Luận án tiến sĩ về giảng dạy văn hóa Việt Nam cho học viên nước ngoài ở trường quân đội

Luận án tiến sĩ nghiên cứu văn hóa việt nam trong giảng dạy môn tiếng việt cho học viên nước ngoài ở nhà trường quân đội, phát triển phương pháp mới, đánh giá hiệu quả ứng dụng

Chuyên ngành

Văn hóa học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

luận án

2019

218
0
0

Phí lưu trữ

55 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

MỞ ĐẦU

1. CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐẾN ĐỀ TÀI LUẬN ÁN

1.1. Các công trình nghiên cứu về bản sắc văn hóa Việt Nam

1.2. Các công trình nghiên cứu về văn hóa Việt Nam trong ngôn ngữ và trong tiếng Việt giảng dạy cho người nước ngoài

1.3. Những kết quả đã đạt được và khoảng trống trong nghiên cứu

2. CHƯƠNG 2: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN NGHIÊN CỨU VĂN HÓA VIỆT NAM TRONG MÔN TIẾNG VIỆT CHO HỌC VIÊN NƯỚC NGOÀI Ở NHÀ TRƯỜNG QUÂN ĐỘI

2.1. Cơ sở thực tiễn

3. CHƯƠNG 3: NỘI DUNG GIẢNG DẠY, TIẾP NHẬN VÀ TRẢI NGHIỆM BẢN SẮC VĂN HÓA VIỆT NAM TRONG MÔN TIẾNG VIỆT Ở NHÀ TRƯỜNG QUÂN ĐỘI HIỆN NAY

3.1. Bản sắc văn hóa Việt Nam thể hiện trong các giáo trình tiếng Việt sử dụng ở nhà trường quân đội

3.2. Nội dung và phương pháp giảng dạy bản sắc văn hóa Việt Nam qua môn Tiếng Việt cho học viên nước ngoài ở nhà trường quân đội hiện nay

3.3. Việc tiếp nhận và trải nghiệm bản sắc văn hóa qua môn Tiếng Việt của học viên nước ngoài ở nhà trường quân đội hiện nay

4. CHƯƠNG 4: NHỮNG VẤN ĐỀ ĐẶT RA ĐỐI VỚI VIỆC TRUYỀN TẢI BẢN SẮC VĂN HÓA VIỆT NAM TRONG GIẢNG DẠY MÔN TIẾNG VIỆT CHO HỌC VIÊN NƯỚC NGOÀI Ở NHÀ TRƯỜNG QUÂN ĐỘI HIỆN NAY

4.1. Về bản sắc văn hóa Việt Nam trong giáo trình

4.2. Về bản sắc văn hóa Việt Nam trong giảng dạy

4.3. Về tiếp nhận và trải nghiệm bản sắc văn hóa Việt Nam của học viên nước ngoài ở nhà trường quân đội

KẾT LUẬN

DANH MỤC CÁC CÔNG TRÌNH CỦA TÁC GIẢ ĐÃ CÔNG BỐ CÓ LIÊN QUAN ĐẾN LUẬN ÁN

TÀI LIỆU THAM KHẢO

PHỤ LỤC

Tóm tắt

I. Giới thiệu về giáo dục văn hóa Việt Nam

Giáo dục văn hóa Việt Nam cho học viên nước ngoài tại trường quân đội là một nhiệm vụ quan trọng trong bối cảnh hội nhập quốc tế. Việc giảng dạy không chỉ giúp học viên hiểu biết về ngôn ngữ mà còn về văn hóa Việt Nam. Theo Deborah Peck (1998), "Không có giảng dạy văn hóa thì việc giảng dạy ngôn ngữ là không chính xác, không đầy đủ và nặng nề". Điều này cho thấy rằng văn hóa là yếu tố cốt lõi trong việc học ngôn ngữ. Học viên nước ngoài thường gặp khó khăn trong giao tiếp nếu không hiểu rõ về văn hóa dân tộc. Do đó, việc truyền tải bản sắc văn hóa Việt Nam trong giảng dạy là cần thiết để giúp học viên có cái nhìn sâu sắc hơn về xã hội và con người Việt Nam.

1.1. Tầm quan trọng của văn hóa trong giảng dạy

Văn hóa không chỉ là một phần của ngôn ngữ mà còn là nền tảng để hiểu biết về cách ứng xử và giao tiếp trong xã hội. Học viên nước ngoài cần nhận thức được sự khác biệt trong chuẩn mực văn hóa giữa các quốc gia. Việc giảng dạy văn hóa giúp học viên có thể giao tiếp một cách tự tin và hiệu quả hơn. Họ sẽ hiểu được các câu hỏi như "Anh có gia đình chưa?" hay "Anh bao nhiêu tuổi?" không chỉ là câu hỏi thông thường mà còn mang ý nghĩa văn hóa sâu sắc. Điều này giúp họ hòa nhập tốt hơn vào môi trường sống và học tập tại Việt Nam.

II. Nội dung giảng dạy văn hóa Việt Nam

Nội dung giảng dạy văn hóa Việt Nam cho học viên nước ngoài tại trường quân đội cần được xây dựng một cách hệ thống và khoa học. Các giáo trình hiện tại cần phải được cập nhật để phản ánh đúng bản sắc văn hóa Việt Nam. Việc sử dụng các tài liệu phong phú, đa dạng sẽ giúp học viên dễ dàng tiếp cận và hiểu rõ hơn về văn hóa. Các chủ đề như hội nhập văn hóa, kỹ năng giao tiếpđặc trưng văn hóa dân tộc cần được đưa vào chương trình giảng dạy. Điều này không chỉ giúp học viên nắm vững ngôn ngữ mà còn hiểu được các giá trị văn hóa cốt lõi của Việt Nam.

2.1. Phương pháp giảng dạy

Phương pháp giảng dạy cần linh hoạt và phù hợp với đối tượng học viên. Việc kết hợp giữa lý thuyết và thực hành sẽ giúp học viên có cơ hội trải nghiệm thực tế. Các hoạt động như tham gia vào các lễ hội, tìm hiểu về phong tục tập quán sẽ giúp học viên có cái nhìn sâu sắc hơn về văn hóa Việt Nam. Hơn nữa, việc sử dụng công nghệ trong giảng dạy cũng là một yếu tố quan trọng để thu hút sự chú ý của học viên và tạo ra môi trường học tập tích cực.

III. Thực trạng và thách thức trong giảng dạy

Mặc dù đã có nhiều nỗ lực trong việc giảng dạy văn hóa Việt Nam cho học viên nước ngoài, nhưng vẫn còn nhiều thách thức cần phải vượt qua. Các giáo trình hiện tại chưa thực sự đáp ứng được nhu cầu của học viên. Việc thiếu hụt tài liệu và phương pháp giảng dạy hiện đại là một trong những vấn đề lớn. Hơn nữa, sự khác biệt về văn hóangôn ngữ giữa các quốc gia cũng tạo ra rào cản trong việc truyền tải kiến thức. Do đó, cần có sự đầu tư và cải cách trong chương trình giảng dạy để nâng cao chất lượng giáo dục văn hóa.

3.1. Đề xuất giải pháp

Để nâng cao hiệu quả giảng dạy văn hóa Việt Nam, cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa các giảng viên và học viên. Việc tổ chức các buổi hội thảo, tọa đàm về văn hóa sẽ giúp học viên có cơ hội giao lưu và học hỏi. Bên cạnh đó, cần xây dựng một hệ thống tài liệu giảng dạy phong phú, đa dạng và cập nhật thường xuyên. Các giảng viên cũng cần được đào tạo để nâng cao kỹ năng giảng dạy và hiểu biết về văn hóa Việt Nam, từ đó truyền tải kiến thức một cách hiệu quả nhất.

25/01/2025
Luận án tiến sĩ văn hóa việt nam trong giảng dạy môn tiếng việt cho học viên nước ngoài ở nhà trường quân đội

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1 TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐẾN ĐỀ TÀI LUẬN ÁN 1. CÁC CÔNG TRÌNH NGHIÊN CỨU VỀ BẢN SẮC VĂN HÓA VIỆT NAM Hơn một thế kỷ nay, Văn hóa học đã trở thành một ngành khoa học có đối tượng và chức năng riêng được các nhà nghiên cứu ở các nước Anh (Edward Burnett Tylor, 1897), Nga (Nikolay Yakovlevich Danilevsky, 1880), Đức (Wilhelm Ostwald, 1909), Mỹ (Leslie Alvin White, 1949) và các nhà khoa học ở nhiều quốc gia trên thế giới quan tâm. Ở Việt Nam, nhiều nhà nghiên cứu thường lấy “Việt Nam văn hóa sử cương” [2] của tác giả Đào Duy Anh làm mốc cho việc nghiên cứu văn hóa. Đặc biệt từ tháng 4 năm 1943, Hội Văn hóa cứu quốc ra đời đã tập hợp được hầu hết các trí thức tiêu biểu của đất nước cho công cuộc xây dựng và phát triển một nền văn hóa dân tộc và cách mạng.

Văn hóa đã được nhiều tổ chức, nhiều nhà nghiên cứu bàn đến trực tiếp, tạo ra không khí học thuật sôi nổi trong các công trình như: “Bản sắc văn hóa Việt Nam” của Phan Ngọc [41], “Tìm về bản sắc văn hóa Việt Nam” của Trần Ngọc Thêm [61], “Văn hóa Việt Nam tìm tòi và suy ngẫm” của Trần Quốc Vượng [77], “Xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc” của Nguyễn Khoa Điềm [19]… những năm cuối thế kỷ XX. Các công trình nghiên cứu cho thấy, văn hóa trở thành một khoa học thực sự, nội hàm của khái niệm bao quát một phạm vi rất rộng lớn và phụ thuộc vào đối tượng và mục tiêu của nhà nghiên cứu. Trong số những tác giả bàn về văn hóa và bản sắc văn hóa, nhà nghiên cứu Lê Quang Thiêm là người bàn nhiều đến phương pháp luận. Trong công trình “Văn hóa văn minh và yếu tố truyền thống văn hóa Hàn” [63], ông đã đi từ định vị bản sắc văn hóa để nêu lên các bình diện của bản sắc văn hóa dân luan an 12 tộc.

Lê Quang Thiêm đã phân biệt 3 thuật ngữ: bản sắc dân tộc, bản sắc văn hóa, bản sắc văn hóa dân tộc và ông đi đến kết luận: “Bản sắc văn hóa là hệ thống giá trị sáng tạo đặc trưng, tinh túy nhất, đặc sắc nhất của nền văn hóa tương ứng hay nói cách khác, bản sắc văn hóa là những giá trị sáng tạo đặc trưng nhất, tiêu biểu nhất, lâu bền nhất của văn hóa” [63, tr. Trên cơ sở đó, ông xác định các đường hướng chung cho việc tìm hiểu bản sắc văn hóa Việt Nam. Ông cho rằng bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam là bản sắc văn hóa của quốc gia đa dân tộc, tiếp biến nhuần nhuyễn những yếu tố văn hóa Ấn Độ, Trung Hoa, Âu Mỹ, hòa đồng với tự nhiên, làng bản, đất nước. Một bản sắc văn hóa đa dạng, đa sắc màu, cởi mở, tiếp xúc, tiếp biến.

Theo ông, bản sắc văn hóa Việt Nam cũng còn biểu hiện ở một số hằng số tự nhiên. Đó là sự kiên trì, bản lĩnh bám trụ, trách nhiệm đối với dân tộc và cộng đồng của chủ thể sáng tạo. Từ góc độ lịch sử để nghiên cứu văn hóa, có thể khẳng định những nghiên cứu của Trần Quốc Vượng đã thu được nhiều thành công. Với công trình “Văn hóa Việt Nam tìm tòi và suy ngẫm” [77], tác giả đặt văn hóa Việt Nam trong bối cảnh Đông Nam Á và Đông Á.

Trong khi một số nhà nghiên cứu trên thế giới phủ nhận sự hiện hữu của văn hóa Việt Nam, coi Việt Nam là một Trung Hoa thu nhỏ, xếp tiếng Việt vào nhóm Hán - Tạng thì những nghiên cứu về văn hóa của Trần Quốc Vượng đã có tính cách mạng đối với văn hóa Việt Nam: “Văn hóa Việt Nam, văn minh sông Hồng và văn hóa Trung Quốc, văn minh Hoàng Hà, khác nhau từ căn bản, từ cội nguồn” [77, tr. Ông bàn về bản sắc văn hóa Việt Nam từ nhiều góc nhìn khi có cơ hội. Tuy nhiên những nghiên cứu về bản sắc văn hóa của Trần Quốc Vượng thiên về những gợi mở về phương pháp luận và các hướng tiếp cận cho các nhà nghiên cứu. Không đi sâu vào những vấn đề có tính lịch đại, nhưng những kết quả nghiên cứu bản sắc văn hóa ở phương diện đồng đại của các tác giả Huỳnh Khái luan an 13 Vinh, Hồ Sĩ Vịnh, Nguyễn Khoa Điềm, Đặng Đức Siêu.

đã để lại những đóng góp có giá trị. Vận dụng chủ nghĩa Mác - Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh để nghiên cứu văn hóa Việt Nam, tác giả Hồ Sĩ Vịnh (1999) trong công trình “Văn hóa văn học, một hướng tiếp cận mới” cho rằng: “Bản sắc dân tộc là một tổng hòa những đặc điểm của một dân tộc trên nhiều mặt: lịch sử, địa lý, truyền thống, tâm lý… đã tạo nên diện mạo và dáng vóc riêng của dân tộc đó” [75, tr. Bên cạnh đó, ông cũng phân biệt hai thuật ngữ bản sắc dân tộc và bản sắc dân tộc trong văn hóa. Ông coi văn hóa là “gương mặt của dân tộc” và “bản sắc dân tộc trong văn hóa có mặt tích cực cũng như mặt phiến diện, mặt tươi sáng và mặt phức tạp do hoàn cảnh xã hội, chiều dày lịch sử, môi trường địa lý, truyền thống và tâm lý của cộng đồng trên mảnh đất lâu đời đó tạo nên” [75, tr.

Cũng trong công trình nghiên cứu “Tìm về bản sắc dân tộc của văn hóa” (Hồ Sĩ Vịnh chủ biên), Quang Đạm, tác giả bài viết “Thử miêu tả bản sắc dân tộc, bản sắc văn hóa Việt Nam” nhận xét: “Bản sắc dân tộc là sắc thái bao quát một cách uyển chuyển, linh hoạt những đặc điểm của dân tộc, tạo nên diện mạo và hình dạng riêng của dân tộc ấy không thể đồng nhất với dân tộc khác trong cộng đồng khu vực hay cộng đồng loài người” [45, tr. Đứng ở góc độ khoa học chính trị, công trình tập thể “Xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc” [19] do nhà nghiên cứu Nguyễn Khoa Điềm chủ biên rất cần được lưu ý vì tính chất phổ quát của nó. Từ quan điểm của Đảng về văn hóa, các nhà nghiên cứu đã đề cập đến vấn đề bản sắc văn hóa với phương châm bảo vệ quyền lợi chính trị của quốc gia, dân tộc. Văn hóa và bản sắc văn hóa được đặt ra trong mối liên hệ nhiều chiều có tính biện chứng.

Trong quá trình nghiên cứu năm giai đoạn phát triển của văn hóa, các tác giả đã khái quát năm đặc điểm của văn hóa Việt Nam và khẳng định bản sắc văn hóa dân tộc được xác định là sự tổng hòa của các khuynh hướng cơ bản trong sáng tạo văn hóa của một dân tộc; có mối liên hệ luan an 14 thường xuyên và định hướng của cái riêng (văn hóa dân tộc) với cái chung (văn hóa khu vực, văn hóa nhân loại); liên hệ lâu dài, sâu sắc và bền vững với lịch sử dân tộc. Những lý giải như vậy có ý nghĩa gợi mở các hướng nghiên cứu truyền tải và giao lưu văn hóa. Vấn đề bản sắc văn hóa dân tộc không chỉ là bàn luận của các nhà văn hóa mà còn là vấn đề của Đảng, vấn đề của cả dân tộc. Trên cơ sở các kết luận của các nhà khoa học tâm huyết với nền văn hóa dân tộc, kết luận của các hội nghị khoa học về văn hóa Việt Nam, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đã tổng kết và đưa vào Nghị quyết của Hội nghị Trung ương 5 (Khóa VIII) nội dung bản sắc văn hóa Việt Nam: Bản sắc dân tộc bao gồm những giá trị bền vững, những tinh hoa của cộng đồng các dân tộc Việt Nam được vun đắp nên qua lịch sử hàng ngàn năm đấu tranh dựng nước và giữ nước.

Đó là lòng yêu nước nồng nàn, ý chí tự cường dân tộc, tinh thần đoàn kết, ý thức cộng đồng gắn kết cá nhân, gia đình, làng xã, tổ quốc; lòng nhân ái, khoan dung, trọng nghĩa tình, đạo lý; đức tính cần cù, sáng tạo trong lao động; sự tinh tế trong ứng xử, giản dị trong lối sống… Bản sắc dân tộc còn đậm nét trong các hình thức biểu hiện mang tính dân tộc độc đáo [16]. Ở cách tiếp cận văn hóa dưới góc độ triết học, các nhà nghiên cứu Nguyễn Trọng Chuẩn, Phạm Văn Đức và Hồ Sĩ Quý trong công trình “Tìm hiểu giá trị văn hóa truyền thống trong quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa” [11] đã đưa ra một cách nhìn mới về bản sắc văn hóa. Trong phần xác định các giá trị truyền thống của văn hóa Việt Nam, các nhà triết học đã thống nhất với nhiều nhà văn hóa lịch sử trong việc khẳng định hằng số văn hóa được bản sắc hóa dựa trên cơ sở tập hợp các yếu tố: địa - văn hóa nhiệt đới, gió mùa bán đảo; cư dân sống thành làng xã làm ruộng, làm vườn, có thiết chế gia đình huyết tộc như nhiều cư dân Nam Á. Các tác giả đã khẳng định những đặc điểm về địa luan an 15 chính trị, về tiềm năng thích ứng của người Việt Nam, về chủ nghĩa nhân văn giàu lòng yêu nước, vị tha, tự lực, tự cường, về văn hóa tâm linh, tục thờ Mẫu, nghệ thuật dân gian, văn chương bác học… Điều đặc biệt là dưới góc độ triết học, các nhà nghiên cứu còn nhấn mạnh những giá trị không thuộc về ưu điểm của văn hóa truyền thống.

Trong nền văn hóa ngàn năm của người Việt, công nghiệp, thương nghiệp, luật pháp không phải đã được chú trọng để nâng cao năng suất và giữ gìn trật tự xã hội. Sĩ tử đi thi thường nghĩ đến sự giúp nước, làm quan; không làm quan thì làm thầy. Cách đánh giá những giá trị văn hóa truyền thống với chủ trương bảo tồn và phát huy những giá trị đó trong thời đại công nghiệp hóa, hiện đại hóa như vậy rất thiết thực trong thời đại hiện nay. Những cách tiếp nhận như đã kể trên có sự đan xen, phối hợp của nhiều phương pháp khoa học nhưng dấu ấn của một ngành khoa học cụ thể vẫn để lại đậm nét trong cách lập luận, trong các vấn đề mà các tác giả đưa ra nhận xét.

Bên cạnh việc tiếp cận bản sắc văn hóa qua cách nhìn của một ngành khoa học, lại có những nhà nghiên cứu đi từ những yếu tố văn hóa để khẳng định bản sắc văn hóa dân tộc. Đó là những công trình tiêu biểu về văn hóa và bản sắc văn hóa của hai nhà nghiên cứu Phan Ngọc và Trần Ngọc Thêm.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Luận án tiến sĩ mang tiêu đề "Luận án tiến sĩ về giảng dạy văn hóa Việt Nam cho học viên nước ngoài ở trường quân đội" của tác giả Nguyễn Thị Thuần, dưới sự hướng dẫn của PGS.TS Nguyễn Duy Bắc và Vũ Thị Phương Hậu, được thực hiện tại Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh vào năm 2019. Bài luận án này tập trung vào việc nghiên cứu và phát triển phương pháp giảng dạy văn hóa Việt Nam cho học viên nước ngoài trong môi trường quân đội, nhằm nâng cao hiểu biết và sự giao lưu văn hóa giữa các quốc gia. Những điểm chính của luận án bao gồm việc phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến việc giảng dạy văn hóa, cũng như đề xuất các giải pháp cụ thể để cải thiện chất lượng giảng dạy.

Độc giả có thể tìm hiểu thêm về các khía cạnh liên quan đến giáo dục và quản lý trong các bài viết khác như "Luận án tiến sĩ về quản lý đổi mới phương pháp dạy học ở trường trung học phổ thông", nơi nghiên cứu về đổi mới phương pháp giảng dạy trong giáo dục phổ thông, hay "Luận án tiến sĩ: Giáo dục kỹ năng mềm cho sinh viên trong môn tư tưởng Hồ Chí Minh tại Hải Dương", tập trung vào việc phát triển kỹ năng mềm cho sinh viên. Những tài liệu này không chỉ mở rộng kiến thức về giáo dục mà còn cung cấp những góc nhìn đa dạng về việc giảng dạy và học tập trong bối cảnh hiện đại.