CHƯƠNG 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ TỔNG QUAN VỀ BẢO TÀNG HỒ CHÍ MINH - CHI NHÁNH THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH 1. Xã hội hóa hoạt động văn hóa Từ khi Đảng và Nhà nước ta xác định “văn hóa là động lực, là nhân tố quan trọng của sự phát triển kinh tế, xã hội”, chưa bao giờ sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước lại đòi hỏi ngành văn hóa - thông tin cần phát triển nhanh như hiện nay. Đó là một đòi hỏi tất yếu, nhưng đi đôi với đòi hỏi này một yêu cầu không thể không thực hiện là sự phát triển ấy phải giữ được tính định hướng xã hội chủ nghĩa và đảm bảo xây dựng nền văn hóa tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc. Để đảm đương được sứ mệnh quan trọng đó, Nghị quyết Đại hội đại biểu lần thứ VIII của Đảng chỉ ra là cần phải “Đổi mới cơ chế quản lý theo hướng xã hội hóa các hoạt động văn hóa - thông tin”.
Để hiểu rõ sự vận dụng vào công tác thực tế về lý luận, chúng ta cần hiểu đúng khái niệm xã hội hóa và khái niệm xã hội hóa hoạt động văn hóa. * Khái niệm xã hội hóa. - Khái niệm xã hội hóa đã xuất hiện từ lâu. Năm 1932, trong Hán - Việt từ điển, (Trường Thi xuất bản, in lần 3, Sài Gòn 1957, tập hạ, tr.
573) tác giả Đào Duy Anh đã giải nghĩa xã hội hóa là “Đem cái thuộc về cá nhân hóa thành thuộc chung về xã hội, như đem tư bản riêng hóa thành của chung” [14, tr. Từ khái niệm xã hội học “Xã hội học là một môn khoa học xã hội, nghiên cứu về tính chỉnh thể của các quan hệ xã hội (tính chất xã hội của đời sống con người) là khoa học về các quy luật phổ biến và đặc thù của hình thái kinh tế - xã hội, về các cơ chế hoạt động và các hình thức biểu hiện của các 14 quy luật trong hoạt động của các cá nhân, các tập đoàn xã hội, các giai cấp, các dân tộc” [6, tr. 25], khái niệm xã hội hóa đã được lấy ra từ khái niệm quá trình xã hội hóa để giải thích đời sống xã hội trong lý thuyết đồng cảm của xã hội học. Nội dung của khái niệm ấy là “Quá trình quá độ mà chúng ta (cá nhân/ cá thể) có thể tiếp nhận được nền văn hóa của xã hội mà trong đó chúng ta đã được sinh ra - quá trình mà nhờ nó, chúng ta đạt được những đặc trưng xã hội của bản thân, học được cách suy nghĩ và ứng xử được coi là thích hợp trong xã hội của chúng ta” [14, tr.
Như vậy, xã hội hóa là quá trình thực hiện và phát triển hoạt động mang tính cá nhân trở thành hoạt động mang tính cộng đồng. Cá nhân và xã hội có mối quan hệ với nhau, không phải là quan hệ một chiều mà là quan hệ hai chiều. Mỗi cá nhân được sinh ra trong xã hội phải hòa nhập vào cộng đồng, vào những chuẩn mực của xã hội và tổng hòa trong nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc. Khái niệm xã hội hóa được dùng để cấu tạo các khái niệm khác như: xã hội hóa sản xuất, xã hội hóa lao động, xã hội hóa y tế, xã hội hóa giáo dục, xã hội hóa hoạt động phòng chống các tệ nạn xã hội,… và xã hội hóa hoạt động văn hóa.
Vậy chúng ta hiểu như thế nào về xã hội hóa hoạt động văn hóa? * Xã hội hóa hoạt động văn hóa. Khi đất nước ta bước vào con đường đổi mới chuyển từ nền kinh tế tập trung quan liêu bao cấp sang nền kinh tế thị trường, xã hội hóa hoạt động văn hóa là một nhu cầu tất yếu khách quan; là một động lực thúc đẩy các hoạt động văn hóa phát triển trong tình hình mới của đất nước; là chủ trương, đường lối đúng đắn của Đảng và Nhà nước nhằm tạo điều kiện cho các hoạt động văn hóa phát triển mạnh mẽ, nâng cao dần mức hưởng thụ văn hóa của nhân dân. 15 Thực tế, xã hội hóa hoạt động văn hóa đã được nhân dân thực hiện từ trước đây như: trong các ngày hội làng, nhân dân thường đóng góp tiền của và công sức vào hoạt động của ngày hội, đồng thời nhân dân chủ động mời các phường tuồng phường chèo về làng biểu diễn… như vậy nhân dân là người trực tiếp vừa hưởng thụ vừa sáng tạo. Tuy nhiên hoạt động văn hóa này chỉ mới ở mức sơ khai, chưa có sự tổ chức, chưa có sự hướng dẫn chặt chẽ, nhân dân thực hiện theo khả năng của bản thân.
Trong cơ chế quản lý tập trung bao cấp, Đảng và Nhà nước đã đề ra phương châm “Nhà nước và nhân dân cùng làm”, song nhiều nơi chỉ dựa vào bao cấp, hầu hết các hoạt động văn hóa được bao cấp từ trung ương đến địa phương nên xã hội hóa hoạt động văn hóa vẫn chưa phát huy hiệu quả cao. Mặc dù, Nhà nước quan tâm đến các hoạt động văn hóa nhưng sự quan tâm ấy chỉ một chiều “Nhà nước làm văn hóa cho dân” theo một khuôn mẫu nhất định, đơn điệu làm cho đời sống văn hóa tinh thần của người dân chưa được phong phú. Nay nguồn kinh phí của Nhà nước có giới hạn, vì vậy các đơn vị hoạt động văn hóa phải tự lo liệu để có kinh phí hoạt động. Trong thời kỳ đất nước hội nhập và phát triển, hàng ngày người dân tiếp xúc với nhiều hình thức hoạt động văn hóa tiên tiến của nhiều nước trên thế giới trên các phương tiện thông tin đại chúng, nhu cầu thị hiếu văn hóa của công chúng ngày càng cao, nó đã đòi hỏi các hình thức hoạt động văn hóa phải có chất lượng cao.
Vì vậy, nền kinh tế thị trường đã thôi thúc chúng ta sáng tạo ra nhiều hình thức để đưa ra những mô hình mới về xã hội hóa hoạt động văn hóa. Khi nói về “xã hội hóa hoạt động văn hóa”, có rất nhiều ý kiến của các nhà nghiên cứu khoa học bàn về vấn đề này. Trong bài viết Xã hội hóa văn hóa là hoạt động hai chiều, tác giả Nguyễn Minh Hoàng cho rằng một số cách hiểu về xã hội hóa văn hóa đang 16 tồn tại như: xã hội hóa văn hóa là biến các hoạt động văn hóa trở thành của toàn xã hội, được xã hội quan tâm và nuôi dưỡng; là đưa văn hóa vào mọi lĩnh vực hoạt động của đời sống xã hội, thúc đẩy vai trò của văn hóa trong phát triển; hoặc là tạo điều kiện cho toàn xã hội cùng tham gia vào những hoạt động văn hóa, là chia đều văn hóa cho toàn dân; v.v… các cách hiểu trên chưa chính xác, chưa làm rõ được nội hàm và ngoại diên của khái niệm; các cách hiểu trên mới chỉ hiểu một chiều, một bộ phận người sáng tạo và hoạt động văn hóa [14, tr. Vì vậy, theo tác giả, cần hiểu đúng khái niệm xã hội hóa các hoạt động văn hóa: “Là quá trình được thực hiện như là kết quả của mối tương tác hai chiều giữa hai thành viên tham gia mối quan hệ này: quan hệ giữa các chủ thể sáng tạo và hoạt động văn hóa với nhân dân lao động” [14, tr.
- Chiều thứ nhất, việc “hướng về cơ sở”, Nhà nước đưa văn hóa mới về cho nhân dân để đáp ứng nhu cầu hưởng thụ, thưởng thức văn hóa nghệ thuật của nhân dân. - Chiều thứ hai, nhân dân là người sáng tạo và hưởng thụ các sản phẩm văn hóa lành mạnh, có giá trị nghệ thuật cao; Đảng và Nhà nước ta có chế độ chính sách hợp lý để quản lý, đồng thời phát động toàn dân sáng tạo văn hóa. Để tiến hành xã hội hóa văn hóa đạt kết quả, các chủ thể tham gia mối quan hệ hai chiều trong hoạt động xã hội hóa văn hóa là các văn nghệ sĩ và nhân dân lao động cần thấy hết vai trò và trách nhiệm của mình. Song, không vì thế mà Nhà nước buông lỏng, thả nổi; hơn bao giờ hết, Nhà nước vẫn phải bao cấp, phải hướng về cơ sở, phải đưa văn hóa mới về cho nhân dân, phải quan tâm đến các văn nghệ sĩ.
Những công việc này đòi hỏi Nhà nước nói chung và ngành văn hóa - thông tin nói riêng cần có những định hướng phát triển và quản lý văn hóa một cách hợp lý. 17 Tiến sĩ Lê Hồng Liêm đưa ra quan điểm về xã hội hóa hoạt động văn hóa, thể hiện qua bài Giải pháp thúc đẩy phát triển cơ sở hạ tầng xã hội trong bối cảnh thực hiện chủ trương xã hội hóa - Phát huy mọi nguồn lực chăm lo sự nghiệp phát triển văn hóa như sau: “Việc tiến hành xã hội hóa hoạt động văn hóa thực chất là giải quyết những vấn đề liên quan đến việc vận dụng các quy luật kinh tế - xã hội hiện tại để thúc đẩy các hoạt động nhằm mục đích nâng cao mức hưởng thụ về văn hóa và sự phát triển về thể chất và tinh thần của nhân dân, nhằm góp phần xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc” [19, tr. Về mặt nhận thức thì xã hội hóa là cả một quá trình vận động, tổ chức tham gia đóng góp của nhiều ngành, nhiều tổ chức kinh tế, văn hóa, xã hội và cả rộng rãi trong nhân dân để phát huy tất cả mọi nguồn lực chăm lo cho sự phát triển văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc. Tác giả còn cho rằng xã hội hóa không đồng nghĩa với việc tư nhân hóa, thương mại hóa các hoạt động văn hóa; không ỷ lại, trông chờ Nhà nước đồng thời cũng không xem nhẹ vai trò chủ thể sáng tạo văn hóa của nhân dân; hoặc đẩy mạnh gánh nặng của ngân sách về phía người dân bằng các hình thức quyên góp mang tính chất ép buộc; mà phải coi trọng và tăng cường tính định hướng giáo dục thị hiếu thẩm mỹ, đạo đức lối sống và phát huy hiệu lực quản lý của Nhà nước về hoạt động văn hóa.
Một lần nữa, khái niệm xã hội hóa hoạt động văn hóa được đưa ra để chỉ một quá trình phổ quát và nhân lên trên diện rộng từ một cái vốn ban đầu như sau: “Xã hội hóa văn hóa không phải là cái gì khác mà chính là quá trình chuyển những giá trị tinh thần kết tinh dưới dạng các loại hình văn hóa, nghệ thuật văn học vào những đời sống xã hội và trở thành tài sản chung của toàn xã hội.