CHƯƠNG 1 - TỔNG QUAN MẠNG DI ĐỘNG 4G VINAPHONE 1.1 Tổng quan mạng di dộng 4G Khi quá trình triển khai công nghệ đa truy nhập phân chia theo mã băng rộng (WCDMA) đang phổ biến rộng rãi vào năm 2004, thì 3GPP đã bắt đầu xây dựng các hệ thống thế hệ thứ tư (4G). Những ước tính vào thời điểm đó (cũng như những minh chứng trong các bước phát triển tiếp theo) cho thấy rằng tốc độ truyền dữ liệu cũng như hiệu suất sử dụng phổ của WCDMA không đáp ứng được nhu cầu cho các ứng dụng trong tương lai, bởi thế cần phát triển một hệ thống mới. Với 3GPP, 4G là một bước đột phá táo bạo khi quyết định thay đổi hoàn toàn cả giao diện vô tuyến và mạng lõi. Tiêu chuẩn mới này có tên gọi 3GPP Long-Term Evolution, hay LTE.
Quá trình hình thành LTE song hành cùng với những bước phát triển tiếp theo của WCDMA. Trong những năm 2007/2008, LTE đã chiếm vai trò trung tâm trong các cuộc thảo luận của 3GPP. Những thông số cơ bản của giao diện vô tuyến đã nhanh chóng nhận được sự đồng thuận. Tuy nhiên chi tiết của việc thực hiện lại đòi hỏi những nỗ lực lớn để có thể thống nhất được.
LTE đã nhận được sự ủng hộ lớn từ nhiều nhà sản xuất điện thoại và hạ tầng, một số nguyên nhân chính là - Sự cần thiết tăng tốc độ dữ liệu và hiệu suất sử dụng phổ, đặc biệt là ở những khu vực đô thị đông dân cư. - Với một số nhà vận hành, họ có thể nhảy cóc từ 2G lên 4G. - Sự cạnh tranh từ WiMAX. - Khả năng được cấp thêm dải tần mới khi khai thác hệ thống mới.
3GPP LTE là hệ thống tích hợp ứng dụng chuẩn 3GPP LTE cũng như các chuẩn dịch vụ ứng dụng khác đầu tiên trên thế giới. Người dùng ngoài thực hiện được cuộc gọi thì còn có thể truyền dữ liệu giữa các mạng LTE và các mạng GSM/GPRS hoặc UMTS dựa trên WCDMA một cách dễ dàng. LTE sử dụng chuyển mạch gói với mạng thuần IP mục đích cung cấp dịch vụ chất lượng và độ trễ tối thiểu. Ngoài ra nó 4 còn sử dụng băng thông linh hoạt nhờ dựa vào mô hình đa truy nhập OFDMA và SC- FDMA.
Truy cập đường lên dựa vào đa truy nhập phân chia theo tần số đơn sóng mang (SC-FDMA) cho phép tăng vùng phủ đường lên làm tỷ số công suất đỉnh trên công suất trung bình (PAPR) thấp hơn so với OFDMA. LTE hỗ trợ cả song công phân chia theo tần số (FDD) và song công phân chia theo thời gian (TDD) cũng như bán song công FDD. Có thể giảm giá thành cho bộ song công trong UE do bán song công FDD không yêu cầu phát và thu tại cùng một thời điểm. So với hệ thống HSPA Release 6 thì LTE sử dụng 2 đến 4 lần hệ số phổ nên có thể cải thiện được tốc độ dữ liệu đỉnh.2 Mô hình kết nối của hệ thống Hệ thống 4G-LTE được thiết kế nhằm mục đích hỗ trợ hoàn toàn chuyển mạch gói với tính di động linh hoạt, chất lượng dịch vụ cao và độ trễ tối thiểu.
Kiến trúc mạng cơ bản gồm 2 khối chính đó là khối mạng truy nhập vô tuyến (RAN) và khối mạng lõi chuyển mạch gói tiến hóa (EPC). Các phần tử cụ thể và giao diện giữa các phần tử này được thể hiện chi tiết trong Hình 1. 1: Kiến trúc hệ thống LTE 5 1.1 Thiết bị người dùng - UE UE là thiết bị đầu cuối người dùng thường là các thiết bị cầm tay như smartphone giống như đang sử dụng trong các mạng 2G, 3G hoặc có thể tích hợp trong laptop,… UE có trang bị thẻ USIM để xác thực người dùng và tạo ra các mã an ninh để bảo vệ truyền dẫn trên giao diện vô tuyến. UE có chức năng là một nền tảng cho các ứng dụng thông tin như báo hiệu với mạng về thiết lập, duy trì và loại bỏ những kết nối mà người dùng cần đến.
Trong đó, báo hiệu bao gồm cả các chức năng quản lý di động chẳng hạn như chuyển giao hay báo cáo vị trí của thiết bị và thực hiện các chức năng theo chỉ thị từ mạng.2 Mạng truy nhập vô tuyến - RAN Hệ thống truy cập của LTE (E-UTRAN) là mạng lưới các eNodeB. Không có bộ điều khiển trung tâm trong E-UTRAN nên kiến trúc E-UTRAN được gọi là kiến trúc phẳng. Các eNodeB được kết nối với nhau thông qua giao diện X2, kết nối với UE thông qua giao diện Uu và kết nối với EPC thông qua giao diện S1, cụ thể như trong Hình 1. 2: E-UTRAN với giao diện X2 giữa các eNodeB 6 Hình 1.
3: Kết nối giữa eNodeB và các nút khác Hình 1.3 mô tả kết nối giữa eNodeB và các thực thể khác cùng với các chức năng cụ thể của eNodeB với những thực thể này. eNodeB là loại nút duy nhất trong E-UTRAN, có thể nói eNodeB là trạm gốc điều khiển tất cả các chức năng vô tuyến trong phần cố định của hệ thống. Các eNodeB được rải khắp vùng bao phủ của hệ thống và được đặt gần các anten. eNodeB đảm nhận vai trò cầu nối lớp 2 giữa UE và EPC là điểm cuối tiếp nhận tất cả các giao thức vô tuyến tới UE, chuyển dữ liệu từ kết nối vô tuyến và các kết nối trên nền IP về EPC.
eNodeB thực hiện mã hóa/giải mã dữ liệu ở mặt phẳng người dùng, đồng thời cũng nén/giải nén tiêu đề IP. eNodeB cũng đảm nhiệm nhiều chức năng mặt phẳng điều khiển (CP) khác như quản lý tài nguyên vô tuyến (RRM), chẳng hạn điều khiển việc sử dụng tài nguyên trên giao diện vô tuyến, trong đó có việc cấp phát tài nguyên dựa theo yêu cầu, phân cấp ưu tiên cho các luồng thông tin tương ứng với các mức QoS và theo dõi tình hình sử dụng tài nguyên. Ngoài ra còn chức năng điều khiển cũng như phân tích các mức tín hiệu vô tuyến do UE thực hiện qua đo đạc.3 Mạng lõi chuyển mạch gói tiến hóa - EPC Mạng lõi đảm bảo các chức năng: Quản lý di động, chức năng tính cước, quản lý thuê bao di động, giám sát chất lượng dịch vụ, chính sách điều khiển dòng dữ liệu người dùng, và kết nối với các mạng ngoài Mạng lõi bao gồm các thực thể: thiết bị quản lý di động MME, SGW cổng phục vụ, PDN-GW cổng mạng số liệu gói, PCRF chức năng quy định cước và chính sách, HSS máy chủ lưu thông tin trong thuê bao mạng nhà.4 thể hiện sự kết nối giữa các thực thể trong EPC. 4: EPC và các giao diện liên quan Thiết bị quản lý di động (MME): là bộ phận điều khiển chính trong EPC, chỉ làm việc trong mặt phẳng điều khiển (CP) mà không liên quan đến dữ liệu trong mặt phẳng người dùng (UP), MME có hai nhóm chức năng chính là: Các chức năng liên quan đến quản lý kênh mang: thiết lập, duy trì và giải phóng các kênh mang.
Các chức năng liên quan đến quản lý kết nối và di động: thiết lập kết nối, an ninh giữa mạng, UE và di động. Ngoài ra, MME cũng hỗ trợ các thủ tục an ninh, xử lý phiên giữa UE đến mạng, quản lý di động khi UE rỗi.5 mô tả kết nối giữa MME và các thực thể khác, cùng với các chức năng cụ thể của MME với những thực thể này. 5: Kết nối giữa MME và các nút logic khác Cổng phục vụ (S-GW): là điểm kết cuối của giao diện tới E-UTRAN. Mỗi 1 thiết bị(UE) được nối tới một S-GW duy nhất.
S-GW đóng vai trò như một neo di động nội hạt cho các kênh mạng số liệu khi UE chuyển động giữa các eNodeB và thực hiện một số chức năng quan trọng trong mạng khách như thu nhập thông tin tính cước và chặn.6 mô tả kết nối giữa SGW và các thực thể khác, cùng với các chức năng cụ thể của SGW với những thực thể này. 6: Kết nối giữa S-GW và các nút khác 9 Cổng mạng số liệu gói (P-GW): P–GW là các bộ định tuyến biên giữa EPS và các mạng chuyển mạch gói khác. Thông thường P–GW hoạt động như một nút IP được gắn với UE, nó thực hiện các chức năng chọn và lọc lưu lượng đi qua theo yêu cầu của dịch vụ. Tương tự như S–GW thì P–GW cũng được khai thác tại một vị trí trung tâm trong mạng của các nhà cung cấp dịch vụ.
P-GW có chức năng phân bổ IP cho các UE và UE sẽ dùng địa chỉ IP đó để kết nối với các IP host mạng ngoài. Một mạng PDN ngoài mà UE kết nối đến có thể phân bố địa chỉ đang sử dụng bởi UE và P-GW tạo các đường hầm cho tất cả lưu lượng đến mạng đó.7 mô tả kết nối giữa P-GW và các thực thể khác, cùng với các chức năng cụ thể của PGW với những thực thể này. 7: Kết nối giữa P-GW và các nút khác Chức năng quy định chính sách và tính cước (PCRF): là phần tử mạng chịu trách nhiệm cho việc điều khiển chính sách và ghi cước (PCC), đồng thời PCRF cũng quyết định các mức QoS tương ứng với hồ sơ người dùng và theo dõi để đảm bảo 10 mức QoS này. Thông tin mà PCRF cung cấp đến PCEF trong P-GW được gọi là luật điều khiến chính sách và tính cước PCC, PCRF gửi các luật PCC bất cứ khi nào có 1 sóng mang mới được thiết lập mà điều này cần thiết đối với việc thiết lập sóng mang, ví dụ khi UE khởi tạo việc kết nối đến mạng và 1 sóng mang được thiết lập và tiếp đó 1 hoặc nhiều sóng mang dành riêng sẽ được thiết lập thì PCRF có thể cung cấp các luật PCC dựa trên yêu cầu từ P-GW và S-GW trong giao diện S5/S8 dựa trên giao thức PMIP hoặc dựa trên yêu cầu từ các chức năng ứng dụng (AF) nằm trong các vùng dịch vụ (Service Domain).
Trong kịch bản này UE sẽ nhận báo hiệu trực tiếp từ Service Domain và AF đẩy thông tin QoS của dịch vụ tới PCRF để tạo ra các luật PCC sau đó sẽ đẩy các luật này tới P–GW, các thông tin ánh xạ sóng mang tới S–GW sau đó các sóng mang EPC được thiết lập dựa trên các thông tin đó.8 mô tả kết nối giữa PCRF và các thực thể khác, cùng với các chức năng cụ thể của PCRF với những thực thể này Hình 1. 8: Kết nối giữa PCRF và các nút logic khác 11 Máy chủ lưu thông tin trong thuê bao mạng nhà (HSS): là nơi lưu trữ dữ liệu thuê bao cho tất cả số liệu cố định của người sử dụng, chứa thông tin về các PDN mà UE có thể kết nối, lưu thông tin di động và liên kết với trung tâm nhận thực (AuC).