PHẦN MỞ ĐẦU 1. Lý do chọn đề tài Năm 2007, được xem là thời điểm đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong tiến trình hội nhập kinh tế quốc tế khi Việt Nam trở thành thành viên thứ 150 của Tổ chức Thương mại Thế giới (World Trade Organization, viết tắt WTO). Bên cạnh đó, tính đến nay Việt Nam đã ký kết 16 Hiệp định thương mại tự do (Free Trade Agreement, viết tắt FTA), trong đó Hiệp định Đối tác Kinh tế Toàn diện Khu vực (Regional Comprehensive Economic Partnership, viết tắt RCEP) chính thức có hiệu lực ngày 01/01/2022, Hiệp định thương mại tự do giữa Việt Nam và Israel chính thức ký kết vào ngày 25/7/2023. Đặc biệt, hiện nay Hiệp định thương mại tự do giữa Việt Nam và khối EFTA (bao gồm 04 nước Thụy Sĩ, Na Uy, Iceland và Liechtenstein) đang trong quá trình đàm phán.
Từ đó, mang lại cho Việt Nam nhiều cơ hội tiềm năng, tạo động lực thúc đẩy sự phát triển kinh tế, khẳng định vị thế trong hoạt động thương mại, đặc biệt là hoạt động xuất, nhập khẩu. Tuy nhiên, điều này đồng nghĩa Việt Nam phải đối mặt với những thách thức lớn khi sản phẩm xuất khẩu phải đáp ứng yêu cầu cao về yếu tố kỹ thuật, công nghệ; ngược lại, một khối lượng lớn sản phẩm từ nước ngoài cũng được nhập khẩu vào Việt Nam. Song song với đó, các doanh nghiệp trong nước không ngừng ra sức cạnh tranh tại thị trường nội địa, không loại trừ những trường hợp kinh doanh vì mục đích lợi nhuận, vì vậy dẫn đến sản phẩm lưu thông trên thị trường luôn tiềm ẩn nguy cơ có khuyết tật. Mặt khác, khi xác lập một giao dịch, tâm lý chung của người tiêu dùng luôn muốn nhận được sản phẩm không chỉ đạt chuẩn chất lượng mà còn đảm bảo an toàn, lành mạnh trong quá trình sử dụng.
Thực tế, không hiếm trường hợp sản phẩm mang lại rủi ro cho người tiêu dùng, bởi lẽ người tiêu dùng là đối tượng yếu thế trong mối quan hệ tiêu dùng với bên cung ứng khi bị hạn chế một số mặt, chẳng hạn như sự hiểu biết về tính năng, cơ chế vận hành hoặc thông tin của sản phẩm. Chính vì vậy, quyền lợi của người tiêu dùng là quan trọng và cần thiết được bảo vệ bằng một hành lang pháp lý vững chắc, nhất là trong quá trình phát triển, hội nhập kinh tế như hiện nay. Đó không chỉ là mục tiêu phát triển ổn định, bền vững của Việt Nam nói riêng mà còn là của đa số các nước trên thế giới nói chung. 2 Trong pháp luật bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, bồi thường thiệt hại do sản phẩm có khuyết tật gây ra cho người tiêu dùng là nội dung vô cùng quan trọng.
Bởi lẽ, sản phẩm có khuyết tật là sản phẩm luôn mang nguy cơ tiềm ẩn không những có khả năng gây nguy hiểm đến an toàn tính mạng, sức khỏe của người tiêu dùng mà còn có khả năng gây thiệt hại cho tài sản của người tiêu dùng. Từ đó, trách nhiệm bồi thường thiệt hại là một trong những chế tài dân sự có ý nghĩa trực tiếp, thiết thực đối với người tiêu dùng. Tại Việt Nam, Bộ luật Dân sự năm 2015 đã có không ít sự sửa đổi, bổ sung đối với chế định bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng nói chung và bồi thường thiệt hại do vi phạm quyền lợi người tiêu dùng nói riêng so với Bộ luật Dân sự năm 2005. Trong khi đó, Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng năm 2010, Luật Chất lượng sản phẩm, hàng hóa năm 2007 sửa đổi, bổ sung năm 2018 quy định về trách nhiệm bồi thường thiệt hại do sản phẩm có khuyết tật gây ra cho người tiêu dùng vẫn đang mang tính định hướng của Bộ luật Dân sự năm 2005 với những sự hạn chế, bất cập nhất định.
Mặc dù, thực tế cho thấy tại Việt Nam trong những năm gần đây, quyền lợi người tiêu dùng bị ảnh hưởng, bị xâm phạm từ sản phẩm có khuyết tật gây ra khá phổ biến. Xuất phát từ những hạn chế còn tồn tại trên thực tế và quy định pháp luật về bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, việc nghiên cứu toàn diện quy định pháp luật trên cơ sở đối chiếu thực tiễn thực hiện pháp luật tại Việt Nam, kinh nghiệm pháp luật nước ngoài là yêu cầu cần thiết. Đó là lý do đề tài: “Bồi thường thiệt hại do sản phẩm có khuyết tật gây ra cho người tiêu dùng theo pháp luật Việt Nam” được tác giả lựa chọn làm đề tài nghiên cứu cho Luận văn Thạc sĩ Luật học – chuyên ngành Luật Dân sự và Tố tụng Dân sự của mình. Tình hình nghiên cứu đề tài Bồi thường thiệt hại do sản phẩm có khuyết tật gây ra cho người tiêu dùng là một vấn đề pháp lý được nhiều tác giả trong nước cũng như thế giới quan tâm nghiên cứu, thể hiện ở số lượng sách, luận văn, luận án, bài báo khoa học.
Công trình nghiên cứu trong nước Liên quan đến chủ đề bồi thường thiệt hại do sản phẩm có khuyết tật gây ra cho người tiêu dùng theo pháp luật Việt Nam, có thể phân loại các bài viết trong nước thành các nhóm sau: 3 Nhóm đầu tiên trình bày khái quát bồi thường thiệt hại do sản phẩm có khuyết tật gây ra cho người tiêu dùng là các giáo trình luật dân sự của các cơ sở đào tạo luật: Trường Đại học Luật Thành phố Hồ Chí Minh (2019), Giáo trình pháp luật về hợp đồng và bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng (Tái bản lần thứ 1, có sửa đổi và bổ sung), Đỗ Văn Đại (Chủ biên), Nxb. Hồng Đức – Hội Luật gia Việt Nam. Giáo trình trình bày các quy định chung về trách nhiệm bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng cũng như bồi thường thiệt hại trong một số trường hợp cụ thể. Đối với vấn đề bồi thường thiệt hại do vi phạm quyền lợi của người tiêu dùng, giáo trình nêu một cách khái quát trên cơ sở diễn giải điều luật, tuy nhiên không phân tích chi tiết vấn đề dưới góc độ lý luận, thực tiễn; theo đó nội dung bồi thường thiệt hại do sản phẩm có khuyết tật gây ra cho người tiêu dùng cũng không được giáo trình đề cập, phân tích chi tiết.
Trường Đại học Luật Hà Nội (2014), Giáo trình Luật bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng (Tái bản lần thứ 2 có sửa đổi), Nguyễn Thị Vân Anh (Chủ biên), Nxb. Công an nhân dân. Giáo trình dành một tiểu mục “Trách nhiệm bồi thường thiệt hại do khuyết tật của hàng hóa gây ra” để trình bày khái quát trách nhiệm bồi thường thiệt hại tại Việt Nam và đưa ra một số ví dụ thực tiễn áp dụng pháp luật ở nước ngoài. Tuy nhiên, giáo trình được viết dựa trên quy định tại Bộ luật Dân sự năm 2005 vì vậy có nhiều điểm khác biệt so với Bộ luật Dân sự năm 2015 hiện hành.
Trường Đại học Luật Hà Nội (2019), Giáo trình Luật Dân sự Việt Nam (Tập 2), Đinh Văn Thanh – Nguyễn Minh Tuấn (Chủ biên), Nxb. Công an nhân dân. Tại tập 2 của giáo trình, nội dung “Trách nhiệm bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng” được thể hiện qua những khía cạnh: Quy định chung về trách nhiệm bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng và bồi thường thiệt hại trong một số trường hợp cụ thể. Trong đó, vấn đề bồi thường thiệt hại do sản phẩm có khuyết tật gây ra cho người tiêu dùng được nêu ở mức khái quát tại mục bồi thường thiệt hại do vi phạm quyền lợi của người tiêu dùng mà không phân tích, bình giảng chi tiết, làm rõ vấn đề.
Nhóm thứ hai là các sách bình luận, sách chuyên khảo, bao gồm: Đỗ Văn Đại (2020), Bình luận khoa học những điểm mới của Bộ luật Dân sự năm 2015 (Sách chuyên khảo, xuất bản lần thứ ba, có bổ sung), Nxb. Hồng Đức – Hội Luật gia Việt Nam. Sách chuyên khảo nêu những điểm khác biệt, thay đổi của điều luật quy định “Bồi thường thiệt hại do vi phạm quyền lợi của người tiêu dùng” 4 giữa Bộ luật Dân sự năm 2015 với Bộ luật Dân sự năm 2005. Đồng thời đánh giá sự khác biệt, gợi mở hướng hoàn thiện quy định này.
Hồng Đức – Hội Luật gia Việt Nam. Tác giả diễn giải quy định pháp luật đồng thời bình luận những bản án tiêu biểu về tranh chấp bồi thường thiệt hại đối với người tiêu dùng, qua đó tác giả đưa ra quan điểm liên quan đến cơ chế bồi thường thiệt hại do sản phẩm có khuyết tật gây ra cho người tiêu dùng. Lê Hồng Hạnh (Chủ biên) (2013), Chế định trách nhiệm sản phẩm trong pháp luật Việt Nam (Sách chuyên khảo), Nxb. Chính trị Quốc gia – Sự thật.
Nhóm tác giả đã phân tích tổng quan về chế định trách nhiệm sản phẩm, cũng như pháp luật về trách nhiệm sản phẩm của một số quốc gia như Hoa Kỳ, Liên minh Châu Âu, khu vực Đông Bắc Á, Đông Nam Á. Đặc biệt, nhóm tác giả nêu lên được thực trạng pháp luật về chế định trách nhiệm sản phẩm cũng như đề xuất hoàn thiện pháp luật trách nhiệm sản phẩm ở Việt Nam. Tuy nhiên, công trình nghiên cứu được thực hiện và hoàn thiện khi Bộ luật Dân sự năm 2005 có hiệu lực, từ đó không có sự cập nhật những nội dung mới của Bộ luật Dân sự năm 2015, đồng thời những kiến nghị, đề xuất mang tính khái quát nên cần thiết được nghiên cứu hoàn thiện. Nguyễn Xuân Quang, Lê Nết và Nguyễn Hồ Bích Hằng (2007), Luật Dân sự Việt Nam, Nxb.
Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh. Tại nghiên cứu này, các tác giả đã phân tích, bình giải về quy định của Bộ luật Dân sự năm 2005, trong đó đề cập đến nội dung bồi thường thiệt hại do chất lượng sản phẩm tuy nhiên dừng lại ở mức khái quát với một vài ví dụ. Mặt khác, nghiên cứu được thực hiện tại thời điểm chưa có Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng năm 2010, mà dựa trên quy định của Bộ luật Dân sự năm 2005 và Pháp lệnh Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng số 13/1999/PL-UBTVQH10 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội. Phùng Trung Tập (2017), Luật Dân sự Việt Nam (Bình giải và áp dụng) – Trách nhiệm bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng (Sách chuyên khảo), Nxb.
Công an nhân dân. Tác giả cung cấp độc giả cách hiểu thống nhất những quy định của Bộ luật Dân sự năm 2015 về trách nhiệm bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng cũng như áp dụng những quy định trong chế định để giải quyết tranh chấp bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng thông qua những tình huống cụ thể.