phần mở đầu ) truyền hình Việt nam hiện nằm trong sự quản lý và họat động của báo chí. Do đó, chúng ta cần phân tích về khái niệm truyền hình trong mối quan hệ giữa công nghệ và báo chí. Theo giải nghĩa của bách khoa tòan thư mở ( Wikipedia ) thì báo chí ( journalism ) là một chuyên ngành về việc thu thập, phân tích, kiểm tra và trình bày thông tin về các sự kiện. Như vậy đối tượng của báo chí chính là các sự kiện diễn ra trên mọi lãnh vực của đời sống xã hội.
Và họat động chính của báo chí chính là tường thuật lại các sự kiện và làm rõ các vấn đề liên quan đến sự kiện như trả lời các câu hỏi : ai, cái gì, khi nào, ở đâu, tại sao, như thế nào,…giải thích về những ý nghĩa, ảnh hưởng của sự kiện. Nếu phân loại theo hình thức phát hành thì báo chí có thể phân lọai thành : báo viết, báo nói, báo hình và gần đây là báo điện tử. Nếu phân lọai theo lãnh vực họat động thì có thể phân loại thành : báo luật, báo khao học, báo thương mại, báo thể thao, báo ảnh,… Một trong những đặc điểm quan trọng của báo chí nói chung đó là sự “phiến diện” ( bias ). Thông tin về một sự kiện luôn được thể hiện thông qua sự mô tả phản ánh lại bằng ngôn ngữ, âm thanh, hình ảnh,…Sự mô tả đó thường là thể hiện cái nhìn chủ quan của tác giả và phục vụ cho lợi ích của tờ báo và đối tượng khán giả của tờ báo đó.
Về phía khán giả, cảm nhận hay sự lĩnh hội thông tin về sự kiện cũng sẽ khác nhau và phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố xã hội như : 14 Version 1.6 lứa tuổi, giới tính, nghề nghiệp, trình độ văn hóa,…Sự phiến diện cũng thể hiện ở chỗ báo chí luôn luôn phục vụ cho ý chí của một nhóm lợi ích nào đó. Theo quan điểm của Mác thì báo chí luôn luôn mang tính giai cấp và phục vụ giai cấp thống trị. Báo chí tư bản phục vụ cho lợi ích của giai cấp tư sản, còn báo chí xã hội chủ nghĩa phục vụ cho giai cấp vô sản. Do đó báo chí còn có một vai trò hết sức quan trọng trong xã hội, đó là vai trò tuyên truyền.
Tuyên truyền ( propoganda ) được hiểu như là cách trình bày thông tin để nhắm đến mục tiêu tạo ảnh hưởng quan điểm của một nhóm lợi ích. Đảng ta quan niệm báo chí là một bộ phận hợp thành chỉnh thể hữu cơ sự nghiệp cách mạng và ra sức xây dựng báo chí thành một mặt trận "tuyên truyền, cổ động, tổ chức và lãnh đạo cách mạng" hết sức quan trọng. Báo chí cách mạng vừa là tiếng nói của Đảng, của Nhà nước, của các tổ chức chính trị, xã hội vừa là diễn đàn của nhân dân lao động nước ta. Báo chí muốn phát triển được phải có đối tượng khán giả ( khách hàng ).
Giữa nhà phát hành báo chí và khán giả tồn tại mối liên kết, đó là kênh phân phối. Để truyền tải thông tin đến đối tượng, cần phải có phương tiện mang thông tin trung gian ( Media of Communication ) và thường được gọi tắt là phương tiện truyền thông ( Media ). Và tùy theo từng công nghệ được sử dụng mà người ta phân lọai ra các thể lọai báo khác nhau như đã đề cập ở trên. Để báo chí phát triển, ngòai các mục tiêu về thông tin, các nhà phát hành báo chí còn có mục tiêu là đưa thông tin nhanh nhất đến số lượng nhiều nhất các đối tượng khán giả.
Đây chính là một trong những động cơ thúc đẩy sự phát triển công nghệ truyền thông. Trải quan hàng thế kỷ, công nghệ truyền thông đã đạt được những thành tựu rất to lớn đặc biệt là các công nghệ ghi, truyền tải và tái tạo thông tin như : in ấn, thu thanh, điện thọai,… và đến khỏang thập niên 20-30 thế kỷ 20, công nghệ phát 15 Version 1.6 thanh ( Radio ) và sau đó là truyền hình ( Television ) ra đời đã nhanh chóng, được ứng dụng và phát triển mạnh mẽ. Ưu điểm của công nghệ thông tin vô tuyến là cho phép cùng lúc truyền tải thông tin đến hàng triệu đối tượng. Đến cuối thể kỷ 20 đầu thế kỷ 21, Công nghệ vệ tinh, Internet ra đời đã mở ra khả năng mới cho phép truyền tải thông tin đến khắp mọi nơi trên thế giới bất kể đất liền, núi cao, hải đảo,… những giới hạn về truyền tải thông tin gần như bị lọai bỏ.
Với những phát triển vượt bậc như vậy, các công nghệ truyền thông đã phát triển rất mạnh mẽ và phổ cập. Chính vì đặc điểm có khả năng truyền tải thông tin đến số lượng khổng lồ các đối tượng khán giả nên khái niệm truyền thông thuần túy đã phát triển thành truyền thông đại chúng ( Mass Media ). Và cũng nhờ khả năng tiếp cận tốt với đối tượng khán giả nên truyền thông đại chúng được ứng dụng rộng rãi trong khá nhiều lãnh vực khác ngòai báo chí như : cổ động, giáo dục, giải trí, thương mại,… Như vậy từ những phân tích trên, có thể dễ dàng nhận thấy truyền hình phát triển bắt nguồn từ nhu cầu phát triển của báo chí muốn tiếp cận đến đông đảo đối tượng khán giả. Tuy nhiên khi sự phát triển đã đạt đến khả năng phổ cập rất lớn, truyền hình đã thay đổi tính chất trở thành họat động truyền thông đại chúng.
Tuy nhiên tính chất báo chí vẫn còn nguyên, và có phần ngày càng được phát huy mạnh mẽ hơn nhờ sự tiến bộ của công nghệ. Công nghệ thông tin, truyền thông và truyền hình. Thuật ngữ công nghệ thông tin được phát sinh từ những thập nhiên 90 của thế kỷ trước cùng với sự ra đời và phát triển của công nghệ máy tính. Do đó rất nhiều quan niệm chỉ xem công nghệ thông tin như là một lãnh vực bao gồm các họat động phát triển, triển khai, ứng dụng các hệ thống máy tính, phần 16 Version 1.6 mềm,… Cách hiểu này có thể đúng trong giai đọan đầu.
Cùng với sự tiến bộ của các công nghệ khác như viễn thông,…máy tính, mạng, phần mềm đã được ứng dụng rộng khắp trong các lãnh vực của đời sống xã hội. Công nghệ thông tin được hiểu rộng hơn như là công nghệ liên quan đến lãnh vực xử lý và phân phối thông tin. Một cách tổng quát hơn, Công nghệ thông tin ( Information Technology ) có thể được hiểu như công nghệ về quản lý và xử lý thông tin. Theo quan niệm này thì “công nghệ thông tin là hệ thống các phương pháp khoa học, phương tiện, công cụ, bao gồm chủ yếu là các máy tính, mạng truyền thông và hệ thống các kho dữ liệu nhằm tổ chức, lưu trữ, truyền dẫn và khai thác, sử dụng có hiệu quả các nguồn thông tin trong mọi lĩnh vực hoạt động kinh tế, xã hội, văn hoá.
của con người. Như vậy thì truyền hình cũng là một thành phần khá quan trọng của công nghệ thông tin. Như vậy các họat động báo chí, truyền hình, truyền thông và công nghệ thông tin đều có đối tượng rất chung, đó là thông tin. Tuy nhiên có nhiều cách hiểu và tiếp cận khác nhau với thông tin.
Báo chí tiếp cận thông tin trên phương diện nội dung và các ảnh hưởng của xã hội đối với nội dung thông tin. Truyền thông và công nghệ thông tin tiếp cận thông tin trên phương diện công nghệ, coi thông tin như là đối tượng để quản lý và phân phối ra xã hội hiệu quả nhất. Do đó đối tượng của báo chí chỉ là nội dung thông tin, còn đối tựơng của truyền thông nói riêng và công nghệ thông tin nói chung là thông tin với tư cách là một chỉnh thể với đầy đủ các nội hàm của nó.6 Như vậy khái niệm truyền hình có nhiều cách hiểu tùy theo từng cách tiếp cận. Từ những phân tích ở trên, có thể thống nhất 3 quan điểm về khái niệm truyền hình : • Truyền hình là tờ báo hình ( luật báo chí 1989 ).
• Truyền hình là một ngành của công nghệ truyền thông đại chúng. • Truyền hình là một bộ phận của công nghệ thông tin. Trong khuôn khổ và phạm vi của đề tài về quản lý khoa học công nghệ, khái niệm truyền hình sẽ được hiểu theo hai cách tiếp cận công nghệ cuối cùng trong ba quan điểm trên. Công nghệ truyền hình và họat động truyền hình.
Công nghệ nói chung, theo định nghĩa của Sharif cho rằng “ Công nghệ bao gồm khả năng sáng tạo, đổi mới và lựa chọn từ những kỹ thuật khác nhau và sử dụng chúng một cách tối ưu vào tập hợp các yếu tố bao gồm môi trường vật chất, xã hội và văn hóa” ( Công nghệ và phát triển thị trường công nghệ ở Việt nam, Bộ khoa học và công nghệ, 2003 ). Nói cụ thể hơn, công nghệ là một cơ thể sống bao gồm các thành phần : • Vật thể ( Technoware ) : vật liệu, công cụ, thiết bị kỹ thuật • Con người ( Humanware ) : kiến thức, kỹ năng, kinh nghiệm • Thông tin ( Infoware ) : tài liệu về các bí quyết, qui trình,… • Tổ chức ( Organware ) : cơ cấu tổ chức, cơ chế quản lý, dịch vụ tư vấn, cơ sở luật pháp,… Hay Luật khoa học và công nghệ ( 2000 ) định nghĩa rằng “ Công nghệ là tập hợp các phương pháp, qui trình, kỹ năng, bí quyết, công cụ, phương tiện dùng để biến đổi các nguồn lực thành sản phẩm “.6 Nhìn chung, công nghệ được hiểu như là một tập hợp bao gồm phần cứng ( máy móc, thiết bị ) và phần mềm ( con người, tổ chức, phương pháp,… ). Thiếu một trong hai thành phần này đều không thể coi là công nghệ. Đây là một lưu ý rất quan trọng khi xem xét đến công nghệ truyền hình ở phần sau.
Truyền hình nhìn từ góc độ công nghệ là một thực thể công nghệ với tập hợp đầy đủ các yếu tố cấu thành như đã nêu ở trên. Nhìn tổng quát, truyền hình là một hệ thống các nhà máy sản xuất và hệ thống phân phối sản phẩm với hàng hóa đặc thù là chương trình truyền hình. Họat động truyền hình nói chung được phân lọai ra thành các giai đọan chính như sau : Giai đọan chuẩn bị ( R&D ) : Để thực hiện một chương trình truyền hình, việc đầu tiên là phải có ý tưởng chủ đạo về nội dung với việc xác định các mục tiêu và đối tượng khán giả của chương trình. Sau đó là công việc sọan thảo kịch bản chương trình.