CHƯƠNG I: XUNG ĐỘT TỰ NHIÊN Sự tự nhiên của xung đột Ghi chú: tất cả các ví dụ từ thực tiễn của riêng tôi. Không phải từ các diễn đàn công khai, không bí mật hoặc được ngụy trang rất nhiều để bảo vệ bí mật. Chúng ta có hai luồng ý kiến về sự mâu thuẫn. Ta nói rằng, mâu thuẫn là tự nhiên, khó có thể tránh, cần thiết và là điều bình thường, và vấn đề không nằm ở mâu thuẫn mà nằm ở chỗ chúng ta giải quyết chúng như thế nào.
Nhưng chúng ta cũng không thích thừa nhận khi ta ở giữa mâu thuẫn nào đó. Cha mẹ cam đoan với con cái rằng những cuộc cãi nhau dữ dội mà họ đang có không phải là sự mâu thuẫn, nó chỉ là một cuộc “thảo luận”. Các cơ quan tuyển những người điều hành để hướng đạo, chỉ dẫn các kế hoạch chiến lược, mục tiêu được đề ra, nhóm kiểm soát chất lượng, team-building (xây dựng đội nhóm), và tất cả cách thức đào tạo, nhưng họ quá rụt rè để tìm kiếm sự giúp đỡ với những xung đột nội bộ. Bằng cách nào đó, để nói rằng chúng ta trong cuộc mâu thuẫn là thừa nhận sự thất bại và thừa nhận sự xuất hiện của một tình huống chúng ta cho rằng là vô vọng.
Sự mâu thuẫn này về xung đột là bắt nguồn từ cùng những nhân tố thách thức mâu thuẫn căn bản đối mặt với bản chất và chức năng của mâu thuẫn. Cách mà chúng ta nhìn nhận mâu thuẫn ảnh hưởng đến thái độ của chúng ta khi tiếp cận và xử lý nó, và có rất nhiều cách để nhìn nhận nó. Ví dụ, chúng ta có thể cho rằng mâu thuẫn là một cảm giác, một sự bất đồng, một sự không tương thích thực sự hoặc được nhận thức về lợi ích, một kết quả của sự không đồng nhất về thế giới quan, hoặc một chuỗi các hành vi. Nếu muốn có hiệu quả trong việc xử lý các bất đồng, chúng ta phải bắt đầu bằng cách hiểu và bao quát sự phức tạp lẫn bản chất của nó.
Ta cần các công cụ để giúp ta phân chia các sự tương tác phức tạp làm nên một sự mâu thuẫn, điều đó giúp chúng ta hiểu rõ nguồn gốc của mâu thuẫn, cho chúng ta một cách xử lý thích hợp xử các lực lượng thúc đẩy hành vi và sự tương tác của tất cả những người tham gia, bao gồm cả bản thân chúng ta. Kể cả ta có đoán trước được chúng hay không, chúng ta đều đi vào mâu thuẫn với những giả thiết về tính tự nhiên của nó, Đôi khi, những giả thiết này rất có ích với 1 0 0 Tieu luan chúng ta, nhưng khi khác, chúng là những thứ che mắt làm giới hạn khả năng thấu hiểu những gì nằm sau một mâu thuẫn và những thay thế có thể tồn tại khi giải quyết nó. Ta cần những khuôn khổ mở rộng suy nghĩ của mình, thử thách những giả thiết của mình và thực tế, dễ sử dụng. Khi chúng ta phát triển khả năng hiểu biết mâu thuẫn một cách sâu hơn và mạnh mẽ hơn.
Chúng ta nâng cao khả năng xử lý nó một cách hiệu quả và tùy theo những giá trị quan trọng nhất của chúng ta về tạo nên hòa bình. Để đơn giản hóa nhiệm vụ xử lý những mâu thuẫn phức tạp, ta cần làm cho suy nghĩ của chúng ta phức tạp hơn về mâu thuẫn chính nó. Một khuôn khổ để hiểu về mâu thuẫn nên là một quan điểm của tổ chức mà nó mang một sự tập trung hơn về mâu thuẫn. Có nhiều quan điểm khác nhau ta có thể sử dụng, và mỗi người trong chúng ta sẽ tìm thấy vài cách nghĩ phù hợp với chúng ta hơn những những cái khác.
Hơn thế, những quan điểm thể hiện trong chương này không được áp dụng chung với tất cả các mâu thuẫn. Hiếm khi nào ta đặt tất cả chúng vào cùng một thời điểm cho cùng một tình huống. Tuy nhiên, chúng cùng nhau cung cấp một tập hợp các khái niệm có thể giúp ta hiểu sự tự nhiên của mâu thuẫn và động lực của cách mâu thuẫn diễn ra. Cách chúng ta trải qua xung đột Mâu thuẫn xuất hiện và được trải nghiệm cùng với những khía cạnh về nhận thức (tri giác), cảm xúc (xúc giác) và hành vi (hành động).
Chúng ta thường miêu tả mâu thuẫn một cách đơn giản chủ yếu bằng những từ ngữ về hành vi, nhưng đây có thể quá đơn giản hóa sự tự nhiên của sự trải nghiệm. Có góc nhìn ba chiều có thể giúp chúng ta hiểu về sự phức tạp của mâu thuẫn và tại sao một mâu thuẫn đôi khi có vẻ vẫn vận hành trong những chiều hướng khác nhau. Xung đột khi là sự nhận thức Như là một tập hợp của nhận thức, mâu thuẫn là niềm tin hay sự thấu hiểu rằng sự cần thiết, hứng thú, mong muốn hay giá trị của chúng ta không tương thích với của người khác. Có cả hai yếu tố khách quan và chủ quan ở góc nhìn này.
Nếu tôi muốn phát triển một mảnh đất thành một trung tâm mua sắm và bạn muốn bảo tồn, giữ nó là một khoảng trống, vậy có một cái nhìn khách quan không tương đồng trong mục tiêu của chúng ta. Nếu tôi tin cách bạn muốn hướng sự phát triển học tập của con trai chúng ta 2 0 0 Tieu luan là không hợp với triết lý nuôi dạy con của tôi, thì ở đó có một thành phần chủ quan quan trọng. Nếu một trong chúng ta tin rằng một sự không tương đồng tồn tại, chúng ta có đang mâu thuẫn không? Như một vấn đề thực tế, tôi thấy nó rất có ích khi cho rằng một mâu thuẫn tồn tại nếu có ít nhất một người nghĩ là có một mâu thuẫn. Nếu tôi tin rằng ta có những sở thích khác biệt và tiến thành phù hợp, tôi đang lôi kéo bạn vào một quá trình xung đột dù cho bạn có nhận thấy giống tôi hay không.
Khía cạnh về sự nhận thức thường bộc lộ qua nhiều cấu trúc tường thuật mà những người tranh cãi dùng để miêu tả hoặc giải thích một mâu thuẫn. Nếu tôi đưa ra một câu chuyện về một sự tương tác mà đề xuất rằng bạn đang cố cắt xén hoặc chối bỏ những gì vốn dĩ là của tôi, tôi vừa bộc lộ vừa củng cố quan điểm của tôi về sự tồn tại và tự nhiên của một xung đột. Câu chuyện mà mọi người dùng mở ra một cửa sổ mới về cách nhìn nhận mới và một ý nghĩa của làm việc trên yếu tố nhận thức một xung đột. Xung đột khi là một cảm xúc Mâu thuẫn cũng là một trải nghiệm như là một phản ứng của cảm xúc với một tình huống hoặc một sự tương tác.
Chúng ta thường miêu tả mâu thuẫn bằng những cụm từ về cảm xúc của chúng ta, sự tức giận, buồn bực, sợ hãi,đau, đay nghiến, vô vọng, cương định hoặc thậm chí sự hứng khởi. Đôi khi, một xung đột không tự có những biểu lộ hành vi, nhưng tuy nhiên, vẫn tạo ra cường độ cảm xúc đáng kể. Với tư cách là một người hòa giải, tôi có đôi khi nhìn thấy mọi người cư xử như họ đang ở trong một cuộc bất đồng gay gắt về những vấn đề sâu sắc, nhưng chưa từng xác minh rõ chính xác được học bất đồng ở đâu. Dù sao thì họ vẫn ở trong một cuộc xung đột bởi vì họ cảm thấy vậy.
Với chiều hướng nhận thức, mâu thuẫn trong chiều hướng cảm xúc không phải lúc nào cũng có sự trải nghiệm tương tự bởi những thành phần khác nhau. Thường thì một cuộc xung đột tồn tại bởi vì một người cảm thấy buồn, tức giận hoặc bằng cảm xúc nào đó mâu thuẫn với người khác, kể cả khi những cảm xúc đó không được đáp lại hoặc thậm chí không được biết bởi người kia. Những thành phần hành vi có khi rất nhỏ nhưng sự mâu thuẫn vẫn rất thật đối với người đang trải qua những cảm xúc đó. Xung đột khi là hành động Mâu thuẫn cũng được hiểu và trải nghiệm bằng những hành động mà con người dùng để thể hiện cảm xúc, nói rõ những sự nhận thức của họ và đạt được thứ họ cần, đặc 3 0 0 Tieu luan biệt, khi làm vậy có khả năng can thiệp vào nhu cầu của người khác.
Những hành vi xung đột có thể tham gia nỗ lực trực tiếp để làm cho điều gì đó xảy ra với chi phí của người khác. Nó có thể là một bài tập của sức mạnh. Nó có thể bạo lực. Nó có thể là sự tàn phá.
Ngược lại, hành vi này có thể hòa giải, mang tính xây dựng và thân thiện. Bất kể giọng điệu của nó là gì, mục đích của hành vi xung đột hoặc là để thể hiện xung đột hoặc để đáp ứng nhu cầu của một người. Ở đây cũng vậy, có một câu hỏi về thời điểm xung đột thực sự tồn tại. Nếu bạn viết thư cho người biên tập, ký đơn thỉnh cầu và hỏi ý kiến luật sư để ngăn trung tâm mua sắm của tôi và tôi thậm chí không biết bạn tồn tại, chúng ta có trong một cuộc xung đột.
Bạn có thể có mâu thuẫn với tôi nếu tôi không có mâu thuẫn với bạn không? Bỏ qua lý thuyết, tôi nghĩ câu trả lời thực tế là có cho cả hai câu hỏi. Trong việc mô tả hoặc hiểu xung đột, hầu hết chúng ta trước tiên hướng đến khía cạnh hành vi. Nếu bạn hỏi những người tranh chấp xung đột là gì, họ có nhiều khả năng sẽ nói về những gì đã xảy ra hoặc những gì họ muốn xảy ra - nghĩa là về hành vi. Hơn nữa, bất kỳ nỗ lực nào để đạt được một thỏa thuận đương nhiên sẽ tập trung vào hành vi bởi vì đó là lĩnh vực mà các thỏa thuận vận hành.
Chúng ta có thể nói ta đồng ý cố gắng cảm thấy khác hoặc nghĩ khác về một chuyện gì đó và những câu như vậy thường tạo nên những sự đồng tình - nhưng họ thường là khát vọng hơn là hoạt động. Những gì chúng ta có thể đồng ý là hành vi: hành động hoặc không hành động. Khi chúng ta tập trung vào kết quả nó là một điều tự nhiên cho ta khi nhấn mạnh khía cạnh này với hao tổn của những khía cạnh khác, nhưng khi làm như vậy, chúng ta có thể dễ dàng bỏ qua các thành phần quan trọng của xung đột và công việc cần thiết để giải quyết các yếu tố nhận thức và cảm xúc của nó. Rõ ràng bản chất của xung đột trên một khía cạnh ảnh hưởng rất lớn đến cách nó diễn ra và trải qua ở hai khía cạnh còn lại.