Chương 1 : CƠ SỞ LÝ LUẬN 1.1 Trang phục dạo phố 1.1 Đặc điểm trang phục dạo phố Từ thời xa xưa những trang phục mặc hằng ngày của con người khi sinh hoạt , lao động cũng tương đương như trang phục dạo phố ngày nay. Tuy nhiên trang phục không được phong phú về kiểu dáng và chất liệu như ngày nay. Trang phục mà con người khoác trên người vào thời tiền sử chỉ là những tấm da thô quấn quanh người , cho đến thời trung cổ trang phục đã có hình dáng hơn tuy nhiên vẫn còn chưa phát triển. Vào thời kỳ này đã có dệt vải bằng tay nên trang phục của nam và nữ cũng phân biệt rõ với nhau.
Một người đàn ông thường mặc những chiếc quần ống túm dài tới đầu gối hoặc ngắn hơn một tí và những chiếc áo sơ mi lót bằng vải linen. Mặc ngoài áo sơ mi lót là chiếc cote (áo tunic bên trong) và mặc chồng lên áo cote là chiếc áo surcote (áo tunic bên ngoài). Trong mùa ạl nh hoặc để bảo vệ cơ thể khi ra ngoài, họ sẽ mặc thêm một chiếc áo khoác nữa, đại loại giống chiếc áo choàng có thể được cắt may ôm vừa vặn hay rộng một chút. Ngoại trừ việc phụ nữ không mặc quần ngắn, còn thì những loại trang phục khác trong tủ quần áo của họ cũng giống như trang phục của đàn ông: Áo lót bên trong, áo cote, áo surcote, và áo mặc ra phố, áo măng tô hoặc áo choàng không tay.
Trang phục mặc hàng ngày của con người bắt đầu phát triển vào thời phục hưng, có hình dáng cơ thể hơn và cũng bắt đầu phong phú đa dạng hơn về màu sắc và chất liệu , cũng như kiểu dáng. Trang phục vào thời kỳ này phát triển đi theo thị hiếu chiêm ngưỡng cái đẹp từ nghệ thuật hội họa của con người khi mới được giải phóng khỏi khuôn khổ gò bó , khắc khổ của thời trung cổ. Vào cuối thời kỳ phục hưng là giai đọan phát triển nhất của trang phục , khi mà nghệ thuật phát triển để thể hiện cái tôi của người nghệ sĩ , thể hiện hết vẽ đẹp của cơ thể qua các bức tranh hay tượng khỏa thân. Và theo tính quy luật trang phục của con người cũng thay đổi để phù hợp với nhu cầu yêu cái đẹp và làm đẹp của con người , nên trang phục của nữ giới vào thời kỳ này thường có cổ khuyết rộng để lộ phần cổ và ngực gợi cảm , váy xèo rộng rất nữ tính.
Vải vóc bắt đầu phát triển , phong phú do có sự thay đổi trong kỹ thuật se sợi. Thế kỷ 16 đã mang đến những kỹ thuật mới cho việc trang trí trên vải và biến nó trở thành một phong cách. Họa tiết thêu được áp dụng không những cho áo ngoài mà còn cho cổ và ống tay áo được 5 để lộ ra ngoài của những chiếc áo trong như áo sơ mi. Loại thêu này bao gồm những họa tiết được thêu bằng chỉ tơ tằm đen tinh xảo trên nền vải lanh trắng mịn, thường được thêu trên cổ áo và cổ tay áo sơ mi đàn ông và áo sơ mi của đàn bà.
Cũng bắt đầu từ thời này thì thời trang được phổ biến qua các lái buôn đi khắp nơi. Trên các trang phục đã bắt đầu có những đường cắt cúp , là nền tảng cho việc nghiên cứu thời trang sau này. Trang phục dành cho các tầng lớp thượng lưu vào thế kỷ 17 thường khá nhất quán từ nước này sang nước khác. Tuy nhiên, nếu nhìn xu hướng này 6 trong phạm vi thế giới, chúng ta sẽ nhận thấy có sự phát triển của một số truyền thống trang phục đặc biệt.
Tại Anh, trang phục của giới Puritan phản ánh giá trị tinh thần và chính trị của họ. Tại Tây Ban Nha, những phong cách thời trang đặc thù lại chính là kết quả của sự bảo thủ và từ chối thay đổi. Váy có hình oval hơn là những chiếc váy phồng hình tròn kiểu Pháp, với kích thước rộng hơn từ cạnh này sang cạnh kia. Thân áo có thêm phần basque (phần kéo dài của thân áo xuống dưới đường eo), trùm lên phần trên của chiếc váy phồng.
Đường vai của thân áo thường được may ngang. Tay áo phồng và có xẻ để lộ vải lót có màu tương phản bên trong và thường kết thúc với cổ tay ôm sát. Với những chiếc áo này, phụ nữ thường mang những đôi giày chopine (giày đế bằng) cao với đế giày bằng gỗ hoặc bằng thân cây bần giúp họ trông cao hơn bù vào độ rộng của chiếc váy phồng oval guardinfante. 7 Các trang phục cứ thế phát triển và thay đổi theo thời gian cho đến đầu thế kỷ 20 , thời trang mới bắt đầu thực sự phát triển theo xu thế thị trường cũng như những biến đổi lớn trong lịch sử qua 2 cuộc thế chiến.
Nhà Thiết Kế Trang Phục Couture Người Pháp, Paul Poiret. Sự khởi đầu của thế kỷ 20 được đánh dấu bởi một cuộc triển lãm tầm cỡ tại Paris gọi là “Triển Lãm Thế Giới” (Exposition Universelle). Tại một trong những đại sảnh, các hội viên thiết kế hàng thời trang cao cấp Haute Couture Paris, cũng là các viện thời trang hàng đầu của thời đại lúc bấy giờ, trưng bày các mẫu thiết kế của họ. Các viện thời trang quan trọng bậc nhất là: Doucet, Pacquin, Rouf, Cheruit, Callot Soeurs, Redfern, và Worth.
Giữa những năm 1903 và Đệ Nhất Thế Chiến, Paul Poiret đã ngự trị ngai vàng thời trang Haute Couture ở Paris. Các khách hàng sẵn sàng tuân theo bất kỳ ước vọng nào của ông, và ông đã thay đổi cách ăn mặc của họ. Bước đi triệt để đầu tiên của ông là dẹp ngay các áo nịt ngực (corset) cứng ngắc và gò bó. Tuy vậy ngày càng có nhiều phụ nữ tham gia vào lực lượng lao động (hơn 5 triệu vào năm 1900), nhưng đa số quý ông và quý bà đều cho vị trí của người phụ nữ là ở trong nhà.
Sự thay đổi của phụ nữ về một cuộc sống năng động hơn được thể hiện rất rõ trong phong cách ăn mặc. Váy trở nên ngắn hơn xưa và áo cánh, áo sơ mi thắt eo mặc cùng váy rời được chấp nhận rộng rãi. Và bắt đầu từ sau chiến tranh thế giới thứ nhất thời trang bắt đầu phát triển với tốc độ ngày càng phát triển của thị trường và phù hợp với nhu cầu khách hàng theo từng giai đoạn phát triển của thế giới qua các thập niên. Trang phục nữ phổ biến nhất vào thời Đệ Nhất Thế Chiến là những chiếc váy khá ngắn so với thời đó, cao hơn mắt cá chân khoảng chục cen-ti-mét.
Váy rộng ở phần lai, một điểm thay đổi lớn so với các chiếc váy có tên gọi Hobble (bó sát đầu gối và chân) rất được ưa chuộng vào năm 1912. Kích thước quần áo rất thoải mái khi mặc trên người. Ảnh hưởng của xu hướng quân sự rất rõ ràng trên những đường cắt của đa số áo khoác và áo choàng theo kiểu áo choàng của sĩ quan trong quân đội. Đi theo sự phát triển đó của trang phục là các phụ trang như giày dép, túi xách , ví , tóc và cách trang điểm phong phú , đa dạng hơn.
Thập niên 30 là thời kỳ suy thoái : Đường cổ áo cho y phục nữ thường rất cao. Trong nửa đầu thập niên này, cổ đổ, cổ áo choàng, và họa tiết nơ và đăng ten ấr t là phổ biến. Sa u đó, cổ trái tim và đ ầm có cổ trở thàn h các đường nét quan trọng. Đô áo (yoke) trên lưng và ở hông váy là nét đặc trưng thịnh hành.
Các kiểu tay áo gồm có tay phồng dài, một số tay áo ngắn và gần giống như một chiếc áo choàng. Nếu tay áo to và rộng thì được cắt theo dạng raglan hoặc tay cánh bướm. Vào cuối thập niên 30, các tay áo phồng ngắn đã trở lại thời trang. 8 Đa số váy đ ược cắt và ch ia thàn h từn g kh úc.
Mộ t số có các ô vải cắt chéo đặt trên viền đô của hông để tạo ra phản ứng loa kèn. Một số được thiết kế với pli hộp (box pleat) hay lớp vải tua tủa, và một số ít khác thì lại được kết cấu thành từng từng lớp lớp. Tất cả các chi tiết trên đều được sử dụng cho tới cuối thập niên 30, khi các chiếc váy trở thành rộng và loe hơn. Thời hậu chiến thế chiến thứ 2 , sau chiến tranh, phụ nữ Hoa Kỳ sẵn sàng cho một sự thay đổi, quá chán ngán với các bộ trang phục dáng vẻ khô cứng bị bắt mặc trong suốt thời kỳ chiến tranh.
Vào năm 1947, Dior giới thiệu “Dáng Vẻ Mới”, phác thảo những chiếc váy phồng hơn và dài hơn. Việc sử dụng thật nhiều vải trong trang phục trước đây được xem như xa xỉ và phung phí giờ đây chuyển sang hình ảnh lãng mạn, mềm mại nữ tính. Giai đoạn từ 1950-1960 với phong cach dáng vẻ mới và phong cach tedy boy. Thời trang thập niên 1960- 1970 với phong cách văn hóa thiểu số và phong cách đường phố , điển hình là phong cách hippi , phong cách mods, phong cách punk rock dữ dội.
9 Thời kỳ lòe loẹt 1970-1980 : “Make Love Not War” – câu thần chú của giới trẻ thập niên 1970 , hãy giải phóng tâm trí và trang phục cũng sẽ đi theo. Trang phục phụ nữ màu sắc lòe loẹt sặc sỡ còn trang phục nam giới cũng chẳng thua kém gì.mCá nhân được tự do chọn lựa từ vô số kiểu dáng. Các xu hướng mới liên tục xuất hiện với váy ngắn, váy dài và váy lưng chừng, quần ống thụng harem, quần ngắn cũn cỡn và quần nhung lửng. 10 Nguồn gốc của những xu hướng thời trang chính thập niên 1980 – 1990.
thời trang hoài cổ .Hoài cổ (Retro, viết tắt của từ Retrospective), là phong cách thời trang lấy cảm hứng từ quá khứ. Rất nhiều nhà thiết kế những năm 1980 và 1990 thích nhìn ạl i khoảng thời gian đã qua chứ không thích hướng tới tương lai. Những sự hồi sinh đáng kể của thập niên 80 là những chiếc áo lót có khung và váy ph ồng; những c hiếc áo lót liền quần; những chiếc váy bó dài, những chiếc áo lót dài tới eo thời kỳ Jazz, những bộ trang phục trong thời kỳ Suy Thoái; áo vai rộng thời Thế Chiến Thứ Hai; những chiếc áo nâng ngực thập niên 1950, quần đấu bò, khăn choàng qua vai, và váy bó chẽn cùng những chiếc váy ngắn trong màu sắc chói chang từ thập niên 1960. Jeans tiếp tục trở thành một loại trang phục không thể thiếu trong tủ quần áo của mọi người.