Cơ Học Hình Học Hướng Tới Thống Nhất Vật Lý Cổ Điển - Richard Talman

Cơ học hình học khám phá sự thống nhất vật lý cổ điển. Bài viết đi sâu vào nền tảng toán học liên kết các hiện tượng vật lý, mở ra góc nhìn sâu sắc.

Trường đại học

Cornell University

Chuyên ngành

Vật Lý

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Sách

2007

606
0
0

Phí lưu trữ

135 Point

Mục lục chi tiết

Preface

Introduction

Bibliography

1. Review of Classical Mechanics and String Field Theory

1.1. Preview and Rationale

1.2. Review of Lagrangians and Hamiltonians

1.2.1. Hamilton’s Equations in Multiple Dimensions

1.3. Derivation of the Lagrange Equation from Hamilton’s Principle

1.4. Linear, Multiparticle Systems

1.4.1. The Laplace Transform Method

1.4.2. Damped and Driven Simple Harmonic Motion

1.4.3. Conservation of Momentum and Energy

1.5. Effective Potential and the Kepler Problem

1.7. Longitudinal Oscillation of a Beaded String

1.7.1. The Continuum Limit

1.8. Field Theoretical Treatment and Lagrangian Density

1.9. Hamiltonian Density for Transverse String Motion

1.10. String Motion Expressed as Propagating and Reflecting Waves

1.11. Problems

1.12. Bibliography

2. Geometry of Mechanics, I, Linear

2.1. Pairs of Planes as Covariant Vectors

2.2. Calculus of Differential Forms

2.3. Familiar Physics Equations Expressed Using Differential Forms

2.3.1. Vectors and Their Duals

2.3.2. Transformation of Coordinates

2.3.3. Transformation of Distributions

2.3.4. Multi-index Tensors and their Contraction

2.3.5. Representation of a Vector as a Differential Operator

2.4. (Possibly Complex) Cartesian Vectors in Metric Geometry

2.4.1. Skew Coordinate Frames

2.4.2. Reduction of a Quadratic Form to a Sum or Difference of Squares

2.4.3. Introduction of Covariant Components

2.4.4. The Reciprocal Basis

2.5. Bibliography

3. Geometry of Mechanics, II, Curvilinear

3.1. (Real) Curvilinear Coordinates in n-Dimensions

3.1.1. The Metric Tensor

3.1.2. Relating Coordinate Systems at Different Points in Space

3.1.3. The Covariant (or Absolute) Differential

3.2. Derivation of the Lagrange Equations from the Absolute Differential

3.2.1. Practical Evaluation of the Christoffel Symbols

3.3. Intrinsic Derivatives and the Bilinear Covariant

3.4. The Lie Derivative – Coordinate Approach

3.4.1. Lie-Dragged Coordinate Systems

3.4.2. Lie Derivatives of Scalars and Vectors

3.5. The Lie Derivative – Lie Algebraic Approach

3.5.1. Exponential Representation of Parameterized Curves

3.6. Identification of Vector Fields with Differential Operators

3.8. Lie-Dragged Congruences and the Lie Derivative

3.9. Commutators of Quasi-Basis-Vectors

3.10. Bibliography

4. Geometry of Mechanics, III, Multilinear

4.1. Generalized Euclidean Rotations and Reflections

4.2. Expressing a Rotation as a Product of Reflections

4.3. The Lie Group of Rotations

4.3.1. Volume Determined by 3- and by n-Vectors

4.3.2. Multivectors and Generalization to Higher Dimensionality

4.4. Local Radius of Curvature of a Particle Orbit

4.6. Sums of p-Vectors

4.7. Bivectors and Infinitesimal Rotations

4.8. Curvilinear Coordinates in Euclidean Geometry (Continued)

4.8.1. Repeated Exterior Derivatives

4.8.2. The Gradient Formula of Vector Analysis

4.8.3. Vector Calculus Expressed by Differential Forms

4.8.4. Derivation of Vector Integral Formulas

4.8.5. Generalized Divergence and Gauss’s Theorem

4.8.6. Metric-Free Definition of the “Divergence” of a Vector

4.9. Spinors in Three-Dimensional Space

4.9.1. Definition of Spinors

4.9.2. Demonstration that a Spinor is a Euclidean Tensor

4.9.3. Associating a Matrix with a Trivector (Triple Product)

4.9.4. Representations of Reflections

4.9.5. Representations of Rotations

4.9.6. Operations on Spinors

4.9.7. Real Euclidean Space

4.9.8. Real Pseudo-Euclidean Space

4.10. Bibliography

5. Lagrange–Poincaré Description of Mechanics

5.1. The Poincaré Equation

5.1.1. Some Features of the Poincaré Equations

5.1.2. Invariance of the Poincaré Equation

5.1.3. Translation into the Language of Forms and Vector Fields

5.1.4. Example: Free Motion of a Rigid Body with One Point Fixed

5.2. Variational Derivation of the Poincaré Equation

5.3. Restricting the Poincaré Equation With Group Theory

5.3.1. Continuous Transformation Groups

5.3.2. Use of Infinitesimal Group Parameters as Quasicoordinates

5.3.3. Infinitesimal Group Operators

5.3.4. Commutation Relations and Structure Constants of the Group

5.3.5. Qualitative Aspects of Infinitesimal Generators

5.6. The Poincaré Equation in Terms of Group Generators

5.7. The Rigid Body Subject to Force and Torque

5.8. Bibliography

6. Newtonian/Gauge Invariant Mechanics

6.1. Vector Description in Curvilinear Coordinates

6.2. The Frenet–Serret Formulas

6.3. Vector Description in an Accelerating Coordinate Frame

6.4. Exploiting the Fictitious Force Description

6.5. Single Particle Equations in Gauge Invariant Form

6.5.1. Newton’s Force Equation in Gauge Invariant Form

6.5.2. Active Interpretation of the Transformations

6.5.3. Newton’s Torque Equation

6.5.4. The Plumb Bob

6.6. Gauge Invariant Description of Rigid Body Motion

6.6.1. Space and Body Frames of Reference

6.6.2. Review of the Association of 2 × 2 Matrices to Vectors

6.6.3. “Association” of 3 × 3 Matrices to Vectors

6.6.4. Derivation of the Rigid Body Equations

6.6.5. The Euler Equations for a Rigid Body

6.7. The Foucault Pendulum

6.7.1. Fictitious Force Solution

6.7.2. Gauge Invariant Solution

6.7.3. “Parallel” Translation of Coordinate Axes

6.8. Tumblers and Divers

6.9. Bibliography

7. Hamiltonian Treatment of Geometric Optics

7.1. Analogy Between Mechanics and Geometric Optics

7.1.1. Scalar Wave Equation

7.1.2. The Eikonal Equation

7.1.3. Determination of Rays from Wavefronts

7.2. The Ray Equation in Geometric Optics

7.2.1. The Lagrange Integral Invariant and Snell’s Law

7.3. The Principle of Least Time

7.4. Paraxial Optics, Gaussian Optics, Matrix Optics

7.5. Huygens’ Principle

7.6. Bibliography

8. Hamilton–Jacobi Theory

8.1. Hamilton–Jacobi Theory Derived from Hamilton’s Principle

8.1.1. The Geometric Picture

8.1.2. Trajectory Determination Using the Hamilton–Jacobi Equation

8.2. Finding a Complete Integral by Separation of Variables

8.3. Hamilton–Jacobi Analysis of Projectile Motion

8.4. The Jacobi Method for Exploiting a Complete Integral

8.5. Completion of Projectile Example

8.6. The Time-Independent Hamilton–Jacobi Equation

8.7. Hamilton–Jacobi Treatment of 1D Simple Harmonic Motion

8.8. The Kepler Problem

8.8.1. Hamilton–Jacobi Formulation

8.9. Analogies Between Optics and Quantum Mechanics

8.9.1. Classical Limit of the Schrödinger Equation

8.10. Bibliography

9. Relativistic Mechanics

9.2. World Points and Intervals

9.4. The Lorentz Transformation

9.5. Transformation of Velocities

9.6. 4-Vectors and Tensors

9.7. Three-Index Antisymmetric Tensor

9.9. The 4-Gradient, 4-Velocity, and 4-Acceleration

9.10. The Relativistic Principle of Least Action

9.10.1. Energy and Momentum

9.10.2. Hamilton–Jacobi Formulation

9.11. Introduction of Electromagnetic Forces into Relativistic Mechanics

9.11.1. Generalization of the Action

9.11.2. Derivation of the Lorentz Force Law

9.11.3. Gauge Invariance

9.12. Bibliography

10. Conservation Laws and Symmetry

10.1. Conservation of Linear Momentum

10.2. Rate of Change of Angular Momentum: Poincaré Approach

10.3. Conservation of Angular Momentum: Lagrangian Approach

10.4. Conservation of Energy

10.5. Cyclic Coordinates and Routhian Reduction

10.5.1. Integrability; Generalization of Cyclic Variables

10.7. Conservation Laws in Field Theory

10.7.1. Ignorable Coordinates and the Energy Momentum Tensor

10.8. Transition From Discrete to Continuous Representation

10.8.1. The 4-Current Density and Charge Conservation

10.8.2. Energy and Momentum Densities

10.9. Angular Momentum of a System of Particles

10.10. Angular Momentum of a Field

10.11. Bibliography

11. Electromagnetic Theory

11.1. The Electromagnetic Field Tensor

11.1.1. The Lorentz Force Equation in Tensor Notation

11.1.2. Lorentz Transformation and Invariants of the Fields

11.2. The Electromagnetic Field Equations

11.2.1. The Homogeneous Pair of Maxwell Equations

11.2.2. The Action for the Field, Particle System

11.2.3. The Electromagnetic Wave Equation

11.2.4. The Inhomogeneous Pair of Maxwell Equations

11.2.5. Energy Density, Energy Flux, and the Maxwell Stress Energy Tensor

11.3. Bibliography

12. Relativistic Strings

12.1. Is String Theory Appropriate?

12.3. Postulating a String Lagrangian

12.3.1. Area Representation in Terms of the Metric

12.3.2. The Lagrangian Density and Action for Strings

12.2. Parameterization of String World Surface by σ and τ

12.2.1. The Nambu–Goto Action

12.2.2. String Tension and Mass Density

12.4. Equations of Motion, Boundary Conditions, and Unexcited Strings

12.5. The Action in Terms of Transverse Velocity

12.6. Orthogonal Parameterization by Energy Content

12.7. General Motion of a Free Open String

12.8. A Rotating Straight String

12.9. Conserved Momenta of a String

12.9.1. Angular Momentum of Uniformly Rotating Straight String

12.10. Light Cone Coordinates

12.11. Oscillation Modes of a Relativistic String

12.12. Bibliography

13. General Relativity

13.2. Transformation to Locally Inertial Coordinates

13.3. Parallel Transport on a Surface

13.4. The Twin Paradox in General Relativity

13.5. The Curvature Tensor

13.5.1. Properties of Curvature Tensor, Ricci Tensor, and Scalar Curvature

13.6. The Lagrangian of General Relativity and the Energy–Momentum Tensor

13.7. “Derivation” of the Einstein Equation

13.8. Weak, Nonrelativistic Gravity

13.9. The Schwarzschild Metric

13.9.1. Orbit of a Particle Subject to the Schwarzschild Metric

13.10. Gravitational Lensing and Red Shifts

13.11. Bibliography

14. Analytic Bases for Approximation

14.1. The Action as a Generator of Canonical Transformations

14.2. Time-Independent Canonical Transformation

14.3. Action-Angle Variables

14.3.1. The Action Variable of a Simple Harmonic Oscillator

14.3.2. Adiabatic Invariance of the Action I

14.3.3. Action/Angle Conjugate Variables

14.3.4. Parametrically Driven Simple Harmonic Motion

14.4. Examples of Adiabatic Invariance

14.4.1. Variable Length Pendulum

14.4.2. Charged Particle in Magnetic Field

14.4.3. Charged Particle in a Magnetic Trap

14.5. Accuracy of Conservation of Adiabatic Invariants

14.6. Conditionally Periodic Motion

14.6.1. Stäckel’s Theorem

14.6.2. Action/Angle Coordinates for Keplerian Satellites

14.7. Bibliography

15. Linear Hamiltonian Systems

15.1. Linear Hamiltonian Systems

15.2. Exponentiation, Diagonalization, and Logarithm Formation of Matrices

15.3. Alternate Coordinate Ordering

15.4. Periodic Linear Systems

15.5. Characteristic Multipliers, Characteristic Exponents

15.6. The Variational Equations

15.7. Bibliography

16. Perturbation Theory

16.1. The Lagrange Planetary Equations

16.1.1. Derivation of the Equations

16.1.2. Relation Between Lagrange and Poisson Brackets

16.2. Advance of Perihelion of Mercury

16.3. Iterative Analysis of Anharmonic Oscillations

16.4. The Method of Krylov and Bogoliubov

16.4.1. Power Balance, Harmonic Balance

16.5. Qualitative Analysis of Autonomous Oscillators

16.6. Superconvergent Perturbation Theory

16.6.1. Canonical Perturbation Theory

16.6.2. Application to Gravity Pendulum

16.6.3. Superconvergence

16.7. Bibliography

17. Symplectic Mechanics

17.1. The Symplectic Properties of Phase Space

17.1.1. The Canonical Momentum 1-Form

17.1.2. The Symplectic 2-Form ω

17.1.3. Invariance of the Symplectic 2-Form

17.1.4. Use of ω to Associate Vectors and 1-Forms

17.1.5. Explicit Evaluation of Some Inner Products

17.1.6. The Vector Field Associated with dH

17.1.7. Hamilton’s Equations in Matrix Form

17.2. Symplectic Products and Symplectic Bases

17.3. Properties of Symplectic Matrices

17.4. Poisson Brackets of Scalar Functions

17.4.1. The Poisson Bracket of Two Scalar Functions

17.4.2. Properties of Poisson Brackets

17.4.3. The Poisson Bracket and Quantum Mechanics

17.5. Integral Invariants in Electricity and Magnetism

17.6. The Poincaré–Cartan Integral Invariant

17.7. Invariance of the Poincaré–Cartan Integral Invariant I.1 The Extended Phase Space 2-Form and its Special Eigenvector

17.7.1. Proof of Invariance of the Poincaré Relative Integral Invariant

17.8. Symplectic System Evolution

17.8.1. Liouville’s Theorem and Generalizations

17.9. Bibliography

Index

Tóm tắt

I. Cơ Học Hình Học Khám Phá Thống Nhất Vật Lý Cổ Điển 55 ký tự

Cơ học hình học là một lĩnh vực hấp dẫn, tìm cách thống nhất các lý thuyết vật lý cổ điển thông qua lăng kính của hình học. Nó không chỉ là việc diễn giải lại các phương trình, mà còn là việc tìm kiếm một sự hiểu biết sâu sắc hơn về cấu trúc cơ bản của thế giới vật chất. Cơ học hình học sử dụng các công cụ toán học như hình học vi phân, đa tạp vi phân, và tensor để mô tả chuyển động và tương tác. Nó cung cấp một cách tiếp cận thống nhất để hiểu cơ học Lagrangian, cơ học Hamilton, thuyết tương đối, và thậm chí cả những yếu tố của lý thuyết trường. Phương pháp này giúp làm sáng tỏ các đối xứng và tính bất biến trong các hệ vật lý. Nguyên lý tác dụng tối thiểu đóng vai trò trung tâm trong việc liên kết các mô tả khác nhau này. Mục tiêu là tạo ra một bức tranh toàn diện và thanh lịch hơn về thế giới, nơi các khái niệm vật lý được thể hiện thông qua ngôn ngữ hình học. Richard Talman đã đóng góp đáng kể vào lĩnh vực này, nhấn mạnh vai trò của hình học trong việc thống nhất vật lý cổ điển. Các tác phẩm của ông cung cấp một nền tảng vững chắc cho việc khám phá sâu hơn các khái niệm phức tạp này. Cơ học hình học, như được mô tả trong tài liệu gốc, bắt nguồn từ Lagrangian, tiếp tục với nguyên lý Hamilton (hay còn gọi là nguyên lý tác dụng tối thiểu) và kết thúc bằng việc giải các phương trình kết quả và so sánh với thí nghiệm. Chương trình này cung cấp một sự thống nhất của vật lý cổ điển. Các nguyên tắc chung, đặc biệt là đối xứng và thuyết tương đối đặc biệt, hạn chế các lựa chọn một cách đáng ngạc nhiên khi bất kỳ số hạng mới nào được thêm vào Lagrangian. Một khi một số hạng mới đã được thêm vào, toàn bộ lý thuyết và các dự đoán của nó được xác định trước. Những kết quả này sau đó có thể được kiểm tra bằng thực nghiệm. Hồ sơ theo dõi thành công cho chương trình này đã tốt đến mức đáng kinh ngạc. Về vật lý cổ điển, những thành công lớn nhất là nhờ Maxwell và Einstein.

1.1. Lịch Sử Phát Triển và Ý Nghĩa của Cơ Học Hình Học

Cơ học hình học không phải là một lĩnh vực mới, nhưng nó đã trải qua một sự hồi sinh trong những năm gần đây. Từ những nỗ lực ban đầu để hình thành lại cơ học cổ điển bằng ngôn ngữ hình học, đến các ứng dụng hiện đại trong thuyết tương đốilý thuyết trường, lĩnh vực này đã chứng tỏ giá trị của mình. Nó mang lại một quan điểm mới về các vấn đề lâu đời, cho phép các nhà vật lý khám phá những kết nối sâu sắc hơn giữa các lý thuyết khác nhau. Sự nhấn mạnh vào hình học không chỉ cung cấp một khung toán học mạnh mẽ, mà còn cung cấp một cách trực quan hơn để hiểu các hiện tượng vật lý. Theo Richard Talman, một trong những mục tiêu chính của cơ học hình học là chuẩn bị cho sinh viên tham gia các môn vật lý chuyên sâu về hình học, đặc biệt là thuyết tương đối. Nhấn mạnh vào cách tiếp cận hình học đã đóng góp quan trọng vào sự phát triển của các lý thuyết vật lý hiện đại. Ví dụ điển hình nhất là thuyết tương đối tổng quát; ví dụ hiện đại nhất là lý thuyết dây. Trên thực tế, thuyết tương đối tổng quát và lý thuyết dây là những lý thuyết mà tính từ “hình học” phù hợp nhất một cách rõ ràng.

1.2. Các Công Cụ Toán Học Thiết Yếu Trong Cơ Học Hình Học

Để tiếp cận cơ học hình học, cần trang bị một loạt các công cụ toán học. Hình học vi phân cung cấp ngôn ngữ để mô tả các đường cong và bề mặt trong không gian. Đại số tensor cho phép các nhà vật lý làm việc với các đại lượng biến đổi theo những cách cụ thể dưới sự thay đổi tọa độ. Lý thuyết nhóm cung cấp một cách để hiểu các đối xứng của các hệ vật lý. Đa tạp vi phân là một khái niệm trung tâm cho phép khái quát hóa các khái niệm hình học từ không gian Euclide thông thường đến các không gian cong và phức tạp hơn. Việc thành thạo những công cụ này là rất quan trọng để hiểu sâu hơn về các khái niệm vật lý mà cơ học hình học khám phá. Theo tài liệu gốc, trình độ toán học được hướng tới chỉ cao đủ để hỗ trợ một chuyến đi thuyết phục (đối với một người không phải là nhà toán học) qua vật lý. Tuy nhiên, “có thể chứng minh rằng” hầu như không bao giờ xuất hiện, mặc dù các tiêu chuẩn về những gì cấu thành “bằng chứng” có thể thấp và phạm vi tổng quát hẹp. Tôi tin rằng nhiều môn toán học trở nên khó khăn đối với độc giả ít có khuynh hướng toán học hơn do không có các ví dụ cụ thể về các đối tượng trừu tượng đang được thảo luận. Văn bản này cố gắng cung cấp các ví dụ về cơ bản là chính xác về các trừu tượng toán học khó nắm bắt.

II. Thách Thức Trong Thống Nhất Vật Lý Cổ Điển Bằng Cơ Học Hình Học 60 ký tự

Mặc dù cơ học hình học mang lại những lợi ích rõ ràng, nhưng nó cũng không thiếu những thách thức. Một trong những khó khăn lớn nhất là việc dịch các khái niệm vật lý quen thuộc sang ngôn ngữ hình học. Điều này đòi hỏi một sự thay đổi trong tư duy, một sự sẵn sàng để nhìn thế giới theo những cách mới. Một thách thức khác là sự phức tạp của các công cụ toán học liên quan. Hình học vi phân, tensor, và đa tạp không phải là những chủ đề dễ dàng làm chủ. Yêu cầu một nỗ lực đáng kể để làm quen với những công cụ này trước khi chúng có thể được áp dụng một cách hiệu quả cho các vấn đề vật lý. Ngoài ra, việc kết hợp thuyết tương đốilý thuyết trường vào khuôn khổ cơ học hình học đòi hỏi phải vượt qua những khó khăn khái niệm và kỹ thuật đáng kể. Tóm lại, cơ học hình học không dành cho những người yếu tim. Nó đòi hỏi sự cống hiến, sự kiên trì, và một mong muốn thực sự để tìm hiểu sâu hơn về bản chất của thế giới vật chất. Theo Talman, có một chương tham gia vào từng chủ đề này trong văn bản này, cùng với tài liệu về lý thuyết trường (cổ điển) cơ bản cho các chủ đề này. Ngoài ra, vì lý thuyết điện từ phù hợp với cùng một mẫu, và quen thuộc với hầu hết sinh viên, nên chủ đề đó cũng được xây dựng như một “nhánh” của cơ học cổ điển. Nói một cách cao siêu, kế hoạch của văn bản là dành riêng cho cơ học cổ điển tất cả vật lý cổ điển, trong đó “cổ điển” có nghĩa là phi lượng tử và “tất cả” có nghĩa là cơ học cổ điển thời trang cũ cộng với ba lý thuyết vật lý đã đề cập trước đó.

2.1. Khó khăn trong việc Kết Hợp Các Lý Thuyết Vật Lý Khác Nhau

Một trong những mục tiêu chính của cơ học hình học là cung cấp một khung thống nhất cho các lý thuyết vật lý khác nhau. Tuy nhiên, việc đạt được sự thống nhất này không phải là một nhiệm vụ đơn giản. Mỗi lý thuyết vật lý có ngôn ngữ và phương pháp riêng. Việc dịch các khái niệm và phương trình từ một lý thuyết sang một lý thuyết khác có thể là một thách thức đáng kể. Ví dụ, việc kết hợp thuyết tương đối vào khuôn khổ của cơ học hình học đòi hỏi phải xử lý các khái niệm như không-thời gian cong và tính tương đối của đồng thời, là những khái niệm xa lạ với cơ học cổ điển. Tương tự, việc kết hợp lý thuyết trường đòi hỏi phải làm việc với các trường liên tục và các phương trình vi phân phức tạp. Vượt qua những khó khăn này đòi hỏi một sự hiểu biết sâu sắc về cả hình học và vật lý.

2.2. Rào Cản Toán Học Đối Với Sinh Viên và Nhà Nghiên Cứu

Cơ học hình học dựa trên một loạt các công cụ toán học phức tạp, có thể gây khó khăn cho sinh viên và nhà nghiên cứu. Hình học vi phân, đại số tensor, và lý thuyết đa tạp không phải là những chủ đề dễ dàng nắm bắt. Chúng đòi hỏi một sự cống hiến đáng kể để học các định nghĩa, định lý, và kỹ thuật. Ngoài ra, các công cụ toán học này thường được trình bày theo một cách trừu tượng, có thể gây khó khăn cho sinh viên để hiểu cách chúng có thể được áp dụng cho các vấn đề vật lý cụ thể. Để vượt qua rào cản này, cần có một cách tiếp cận thực tế hơn để học toán học, tập trung vào các ứng dụng cụ thể và các ví dụ cụ thể. Theo Talman, sự giới thiệu về các ký hiệu tinh vi là rất quan trọng. Thảo luận về ký hiệu và động lực thúc đẩy đằng sau sự giới thiệu của nó được rải rác trong văn bản này - có lẽ đến mức gây khó chịu cho một số độc giả. Ở đây chúng tôi giới hạn thảo luận trong một vài điều quan trọng nhất, có khả năng gây nhầm lẫn nhất và khác biệt nhất so với các nguồn khác: đẳng thức đủ điều kiện =, vectơ, hệ quy chiếu ưu tiên q, diễn giải hoạt động/thụ động của các phép biến đổi và thuật ngữ của các dạng vi phân.

III. Phương Pháp Lagrangian Nền Tảng của Cơ Học Hình Học 58 ký tự

Phương pháp Lagrangian đóng vai trò là nền tảng cho cơ học hình học. Nó cung cấp một cách tiếp cận mạnh mẽ và thanh lịch để mô tả chuyển động và tương tác. Lagrangian là một hàm toán học chứa thông tin về động năng và thế năng của một hệ thống. Bằng cách áp dụng nguyên lý tác dụng tối thiểu, người ta có thể suy ra các phương trình chuyển động từ Lagrangian. Phương pháp Lagrangian đặc biệt hữu ích cho việc giải quyết các vấn đề với các ràng buộc phức tạp. Nó cho phép các nhà vật lý tập trung vào các biến quan trọng nhất và bỏ qua những chi tiết không cần thiết. Ngoài ra, phương pháp Lagrangian cung cấp một cách tự nhiên để xác định các đại lượng bảo toàn, chẳng hạn như năng lượng và động lượng. Tóm lại, phương pháp Lagrangian là một công cụ thiết yếu cho bất kỳ ai nghiên cứu cơ học hình học.

3.1. Xác Định Lagrangian và Suy Ra Phương Trình Euler Lagrange

Việc xác định Lagrangian là bước đầu tiên trong việc áp dụng phương pháp Lagrangian. Lagrangian thường được định nghĩa là sự khác biệt giữa động năng và thế năng của hệ thống. Tuy nhiên, việc xác định chính xác Lagrangian có thể là một thách thức, đặc biệt đối với các hệ thống phức tạp. Một khi Lagrangian đã được xác định, người ta có thể suy ra các phương trình chuyển động bằng cách áp dụng phương trình Euler-Lagrange. Các phương trình này là một tập hợp các phương trình vi phân mô tả sự phát triển theo thời gian của hệ thống. Việc giải các phương trình Euler-Lagrange có thể là một nhiệm vụ khó khăn, nhưng kết quả thường mang lại những hiểu biết sâu sắc về hành vi của hệ thống.

3.2. Bảo Toàn Năng Lượng và Động Lượng Trong Phương Pháp Lagrangian

Phương pháp Lagrangian cung cấp một cách tự nhiên để xác định các đại lượng bảo toàn. Một đại lượng được bảo toàn nếu nó không thay đổi theo thời gian. Ví dụ, nếu Lagrangian không phụ thuộc vào thời gian một cách явно (một cách явно explicit), thì năng lượng của hệ thống được bảo toàn. Tương tự, nếu Lagrangian không phụ thuộc vào một tọa độ cụ thể, thì động lượng liên quan đến tọa độ đó được bảo toàn. Các định luật bảo toàn rất quan trọng trong vật lý, vì chúng cho phép các nhà vật lý đơn giản hóa các vấn đề và đưa ra các dự đoán về hành vi của hệ thống. Theo tài liệu gốc, một lượng công việc cần thiết để giải các trường hợp đặc biệt và các mô tả tính toán có thể được gỡ bỏ để nhường chỗ cho các chương “vật lý” đã đề cập. Điều này hoàn toàn không có nghĩa là văn bản đã bị loại bỏ các ví dụ đã được hoạt động thực tế về cơ học cổ điển. Ví dụ, hầu hết các chương dài về lý thuyết nhiễu loạn và về ứng dụng các bất biến đoạn nhiệt (cả hai đều được coi là vật lý hơn là toán học) đã được giữ lại. Tất cả các cuộc thảo luận (thừa nhận là không nhiệt tình) về các phương pháp chuyển đổi chính tắc cũng đã được giữ lại.

IV. Cơ Học Hamilton Một Cách Tiếp Cận Thay Thế Đầy Quyền Năng 60 ký tự

Cơ học Hamilton cung cấp một cách tiếp cận thay thế nhưng đầy quyền năng để mô tả chuyển động. Thay vì sử dụng Lagrangian, cơ học Hamilton sử dụng Hamiltonian, một hàm toán học chứa thông tin về năng lượng của hệ thống. Các phương trình chuyển động được suy ra từ Hamiltonian bằng cách sử dụng phương trình Hamilton. Một trong những lợi thế của cơ học Hamilton là nó cung cấp một cách tự nhiên để xử lý các hệ thống động lực học hỗn loạn. Nó cũng là một nền tảng quan trọng cho cơ học lượng tử. Trong cơ học Hamilton, các tọa độ và động lượng được đối xử một cách bình đẳng, điều này dẫn đến một sự đối xứng nhất định trong các phương trình. Tóm lại, cơ học Hamilton là một công cụ thiết yếu cho bất kỳ ai muốn hiểu sâu hơn về cơ học.

4.1. Phương Trình Hamilton và Không Gian Pha

Phương trình Hamilton là một tập hợp các phương trình vi phân mô tả sự phát triển theo thời gian của một hệ thống trong cơ học Hamilton. Các phương trình này liên quan đến tọa độ và động lượng của hệ thống, và chúng có thể được giải để xác định quỹ đạo của hệ thống trong không gian pha. Không gian pha là một không gian toán học có các trục tương ứng với tọa độ và động lượng của hệ thống. Mỗi điểm trong không gian pha đại diện cho một trạng thái có thể của hệ thống. Quỹ đạo của hệ thống trong không gian pha mô tả sự phát triển theo thời gian của hệ thống. Không gian pha là một khái niệm hữu ích cho việc hiểu hành vi của các hệ thống động lực học, đặc biệt là các hệ thống hỗn loạn.

4.2. Mối Liên Hệ Giữa Cơ Học Hamilton và Cơ Học Lượng Tử

Cơ học Hamilton là một nền tảng quan trọng cho cơ học lượng tử. Trong cơ học lượng tử, các đại lượng vật lý được biểu diễn bằng các toán tử tác động lên các hàm sóng. Các toán tử này tuân theo một tập hợp các quy tắc giao hoán nhất định, tương ứng với các móc Poisson trong cơ học Hamilton. Hamiltonian trong cơ học Hamilton tương ứng với toán tử năng lượng trong cơ học lượng tử. Các phương trình chuyển động trong cơ học lượng tử có thể được suy ra từ Hamiltonian bằng cách sử dụng phương trình Schrödinger. Tóm lại, cơ học Hamilton cung cấp một cầu nối giữa cơ học cổ điển và cơ học lượng tử. Theo tài liệu gốc, lý do chính là các phương pháp Hamilton cung cấp các kết nối trực tiếp nhất với cơ học lượng tử, nhưng, với các cân nhắc về lượng tử hiện đang bị bỏ qua, chúng kém cần thiết hơn đối với chương trình.

V. Ứng Dụng Thực Tiễn của Cơ Học Hình Học Trong Vật Lý 59 ký tự

Cơ học hình học không chỉ là một lý thuyết trừu tượng, nó còn có nhiều ứng dụng thực tiễn trong vật lý. Nó có thể được sử dụng để mô tả chuyển động của các hành tinh, dao động của các phân tử, và sự lan truyền của ánh sáng. Ứng dụng cơ học hình học cũng có thể được tìm thấy trong kỹ thuật, chẳng hạn như thiết kế robot và điều khiển vệ tinh. Một trong những ứng dụng quan trọng nhất của cơ học hình học là trong thuyết tương đối tổng quát, nơi nó được sử dụng để mô tả sự cong của không-thời gian do lực hấp dẫn. Tóm lại, cơ học hình học là một công cụ mạnh mẽ có thể được sử dụng để giải quyết một loạt các vấn đề trong vật lý và kỹ thuật.

5.1. Mô Tả Chuyển Động Của Các Hành Tinh và Vệ Tinh

Cơ học hình học có thể được sử dụng để mô tả chuyển động của các hành tinh và vệ tinh một cách chính xác. Bằng cách sử dụng phương pháp Lagrangian hoặc phương pháp Hamilton, người ta có thể suy ra các phương trình chuyển động cho các vật thể thiên văn. Các phương trình này có thể được giải để xác định quỹ đạo của các hành tinh và vệ tinh, và để dự đoán vị trí của chúng tại bất kỳ thời điểm nào trong tương lai. Cơ học hình học cũng có thể được sử dụng để nghiên cứu sự ổn định của các quỹ đạo hành tinh và để hiểu cách các nhiễu loạn nhỏ có thể ảnh hưởng đến chuyển động của chúng.

5.2. Ứng Dụng Trong Thuyết Tương Đối Tổng Quát và Lý Thuyết Trường

Cơ học hình học đóng một vai trò quan trọng trong thuyết tương đối tổng quát. Trong thuyết tương đối tổng quát, lực hấp dẫn được mô tả như là sự cong của không-thời gian. Các phương trình của thuyết tương đối tổng quát là các phương trình vi phân mô tả sự cong của không-thời gian. Cơ học hình học cung cấp các công cụ toán học cần thiết để giải các phương trình này và để hiểu các tính chất của không-thời gian cong. Ngoài ra, Cơ học hình học còn được ứng dụng trong các lĩnh vực lý thuyết như lý thuyết trường, nơi nó giúp mô tả các tương tác cơ bản của các hạt. Tài liệu gốc cho biết các phương pháp bất biến Gauge, đóng một vai trò quan trọng trong lý thuyết dây, cũng được giới thiệu một cách tự nhiên trong bối cảnh của các phương pháp Newtonian trực tiếp. Các ý kiến trong đoạn này, khi xét cùng nhau, phủ nhận phần lớn lời nói đầu cho phiên bản đầu tiên, do đó đã bị loại bỏ.

VI. Tương Lai Của Cơ Học Hình Học Những Hướng Nghiên Cứu Mới 59 ký tự

Cơ học hình học tiếp tục là một lĩnh vực nghiên cứu tích cực. Các nhà vật lý và toán học đang khám phá những ứng dụng mới và phát triển các công cụ toán học mới để giải quyết các vấn đề phức tạp hơn. Một trong những hướng nghiên cứu hứa hẹn nhất là sự kết hợp của cơ học hình học với cơ học lượng tử. Cơ học lượng tử hình học có thể dẫn đến những hiểu biết sâu sắc hơn về bản chất của không-thời gian và các tương tác cơ bản của các hạt. Ngoài ra, cơ học hình học có thể đóng một vai trò quan trọng trong việc phát triển các lý thuyết mới về hấp dẫn lượng tử. Tóm lại, tương lai của cơ học hình học là tươi sáng, và có rất nhiều cơ hội cho sự khám phá và đổi mới.

6.1. Nghiên Cứu Về Cơ Học Lượng Tử Hình Học và Hấp Dẫn Lượng Tử

Cơ học lượng tử hình học là một lĩnh vực nghiên cứu mới nổi tìm cách kết hợp các nguyên tắc của cơ học hình học với cơ học lượng tử. Mục tiêu là phát triển một lý thuyết thống nhất có thể mô tả cả lực hấp dẫn và các tương tác cơ bản khác. Hấp dẫn lượng tử là một trong những thách thức lớn nhất trong vật lý hiện đại. Bằng cách kết hợp cơ học hình học và cơ học lượng tử, các nhà vật lý hy vọng sẽ tạo ra những đột phá mới trong sự hiểu biết của chúng ta về vũ trụ.

6.2. Phát Triển Các Công Cụ Toán Học Mới Cho Cơ Học Hình Học

Để tiến bộ trong cơ học hình học, cần phải phát triển các công cụ toán học mới. Các nhà toán học đang làm việc để mở rộng hình học vi phânđại số tensor để đối phó với các vấn đề phức tạp hơn. Họ cũng đang phát triển các lý thuyết mới về đa tạpkhông gian để mô tả các hệ thống vật lý phức tạp. Những công cụ toán học mới này sẽ cho phép các nhà vật lý khám phá những lĩnh vực mới của vật lý và giải quyết các vấn đề trước đây không thể giải quyết được.

27/09/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Richard Talman Geometric Mechanics www.com 1807–2007 Knowledge for Generations Each generation has its unique needs and aspirations. When Charles Wiley first opened his small printing shop in lower Manhattan in 1807, it was a generation of boundless potential searching for an identity. And we were there, helping to define a new American literary tradition. Over half a century later, in the midst of the Second Industrial Revolution, it was a generation focused on building the future.

Once again, we were there, supplying the critical scientific, technical, and engineering knowledge that helped frame the world. Throughout the 20th Century, and into the new millennium, nations began to reach out beyond their own borders and a new international community was born. Wiley was there, ex- panding its operations around the world to enable a global exchange of ideas, opinions, and know-how. For 200 years, Wiley has been an integral part of each generation’s journey, enabling the flow of information and understanding necessary to meet their needs and fulfill their aspirations.

Today, bold new technologies are changing the way we live and learn. Wiley will be there, providing you the must-have knowledge you need to imagine new worlds, new possibilities, and new oppor- tunities. Generations come and go, but you can always count on Wiley to provide you the knowledge you need, when and where you need it! William J. Pesce Peter Booth Wiley President and Chief Executive Officer Chairman of the Board www.com Richard Talman Geometric Mechanics Toward a Unification of Classical Physics Second, Revised and Enlarged Edition WILEY-VCH Verlag GmbH & Co.com The Author All books published by Wiley-VCH are carefully produced.

Nevertheless, authors, editors, and publisher do not warrant the information Prof. Richard Talman contained in these books, including this book, to Cornell University be free of errors. Readers are advised to keep in Laboratory of Elementary Physics mind that statements, data, illustrations, procedural details or other items may Ithaca, NY 14853 inadvertently be inaccurate. USA talman@mail.edu Library of Congress Card No.: applied for British Library Cataloguing-in-Publication Data A catalogue record for this book is available from the British Library.

Bibliographic information published by the Deutsche Nationalbibliothek The Deutsche Nationalbibliothek lists this publication in the Deutsche Nationalbibliografie; detailed bibliographic data are available in the Internet at <http://dnb.  2007 WILEY-VCH Verlag GmbH & Co. KGaA, Weinheim All rights reserved (including those of translation into other languages). No part of this book may be reproduced in any form – by photoprinting, microfilm, or any other means – nor transmitted or translated into a machine language without written permission from the publishers.

Registered names, trademarks, etc. used in this book, even when not specifically marked as such, are not to be considered unprotected by law. Composition Uwe Krieg, Berlin Printing Strauss GmbH, Mörlenbach Binding Litges & Dopf Buchbinderei GmbH, Heppenheim Wiley Bicentennial Logo Richard J. Pacifico Printed in the Federal Republic of Germany Printed on acid-free paper ISBN: 978-3-527-40683-8 www.com V Contents Preface XV Introduction 1 Bibliography 9 1 Review of Classical Mechanics and String Field Theory 11 1.1 Preview and Rationale 11 1.2 Review of Lagrangians and Hamiltonians 13 1.1 Hamilton’s Equations in Multiple Dimensions 14 1.3 Derivation of the Lagrange Equation from Hamilton’s Principle 16 1.4 Linear, Multiparticle Systems 18 1.1 The Laplace Transform Method 23 1.2 Damped and Driven Simple Harmonic Motion 24 1.3 Conservation of Momentum and Energy 26 1.5 Effective Potential and the Kepler Problem 26 1.7 Longitudinal Oscillation of a Beaded String 32 1.2 The Continuum Limit 34 1.8 Field Theoretical Treatment and Lagrangian Density 36 1.9 Hamiltonian Density for Transverse String Motion 39 1.10 String Motion Expressed as Propagating and Reflecting Waves 40 1.11 Problems 42 Bibliography 44 2 Geometry of Mechanics, I, Linear 45 2.1 Pairs of Planes as Covariant Vectors 47 2.2 Calculus of Differential Forms 57 2.3 Familiar Physics Equations Expressed Using Differential Forms 61 www.com VI Contents 2.1 Vectors and Their Duals 66 2.2 Transformation of Coordinates 68 2.3 Transformation of Distributions 72 2.4 Multi-index Tensors and their Contraction 73 2.5 Representation of a Vector as a Differential Operator 76 2.4 (Possibly Complex) Cartesian Vectors in Metric Geometry 79 2.2 Skew Coordinate Frames 81 2.3 Reduction of a Quadratic Form to a Sum or Difference of Squares 81 2.4 Introduction of Covariant Components 83 2.5 The Reciprocal Basis 84 Bibliography 86 3 Geometry of Mechanics, II, Curvilinear 89 3.1 (Real) Curvilinear Coordinates in n-Dimensions 90 3.1 The Metric Tensor 90 3.2 Relating Coordinate Systems at Different Points in Space 92 3.3 The Covariant (or Absolute) Differential 97 3.2 Derivation of the Lagrange Equations from the Absolute Differential 102 3.1 Practical Evaluation of the Christoffel Symbols 108 3.3 Intrinsic Derivatives and the Bilinear Covariant 109 3.4 The Lie Derivative – Coordinate Approach 111 3.1 Lie-Dragged Coordinate Systems 111 3.2 Lie Derivatives of Scalars and Vectors 115 3.5 The Lie Derivative – Lie Algebraic Approach 120 3.1 Exponential Representation of Parameterized Curves 120 3.6 Identification of Vector Fields with Differential Operators 121 3.8 Lie-Dragged Congruences and the Lie Derivative 125 3.9 Commutators of Quasi-Basis-Vectors 130 Bibliography 132 4 Geometry of Mechanics, III, Multilinear 133 4.1 Generalized Euclidean Rotations and Reflections 133 4.2 Expressing a Rotation as a Product of Reflections 135 4.3 The Lie Group of Rotations 136 4.com Contents VII 4.1 Volume Determined by 3- and by n-Vectors 138 4.3 Multivectors and Generalization to Higher Dimensionality 141 4.4 Local Radius of Curvature of a Particle Orbit 143 4.6 Sums of p-Vectors 145 4.7 Bivectors and Infinitesimal Rotations 145 4.3 Curvilinear Coordinates in Euclidean Geometry (Continued) 148 4.1 Repeated Exterior Derivatives 148 4.2 The Gradient Formula of Vector Analysis 149 4.3 Vector Calculus Expressed by Differential Forms 151 4.4 Derivation of Vector Integral Formulas 154 4.5 Generalized Divergence and Gauss’s Theorem 157 4.6 Metric-Free Definition of the “Divergence” of a Vector 159 4.4 Spinors in Three-Dimensional Space 161 4.1 Definition of Spinors 162 4.2 Demonstration that a Spinor is a Euclidean Tensor 162 4.4 Associating a Matrix with a Trivector (Triple Product) 164 4.5 Representations of Reflections 164 4.6 Representations of Rotations 165 4.7 Operations on Spinors 166 4.8 Real Euclidean Space 167 4.9 Real Pseudo-Euclidean Space 167 Bibliography 167 5 Lagrange–Poincaré Description of Mechanics 169 5.1 The Poincaré Equation 169 5.1 Some Features of the Poincaré Equations 179 5.2 Invariance of the Poincaré Equation 180 5.3 Translation into the Language of Forms and Vector Fields 182 5.4 Example: Free Motion of a Rigid Body with One Point Fixed 183 5.2 Variational Derivation of the Poincaré Equation 186 5.3 Restricting the Poincaré Equation With Group Theory 189 5.1 Continuous Transformation Groups 189 5.2 Use of Infinitesimal Group Parameters as Quasicoordinates 193 5.3 Infinitesimal Group Operators 195 5.4 Commutation Relations and Structure Constants of the Group 199 5.5 Qualitative Aspects of Infinitesimal Generators 201 5.6 The Poincaré Equation in Terms of Group Generators 204 5.7 The Rigid Body Subject to Force and Torque 206 Bibliography 217 www.com VIII Contents 6 Newtonian/Gauge Invariant Mechanics 219 6.1 Vector Description in Curvilinear Coordinates 219 6.2 The Frenet–Serret Formulas 222 6.3 Vector Description in an Accelerating Coordinate Frame 226 6.4 Exploiting the Fictitious Force Description 232 6.2 Single Particle Equations in Gauge Invariant Form 238 6.1 Newton’s Force Equation in Gauge Invariant Form 239 6.2 Active Interpretation of the Transformations 242 6.3 Newton’s Torque Equation 246 6.4 The Plumb Bob 248 6.3 Gauge Invariant Description of Rigid Body Motion 252 6.1 Space and Body Frames of Reference 253 6.2 Review of the Association of 2 × 2 Matrices to Vectors 256 6.3 “Association” of 3 × 3 Matrices to Vectors 258 6.4 Derivation of the Rigid Body Equations 259 6.5 The Euler Equations for a Rigid Body 261 6.4 The Foucault Pendulum 262 6.1 Fictitious Force Solution 263 6.2 Gauge Invariant Solution 265 6.3 “Parallel” Translation of Coordinate Axes 270 6.5 Tumblers and Divers 274 Bibliography 276 7 Hamiltonian Treatment of Geometric Optics 277 7.1 Analogy Between Mechanics and Geometric Optics 278 7.1 Scalar Wave Equation 279 7.2 The Eikonal Equation 281 7.3 Determination of Rays from Wavefronts 282 7.4 The Ray Equation in Geometric Optics 283 7.1 The Lagrange Integral Invariant and Snell’s Law 285 7.2 The Principle of Least Time 287 7.3 Paraxial Optics, Gaussian Optics, Matrix Optics 288 7.4 Huygens’ Principle 292 Bibliography 294 8 Hamilton–Jacobi Theory 295 8.1 Hamilton–Jacobi Theory Derived from Hamilton’s Principle 295 8.1 The Geometric Picture 297 8.2 Trajectory Determination Using the Hamilton–Jacobi Equation 299 www.com Contents IX 8.2 Finding a Complete Integral by Separation of Variables 300 8.3 Hamilton–Jacobi Analysis of Projectile Motion 301 8.4 The Jacobi Method for Exploiting a Complete Integral 302 8.5 Completion of Projectile Example 304 8.6 The Time-Independent Hamilton–Jacobi Equation 305 8.7 Hamilton–Jacobi Treatment of 1D Simple Harmonic Motion 306 8.3 The Kepler Problem 307 8.3 Hamilton–Jacobi Formulation.4 Analogies Between Optics and Quantum Mechanics 314 8.1 Classical Limit of the Schrödinger Equation 314 Bibliography 316 9 Relativistic Mechanics 317 9.2 World Points and Intervals 318 9.4 The Lorentz Transformation 321 9.5 Transformation of Velocities 322 9.6 4-Vectors and Tensors 322 9.7 Three-Index Antisymmetric Tensor 325 9.9 The 4-Gradient, 4-Velocity, and 4-Acceleration 326 9.1 The Relativistic Principle of Least Action 327 9.2 Energy and Momentum 328 9.5 Hamilton–Jacobi Formulation 330 9.3 Introduction of Electromagnetic Forces into Relativistic Mechanics 332 9.1 Generalization of the Action 332 9.2 Derivation of the Lorentz Force Law 334 9.3 Gauge Invariance 335 Bibliography 338 10 Conservation Laws and Symmetry 339 10.1 Conservation of Linear Momentum 339 10.2 Rate of Change of Angular Momentum: Poincaré Approach 341 www.3 Conservation of Angular Momentum: Lagrangian Approach 342 10.4 Conservation of Energy 343 10.5 Cyclic Coordinates and Routhian Reduction 344 10.1 Integrability; Generalization of Cyclic Variables 347 10.7 Conservation Laws in Field Theory 352 10.1 Ignorable Coordinates and the Energy Momentum Tensor 352 10.8 Transition From Discrete to Continuous Representation 356 10.1 The 4-Current Density and Charge Conservation 356 10.2 Energy and Momentum Densities 360 10.9 Angular Momentum of a System of Particles 362 10.10 Angular Momentum of a Field 363 Bibliography 364 11 Electromagnetic Theory 365 11.1 The Electromagnetic Field Tensor 367 11.1 The Lorentz Force Equation in Tensor Notation 367 11.2 Lorentz Transformation and Invariants of the Fields 369 11.2 The Electromagnetic Field Equations 370 11.1 The Homogeneous Pair of Maxwell Equations 370 11.2 The Action for the Field, Particle System 370 11.3 The Electromagnetic Wave Equation 372 11.4 The Inhomogeneous Pair of Maxwell Equations 373 11.5 Energy Density, Energy Flux, and the Maxwell Stress Energy Tensor 374 Bibliography 377 12 Relativistic Strings 379 12.1 Is String Theory Appropriate? 379 12.3 Postulating a String Lagrangian 381 12.2 Area Representation in Terms of the Metric 383 12.3 The Lagrangian Density and Action for Strings 384 12.2 Parameterization of String World Surface by σ and τ 385 12.3 The Nambu–Goto Action 385 12.4 String Tension and Mass Density 387 12.4 Equations of Motion, Boundary Conditions, and Unexcited Strings 389 12.5 The Action in Terms of Transverse Velocity 391 12.6 Orthogonal Parameterization by Energy Content 394 www.com Contents XI 12.7 General Motion of a Free Open String 396 12.8 A Rotating Straight String 398 12.9 Conserved Momenta of a String 400 12.1 Angular Momentum of Uniformly Rotating Straight String 401 12.10 Light Cone Coordinates 402 12.11 Oscillation Modes of a Relativistic String 406 Bibliography 408 13 General Relativity 409 13.2 Transformation to Locally Inertial Coordinates 412 13.3 Parallel Transport on a Surface 413 13.4 The Twin Paradox in General Relativity 417 13.5 The Curvature Tensor 422 13.1 Properties of Curvature Tensor, Ricci Tensor, and Scalar Curvature 423 13.6 The Lagrangian of General Relativity and the Energy–Momentum Tensor 425 13.7 “Derivation” of the Einstein Equation 428 13.8 Weak, Nonrelativistic Gravity 430 13.9 The Schwarzschild Metric 433 13.1 Orbit of a Particle Subject to the Schwarzschild Metric 434 13.10 Gravitational Lensing and Red Shifts 437 Bibliography 440 14 Analytic Bases for Approximation 441 14.1 The Action as a Generator of Canonical Transformations 441 14.2 Time-Independent Canonical Transformation 446 14.3 Action-Angle Variables 448 14.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ