Đồ án tốt nghiệp: Phân tích và Đánh giá Động lực học Hệ thống lái ô tô

Tài liệu phân tích chuyên sâu động lực học hệ thống lái ô tô. Nội dung bao gồm các loại cơ cấu lái, hệ thống trợ lực và mô hình đánh giá ổn định xe.

Trường đại học

Không có thông tin

Chuyên ngành

Cơ Điện Tử

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Đồ án tốt nghiệp

2010

97
4
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Khám phá tổng quan về động lực học hệ thống lái ô tô

Động lực học hệ thống lái ô tô là một lĩnh vực nghiên cứu cốt lõi, tập trung vào việc phân tích các lực và mô-men tác động lên xe trong quá trình chuyển hướng, từ đó quyết định đến sự ổn định và khả năng điều khiển. Một hệ thống lái hiệu quả không chỉ giúp thay đổi hướng chuyển động theo ý muốn người điều khiển mà còn phải đảm bảo an toàn tối đa ở mọi dải tốc độ. Theo quan điểm an toàn chuyển động, hệ thống lái được xem là hệ thống quan trọng bậc nhất. Nhiệm vụ chính của nó là giữ cho xe chuyển động thẳng ổn định và thực hiện các cú quay vòng chính xác, nhanh chóng trên một diện tích nhỏ. Để làm được điều này, hệ thống phải đáp ứng nhiều yêu cầu khắt khe. Các yêu cầu này bao gồm việc đảm bảo động học quay vòng đúng để tránh trượt lốp, khả năng tự động trả lái về vị trí thẳng, và giảm thiểu các va đập từ mặt đường truyền lên vành tay lái. Độ dơ của vành tay lái cũng là một thông số quan trọng, không được vượt quá 18-27 độ tùy thuộc vào tốc độ tối đa của xe. Việc phân tích động lực học hệ thống lái ô tô giúp các kỹ sư thiết kế và tối ưu hóa các bộ phận như cơ cấu lái, dẫn động lái, và các góc đặt bánh xe để đạt được hiệu suất vận hành cao nhất. Các nghiên cứu, như trong đồ án của Nguyễn Như Huế (2010), đã chỉ ra rằng việc hiểu rõ các tham số này là nền tảng để cải thiện tính năng an toàn chủ động, mang lại trải nghiệm lái tốt hơn và giảm thiểu nguy cơ tai nạn giao thông. Các hệ thống hiện đại ngày nay, đặc biệt là các hệ thống lái trợ lực điều khiển điện tử, đã tích hợp nhiều cảm biến và bộ xử lý để tối ưu hóa động lực học trong thời gian thực, thích ứng với từng điều kiện vận hành cụ thể.

1.1. Nhiệm vụ và yêu cầu cốt lõi của hệ thống lái hiện đại

Nhiệm vụ cơ bản của hệ thống lái là thay đổi hoặc duy trì hướng chuyển động của ô tô. Phương pháp phổ biến nhất là thay đổi góc của các bánh xe dẫn hướng. Hệ thống lái phải đảm bảo xe quay vòng ngoặt trong thời gian ngắn, đồng thời ngăn chặn các va đập từ mặt đường tác động lên vô lăng. Một yêu cầu quan trọng là khả năng tự động quay về trạng thái chuyển động thẳng sau khi ra khỏi đường vòng, hoặc chỉ cần một lực rất nhỏ để thực hiện điều này. Độ dơ vành tay lái phải được giới hạn chặt chẽ để đảm bảo phản ứng tức thời. Hơn nữa, cơ cấu lái cần được đặt trên phần được treo của ô tô để hệ thống treo không ảnh hưởng đến hoạt động của nó. Đối với các hệ thống lái có trợ lực, một yêu cầu an toàn bắt buộc là người lái vẫn phải điều khiển được xe khi bộ trợ lực gặp sự cố.

1.2. Phân loại các hệ thống lái ô tô phổ biến hiện nay

Các hệ thống lái ô tô có thể được phân loại dựa trên nhiều tiêu chí. Theo kết cấu cơ cấu lái, có các loại phổ biến như trục vít - bánh vít, trục vít - đòn lắc, và bánh răng - thanh răng. Theo nguyên lý làm việc của bộ trợ lực, chúng được chia thành trợ lực thủy lực, trợ lực khí nén, và trợ lực điện. Sự phát triển công nghệ đã dẫn đến sự phân chia rõ rệt hơn giữa hệ thống lái không trợ lực (thuần cơ khí), hệ thống lái có trợ lực (không điều khiển điện tử), và hệ thống lái trợ lực điều khiển điện tử. Mỗi loại có những ưu và nhược điểm riêng, phù hợp với các phân khúc xe và yêu cầu vận hành khác nhau. Loại bánh răng - thanh răng ngày càng phổ biến trên xe du lịch nhờ cấu tạo đơn giản và độ chính xác cao.

1.3. Các thông số cơ bản ảnh hưởng đến động lực học quay vòng

Các góc đặt bánh xe là những thông số hình học quyết định trực tiếp đến động lực học quay vòng và sự ổn định của xe. Các thông số chính bao gồm: Góc Camber (độ nghiêng của bánh xe so với phương thẳng đứng), Góc Caster (độ nghiêng về trước hoặc sau của trục xoay đứng), Góc Kingpin (độ nghiêng ngang của chốt chuyển hướng), và Độ chụm (sự hội tụ hoặc phân kỳ của hai bánh xe trước). Việc thiết lập chính xác các góc này giúp giảm lực đánh lái, tăng khả năng hồi vị của vô lăng, giảm mài mòn lốp không đều và đảm bảo xe chạy ổn định trên đường thẳng. Ví dụ, góc Caster dương giúp tăng độ ổn định khi chạy thẳng, trong khi góc Camber âm cải thiện khả năng bám đường khi vào cua.

II. Vấn đề cốt lõi Phân tích hiện tượng quay vòng thừa thiếu

Một trong những thách thức lớn nhất trong động lực học hệ thống lái ô tô là kiểm soát các hiện tượng quay vòng không mong muốn, bao gồm quay vòng thiếu (understeer) và quay vòng thừa (oversteer). Những hiện tượng này xảy ra khi góc lệch hướng thực tế của xe khác với góc lệch hướng lý tưởng mà người lái mong muốn, ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng kiểm soát và an toàn. Quay vòng thiếu xảy ra khi các bánh xe trước mất độ bám trước các bánh sau, khiến xe có xu hướng đi thẳng ra khỏi khúc cua mặc dù đã đánh lái. Ngược lại, quay vòng thừa xảy ra khi các bánh sau mất độ bám trước, làm cho đuôi xe bị văng ra ngoài, khiến xe quay vòng nhiều hơn mức cần thiết. Việc phân tích và đánh giá các hiện tượng này đòi hỏi phải xây dựng các mô hình toán học phức tạp, như mô hình một vệt bánh xe, để mô tả quan hệ giữa góc đánh lái, vận tốc xe, lực bên và các thông số động học khác. Nghiên cứu của Nguyễn Như Huế (2010) đã sử dụng phần mềm Matlab để mô phỏng và đánh giá tính điều khiển tĩnh của ô tô, qua đó xác định các điều kiện dẫn đến quay vòng thừa hoặc thiếu. Các yếu tố như phân bố khối lượng giữa hai cầu, đặc tính của lốp xe, và các góc đặt bánh xe đều có ảnh hưởng sâu sắc đến hành vi quay vòng. Hiểu rõ nguyên nhân gây ra các hiện tượng này là bước đầu tiên để phát triển các giải pháp công nghệ, chẳng hạn như hệ thống cân bằng điện tử (ESC), nhằm cải thiện sự ổn định chuyển động và an toàn cho người sử dụng.

2.1. Đánh giá tính điều khiển tĩnh và hiện tượng quay vòng

Tính điều khiển tĩnh của ô tô là khả năng xe duy trì quỹ đạo quay vòng ổn định dưới tác động của lực ly tâm. Hiện tượng quay vòng thừaquay vòng thiếu là hai trạng thái đặc trưng của tính điều khiển tĩnh. Quay vòng thiếu (understeer) được xem là an toàn hơn vì người lái có thể dễ dàng điều chỉnh bằng cách giảm ga hoặc giảm góc lái. Trong khi đó, quay vòng thừa (oversteer) khó kiểm soát hơn và có thể dẫn đến mất lái hoàn toàn. Việc đánh giá này dựa trên việc phân tích mối quan hệ giữa vận tốc góc quay thân xe, gia tốc bên, và góc lệch hướng chuyển động so với góc đánh lái của người điều khiển. Các đồ thị đặc tính tốc độ giúp xác định ngưỡng vận tốc mà tại đó xe bắt đầu thể hiện rõ tính chất quay vòng thừa hoặc thiếu.

2.2. Ảnh hưởng của góc đặt bánh xe đến sự ổn định chuyển động

Sự ổn định chuyển động của xe bị ảnh hưởng lớn bởi các góc đặt bánh xe. Góc Caster dương tạo ra một "khoảng caster", giúp bánh xe tự động quay về vị trí thẳng và tăng cường độ ổn định khi xe chạy ở tốc độ cao. Góc Camber ảnh hưởng đến diện tích tiếp xúc của lốp với mặt đường; Camber âm thường được sử dụng để tối đa hóa lực bám khi vào cua, chống lại lực ly tâm làm xe nghiêng ra ngoài. Độ chụm (Toe-in) giúp bù lại lực cản làm các bánh xe có xu hướng choãi ra ngoài, qua đó duy trì sự ổn định trên đường thẳng. Việc điều chỉnh sai các thông số này không chỉ gây mòn lốp nhanh mà còn làm giảm khả năng kiểm soát xe, đặc biệt trong các tình huống đánh lái đột ngột hoặc phanh gấp.

III. Phương pháp mô hình hóa động lực học hệ thống lái ô tô

Để phân tích và đánh giá chính xác động lực học hệ thống lái ô tô, việc xây dựng các mô hình toán học là phương pháp không thể thiếu. Các mô hình này đơn giản hóa hệ thống phức tạp của ô tô thành các phương trình có thể tính toán được, cho phép các kỹ sư dự đoán và tối ưu hóa hành vi của xe trước khi chế tạo nguyên mẫu. Một trong những mô hình phổ biến và hiệu quả nhất là mô hình một vệt bánh xe (single-track model) hay còn gọi là mô hình xe đạp. Mô hình này giả định rằng hai bánh xe trên cùng một cầu có thể được thay thế bằng một bánh xe duy nhất ở giữa, giúp giảm số bậc tự do và đơn giản hóa các phương trình động lực học. Dựa trên mô hình này, các nhà nghiên cứu có thể xây dựng phương trình quay vòng ô tô để mô tả mối quan hệ giữa các biến đầu vào (góc đánh lái, mô-men) và các biến đầu ra (vận tốc góc quay thân xe, gia tốc bên, góc lệch bên). Tài liệu của Nguyễn Như Huế (2010) đã trình bày chi tiết việc xây dựng các phương trình này, xem xét các lực tác động lên xe như lực bên của lốp, lực quán tính và lực cản khí động học. Từ các phương trình vi phân, có thể xác định hàm truyền hệ thống, một công cụ mạnh mẽ trong lý thuyết điều khiển tự động để phân tích tính điều khiển độngđiều kiện ổn định của hệ thống. Các công cụ mô phỏng như Matlab/Simulink cho phép giải các phương trình này và trực quan hóa kết quả, giúp đánh giá chi tiết các đặc tính như thời gian quá độ, độ vọt lố, và đáp ứng tần số của hệ thống lái.

3.1. Xây dựng phương trình quay vòng ô tô dựa trên mô hình phẳng

Mô hình phẳng của ô tô là bước đầu tiên trong việc xây dựng phương trình động lực học. Mô hình này xem xét chuyển động của xe trên một mặt phẳng hai chiều, bỏ qua các chuyển động theo phương thẳng đứng như nhún và lắc ngang. Dựa trên các định luật Newton, các phương trình cân bằng lực và mô-men được thiết lập cho xe. Các lực chính bao gồm lực bên sinh ra ở lốp trước và lốp sau, phụ thuộc vào góc trượt của lốp. Từ đó, có thể thiết lập hệ phương trình vi phân mô tả vận tốc góc quay thân xegia tốc bên. Các phương trình này là nền tảng để phân tích tính điều khiển tĩnh và các hiện tượng quay vòng thừa/thiếu.

3.2. Ứng dụng mô hình một vệt bánh xe trong phân tích động lực học

Mô hình một vệt bánh xe (single-track model) là một công cụ phân tích động lực học cực kỳ hiệu quả. Bằng cách gộp hai bánh xe ở mỗi cầu thành một, mô hình giúp đơn giản hóa bài toán mà vẫn giữ được các đặc tính động học cơ bản của xe khi quay vòng. Mô hình này đặc biệt hữu ích trong việc phân tích tính điều khiển động, tức là cách xe phản ứng với các thay đổi đột ngột của góc lái. Nó cho phép các nhà nghiên cứu dễ dàng xác định các tham số quan trọng như hàm truyền hệ thống từ góc lái đến vận tốc góc quay, từ đó đánh giá sự ổn định và đáp ứng của xe trong các tình huống vận hành khác nhau.

IV. So sánh các loại hệ thống lái Từ cơ khí đến trợ lực điện

Lịch sử phát triển của hệ thống lái ô tô chứng kiến sự tiến hóa từ cơ cấu cơ khí đơn thuần đến các hệ thống trợ lực phức tạp, nhằm giải quyết bài toán giảm lực đánh lái và tăng cường an toàn. Hệ thống lái cơ khí không trợ lực, như loại trục vít - bánh vít hay bánh răng - thanh răng, hoạt động hoàn toàn dựa vào sức người. Mặc dù có cấu tạo đơn giản và cho cảm giác lái chân thật, chúng đòi hỏi lực tác dụng lớn, gây mệt mỏi cho người lái, đặc biệt với các xe tải nặng hoặc khi di chuyển ở tốc độ thấp. Sự ra đời của hệ thống lái trợ lực thủy lực (HPS) đã tạo ra một cuộc cách mạng. Bằng cách sử dụng một bơm thủy lực dẫn động bởi động cơ, HPS tạo ra áp suất dầu để hỗ trợ lực đánh lái, giúp việc điều khiển xe trở nên nhẹ nhàng hơn đáng kể. Tuy nhiên, hệ thống này tiêu tốn năng lượng liên tục do bơm luôn hoạt động, làm giảm hiệu suất nhiên liệu. Bước tiến tiếp theo là hệ thống lái trợ lực điều khiển điện tử (EPS). Hệ thống này sử dụng một động cơ điện để tạo ra lực trợ lực, chỉ hoạt động khi người lái thực hiện đánh lái. Điều này giúp tiết kiệm nhiên liệu, loại bỏ hệ thống đường ống thủy lực phức tạp và cho phép tích hợp nhiều tính năng an toàn thông minh như hỗ trợ giữ làn đường hay tự động đỗ xe. Việc phân tích động lực học hệ thống lái ô tô trên các hệ thống khác nhau cho thấy sự cải thiện rõ rệt về khả năng điều khiển và độ ổn định khi chuyển từ cơ khí sang điện tử.

4.1. Nguyên lý hoạt động của hệ thống lái cơ khí không trợ lực

Hệ thống lái cơ khí truyền lực trực tiếp từ vô lăng đến các bánh xe dẫn hướng thông qua một chuỗi các liên kết cơ học. Hai loại phổ biến là trục vít - bánh vítbánh răng - thanh răng. Trong cơ cấu bánh răng - thanh răng, chuyển động quay của vô lăng được biến đổi thành chuyển động tịnh tiến của thanh răng, trực tiếp đẩy các bánh xe chuyển hướng. Ưu điểm của hệ thống này là cấu trúc gọn nhẹ, độ chính xác cao và phản hồi từ mặt đường tốt. Tuy nhiên, nhược điểm lớn nhất là lực đánh lái nặng, đặc biệt khi xe đứng yên hoặc di chuyển chậm, không phù hợp với các dòng xe hiện đại yêu cầu sự thoải mái và tiện nghi.

4.2. Ưu nhược điểm của hệ thống lái trợ lực thủy lực

Hệ thống lái trợ lực thủy lực (HPS) sử dụng một bơm thủy lực để tạo ra áp suất dầu, hỗ trợ lực quay của người lái. Ưu điểm lớn nhất là giảm đáng kể lực đánh lái, giúp việc điều khiển xe trở nên nhẹ nhàng. Nó cũng cung cấp cảm giác lái tốt và đáng tin cậy. Tuy nhiên, nhược điểm của HPS là bơm thủy lực hoạt động liên tục cùng động cơ, gây lãng phí năng lượng ngay cả khi xe chạy thẳng. Hệ thống cũng phức tạp hơn do có nhiều bộ phận như bơm, bình chứa dầu, đường ống, dễ bị rò rỉ và yêu cầu bảo dưỡng định kỳ.

4.3. Đột phá công nghệ với hệ thống lái trợ lực điều khiển điện tử

Hệ thống lái trợ lực điều khiển điện tử (EPS) là công nghệ tiên tiến nhất hiện nay. Nó thay thế hệ thống thủy lực bằng một động cơ điện. Lực trợ lực được điều khiển bởi một ECU, dựa trên tín hiệu từ các cảm biến tốc độ xe và góc lái. Ưu điểm vượt trội của EPS là tiết kiệm nhiên liệu do động cơ điện chỉ tiêu thụ năng lượng khi đánh lái. Nó cũng cho phép lập trình mức độ trợ lực thay đổi theo tốc độ xe (nhẹ ở tốc độ thấp, nặng hơn ở tốc độ cao để tăng ổn định chuyển động). Hơn nữa, EPS là nền tảng để tích hợp các hệ thống hỗ trợ lái xe tự động (ADAS) tiên tiến.

V. Hướng dẫn đánh giá động lực học quay vòng động của xe ô tô

Việc đánh giá động lực học quay vòng động của xe ô tô là một bước phân tích chuyên sâu, tập trung vào cách xe phản ứng với các thay đổi đột ngột của đầu vào, chẳng hạn như khi người lái đánh lái nhanh để tránh chướng ngại vật. Khác với phân tích tĩnh, phân tích động xem xét các yếu tố thời gian và quá trình quá độ của hệ thống. Công cụ chính để thực hiện việc này là hàm truyền hệ thống, được xác định từ các phương trình vi phân của mô hình một vệt bánh xe. Hàm truyền mô tả mối quan hệ toán học trong miền tần số giữa đầu vào (góc quay vô lăng) và các đầu ra quan trọng như vận tốc góc quay thân xe, góc lệch bên, và gia tốc bên. Dựa vào hàm truyền, các kỹ sư có thể phân tích điều kiện ổn định của hệ thống bằng các tiêu chuẩn như Routh-Hurwitz hay biểu đồ Nyquist. Một hệ thống ổn định sẽ có khả năng tự trở về trạng thái cân bằng sau khi bị tác động. Ngoài ra, việc đánh giá quá trình quá độ cũng vô cùng quan trọng. Các chỉ số như thời gian lên (rise time), thời gian quá độ (settling time), và độ vọt lố (overshoot) được phân tích thông qua đáp ứng của hệ thống với một tín hiệu đầu vào dạng bậc thang. Các đồ thị đặc tính quá độ, như được trình bày trong nghiên cứu của Nguyễn Như Huế (2010), cho thấy hệ thống cần bao lâu để đạt được trạng thái quay vòng ổn định mới. Một quá trình quá độ nhanh và ít dao động thể hiện một hệ thống lái linh hoạt và dễ điều khiển, góp phần nâng cao an toàn chủ động.

5.1. Phân tích hàm truyền hệ thống và điều kiện ổn định

Hàm truyền hệ thống là một công cụ toán học mạnh mẽ, biểu diễn tỷ lệ giữa biến đổi Laplace của tín hiệu đầu ra và tín hiệu đầu vào. Trong động lực học hệ thống lái, nó liên kết góc lái với các đại lượng như vận tốc góc quay thân xe. Bằng cách phân tích các cực và zero của hàm truyền, có thể xác định được điều kiện ổn định của hệ thống. Một hệ thống được coi là ổn định nếu tất cả các cực của hàm truyền nằm ở nửa bên trái của mặt phẳng phức. Phân tích này rất quan trọng vì một hệ thống lái không ổn định có thể gây ra các dao động tự kích, dẫn đến mất kiểm soát hoàn toàn.

5.2. Đánh giá quá trình quá độ qua các đặc tính tốc độ

Quá trình quá độ mô tả hành vi của hệ thống trong khoảng thời gian từ khi có sự thay đổi ở đầu vào cho đến khi hệ thống đạt đến một trạng thái ổn định mới. Việc đánh giá quá trình này thường được thực hiện bằng cách phân tích đáp ứng của hệ thống với một tín hiệu đầu vào dạng hàm nấc (step input), mô phỏng một cú đánh lái đột ngột. Các thông số chất lượng như thời gian quá độđộ vọt lố của gia tốc bên hay vận tốc góc quay thân xe được đo lường. Một hệ thống lái tốt cần có thời gian quá độ ngắn và độ vọt lố nhỏ, cho thấy khả năng đáp ứng nhanh chóng, chính xác và ổn định theo lệnh của người lái.

VI. Tương lai của động lực học hệ thống lái ô tô và xu hướng

Tương lai của động lực học hệ thống lái ô tô đang được định hình bởi hai xu hướng công nghệ chính: điện hóa và tự động hóa. Khi ngành công nghiệp ô tô dịch chuyển sang xe điện và xe tự hành, vai trò và thiết kế của hệ thống lái cũng đang trải qua những thay đổi căn bản. Các hệ thống lái trợ lực điều khiển điện tử (EPS) không còn là một tùy chọn cao cấp mà đã trở thành tiêu chuẩn, là nền tảng không thể thiếu cho các công nghệ lái xe tự động. Các hệ thống Steer-by-Wire (lái bằng dây) đang được nghiên cứu và phát triển, loại bỏ hoàn toàn các liên kết cơ học giữa vô lăng và bánh xe. Điều này mở ra khả năng tùy biến vô hạn cho cảm giác lái, cho phép thay đổi tỉ số truyền lái một cách linh hoạt và loại bỏ hoàn toàn các rung động từ mặt đường. Việc phân tích động lực học hệ thống lái sẽ ngày càng phức tạp hơn, đòi hỏi phải tích hợp các mô hình điều khiển từ hệ thống phanh (ABS), hệ thống kiểm soát lực kéo (TCS), và hệ thống cân bằng điện tử (ESC) để tạo thành một hệ thống kiểm soát động học tổng thể (Vehicle Dynamics Control). Trí tuệ nhân tạo (AI) và học máy (Machine Learning) sẽ được ứng dụng để hệ thống lái có thể tự học và thích ứng với thói quen của người lái cũng như điều kiện đường sá, tối ưu hóa sự ổn định chuyển động và an toàn lên một tầm cao mới. Cuối cùng, thách thức lớn nhất sẽ là đảm bảo an toàn và độ tin cậy tuyệt đối cho các hệ thống lái tự động hoàn toàn, nơi mà mọi quyết định điều khiển đều do máy tính thực hiện.

6.1. Tổng kết các yếu tố quyết định tính ổn định và điều khiển

Tóm lại, tính ổn định và điều khiển của ô tô là kết quả của sự tương tác phức tạp giữa nhiều yếu tố. Về mặt cơ khí, các góc đặt bánh xe (Camber, Caster, Toe), phân bố trọng lượng, và đặc tính của lốp xe đóng vai trò nền tảng. Về mặt hệ thống, loại cơ cấu lái và công nghệ trợ lực (thủy lực hay điện tử) quyết định đến độ nhạy và lực phản hồi. Các phân tích về tính điều khiển tĩnh (quay vòng thừa/thiếu) và tính điều khiển động (quá trình quá độ) cung cấp cái nhìn toàn diện về hiệu suất của hệ thống. Việc cân bằng và tối ưu hóa tất cả các yếu tố này là mục tiêu cuối cùng của các kỹ sư thiết kế hệ thống lái.

6.2. Xu hướng phát triển công nghệ Steer by Wire và lái tự động

Công nghệ Steer-by-Wire (lái bằng dây) là bước tiến hóa tiếp theo, loại bỏ hoàn toàn trục lái cơ khí. Tín hiệu từ vô lăng được chuyển thành dữ liệu điện tử, gửi đến một bộ điều khiển (ECU) để ra lệnh cho các động cơ điện đặt tại bánh xe thực hiện việc chuyển hướng. Công nghệ này mang lại sự linh hoạt tối đa trong thiết kế khoang nội thất (vô lăng có thể thu gọn), cho phép thay đổi tỉ số truyền lái theo thời gian thực và là điều kiện tiên quyết cho các cấp độ lái xe tự động cao (Cấp 4, Cấp 5). Thách thức lớn nhất của Steer-by-Wire là đảm bảo độ tin cậy và an toàn dự phòng trong trường hợp xảy ra lỗi hệ thống.

04/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG I: TỔNG QUAN VỀ HỆ THỐNG LÁI. Nhiệm vụ yêu cầu và phân loại 1. Nhiệm vụ Hệ thống lái dùng để giữ đúng hướng chuyển động hoặc thay đổi hướng chuyển động của ô tô khi cần thiết. Có thể thay đổi hướng chuyển động bằng cách: + Thay đổi phương chuyển động của bánh xe dẫn hướng (hình1-1(a)) + Thay đổi mô men xoắn ở bánh sau chủ động (hình1-1(b)) + Kết hợp đồng thời cả hai phương pháp trên.

Phương pháp quay các bánh xe dẫn hướng để quay vòng xe cơ giới được sử dụng phổ biến nhất hiện nay. Phương pháp thay đổi hướng momen ở các bánh xe chủ động thường áp dụng cho các loại xe cơ giới bánh xích. Đối với xe bánh xích, có thể kết hợp việc truyền momen khác nhau đến các bánh chủ động ở hai bên của xe với việc hãm các bánh xe phía gần tâm quay vòng để quay vòng trên diện tích rất nhỏ, thậm chí có thể quay vòng xe tại chỗ. Theo quan điểm về an toàn chuyển động thì hệ thống lái là hệ thống quan trọng nhất.

Hình 1 - 1: Các phương pháp quay vòng xe cơ giới Sinh viên: Nguyễn Như Huế 11 Lớp Cơ điện tử K46 Đồ án tốt nghiệp Mục lục 1. Yêu cầu của hệ thống lái Hệ thống lái phải đảm bảo các yêu cầu sau: + Đảm bảo cho xe quay vòng ngoặt, trong thời gian ngắn, trên diện tích bé. + Đảm bảo động học quay vòng đúng cho các bánh xe dẫn hướng tránh trượt lê gây mòn lốp. + Các bánh xe dẫn hướng khi ra khỏi đường vòng cần phải tự động quay về trạng thái chuyển động thẳng, hoặc là để quay bánh xe về trạng thái chuyển động thẳng thì cần đặt lực lên vành tay lái nhỏ hơn khi xe đi vào đường vòng.

+ Hệ thống lái phải có khả năng ngăn được các va đập của các bánh xe dẫn hướng lên các vành tay lái + Hệ thống lái không được có độ dơ lớn. Với xe có tốc độ lớn hơn 100Km/h độ dơ vành tay lái cho phép không vượt quá 18 độ. Với xe có tốc độ lớn nhất nằm trong khoảng (25 – 100)Km/h độ dơ vành tay lái cho phép không vượt quá 27 độ. + Giữ cho xe chuyển động thẳng ổn định + Đặt cơ cấu lái lên phần được treo của ô tô (để kết cấu của hệ thống treo không ảnh hưởng đến cơ cấu lái), cấu tạo đơn giản điều khiển nhẹ nhàng và thuận lợi.

+ Với hệ thống lái có trợ lực: Khi hệ thống trợ lực có sự cố hư hỏng vẫn có thể điều khiển được xe. Đảm bảo an toàn bị động của xe, không gây nên tổn thương cho người sử dụng khi bị đâm chính diện. Sinh viên: Nguyễn Như Huế 12 Lớp Cơ điện tử K46 Đồ án tốt nghiệp Mục lục 1. Phân loại hệ thống lái a) Phân loại theo cách bố trí cơ cấu lái + Loại cơ cấu lái đặt bên trái (dùng cho các nước có luật giao thông qui định chiều chuyển động là bên phải, đại đa số các nước có luật giao thông đi bên phải).

+ Loại cơ cấu lái đặt bên phải (dùng cho các nước có luật giao thông qui định chiều chuyển động là bên trái). b) Phân loại theo kết cấu của cơ cấu lái + Loại trục vít- bánh vít (với cung răng con lăn và trục vít). + Loại trục vít đòn lắc. + Loại liên hợp (trục vít - ê cu - cung răng).

+ Loại bánh răng - thanh răng c) Theo số bánh dẫn hướng + Hệ thống lái với các bánh xe dẫn hướng ở cầu trước. + Hệ thống lái với các bánh xe dẫn hướng ở cầu sau. + Hệ thống lái với các bánh xe dẫn hướng ở tất cả các cầu. d) Theo nguyên lý làm việc của bộ phận trợ lực lái.

+ Loại trợ lực lái thủy lực. + loại trợ lực lái loại khí (khí nén hoặc chân không). + Loại trợ lực lái cơ khí. + Loại trợ lực lái dùng điện.

Sinh viên: Nguyễn Như Huế 13 Lớp Cơ điện tử K46 Đồ án tốt nghiệp Mục lục Ngoài ra hệ thống lái còn được phân ra: Hệ thống lái có trợ lực và hệ thống lái không trợ lực. Trong hệ thống lái có trợ lực lại được phân ra hệ thống lái trợ lực không có điều khiển và hệ thống lái trợ lực có điều khiển điện tử. Cấu tạo và nguyên lý hoạt động chung của hệ thống lái 1. Cấu tạo Hình 1 - 2: Sơ đồ cấu tạo chung của hệ thống lái 1.Ống bọc trục lái 8.Thanh bên của hình thang lái 4.Khớp cầu nối 5.Đòn kéo dọc Sinh viên: Nguyễn Như Huế 14 Lớp Cơ điện tử K46 Đồ án tốt nghiệp Mục lục 1.

Nguyên lý hoạt động Vành tay lái có dạng hình tròn, lực của người lái tác dụng lên vành tay lái tạo ra mô men quay để hệ thống lái làm việc. Trục lái thường là một đòn dài (rỗng hoặc đặc) để truyền mô men quay từ vành tay lái tới cơ cấu lái. Cơ cấu lái có nhiệm vụ biến chuyển động quay tròn của vành tay lái thành chuyển động lắc của tay biên trong mặt phẳng thẳng đứng và đảm bảo tỉ số truyền theo yêu cầu cần thiết. Cơ cấu lái được bắt chặt lên xà dọc (phần được treo của ô tô).

Dẫn động lái (gồm:11,7,8,9,10) có nhiệm vụ truyền chuyển động từ cơ cấu lái xuống bánh xe dẫn hướng đảm bảo tỷ số truyền nhất định và chủ yếu giữ được động học quay vòng đúng của ô tô. Khi người lái quay vô lăng (1) để điều khiển xe, qua cơ cấu lái (4) làm cho tay biên (5) quay một góc thông qua đòn kéo dọc (11) và đòn quay cam (7) làm bánh xe dẫn hướng bên trái dịch chuyển qua các đòn (8,10) của hình thang lái làm cho bánh xe dẫn hướng bên kia cũng dịch chuyển quanh trụ đứng, lệch phương chuyển động theo ý muốn của người lái. Các bộ phận chính của hệ thống lái 1. Trục lái Hình 1 - 3: Cấu tạo chung của trục lái Sinh viên: Nguyễn Như Huế 15 Lớp Cơ điện tử K46 Đồ án tốt nghiệp Mục lục Trục lái bao gồm trục lái chính truyền chuyển động quay của vô lăng tới cơ cấu lái và ống đỡ trục lái để cố định trục lái chính vào thân xe.

Đầu phía trên của trục lái chính được làm thon và xẻ hình răng cưa. Vô lăng được xiết vào trục lái bằng một đai ốc. Trong trục lái có một cơ cấu hấp thụ va đập. Cơ cấu này sẽ hấp thụ lực đẩy tác dụng lên người lái khi xe bị tai nạn.

Trục lái được gá với thân xe qua một giá đỡ kiểu dễ vỡ do vậy khi xe bị đâm trục lái có thể dễ dàng bị phá sập. Đầu dưới của trục lái chính nối với cơ cấu lái bằng khớp mềm hoặc khớp các đăng để giảm thiểu việc truyền chấn động từ mặt đường qua cơ cấu lái lên vô lăng. Cùng với cơ cấu hấp thụ va đập, trục lái chính trên một số xe còn có thể có một số kết cấu dùng để khống chế và điều chỉnh hệ thống lái: ví dụ cơ cấu khóa tay lái nghiêng, cơ cấu trượt tay lái. Chức năng Cơ cấu lái hay còn gọi là hộp số lái có chức năng : + Biến chuyển động quay của trục lái thành chuyển động ngang của dẫn động lái.

+ Tăng lực tác động của người lái lên vành tay lái để thực hiện quay vòng xe nhẹ nhàng hơn. Cơ cấu lái hoạt động tương tự như một hộp số với hai bộ phận cơ bản được gọi quy ước là trục quay của cơ cấu lái và trục lắc của cơ cấu lái. Trục quay là đầu vào của cơ cấu lái, nó trực tiếp liên kết với đầu dưới của trục lái và thực hiện chuyển động quay theo chuyển động của trục lái. Trục lắc là đầu ra của hộp số lái nó liên kết với đòn lắc chuyển hướng của dẫn động lái.

Sinh viên: Nguyễn Như Huế 16 Lớp Cơ điện tử K46 Đồ án tốt nghiệp Mục lục 1. Một số cơ cấu lái thường dùng Căn cứ vào đặc điểm cấu tạo và nguyên lý hoạt động của cặp truyền động trục quay – trục lắc có thể phân biệt các kiểu cơ cấu lái sau: Cơ cấu lái trục vít - cung răng: Hình 1 - 4: Hộp số lái kiểu trục vít - cung răng 1-Trục vít , 2-Cung răng, 3- Trục lắc Loại cơ cấu lái trục vít cung răng có ưu điểm là: Giảm trọng lượng và kích thước so với trục vít - bánh răng. Cơ cấu lái kiểu trục vít – con lăn: Trục quay (liên kết với trục lái) của hộp số lái kiểu trục vít - con lăn có cấu tạo giống một trục vít vô tận. Trên trục lắc của hộp số lái có một bộ phận gọi là con lăn.

Con lăn giống một bánh xe có ren phía ngoài. Các ren của con lăn ăn khớp với các ren của trục vít. Khi trục vít quay, con lăn sẽ quay quanh trục của nó đồng thời chuyển động dịch chuyển dọc theo trục của trục vít. Kết quả của các chuyển động đó là chuyển động xoay của trục lắc.

Sinh viên: Nguyễn Như Huế 17 Lớp Cơ điện tử K46 Đồ án tốt nghiệp Mục lục Hình 1 - 5: Hộp số lái kiểu trục vít - con lăn 1-Trục vít, 2- Con lăn, 3- Đòn chuyển hướng của dẫn động lái Hộp số lái kiểu trục vít - con lăn được sử dụng khá phổ biến hiện nay. Ưu điểm của hộp số lái kiểu này là có kết cấu gọn, trục vít và con lăn có độ bền cao do ma sát giữa chúng là ma sát lăn và ứng suất nhỏ nhờ có nhiều ren của con lăn và trục vít tiếp xúc với nhau, hiệu suất cao, dễ điều chỉnh khe hở giữa các bộ phận liên kết trong hộp số lái. Cơ cấu lái kiểu trục vít – đòn lắc: Hộp số lái kiểu trục vít - đòn lắc có trục quay của nó hoạt động tương tự như một trục vít nhưng có mặt cắt ngang giống một trục cam do các rãnh có độ sâu thay đổi theo chu vi, bởi vậy hộp số lái kiểu này còn gọi là kiểu cam đòn lắc. Trên trục lắc của hộp số lái có gắn chi tiết gọi là đòn lắc, trên đòn lắc có các chốt.

Trục quay và trục lắc liên kết với nhau thông qua các chốt. Khi trục vít quay theo trục lái, các chốt sẽ trượt lên, xuống trong rãnh của trục vít và làm cho đòn lắc xoay trái, phải.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ