 ne 2012. muc Luc Trang GIGI THIEU VE CHƯƠNG TRÌNH VÀ GIÁO TRÌNH 1. Đối lượng dùng giáo trình. Mục đích, yêu cầu '3. Cấu trúc nội dung giáo trình. Hướng dẫn học tập MỞ ĐẦU. HƯỚNG DẪN HỌC TẬP PHẦN MỞ ĐẦU 1. CHIEU VAT VA CHI XUAT, HANH DONG NGON NGỮ 1. Chiếu vật và chỉ xuất. Định nghĩa chiểu vat va tầm quan trong của chiếu vật 2. Các phương thức. chiếu vật II. Hành động ngôn ngữ. 1, Hành động và hành động xã hội thánh 2. Hành động ngôn ngữ. Hành động ở lời. Điều kiện sử dụng các hành động ở lời 5. Phân loại các hành động ở lỡi. Hành động ở lời và giao tiếp. Hành động ở lời giản tiếp. Hướng dẫn học tập chương |. Chương II. LẬP LUẬN, HỘI THOẠI. Khải quát về lặp luận. Bản chất ngữ dụng của lập luận. Đặc tính của quan hệ lập luận. Tác tử lập luận và kết tử lập luận. Các “I6 thường" cơ sở của lập luận II. Các vận động hội thoại 2. Các quy tắc hội thoại 3. Thương lượng hội thoại. Cấu trúc hội thoại Hướng dẫn học tập chương I 1. -127 429, 130 Chương Ill. NGHIA TUGNG MINH (HIEN NGON) VA NGHIA HAM AN -134 1. Khái quát về nghĩa tường minh và nghĩa hàm ẩn 2. Phân loại tổng quát nghĩa hàm ẩn. Tién gid định và hàm ngôn. Cơ chế tạo ra những nghĩa hàm ẩn cổ ÿ. Phân loại tiền giả định. 151 Hướng dẫn học tập chương II. 156 157 KET LUAN TÀI LIỆU THAM KHẢO. GIỚI THIỆU VỀ CHƯƠNG TRÌNH VÀ GIÁO TRÌNH Là một chuyên ngành mới của ngôn ngữ học miều tả, Ngữ dụng học giúp chứng ta nhận biết được các đơn vị sản phẩm của ngôn ngữ hình thành trong hoạt động giao tiếp bằng ngôn ngữ, các đặc điểm và những quy tắc chỉ phối chúng. Đồng thời, Ngữ dụng học còn giúp chúng ta thấy hoạt động giao tiếp đã chỉ phối cấu trúc của ngôn ngữ như thế nào. Ngữ dụng học là một cơ sở ngôn ngữ học mà nhiều quốc gia trên thế giới lấy làm căn cứ dể tổ chức việc dạy và học bản ngữ cũng như tiếng nước ngoài (theo quan điểm giao tiếp) từ bậc học Tiểu học đến Trung học phổ thông. Tuy vào Việt ngữ học chưa lâu nhưng từ 1990 đến nay, Ngữ dụng học từng buớc đã góp phần vào việc đổi mới chương trình Tiếng Việt và Ngữ văn Tiểu học, Trung học cơ sở và Trung học phổ thông. Nó cũng đã là những học phần, những chuyên để bậc Dai hoc, Sau đại học và đã là để tài của rất nhiều luận văn thạc sĩ, luận án tiến sĩ. Chương trình Tiếng Việt Tiểu học và Ngữ văn Trung học cơ sở từ năm 2000 đều lấy việc bốn Kĩ năng nghe, đọc, nói, viết cho học sinh làm mục tiêu chủ yếu. Để thực biện được tốt mục tiêu đó, thầy giáo, cô giáo không thể không làm chủ ở một chừng mực nhất định những trỉ thức và kĩ năng ngữ dụng học. Trí thức va kĩ năng ngữ dụng học cũng hỗ trợ đắc lực cho việc lí giải tác phẩm văn học bởi vì theo một cách hiểu nào đấy, tác phẩm văn học cũng là một loại sản phẩm của hoạt động giao tiếp đặc thù: giao tiếp văn học. Một số trí thức về Ngữ dụng học đã được dạy trong mục 3. Hoạt động giao tiếp bằng tiếng việt thuộc học phần Đại cương về tiếng Việt ~ Ngữ âm tiếng Việt(G0 tiết) ~ Chương trình Cao đẳng Sư phạm 1996 môn Tiếng Việt và Văn học. Thời lượng ít như thế rõ ràng là không tương xứng với một môn học vừa quan trọng đối với Ngôn ngữ học hiện đại, vừa quan trọng dối với việc đạy ngôn ngữ theo quan điểm giao tiếp. Bởi vậy, chương trình Ngữ văn Cao đẳng Sư phạm mới đã dành cho Ngữ dụng học ! học phần, 2 đơn vị học trình, 30 tiết chung cho cả hai hệ đào tạo: hệ đào tạo giáo viên dạy một mön kí hiệu CTIM (đơn ngành) và hệ đào tạo giáo viên dạy hai môn kí hiệu CTMI (liên ngành). Giáo trình Ngữ dụng học cơ bản này phục vụ cho việc giảng dạy và học tập học phần nói trên, 1. Đối tượng dùng giáo trinh Giáo trìnhlà tài liệu giảng dạy cho các giảng viên môn Tiếng Việt và là tài liệu học tập cho sinh viên Ngữ văn các trường Cao đẳng Sư phạm trong toàn quốc. Tuy nhiên, đây không phải là một giáo trình tự học. Sinh viên sẽ không làm chủ được những trí thức và kĩ năng Ngữ dụng học trình bày trong sách nếu thiếu sự hướng dẫn của liệu về Ngữ dụng học ở nước ta còn quá ít, giáo trình này còn có thể là một tài liệu tham khảo, học tập cần thiết cho sinh viên Ngữ văn các trường Đại học, kể cả cho các học viên thạc sĩ, các nghiên cứu sinh Ngôn ngữ học và Phương pháp dạy tiếng. Mục đích, yêu cầu Mỗi chương của giáo trình có yêu cẩu riêng viết cuối chương. Mục đích, yêu cầu chung của giáo trình gồm hai mảng: mảng thứ nhất giúp cho sinh viên ý thức duợc để rồi nhận biết được hai nội dung cơ bản của Ngữ dụng học, một là các đơn vị giao tiếp cơ bản làm thành những đơn vị ngôn ngữ thường gặp trong giao tiếp bằng ngôn ngữ, nhận biết rằng đơn vị cú pháp thường được dạy trong học phần Ngữ pháp tiếng Việt ít nhiều có tính truyền thống không phải là tất cả các đơn vị thường gặp trong giao tiếp. Hai là, ý thức và nhận biết được quy theo đó người giao tiếp tạo ra và sử dụng các đơn vị nói trên sao cho đạt hiệu quả. Trong số những quy tắc đó, quy tắc chỉ phối quan hệ giữa ngữ cảnh với hoạt động giao tiếp và với các đơn vị giao tiếp có ý nghĩa hàng đầu. Mang mục dich, yêu cầu thứ hai của giáo trình là làm cho sinh viên có kĩ năng nhận biết và van dung cic quy tắc giao tiếp cũng như kĩ năng nhận biết và tạo lập các đơn vị Bia0 tiếp vào giao tiếp và vào việc giảng dạy môn Ngữ văn theo chương trình Ngữ văn THCS mới. Những mục dích và yêu cầu nói trên sẽ giúp cho sinh viên giảng dạy tốt các nội dung Ngữ dụng học trong chương trình và Sách giáo khoa THCS, đồng thời cũng giúp cho sinh viên thấy được bình diện ngữ dụng của các đơn vị tiếng Việt day trong các học phản khác của chương tình Tiếng Việt, một bình điện sẵn có trong ngôn ngữ (và trong tác phẩm văn học) mà Ngôn ngữ học miều tả tiền ngữ dụng chưa phát hiện ra. Hiện nay, tích hợp là một quan điểm chỉ đạo việc dạy Ngữ văn ở các cấp học tiền Đại học, Ngữ dụng học là một chuyên ngành ngôn ngữ học tự bản thân ©ó khả năng tích hợp các chuyên ngành ngôn ngữ học miêu tả đồng đại khác. Cho nên, nắm được Ngữ dụng học cũng là nắm được những cơ sở để thực hiện tích hợp, ít ra là các học phần Ngôn ngữ học trong chương trình Tiếng Việt và Ngôn ngữ học ở các cấp học từ Tiểu học đến Đại học. Cấu trúc nội dung giáo trình Giáo trình có phần Mở đầu và ba chương Phần Mở đầu trình bày những điều khái quát vẻ hoạt dong giao tiếp dễ từ đó. di đến định nghĩa Ngữ dụng học. Ngữ cảnh và các nhân tố tạo thành ngữ cảnh, trong đó đáng chú ý là các quan hệ liên cá nhân, trì thức nẻn, các thành phẩn nội dung của diễn ngôn, sự chỉ phối của ngữ cảnh dối với các nội dung của diễn ngôn cũng như đối với việc tạo lập và lí giải các diễn ngôn là những trọng điểm của phẩn này. Đặc biệt, cẩn phân biệt nội dung liên cá nhân và nội dung thông tin, tức những nội dung liên quan tới hiện thực đẻ tài của diễn ngôn và có thể đánh giá theo tiêu chuẩn đúng, sai lôgích. Định nghĩa Ngữ dụng học sẽ được xây dựng trên cơ sở đối lập nội dung liên cá nhân với nội dung thông tin xét theo quan hệ giữa ngữ cảnh với các đơn vị ngôn nạữ hình thành trong giao tiếp. Khi giao tiếp, chúng ta có ý định, tic dich giao tiếp, có niểm tin giao tiếp và dựa vào đích, vào niễm tin giao tiếp, chúng ta dựa nên kế hoạch giao tiếp rồi lựa chọn những hành động mà chúng ta cho rằng có thể thực hiện tốt nhất kể hoạch giao tiếp của mình để đạt dich giao tiếp đã dịnh ra. Mặt khác, bởi bất cứ cuộc giao tiếp nào cũng diễn ra trong một ngữ cảnh nhất định, cho nên căn cứ vào. ngữ cảnh, đặc biệt vào trì thức nền mà chúng ta thường xuyên báo cho nhau nhiều hơn những điều chúng ta nói ra trực tiếp. Người học cẩn nắm được hai quy tắc ngữ dung tổng quát nhất trên đây sau phần mở dấu, bởi vì chúng sẽ có trong nội dung của các chương trong giáo trình. Chương một trình bày vẻ chiếu vat và chỉ xuất và hành động ngôn ngữ. Chiếu vật và chỉ xuất là những hành động ngôn ngữ giúp chúng ta đưa hiện thực ngoài diễn ngôn vào diễn ngôn, giúp chúng ta nhận biết diễn ngôn đang nói đến cái gì, qua đó mà gắn diễn ngón với ngữ cảnh bằng các biểu thức chiếu vật. Chúng là những sự kiện ngữ dụng đầu tiên vì không nhận biết được quan hệ giữa diễn ngôn với ngữ cảnh thì chúng ta không hiểu được nội dung của diễn ngôn. Hành động ngôn ngữ (hành vi ngôn ngữ, hành động nói năng, hành động nói) là một trong những vấn để cốt lõi của Ngữ dụng học. Ngữ dụng học chính thức ra đời với sự phát hiện ra các hành vi ngôn ngữ. Ở trên đã nói đến việc người nói lựa chọn để thực hiện kế hoạch giao tiếp chủ yếu là hành vì ngôn ngữ, quan trọng nhất là các hành vi ở lời (hành động ngôn trung).

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ